Chương 100: Âm Hồn
Tiếng gào rú thê lương của vô số oán linh, tiếng than khóc não nề, và cả những tràng cười điên dại văng vẳng từ sâu thẳm, không ngừng công kích thần hồn, như những mũi kim vô hình đâm thẳng vào thức hải. Dương Long rùng mình dữ dội. Hơi thở nghẹn cứng trong lồng ngực, lồng phổi như hóa đá, một luồng rét buốt như đóng băng cả thần hồn len lỏi từ xương sống chạy ngược lên óc.
“Khí âm hàn nơi đây không phải tự nhiên hình thành,” Như Yên bỗng thì thầm bên tai, “Không phải oán linh bình thường… Là Âm Hồn. Ngươi phải lập tức trấn định thần hồn, đừng để tâm niệm dao động!”
“Âm Hồn?” Dương Long rít khẽ.
Như Yên nhanh chóng giảng giải:
“Âm Hồn là linh thể bị xé nát trong quá trình luân hồi, không siêu thoát, không còn hình người hay thần trí. Chúng bị ruồng bỏ – từ tu sĩ chết trong hận thù, hoặc linh hồn bị luyện hóa sai cách trong các trận pháp tà đạo.”
“Chúng không còn lý trí, chỉ còn bản năng cắn nuốt thần hồn để tồn tại. Chính vì thế, bất kỳ ai tiến vào khu vực của chúng mà không có hộ thân chi pháp đều sẽ bị hút sạch linh hồn, biến thành một phần trong bầy chúng.”
Lời giải thích ấy khiến tim Dương Long đập mạnh, mồ hôi lạnh thấm ướt sống lưng.
“Chúng không sợ công kích vật lý, càng không e ngại pháp bảo tầm thường. Chúng chỉ khiếp sợ linh quang dương cương, tâm niệm bất động như kim cương bất hoại! Pháp môn ngươi tu luyện – Thái Dương Chân Pháp – chính là khắc tinh thiên địch với loại tà hồn chí.”
Dương Long nghiến chặt răng, vận chuyển Thái Dương Chân Pháp, khiến một vầng hào quang vàng kim rực cháy bùng lên quanh thân hắn. Hơi ấm từ pháp môn tỏa ra yếu ớt trong không gian bị âm khí áp đảo, nhưng đủ để giữ vững một tia thanh tỉnh cuối cùng, trấn áp những tà niệm đang cố gắng xâm nhập tâm trí.
Cả hai tiến vào một hành lang đá hẹp, gấp khúc như ruột rắn. Vách đá ẩm ướt lạnh buốt, nước nhỏ tí tách từ trần hang nhỏ xuống những vũng bùn đen đặc dưới chân.
Không khí nặng như thủy ngân, đặc quánh như thể có thứ gì đang rình rập. Mùi rêu phong hòa lẫn mùi máu khô và xác chết phân hủy, xộc thẳng lên mũi, chui tọt vào phổi, khiến Dương Long nghẹn lại, dạ dày cuộn lên như muốn nôn.
Hành lang dẫn họ đến một khu vực rộng lớn hơn, nơi những cột đá khổng lồ đã nứt vỡ, đổ nghiêng ngả, tạo thành những mê cung tự nhiên. Tại đây, không cần đến bẫy trận pháp hay cạm bẫy vật lý, bản thân Tàn Hồn Động đã là một cái bẫy khổng lồ.
Rồi… hắn nghe thấy.
Tiếng cười.
Không phải tiếng cười người sống – mà là những tràng cười thê thảm, nghẹn ngào như khóc, nửa tiếng trẻ thơ bi ai, nửa tiếng phụ nữ kêu cứu, nửa như tiếng ai đó đang gọi tên hắn từ kiếp nào…
“Long… Long nhi… con ở đâu… mẹ ở đây…”
“Giết… giết… giết hết… máu! Máu! Cho ta máu!!”
“A… Aaaaa… Ta không muốn chết! Không muốn chết! Buông ta ra… AAAAA!!”
