Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-hiep-bieu-tang-co-duyen-bao-kich-phan-hoi.jpg

Võ Hiệp: Biếu Tặng Cơ Duyên, Bạo Kích Phản Hồi!

Tháng 1 31, 2026
Chương 884: Chân chính Phong Vân Thế Giới, kính tượng tự thuật! . Chương 883: Phong Vân lồng giam, Bất Tử Bất Diệt đại giới! .
warcraft-dai-giao-chu-thanh-quang-xu-azeroth.jpg

Warcraft: Đại Giáo Chủ Thánh Quang Xứ Azeroth

Tháng 1 9, 2026
Chương 19: Hoang dã căm hận Chương 18: Mới thí luyện
nha-ta-dai-su-huynh-dien-ky-qua-xoc-noi.jpg

Nhà Ta Đại Sư Huynh Diễn Kỹ Quá Xốc Nổi!

Tháng 2 27, 2025
Chương 320. Đại kết cục Chương 319. Đánh thì đánh
be-quan-muoi-nam-ly-han-y-toi-cua-tu-hon.jpg

Bế Quan Mười Năm, Lý Hàn Y Tới Cửa Từ Hôn

Tháng 1 23, 2025
Chương 449. Cứ như vậy hạnh phúc kết thúc a Chương 448. Đỉnh phong
dau-la-chi-to-long-truyen-thuyet.jpg

Đấu La Chi Tổ Long Truyền Thuyết

Tháng 1 20, 2025
Chương 456. Ngao Thiên cuộc sống hạnh phúc, dị vũ trụ Chương 455. Hỗn Độn Thiên Long
trong-sinh-1977-ta-co-kim-dieu-phan-than.jpg

Trọng Sinh 1977, Ta Có Kim Điêu Phân Thân

Tháng 2 18, 2025
Chương 299. Phải sinh Chương 298. Ta người
co-duoc-dong-gia-thien-binh-ta-khong-phai-yeu-ma

Có Được Đồng Giá Thiên Bình Ta Không Phải Yêu Ma

Tháng mười một 9, 2025
Chương 870: Hết thảy chung yên 【 hết trọn bộ 】 Chương 869: Biến cố không ngừng
than-nguyen-thien-ha.jpg

Thần Nguyên Thiên Hạ

Tháng 1 26, 2025
Chương 936. Đại kết cục Chương 935. Tập hợp nghị
  1. Hồng Hoang Biên Niên Sử
  2. Chương 104: Từ Biệt
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 104: Từ Biệt

Ngay lập tức, không trung vang lên những tiếng “ong ong” nặng nề. Từng vòng phù văn thượng cổ, mang khí tức tang thương như đến từ thời viễn cổ, lấp lóe giữa không trung. Mỗi vòng đều là một bánh xe vận mệnh, xoay tròn chậm rãi, từ từ giáng xuống và khóa chặt thân ảnh to lớn của Vực Ngoại Thiên Ma.

“GRAAAARGHHHH!!!”

Tiếng rống giận dữ của Thiên Ma vang dội khắp sơn cốc, nhưng đã mất đi vài phần cuồng nộ, thay bằng sự đau đớn và hoảng sợ. Ma khí của Thiên Ma bắt đầu rối loạn, không còn liền lạc. Từng luồng bị hút vào trận văn giữa không trung như bị ai đó cưỡng ép rút máu. Những sợi xiềng xích bằng ánh sáng u lam dần hiện ra, từng sợi quấn chặt bốn chi, lồng ngực, thậm chí là hồn thể Thiên Ma, khiến nó gào thét đến tê dại.

Trên mỗi vòng xiềng xích đều khắc sâu tám cổ tự như đinh đóng trên đạo vận:

“CẤM – TRẤN – TUYỆT – PHONG – U – HỒN – HÓA – GIỚI”

Tám chữ, tám tầng phong ấn cổ xưa, kết nối thành một trận pháp vô danh, cấm kỵ, đến từ thời đại Thượng Cổ. Một trận pháp từng được chôn giấu – giờ đây sống lại, như một thiên ý vô hình trỗi dậy bảo vệ nhân gian khỏi tai họa sắp giáng.

