Chương 101: Ma Thai Cảnh – Vực Ngoại Thiên Ma
Lúc này, ma khí xung quanh Thiên Ma cuồn cuộn như thực thể sống, từng sợi đen tím xoắn lại thành xúc tu quỷ dị, không ngừng vươn dài và co rút. Uy áp từ nó tỏa ra khiến không khí đóng băng, ngay cả linh lực của Dương Long cũng cảm thấy bị đè nén đến mức hô hấp trở nên khó khăn, như có một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực.
“Thịt… nữ… nhân… Linh Hồn Chi Nhãn… của ta!”
Tiếng nói khàn khàn, trầm đục như kim loại cào vào sắt rỉ, nhưng giờ đây lại mang theo sự khát khao và hung tàn rõ rệt hơn, từng âm tiết như đinh đóng vào linh hồn, kéo theo một luồng khí tức u ám cuồn cuộn tràn ngập khe núi, khiến mọi sinh vật sống đều cảm thấy ớn lạnh. Vực Ngoại Thiên Ma gào rú dữ dội, hai cánh tay khô quắt đầy móng vuốt kéo theo một đám ma chủng hình thù quái dị, gào khóc như trẻ sơ sinh chết yểu, từng đợt lao lên như sóng dữ.
Vực Ngoại Thiên Ma chính là tồn tại bị phong ấn dưới đáy Tàn Hồn Động – nơi từng là chiến trường tang thương, hấp thu linh hồn và oán niệm của vô số sinh linh bỏ mạng qua hàng vạn năm.
Tại trung tâm Tàn Hồn Động có một bảo vật linh hồn cực kỳ quý hiếm tên gọi Âm Linh Hồn Chi Nhãn – một bảo vật linh hồn hiếm,được hình thành từ oán niệm, tàn hồn và khí âm sát của vô số sinh linh đã chết trong Tàn Hồn Động qua hàng vạn năm.
Vực Ngoại Thiên Ma đã ký sinh quanh Chi Nhãn này từ lâu, dùng nó làm nguồn dinh dưỡng để bồi dưỡng Ma Thai, đồng thời âm thầm hấp thu lực lượng để phá giải phong ấn.
Khi Thu Thủy – người tu luyện linh hồn hệ công pháp – tiến vào động. Vực Ngoại Thiên Ma cảm nhận được sinh khí và linh hồn tinh thuần của Dương Long và Thu Thủy, xem họ như con mồi béo bở để thôn phệ, giúp nó đẩy nhanh quá trình tu luyện. Không chỉ vì muốn bảo vệ bảo vật, mà còn vì nó cảm nhận được sinh khí mạnh mẽ và linh hồn tinh thuần từ cả hai người.
Đặc biệt là Thu Thủy, với Linh hồn mạnh mẽ, là con mồi béo bở cho việc dung hợp và hoàn thiện Ma Thai, thậm chí có thể giúp Thiên Ma tiến vào Hậu kỳ, hoặc thậm chí đột phá giới hạn, thoát khỏi phong ấn.
Vực Ngoại Thiên Ma đang quay trở lại. Người chưa đến, nhưng sát ý đã kéo tới trước.
Tiếng gào thét chấn động tâm trí, từng đợt sóng âm như xé nát không gian, mang theo oán niệm và sát khí cực độ, vọng khắp động phủ như sấm rền. Từ những khe nứt trên vách đá, từ lòng đất sâu tối tăm, vô số Âm Hồn cuồn cuộn trào lên như một cơn thủy triều đen kịt — không phải ma chủng của Thiên Ma, mà là những linh hồn bị phong ấn, tích tụ oán khí vô tận, nay bị dẫn dắt bởi âm khí mà thức tỉnh.
Chúng không tấn công thực thể, mà tập trung công kích linh hồn, ý thức của Dương Long. Bởi trong vùng đất âm u này, hắn là nguồn dương khí hiếm hoi, rực rỡ như ngọn đuốc giữa đêm đen – một món ngon không thể cưỡng lại khiến lũ Âm Hồn thèm khát đến phát cuồng.
Hắn nghiến răng, toàn thân run lên vì áp lực. Linh lực trong cơ thể vận chuyển điên cuồng, Thái Dương Chân Pháp bùng phát đến cực hạn. Trong tích tắc, hắn tung ra Liệt Viêm Quyền – Hỏa Long Triều Thiên, một quyền bùng nổ như nhật thực, hóa thành một con hỏa long dài bảy trượng, gào thét lao thẳng vào luồng ma khí cuồn cuộn nơi Vực Ngoại Thiên Ma sắp hiện thân.
Hỏa long va chạm với ma khí, bùng lên từng đợt sóng lửa và sóng âm, tạo nên những tiếng “ẦM ẦM” rung chuyển toàn bộ động phủ.
Đá vụn nứt toác, rơi như mưa, còn không khí thì bị xé toạc bởi năng lượng bạo liệt như tận thế.
Thế nhưng, phía sau hắn, biển Âm Hồn vẫn cuồn cuộn không ngừng nghỉ, mỗi lúc một dày đặc.
“Mau! Ta sẽ chặn chúng! Ngươi mau lấy Âm Linh Hồn Chi Nhãn, trước khi Thiên Ma kịp đến gần!” Dương Long gầm lên, giọng khàn đặc, đôi mắt đỏ rực.
