Chương 107: Dị Hỏa Bảng – Xích Viêm Hỏa
Sau khi vận chuyển một vòng Hỗn Độn, hắn liền chuyển sang Ẩn Tức Quyết. Tầng sơ đã sớm đại thành, tầng hai cũng đã bước qua cửa ngưỡng.
Ánh lửa trong động phủ le lói, lúc này trong tay Dương Long cẩn thận lấy ra miếng ngọc bội – món vật mà hắn phải gần như bỏ cả mạng sống mới được tới tay.
Miếng ngọc hình tròn bị vỡ một nửa, đường nứt nham nhở kéo dài đến rìa. Bề mặt được khắc những hoa văn cổ xưa khó hiểu, chỉ khi vận chuyển linh thức, một lớp bản đồ hư ảo mới hiện lên từ trong tâm ngọc.
Đó là một địa hình sơn mạch phức tạp, có một số ký hiệu đánh dấu bằng cổ văn, vốn là loại văn tự thời đại viễn cổ, ngày nay gần như thất truyền.
Dương Long khẽ cau mày.
Giọng nữ nhẹ nhàng vang lên trong thức hải hắn, như một làn suối chảy trong đêm:
“Đây là nửa tấm bản đồ cổ, chỉ dẫn vị trí một loại Dị Hỏa tên gọi Xích Viêm Hỏa – bài danh hạng 20 trên Dị Hỏa Bảng.”
Dương Long nhướng mày: “Dị Hỏa? Ý ngươi là… những ngọn lửa thần bí trong truyền thuyết?”
“Không chỉ là truyền thuyết.” – Như Yên nghiêm túc. “Dị Hỏa là những ngọn hỏa diễm không thuộc quy luật thông thường. Chúng được sinh ra từ thiên địa dị biến – nơi thiên lôi chém xuống linh mạch, địa hỏa xé toạc hư không. Dị Hỏa mang theo pháp tắc độc lập, có linh trí, ý chí và sát tính riêng. Một khi được luyện hóa, tu sĩ sẽ có khả năng vượt bậc về cả chiến đấu lẫn phụ tu.”
“Luyện dược sư cần lửa, luyện khí sư cần hỏa. Nhưng không phải lửa nào cũng xứng để theo họ trọn đời. Dị Hỏa – là loại hỏa vượt khỏi tất cả.”
Dương Long nắm chặt miếng ngọc bội, ánh mắt dần trở nên thâm sâu. Trong lòng hắn, sự yên tĩnh ban đầu đã hóa thành sóng lớn.
“Xích Viêm Hỏa… có gì đặc biệt?”
“Ngọn hỏa này là Dị Hỏa thuần thuộc tính Hỏa, nhưng lại ẩn chứa khí tức của Hỏa Linh viễn Cổ – một loại thần linh hỏa hệ từng tồn tại thời viễn cổ. Ngọn lửa ấy không đơn thuần chỉ đốt, mà còn đánh thẳng vào căn nguyên đạo tâm, khiến kẻ đối đầu không chỉ bị thiêu thân, mà còn vỡ đạo, tan linh.”
“Người luyện hóa được Xích Viêm Hỏa… có khả năng thức tỉnh thể chất huyền bí tên gọi “Hỏa Thể Giả” – có thể cộng hưởng với mọi loại dị hỏa hệ, linh hỏa,…. và miễn nhiễm 90% sát thương hỏa thuộc tính.”
Dương Long thở sâu một hơi. Hắn hiểu – nếu có được Xích Viêm Hỏa, thì luyện thể, luyện đan, luyện khí – cả ba con đường mà hắn đang đi – đều sẽ được nâng lên một tầm cao hoàn toàn mới.
“Nhưng… chỉ có nửa bản đồ.” – Hắn trầm giọng.
“Phải.” – Như Yên trả lời. “Miếng ngọc này chỉ hiện rõ một phần bản đồ vùng ngoài – có thể dẫn đến khu vực hỏa mạch, nhưng không có tọa độ trung tâm. Để xác định được vị trí chính xác của Dị Hỏa, ngươi cần nửa còn lại – hoặc, có một khả năng khác…”
“Khả năng nào?”
“Cảm ứng Dị Hỏa – hay còn gọi là Thiên Phú Cảm Hỏa.”
Như Yên giải thích, có một số ít tu sĩ sở hữu thể chất đặc biệt, có thể cảm ứng được dị biến về hỏa diễm, đặc biệt khi đến gần Dị Hỏa. Tuy nhiên, Dương Long vốn không có thiên phú này.
“Nghĩa là…” – Dương Long kết luận – “Ta phải tìm được nửa tấm bản đồ còn lại, mới có tư cách tiến vào khu vực Dị Hỏa.”
“Không chỉ vậy,” – Như Yên nghiêm túc – “Dị Hỏa mang theo linh trí. Nó sẽ phản kháng, sẽ giết chết bất kỳ ai không đủ cường đại. Ba cửa tử trước khi luyện hóa Dị Hỏa là: tìm được – thu phục – dung hợp. Chỉ cần thất bại ở một bước… hậu quả không cần nói.”
Dương Long nhìn miếng ngọc trong tay. Lúc này, ánh sáng hư ảo từ bản đồ đã mờ đi, nhưng nhiệt độ vẫn ấm dần lên.