Thiên Ma gào rú dữ dội, nhưng thân thể nó đã bị đóng cứng trong không trung, từng phân từng tất bị ép nén, không thể nhúc nhích dù chỉ là một ngón trảo. Móng vuốt cuối cùng chỉ còn cách ngực Thu Thủy một gang tay, nhưng không thể tiến thêm dù chỉ một sợi tóc. Mọi thứ đông cứng như thời gian dừng lại.

Thu Thủy nằm sóng soài bên vách đá, thân thể nhuộm máu, hai tay vẫn siết chặt. Nàng thở dốc, ánh mắt mệt mỏi nhìn về phía Dương Long.

Dương Long, lúc này hoàn toàn bất động. Một nửa thân dưới đã bị máu đen nhuộm sẫm. Thân thể hắn bị thương đến mức ghê người: từng thớ cơ, khớp xương nứt toác, làn da bong tróc để lộ lớp huyết nhục bị thiêu đốt bởi dương hỏa lẫn ma khí.

Hắn đã dùng hết mọi thứ – từ Thái Dương Chân Pháp đến Kim Cang Đoán Thể Quyết, nhưng cuối cùng vẫn là thân thể phàm tục chống chọi với Thiên Ma – nên hậu quả không khác gì một cái xác sống sót sau nghìn vạn lưỡi đao.

Chỉ còn một hơi tàn.

Thu Thủy lê tấm thân tả tơi, gượng bò đến bên hắn, ánh mắt như muốn nói điều gì, nhưng giọng nói đã nghẹn lại. Nàng chạm tay lên lồng ngực Dương Long, cảm nhận tim hắn vẫn còn đập – yếu nhưng chưa dừng.

Xa xa, từ trong Tàn Hồn Động – nơi Âm Linh Hồn Chi Nhãn vừa bị cướp đi – tiếng gào rú của các âm hồn vẫn vang vọng, mang theo oán khí tựa như hàng vạn linh hồn bị giam cầm, bên này Thiên Ma không ngừng chửi rủa, từng lời như mang theo oán khí của vạn linh hồn bị nuốt:

“Bọn ngươi… đáng chết… tất cả… sẽ hóa thành hồn phách ta nuốt sạch!”

Nhưng… Trận Pháp Phong Cấm của Cửu U Cốc như một đạo ý chí thiên đạo đã lâu ngủ say, nay bừng tỉnh, tuyệt không dung tha dị loại. Mỗi nhịp sáng, mỗi lần vận chuyển đều như một tầng trừng phạt, một tầng cấm cố, không ngừng đè ép ma khí, khóa chặt không gian, ngưng đọng thời gian quanh thân Thiên Ma.

Trong biển máu và chết chóc, cả hai cuối cùng cũng thoát khốn.

Họ sống sót… nhưng giống như hai tàn binh sau trận chiến, phải đánh đổi tất cả chỉ để sống.

Trong hang động tĩnh lặng, ánh sáng yếu ớt từ đám lửa hắt lên vách đá. Mùi máu tanh vẫn còn vương lại trong không khí, cùng với hơi nóng ẩm thấp sau một trận sinh tử kịch liệt.

Dương Long nằm bất động bên đống lửa, thân thể băng bó sơ sài bằng vải rách và cỏ thuốc. Hơi thở hắn yếu ớt nhưng đều đặn hơn trước. Bên cạnh, Thu Thủy vẫn ngồi xếp bằng, áo nhuốm máu, dung nhan tái nhợt nhưng đôi mắt khẽ mở ra, ánh nhìn trấn tĩnh lạ thường.

Một tiếng rên nhẹ vang lên, rất khẽ nhưng đủ khiến nàng nghiêng đầu nhìn.

Dương Long chậm rãi mở mắt. Trước mắt hắn là khuôn mặt mờ nhòe của Thu Thủy trong ánh lửa lấp loáng. Nhìn thấy nàng, hắn mấp máy môi:

“Ta… còn sống sao?”