Từ mọi ngóc ngách, từ vách đá, từ khe nứt, từ hố nước và đặc biệt là từ những vũng nước đen đặc dưới nền, vô số Âm Hồn bắt đầu trào ra như thủy triều đen kịt, bao phủ lấy hai người.Không có thân thể hoàn chỉnh – chỉ là những bóng đen vặn vẹo, tay dài quá gối, miệng ngoác tận mang tai, mắt đỏ rực như đèn máu.
Chúng không bò, không chạy, mà trườn – như khói độc lan ra, lướt trên nền đất mà không tạo bất kỳ tiếng động nào – ngoại trừ những tiếng rít gào như tiếng kim loại cà vào gương.
Chúng không có thực thể rõ ràng, nhưng đôi mắt đỏ hằn máu, hình thù vặn vẹo, rít gào chói tai, lao tới như một cơn bão điên loạn.
Chúng không tấn công vật lý mà xuyên thẳng qua lớp hộ thể linh lực, nhắm vào linh hồn và ý thức của Dương Long – bởi hắn là nguồn dương khí thuần túy hiếm hoi, béo bở trong cấm địa này, một món ngon không thể cưỡng lại đối với những linh hồn đói khát đã bị giam cầm hàng vạn năm.
Dương Long dồn toàn bộ linh lực vào đôi bàn tay, vận chuyển Thái Dương Chân Pháp đến cực hạn. Một vầng hào quang vàng kim rực cháy bùng lên quanh thân hắn, rực rỡ như một mặt trời nhỏ giữa cõi âm u, đẩy lùi bóng tối và âm khí xung quanh.
Hỏa diễm Dương Hỏa cuồn cuộn hóa thành một bức tường lửa vô hình, trấn áp những Âm Hồn đang lao tới, khiến chúng rít gào thảm thiết, thân ảnh vặn vẹo rồi tan biến như băng tuyết gặp lửa nóng, để lại tiếng “xèo xèo” ghê rợn.
Hắn gồng người, đứng vững giữa tâm bão Âm Hồn, mỗi nhịp hô hấp đều khiến ánh sáng quanh thân bùng mạnh hơn, tỏa ra một vòng tròn ánh sáng như ngọn hải đăng giữa biển đêm. Tầng tầng lớp lớp dương hỏa xếp thành từng lớp phòng ngự, giống như pháo đài sống đang dùng chính sinh mệnh của mình để thủ hộ, mỗi giây phút đều là một cuộc chiến khốc liệt.
Thu Thủy bên cạnh cũng không ngừng hỗ trợ. Nàng nhanh chóng nhận ra mục tiêu của Dương Long là tạo không gian cho mình. Nàng dồn linh lực bộc phát tốc độ, lao thẳng vào trung tâm Tàn Hồn Động, nơi có Âm Linh Hồn Chi Nhãn đang lấp lánh trong một quả cầu âm khí khổng lồ, tỏa ra hàn khí thấu xương.
Bên ngoài Tàn Hồn Động, ba con khôi lỗi phân tán, mỗi con phát ra linh lực mạnh mẽ ở một hướng khác nhau, mô phỏng trạng thái bạo phát của yêu thú, tạo ra những luồng chấn động dữ dội như yêu thú đang thức tỉnh. Mục đích duy nhất là để đánh lạc hướng Vực Ngoại Thiên Ma, kéo nó rời xa lối vào Tàn Hồn Động, tạo cơ hội cho Thu Thủy và Dương Long hoàn thành kế hoạch cướp lấy Âm Linh Hồn Chi Nhãn bên trong.
Thoạt nhìn, kế hoạch tỷ lệ thành công rất cao. Tuy nhiên, Vực Ngoại Thiên Ma không phải là kẻ đơn giản. Ngay khi ba con khôi lỗi đồng loạt bộc phát linh lực, mặt đất đột ngột rung lên một cách dữ dội.
“ẦM!!!”
Từ một khe nứt khổng lồ trên sườn núi phía bắc, một luồng hắc khí như hỏa diễm trào lên, cuồn cuộn như thác lũ. Mỗi đợt hắc khí trào ra đều kéo theo tiếng rít gào của hàng vạn linh hồn, khiến không gian trở lên lạnh buốt lạnh buốt.
Không khí đột ngột trở nên ngột ngạt, nặng nề như có ngàn ngọn núi ép lên linh hồn. Sát khí trong không gian không còn đơn thuần là cảm giác – nó hóa thành những cây kim vô hình, từng mũi từng mũi đâm xuyên phòng ngự linh hồn, khiến cả những tu sĩ cấp Hoàng nếu đứng gần cũng khó mà giữ được thần trí tỉnh táo.
Trong làn hắc khí ấy, một thân ảnh khổng lồ từ từ hiện ra.
Toàn thân nó được bao phủ bởi hắc giáp như nham thạch, từng mảng vảy giáp đen ánh lên màu đỏ sậm như dung nham nguội – không trơn láng, mà gồ ghề như được rèn từ oán khí và tử thi.
Vai rộng bằng ba người trưởng thành, cơ thể cao gần trượng rưỡi, khí tức quanh thân như kéo cả thế giới chìm vào bóng tối.
Đặc biệt, đôi mắt của nó – không phải là mắt, mà là hai hố lửa đỏ như than hồng, không ngừng rực cháy giữa màn đêm, giống như cửa sổ nhìn vào một thế giới khác – nơi chỉ có hủy diệt.
“GRÀOOOO!!!” Một tiếng gầm vang trời khiến vách đá rung chuyển, đất dưới chân họ nứt toác thành rãnh sâu.
Vực Ngoại Thiên Ma – đã hoàn toàn tiến vào trung kỳ Ma Thai Cảnh – gầm lên, thân ảnh khổng lồ kia vọt khỏi khe nứt như tia chớp, không chút do dự lao về phía con khôi lỗi đang phát ra linh lực mạnh nhất. Mỗi bước của nó giẫm xuống là đất đá nổ tungđá tảng vỡ nát, gió lốc ma khí cuộn lên thành cột trụ đen thẫm vút cao, mang theo từng đợt âm khí nặng nề đến rợn người.
“Phốc!” Con khôi lỗi đầu tiên, đúc từ hắc thiết cứng rắn, còn chưa kịp phát động pháp trận phòng ngự đã bị một cú vung tay thô bạo của Thiên Ma đập nát thành mảnh vụn. Linh văn khắc trên thân nó nứt vỡ từng đoạn, tỏa ra tia sáng tàn lụi rồi tan biến trong làn ma khí cuồn cuộn.
Thiên Ma không hề dừng lại. Thân thể to lớn xoay chuyển linh hoạt một cách đáng sợ, đôi mắt đỏ rực lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Nó khóa chặt mục tiêu thứ hai đang cố leo lên vách đá phía xa. Một luồng hắc khí từ cánh tay nó vọt ra, ngưng tụ thành móng vuốt khổng lồ, xé không trung lao tới, gào thét như dã thú ăn thịt.
“RẮC!” Con khôi lỗi thứ hai bị tóm gọn, và chỉ một tiếng siết nhẹ, thân thể nó biến dạng, bị nghiền nát thành một khối sắt vụn méo mó trước khi kịp rơi xuống đất.
Chỉ còn lại con khôi lỗi thứ ba, nó cố gắng rút chạy, nhưng tốc độ của Vực Ngoại Thiên Ma quá kinh hoàng. Một xúc tu ma khí đen tím vươn dài, quấn lấy khôi lỗi, rồi kéo phăng nó lại.
“XÈO XÈO…”
Tiếng ăn mòn ghê rợn vang lên, thân thể khôi lỗi lập tức bị ma khí ăn mòn, linh văn tan chảy, kim loại biến mất chỉ trong chớp mắt như chưa từng tồn tại.
Chưa đầy ba hơi thở, ba con khôi lỗi đã hoàn toàn bị tiêu diệt, không để lại dấu vết. Sức mạnh và tốc độ của Vực Ngoại Thiên Ma vượt xa mọi dự đoán của Thu Thủy, thậm chí còn mạnh hơn nhiều so với những gì cổ thư miêu tả về Ma Thai Cảnh trung kỳ.