Sau nhiều ngày tĩnh dưỡng, cơ thể đã đạt trạng thái tốt nhất. chuyến đi này hắn đã đạt được tất cả các mục đích đề ra trước đó.
“Đã đến lúc… trở về.”
Sau bao nhiêu trận chiến, bao lần tính mạng đặt như gọn lá trước gió, hắn đã trưởng thành. Không chỉ là thực lực, mà còn là tâm chí. Hắn đã rời khỏi nhà gần một tháng, đây là cuộc hành trình đầu tiên mà hắn xa nhà lâu như vậy. Chỉ trải qua cuộc sống chưa đầy một tháng này mà nhân sinh của hắn trưởng thành gấp nhiều lần từ khi hắn sinh ra. Tiểu Huyền, Dược phường… gia tộc… không biết còn có yên ổn.
Dương Long bước ra khỏi hang động, vận dụng Huyền Ưng chi dực đi đến lối ra rời khỏi Cửu U Cốc.
Gió núi thổi nhẹ, tóc hắn khẽ tung. Áo bào xám phủ kín thân hình mảnh khảnh, nhưng từng bước đi đều mang theo một luồng khí tức trầm ổn khó dò.
Trên đường trở về Thanh Dương thành, Dương Long không vội vàng. Hắn cố tình chọn đường rừng vắng vẻ thay vì quan đạo chính, vì để tránh người để mắt tới, một phần hắn muốn lịch luyện trên đường trở về.
Chưa đầy hai ngày sau khi rời khỏi Cửu U Cốc, Dương Long đã đặt chân đến rìa phía nam của Vạn Hoang Sơn Mạch – một dãy núi kéo dài hàng trăm dặm, hiểm trở rậm rạp, nơi cư ngụ của vô số yêu thú, cũng là nơi thường xuyên phát hiện khoáng sản.
Trên đường trở về Thanh Dương thành, hắn cố ý không đi theo đại đạo mà chọn đường mòn xuyên rừng, vừa để tránh tai mắt của thế lực nào đó có thể đang để ý, vừa để tiếp tục lịch luyện, hoàn thiện khả năng ẩn tức, cảm ứng khí tức.
Khi mặt trời bắt đầu ngả bóng, khu rừng rậm trở nên yên ắng đến lạ thường. Dương Long vừa đi vừa cảnh giác. Bỗng nhiên
“ẦM!!!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, từ phía trước – sau đó là tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm và tiếng trẻ con kêu cứu.
“Cứu… cứu với! Đừng giết ta! Ta không biết gì hết!”
Giọng một bé gái vang lên đầy hoảng loạn, kèm theo tiếng thở dốc, tiếng vấp ngã và tiếng người gào từ xa vọng lại.
Dương Long biến sắc, không chút do dự, lập tức vận khởi Huyền Ưng Chi Dực, lao về phía trước như một tia sáng.
Chỉ vài tức sau, hắn đã dừng lại trên một gò đá, phía dưới là một thung lũng hẹp bị che khuất bởi tầng tầng cây cổ mộc.
Dương Long thu lại khí tức, ẩn thân sau một tảng đá lớn, quan sát.
Dưới thung lũng, một bé gái khoảng 11-12 tuổi, người nhỏ nhắn, tóc rối bù, áo quần rách nát bê bết máu, đang gắng sức chạy trốn giữa các tảng đá và rễ cây. Trên vai cô bé là một vết thương sâu, máu chảy không ngừng.
Ba tên tu sĩ áo đen đang đuổi theo. Cả ba đều có thực lực Nhân Cảnh ngũ, lục trọng, trong đó tên đứng đầu tay cầm xích trảo đỏ sẫm, ánh mắt đỏ ngầu.
“Con nhãi! Ngươi tưởng thoát được khỏi Ngạc Lang công đoàn chúng ta sao?” – hắn gằn giọng – “Nói! Tọa độ khoáng mạch kia ở đâu?! Nếu không… ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết!”
Cô bé thở gấp, đôi mắt đen nhánh ánh lên tia quật cường không hợp tuổi:
“Ta… không biết! Dù có biết… ta cũng không nói! Các ngươi là lũ ác quỷ!”
Một tên áo đen khác gầm lên:
“Chết tiệt, ta không tin mày không mở miệng!”
Gã vận linh lực vào xích trảo, phóng ra lưỡi trảo huyết sắc đánh thẳng vào cô bé. Mặt đất vỡ tung, đá vụn bay mù mịt, thân hình nhỏ bé bị hất văng va vào gốc cây.
Ngay khoảnh khắc xích trảo chuẩn bị bổ xuống, một bóng đen vụt qua như thiểm điện, cắt ngang đường công kích.
Xoẹt!
Cánh tay tên áo đen khựng lại giữa không trung. Hắn quát lớn:
“Ai?! Ai vừa ra tay?!”
Từ phía sau tảng đá, một bóng người chậm rãi bước ra. Tóc đen dài, áo bào xám phủ kín thân hình. Trong ánh chiều sậm, ánh mắt hắn lạnh như tuyết đầu đông, sâu không thấy đáy.
“Ba tên Nhân Cảnh, bắt nạt một đứa trẻ?” – Dương Long lạnh nhạt hỏi.