Thu Thủy gật đầu, giọng nhẹ nhàng:

“Ừ. Tạm thời là vậy. Nhờ trận pháp phong cấm Thượng Cổ kia. Nó… trấn áp được Thiên Ma.”

Nàng kể lại vắn tắt – khi đôi móng vuốt cuối cùng của Vực Ngoại Thiên Ma sắp kết liễu họ, ánh sáng u lam cùng vô số phù văn bùng lên từ lòng đất, như xiềng xích trời ép chặt quái vật kia giữa hư không. Bọn họ được trận pháp cứu, nhưng tổn thương nặng nề.

Dương Long khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi khó nhọc. Hắn cố gắng ngồi dậy, nhưng chỉ nhúc nhích đã đau đến toát mồ hôi.

“Ngươi đừng cố,” Thu Thủy nói, giọng hơi trầm, thoáng bất lực, “với thương thế đó mà còn định làm anh hùng?”

Hắn cười nhợt, ánh mắt rạng rỡ nhưng mỏi mệt:

“Ta… chưa quen làm kẻ nằm một chỗ.”

“Với lại, ta còn một món nợ…” – hắn liếc nhìn nàng – “một công pháp mà ngươi vẫn còn chưa trả.”

Thu Thủy sững một chút, rồi bật cười khẽ:

“Ngươi đúng là nhớ dai thật đấy.”

Nàng im lặng giây lát, rồi lại hỏi:

“Nhưng tại sao ngươi quay lại cứu ta? Lúc đó… rõ ràng ngươi có thể bỏ chạy.”

Dương Long nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt bình thản:

“Vì ta không thể trơ mắt nhìn ngươi bị ma vật đoạt hồn. Dù ngươi có giấu giếm gì… nhưng lúc đó, ta chỉ thấy ngươi là người đồng hành đã sát cánh cùng ta. Với lại…” – hắn nhoẻn cười – “ta trước giờ làm ăn không thích lỗ vốn.”

“Ngươi tính toán làm gì tiếp theo?” – nàng hỏi, ánh mắt có phần dịu lại.

“Ta sẽ quay về nhà. Thanh Dương Thành.” – Dương Long đáp, giọng khẽ nhưng vững – “Ta đã đi quá lâu, chắc phụ thân ta lo rồi.” Còn ngươi thì sao.

“Ngươi tính toán làm gì tiếp theo?”

Thu Thủy khẽ gạt cái tóc trên trán.

“Ta sẽ quay trở lại gia tộc” Thu thủy nhàn nhạt cười nói.

“Ngươi sẽ quay trở về, với thương thế của ngươi bây giờ quay về nổi không? Nghe vậy, Dương Long có chút tò mò nói.

“HAHA, ta còn tốt hơn người đó, mà người của gia tộc ta sắp tới đón ta.” Thu Thủy mỉm cười nói.

“Đã vậy thì tùy ngươi.” Đã có người gia tộc đến đón, hắn cũng không quá lo lắng về sự ăn toàn của nàng.

Thu Thủy gật đầu, rồi bỗng lấy từ trong túi trữ vật ra một quyển trục cổ, cùng với ngọc bội trên eo đặt lên tay Dương Long.

“Đây là công pháp ta hứa. Gọi là Ẩn Tức Quyết, Hoàng cấp trung phẩm. Có thể giúp ngươi thu liễm linh khí, áp chế khí tức, Còn đây là ngọc bội ta hứa cho người..”

“Đây là…” – Dương Long nhìn hai món bảo vật trên tay, ánh mắt phức tạp.

Hắn định nói thêm điều gì đó thì bỗng nhiên, một luồng linh áp như biển cả mênh mông lặng lẽ tràn vào hang động. Không gian trong nháy mắt như đông cứng lại. Ngọn lửa bập bùng chợt co rút, rồi chập chờn run rẩy như bị áp bức.

