Chương 103: Thoát Hiểm (Thượng)
Nàng dồn toàn bộ linh lực còn sót lại vào sợi dây chuyền khắc phù văn u tối. Sợi dây chuyền phát ra ánh sáng đen tím chói mắt, lao thẳng như mũi tên về phía trung tâm Tàn Hồn Động, nơi Âm Linh Hồn Chi Nhãn đang lấp lánh trong một quả cầu âm khí khổng lồ, tỏa ra hàn khí thấu xương.
“Âm Linh Hồn Chi Nhãn! Mau đến đây!” Thu Thủy hét lên, toàn lực thúc giục pháp bảo hấp thu. Sợi dây chuyền như một con rắn đen khổng lồ, quấn chặt lấy quả cầu âm khí, từ từ rút đi năng lượng và kéo Âm Linh Hồn Chi Nhãn về phía nàng. Quả cầu âm khí co rút dữ dội, chống cự kịch liệt, nhưng dưới sức mạnh của pháp bảo và ý chí của Thu Thủy, nó vẫn dần bị kéo đi.
Khi Âm Linh Hồn chi Nhãn đến gần, Thu Thủy vận linh lực, miệng lẩm nhẫm chú ngữ.
“Trấn nguyên – Phong trạch – Hóa tĩnh!”
Từng đạo linh văn bắn ra từ Sợi dây chuyền, hình thành một vòng tròn trấn áp, phủ lấy Âm Linh Hồn Chi Nhãn, buộc nó ngưng lại một thoáng trong không trung. Dòng âm khí gào rít muốn thoát ra, nhưng bị những sợi xích tinh thần siết chặt.
Thu Thủy cắn răng, máu tươi nhỏ lên.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên – ẦM!
Quả cầu âm khí vỡ tan, âm linh lực trong sợi dây chuyền của nàng như sống lại. Một vòng xoáy đen tím phóng ra, nhanh chóng hút lấy quả cầu chứa Âm Linh Hồn Chi Nhãn, khiến nó co lại, bị nén ép và rồi như hòa vào sợi dây chuyền. Toàn bộ ánh sáng âm u quanh tâm động bỗng chốc lụi tắt. Không gian u ám vốn đầy âm khí dường như ngừng vận động trong một thoáng.
Nhưng đúng khi nàng vừa cất giữ được bảo vật… một luồng khí tức khủng khiếp giáng xuống như thiên tai hàng lâm.
Thiên Ma đến.
ẦM!!!
Trần động rung chuyển, từng mảng đá khổng lồ rơi xuống. Không khí nặng như chì, từng hạt bụi cũng đông lại thành băng.
Một bóng đen khổng lồ hiện ra nơi cuối thông đạo.
“NGƯƠI DÁM! TRẢ LẠI TA!” Vực Ngoại Thiên Ma gầm lên một tiếng cuồng nộ chưa từng có, tiếng gầm vang dội như hàng vạn tiếng sấm sét đồng thời nổ tung, chấn động cả Tàn Hồn Động đến long trời lở đất. Ánh mắt của nó, toàn bộ sự tập trung của nó đổ dồn vào Thu Thủy và bảo vật của nó.
Thân hình khổng lồ của Thiên Ma hóa thành một cái bóng đen khổng lồ, lao tới với tốc độ kinh hoàng, ma khí cuồn cuộn hình thành những móng vuốt sắc nhọn, xé tan không khí, trực chỉ Thu Thủy. Linh hồn lực của nó bùng nổ, tạo thành một trường lực vô hình muốn nghiền nát nàng.
“U Minh Đoạt Hồn!”
Một luồng hắc vụ xoáy cuộn từ cơ thể Thiên Ma bùng phát, ngưng tụ thành vô số khuôn mặt quỷ dữ méo mó, không ngừng gào thét, lao thẳng vào Thu Thủy. Đây không phải đòn vật lý, mà là công kích linh hồn cấp độ cao nhất, nhằm xé toạc linh hồn nàng để đoạt lại Âm Linh Hồn Chi Nhãn. Đồng thời, những xúc tu ma khí đen tím khổng lồ, sắc nhọn như lưỡi đao, xé gió lao tới, muốn xuyên thủng cơ thể Thu Thủy.
Dương Long biết rằng mình không thể để Thu Thủy bị bắt. Mặc dù vừa đột phá, linh lực trong cơ thể hắn vẫn chưa hoàn toàn ổn định, và cơn đau từ quá trình đột phá vẫn còn âm ỉ. Hắn nghiến răng, dồn nén linh lực, lao lên chặn đường Thiên Ma.
“LIỆT VIÊM QUYỀN – HỎA LONG TRIỀU THIÊN!” Dương Long gầm lên, tung ra chiêu mạnh nhất của mình. Một con hỏa long bảy trượng, rực lửa cuồn cuộn, mang theo uy thế bá đạo của dương khí và năng lượng Hỗn Độn, lao thẳng vào móng vuốt của Vực Ngoại Thiên Ma.
“ẦM!” Cú va chạm kinh hoàng tạo ra một cơn sóng xung kích cực lớn, thổi bay đá vụn và xé toạc âm khí xung quanh. Con hỏa long bị móng vuốt của Thiên Ma xé nát, nhưng cũng khiến Thiên Ma phải khựng lại một thoáng.
Ngay sau đó, Dương Long tiếp tục vận dụng Lôi Điện Tam Biến – Lôi Quang Sơ Hiện, tung ra luồng lôi điện tím bạc hùng hậu nhất mà hắn có thể điều khiển. Lôi điện lao thẳng vào Thiên Ma, hy vọng làm nó chậm lại thêm chút nữa.
“GRÀO!” Thiên Ma đón lấy đòn lôi điện, thân thể nó chấn động dữ dội, ma khí bốc lên từng luồng khói đen, nhưng nó không hề lùi bước. Thay vào đó, nó vung tay còn lại, một luồng ma khí đen sệt ngưng tụ thành một nắm đấm khổng lồ, mang theo uy lực của cả một ngọn núi, giáng thẳng xuống Dương Long.
“PHỤT!” Dương Long không kịp né tránh hoàn toàn. Hắn chỉ kịp dùng hai tay che chắn trước ngực. Cú đánh kinh hoàng đó khiến hắn như bị một ngọn núi đâm vào, toàn thân chấn động dữ dội, máu tươi trào ra từ khóe miệng, thân ảnh văng ngược lại, đập mạnh vào vách đá, khiến đá vụn bắn tung tóe. Mặc dù đã đột phá Nhân Cảnh cửu trọng, nhưng đối mặt với cường giả Trung kỳ Ma Thai Cảnh đang cuồng nộ như Vực Ngoại Thiên Ma, hắn vẫn bị áp đảo hoàn toàn. Sức mạnh của nó vượt quá xa một tu sĩ Nhân cảnh có thể đối kháng trực diện.
Dương Long cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, gần như không thể điều khiển. Hắn gục xuống, toàn thân đau đớn, nhưng đôi mắt vẫn kiên định nhìn về phía Thu Thủy. Hắn biết, thời gian của họ không còn nhiều.
Thấy Dương Long đã câu được thời gian quý báu, Thu Thủy không hề hoảng loạn. Nàng cắn chặt môi, rút ra một phù lục màu đỏ máu, quát khẽ:
“Đi thôi!”
Kích hoạt phù lục, một ánh sáng đỏ sậm bao phủ quanh hai người. Dương Long lúc này gần như ngất lịm.
Ngay khi ánh sáng truyền tống đỏ sậm tắt đi, Thu Thủy và Dương Long đã bị dịch chuyển đến một tảng đá lớn nằm trên sườn núi, cách Tàn Hồn Động chừng vài dặm. Gió rít lên từng cơn, âm khí vẫn chưa tan hẳn, đất trời như vẫn còn vang vọng tiếng gào của vô số linh hồn bị cắt đứt.
Dương Long lúc này toàn thân bê bết máu, miệng thở dốc, khí tức suy kiệt đến cực hạn. Lục phủ ngũ tạng bị tổn thương nghiêm trọng, mắt đã mờ đi từng phần, ý thức mơ hồ lay động như đèn trước gió.
Thu Thủy vừa mới ổn định cơ thể thì hư không phía sau lập tức vỡ nát như gương bị đập, một bóng đen khổng lồ từ đó lao ra, mang theo áp lực như thiên địa sụp đổ.
“KHÔNG THOÁT ĐƯỢC!!!”
Thanh âm gầm gừ rền vang như sấm giáng thẳng vào linh hồn, khiến mặt đất nứt toác, cây cối xung quanh rạp xuống như bị cuồng phong càn quét.
Thiên Ma đã lần theo Ấn Ký Linh Hồn mà nó âm thầm để lại trên người Dương Long khi giao chiến. Nó đuổi tới với tốc độ vượt xa giới hạn thông thường.
Thiên Ma từ đằng sau vận sức thi triển tuyệt kỹ mạnh nhất:
“THIÊN MA ĐOẠT HỒN TRẢO!”
Trước mặt hai người, năm trảo hắc khí khổng lồ tụ lại thành hình, từ trên cao ập xuống như một bàn tay của tử thần. Năm móng vuốt ma khí khổng lồ, hóa thành năm lưỡi hái tử thần mang theo sát ý vô biên, tấn công cùng lúc vào yết hầu, tim, đan điền, mi tâm và linh hồn của cả hai.
Toàn bộ không gian bị phong tỏa, linh khí bị nghịch chuyển, khiến bất kỳ pháp thuật trốn thoát nào cũng trở nên vô dụng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cái chết đã gần kề.
Trong khoảnh khắc giữa sinh tử, Thu Thủy hét lên:
“Ngươi tránh ra!”
Không đợi Dương Long phản ứng, nàng vung tay đẩy mạnh, khiến hắn lăn xuống sườn đá. Ngay lập tức, nàng rút ra chiếc chuông đồng cổ, vật trấn áp âm hồn vừa dùng để phong trận trước đó – và ném thẳng lên trời.
“ÔÔÔNGGG!”
Tiếng chuông gầm vang, hòa lẫn tiếng rít của Thiên Ma, chấn động cả sơn cốc. Khi va chạm với trảo lực hắc ám, chiếc chuông vỡ nát thành hàng trăm mảnh, phát nổ trong một trận âm quang hỗn loạn, tạo ra màn sương đen tím pha ánh bạc, khiến tầm nhìn bị che khuất trong khoảnh khắc.
Một khe hở thoáng hiện giữa tuyệt vọng.
Dương Long, dù đang trong cơn đau tận xương tủy, vẫn cắn răng bật dậy, vận chuyển toàn lực Thái Dương chân pháp. Từ hai tay, hắn tung ra ba quyền liên tiếp – chiêu “Hỏa Tâm Liệt Ảnh”. Mỗi quyền mang theo dẫn động hỏa diễm, hình thành quyền ảnh hư ảo. Ba quyền vẽ thành hình tam giác, tạo cảm giác như có ba Dương Long đồng thời tấn công ở ba hướng khác nhau. Đòn đánh không chỉ là công kích mà còn để đánh lạc hướng, thu hút sự chú ý của Vực Ngoại Thiên Ma.
TÁCH!
Một tiếng rách không gian vang lên. Thiên Ma, trong thoáng chốc, đã phân tâm, trảo ảnh bị lệch một phần. Nhưng dù vậy, một trảo vẫn xẹt qua vai Dương Long, xé toạc cả áo và da thịt, khiến hắn hộc máu và ngã quỵ lần nữa, rơi xuống mặt đất.
Thu Thủy lúc này cũng bị một luồng trảo ảnh khác đánh bật ra, toàn thân va vào một tảng đá lớn, máu thấm đỏ cả vạt áo trắng.
Ngay khoảnh khắc trảo ảnh cuối cùng mang theo sát ý ngập trời sắp giáng xuống kết liễu cả hai, một luồng ánh sáng u lam từ trời cao đột ngột xé tan tầng mây âm vụ, như thiên uy giáng thế, ầm ầm giáng thẳng xuống vùng đất đang bị bóng tối bao phủ!
“OÀNH!!!”
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp dãy núi, mặt đất rung chuyển.
Dưới ánh u lam thâm trầm, một lực lượng vô hình như ngọn núi sụp đổ, từ trên cao ép thẳng xuống đầu của Thiên Ma.