Dương Long dồn toàn bộ linh lực vào đôi bàn tay, mạch huyết toàn thân như bừng cháy, mỗi đường kinh mạch đều rực lên một vầng hào quang vàng kim chói lòa. Thái Dương Chân Pháp vận chuyển đến cực hạn, từng tia từng luồng dương hỏa chân nguyên tuôn trào như núi lửa phun trào, thiêu đốt mọi thứ u ám xung quanh.
Một vầng hào quang bùng lên quanh thân hắn, như một mặt trời nhỏ giữa cõi âm u. Hào quang ấy đẩy lùi bóng tối, tẩy rửa âm khí, và trong khoảnh khắc, một vùng đất chết bỗng bừng sáng như ban trưa giữa bóng tối.
Ngọn lửa ấy không chỉ là linh lực, mà còn là ý chí, là sinh mệnh, là tín niệm không khuất phục trước hắc ám.
Hỏa diễm dương hỏa cuồn cuộn, từng luồng lửa như có linh tính, hóa thành một bức tường lửa vô hình bao quanh hắn. Những Âm Hồn đang lao tới bị ánh sáng chiếu rọi, trấn áp gào rít thảm thiết, thân thể u linh bị thiêu cháy thành tro tàn. Từng đợt, từng đợt lao lên, nhưng đều bị thiêu đốt tan biến như sương mù chạm nắng.
Dương Long trở thành một pháo đài sống, một trụ cột ánh sáng duy nhất trong vùng đất bị ma khí xâm chiếm. Mỗi giây hắn chống đỡ, là một giây sống còn, là từng tấc linh hồn bị đốt cháy, từng mạch máu như vỡ tung vì cường độ vận chuyển quá mức.
Trong khi Dương Long dốc sức chống đỡ, Thu Thủy lập tức hành động.
Nàng rút ra một chiếc chuông đồng cổ kính từ túi trữ vật, khắc đầy phù văn cổ ngữ đã gần như mờ nhòe theo thời gian. Trên tay còn cầm theo một sợi dây chuyền dài, trạm trổ phù văn hình vòng xoáy – huyền ảo và tà dị.
Thu Thủy khẽ cắn môi, đôi mắt lộ vẻ quyết đoán, rồi vung tay tung chuông lên không. Chuông chưa rơi xuống, nhưng đã vang lên những tiếng ngân dài lạ thường.
“Ông… ông… ông…”
Tiếng chuông không vang như kim loại va chạm, mà như vọng lên từ lòng đất sâu – âm trầm, kéo dài, nửa như ai oán, nửa như cổ chú đang thức tỉnh. Làn sóng âm thanh lan ra từng đợt, mang theo lực lượng trấn áp huyền dị.
Âm Hồn đang lao về phía Dương Long, như bị tiếng chuông trấn áp, từng đám một chao đảo, rít lên đầy bất an rồi tản loạn.
Tranh thủ cơ hội Thu Thủy vận chuyển linh lực lao thẳng vào trung tâm Tàn Hồn Động. Nàng dồn linh lực vào sợi dây chuyền, trong tích tắc, sợi dây phát ra ánh sáng đen tím, hệt như ma quang quấn lấy linh hồn.
Một tay nắm chặt dây chuyền, một tay kết ấn, nàng gào lên:
“Khai!”
Ánh sáng từ dây chuyền đột nhiên phóng thẳng vào sâu trong lòng động — nơi có một quả cầu âm khí khổng lồ lơ lửng, tựa như một mặt trăng u tối, thở ra từng làn hàn khí thấu xương. Ở trung tâm nó, Âm Linh Hồn Chi Nhãn lơ lửng như con mắt thần u ám đang nhắm nghiền, thi thoảng lóe lên từng tia sáng xanh đậm như rình rập.
Luồng sáng đen tím của dây chuyền như xuyên phá tầng tầng âm khí, chạm tới lớp kết giới phong ấn Chi Nhãn. Quả cầu chấn động dữ dội, phát ra những tiếng “ong ong” như tiếng kêu than vọng về từ thượng cổ, kéo theo hàng loạt Âm Hồn bị hút ngược trở lại – không cam tâm mà gào thét.
“Âm Linh Hồn Chi Nhãn! Thu!”
Thu Thủy nghiến răng, toàn thân run lên vì chống đỡ cường độ phản phệ từ linh khí. Dây chuyền phát ra những tiếng “xèo xèo” như sắt nung đỏ nhúng vào nước lạnh, ánh sáng đen tím ngưng tụ thành hình một xà ảnh, một con rắn với thân hình uyển chuyển, trườn tới cuốn chặt quả cầu âm khí. Phù văn trên dây chuyền sáng rực, từng vòng từng vòng xiết chặt, từ từ hút lấy năng lượng âm khí, kéo Âm Linh Hồn Chi Nhãn ra khỏi trạng thái ổn định.
Quả cầu bắt đầu rung động dữ dội, lớp băng bên ngoài vỡ ra từng mảng, lộ rõ con mắt xanh biếc ở trung tâm đang từ từ mở ra – ánh mắt mang theo mọi hỷ, nộ, ái, ố.