Từ cửa hang, một bóng trắng mờ như sương xuất hiện, nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm. Đó là một nữ tử trung niên, vận bạch y không nhiễm một hạt bụi, mái tóc dài cột gọn sau lưng, dung mạo xinh đẹp nhưng lạnh lẽo, ánh mắt sắc như băng tuyết đầu đông. Toàn thân nàng toát ra khí tức âm lãnh sâu không thấy đáy.

Dương Long toàn thân cứng đờ. Hắn chỉ thoáng nhìn đã biết – người này có thể tùy tiện nghiền nát hắn mà không cần động một ngón tay.

Thu Thủy chậm rãi đứng lên, thần sắc nghiêm nghị hơn hẳn, cung tay thi lễ:

“Sư thúc.”

Nữ tử bạch y khẽ gật đầu, đôi mắt lạnh lùng quét qua Dương Long một cái, rồi dừng lại trên tay hắn – nơi còn đang cầm ngọc bội.

Cùng lúc đó, trong đầu hắn vang lên một giọng nói mềm mại quen thuộc:

“Cẩn thận. Người kia… thực lực vượt xa ngươi, ít nhất là Huyền cấp. Thân phận cô gái kia, không đơn giản chỉ là đệ tử gia tộc thông thường.”

Dương Long giật mình, thầm quát trong ý niệm:

“Như Yên! Ngươi còn sống?! Lúc ta suýt chết, sao không thấy ngươi ra tay?!”

Giọng Như Yên vang lên khe khẽ, mang theo một tia áy náy hiếm có:

“Khi ngươi cưỡng ép đột phá, Hỏa Tâm trong ngươi suýt nữa bộc phát. Ta phải toàn lực trấn áp nó. Linh hồn ta đã gần như tiêu tán, nếu cưỡng ép giúp ngươi, không chỉ ngươi, mà cả ta cũng tan biến trong thiên địa rồi…”

Dương Long im lặng, trong lòng vừa trách vừa hiểu.

Trước khi bước ra khỏi hang, Thu Thủy khẽ quay đầu.

Ánh trăng hắt lên gương mặt nàng, mờ ảo như ảo ảnh trong sương. Nàng nhìn hắn giây lát, rồi chậm rãi nói, giọng nhẹ như gió lướt qua lá non:

“Nếu có ngày gặp lại… ta có thể không còn là đồng minh của ngươi nữa.”

Dứt lời, nàng xoay người, cùng nữ tử bạch y hóa thành một đạo bạch quang, bay vút lên bầu trời đêm.

Dương Long nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, chỉ còn lại tiếng bước chân khe khẽ và bóng áo bay khuất vào màn đêm.

Như Yên lại lên tiếng, giọng đã nhẹ nhàng hơn:

“Ngươi giữ được mạng, đã là một kỳ tích. Nhưng lần sau… đừng vì một người chưa rõ thân phận mà liều mạng đến vậy. Ngươi chưa đủ mạnh để gánh hậu quả đâu.”

Dương Long nhắm mắt lại, khẽ cười.

“Nếu có lần sau ta sẽ chạy trước, haha.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

doan-dung-kim-thu-chi-lien-se-chet.jpg
Đoán Đúng Kim Thủ Chỉ, Liền Sẽ Chết
Tháng 2 13, 2025
da-tu-da-phuc-con-ta-deu-co-tien-de-chi-tu.jpg
Đa Tử Đa Phúc: Con Ta Đều Có Tiên Đế Chi Tư
Tháng 3 24, 2025
tren-tram-tien-dai-nguoi-nao-linh-dai-phuong-thon-quan-mon-de-tu.jpg
Trên Trảm Tiên Đài Người Nào? Linh Đài Phương Thốn Quan Môn Đệ Tử
Tháng 2 2, 2026
vu-su-bang-nghe-nghiep-cua-ta-khong-co-han-muc-cao-nhat
Vu Sư: Bảng Nghề Nghiệp Của Ta Không Có Hạn Mức Cao Nhất
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP