Chương 97: Đàm phán 2
Tới lượt đàm phán, Vân bước vào nhìn Thảo Phương và nói:
– Hello Người Đẹp!
Phương tươi cười đáp lại:
– Chào Người Đẹp.
Ngồi xuống ghế, Vân liền vào chủ đề chính:
– Lớp 10a6 đã ra điều kiện gì và quyết định của họ là gì?
Phương nhìn vào trang giấy và nói:
– Họ chọn không mua mạng với giá 200 triệu tiền mặt.
Đường nét tươi vui trên mặt của Vân tan biến, nàng nghiêm giọng nói:
– Lớp của tui chỉ có thể giao ra toàn bộ số tiền thưởng mà bản thân đang nắm giữ, tức là 30k tiền thưởng để mua một mạng của lớp cậu.
Nghe vậy, Phương lắc đầu và nói:
– 30k quá ít đi.
Vân nhìn chằm chằm vào hai mắt của Phương, đáp:
– Tui biết lớp của cậu muốn bán 1 mạng.
– Ồ!
Phương xoe xoe tóc nói:
– Vì sao cậu lại cho rằng như vậy?
Trước câu hỏi này, khóe môi của Vân cong lên, một nụ cười lạnh xuất hiện.
– Tạm dẹp ân oán hay mong ước của riêng Phương. Thì ta có thể thấy, lớp 10a6 đã mất tiên cơ vì trả tiền mặt.
– 200 triệu nghe có vẻ to, nhưng đối với đám học sinh trong ngôi trường này thì nó chả khác gì lá mít đâu.
– Cho nên.
Phương mỉm cười cheng ngang:
– Cho nên cậu nghĩ lớp tụi mình chỉ cần tiền thưởng, dù ít hay nhiều ư?
Vân gật đầu và nói tiếp:
– Đúng vậy! 30k của lớp tui dù hơi ít. Nhưng nó còn quý hơn 200 triệu kia.
Phương im lặng, sau đó nói:
– Vậy đây là con số cuối cùng mà lớp cậu đưa ra?
Nghe thế, Vân nở một nụ cười tự tin, đáp:
– Yên tâm! Lớp 10a5 sẽ trả thêm tiền thưởng cho lớp cậu.
Dường như đã đoán được kết quả này, nên Phương không bất ngờ gì mấy, nàng không nóng không lạnh hỏi:
– Ý của Huy như thế nào? Cậu ấy muốn chơi theo kiểu nào, thì lớp tui chiều theo kiểu đó?
Vân đứng dậy và nói:
– Dù kiểu nào đi chăng nữa, thì lớp của tui cũng không ngại.
Dứt lời, nàng từ từ bước ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng của Vân, Phương cau mày nói thầm:
– Lớp mình không cần tiền mặt, nhưng mình cần a.
…
Không bao lâu sau, Nhật bước vào và ngồi xuống ghế.
Phương nhìn hắn và nói:
– Lớp 10a6 đưa ra 250 triệu để không mua mạng. Còn 10a4 thì sao cũng được. Thế lớp cậu muốn gì?
Nghe vậy, Long Nhật nhíu mày, nghĩ:
– Rốt cuộc 10a4 tính làm gì?
Trước ánh mắt đợi chờ của Phương, hắn hồi phục tinh thần, vuốt vuốt mái tóc manbun của mình, nói:
– Trước khi mình đưa ra con số, mình muốn biết mong muốn thật sự của lớp cậu? Là bán một mạng, hay là không?
Nghe câu hỏi này, Phương cười trừ và nói:
– Lớp nào đưa ra điều kiện tốt hơn thì lớp mình nghe theo lớp đó thôi. Mà thật sự mà nói, mình không muốn bán mạng vì mình muốn nắm chắc phần thắng trong trận chung kết.
Nhật nhăn mặt lại khi nghe đáp án này.
– Không biết đây là lời nói thật lòng, hay chỉ là kế Dương Đông Kích Tây?
Từ trong suy nghĩ đi ra, Nhật nhìn chằm chằm biểu cảm trên gương mặt của Phương, sau đó nói:
– Lớp của mình muốn mua 1 mạng của lớp cậu, giá 150k tiền thưởng.
Phương lắc đầu và đáp lại:
– Quá ít đi. Nếu lớp cậu không có đủ tiền thưởng thì lớp của mình sẽ cho nợ.
Nhật nghe thế, thầm mỉm cười trong lòng, sau đó cũng lắc đầu, nói:
– Không được. Nếu cậu cảm thấy còn hơi ít thì lớp mình bù thêm tiền mặt.
Phương im lặng, nhấn nhấn vào điện thoại. Một phút sau, nàng ngẩng đầu lên nói:
– Lớp của mình chỉ chấp nhận tiền thưởng. Nếu lớp cậu không đưa con số cao hơn thì lớp mình sẽ chọn 10a6.
Trước những lời này, Nhật mắn thầm trong lòng:
– Muốn tiền thưởng chết cha còn bày đặt.
Tuy nhiên ngoài mặt, hắn mỉm cười và đáp lại:
– Thật sự lớp mình chỉ có thể trả 150k tiền thưởng và bù thêm tiền mặt.
Phương lắc đầu, nói:
– Mình không đồng ý với điều kiện này. Nếu cậu không thể đưa ra con số cao hơn thì xem như cuộc đàm phán này đến đây chấm dứt.
Biết Phương lại dùng kế, Nhật đứng dậy và nói:
– Đây thật sự là con số cuối cùng mà lớp mình đưa ra. Nếu cậu không đồng ý thì thôi mình cũng không ngại chơi trận cờ Tam Quốc.
Dứt lời, hắn xoay người và bước đi chầm chậm. Theo mỗi bước chân, hắn thì thầm trong lòng:
– Gọi lại. Gọi lại. Mình biết lớp cậu muốn bán mạng. Gọi mình lại.
Tuy nhiên để Nhật thất vọng, Phương chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng của hắn.
Đúng vậy! Lúc này, Phương cũng thầm nói trong lòng:
– Quay lại. Quay lại, cậu sẽ ra giá cao hơn.
Cả hai đang cược với nhau để xem bên nào chịu thua trước.
Một giây trôi qua, hai giây trôi qua, ba giây trôi qua. Chẳng mấy chốc, Nhật đã đi được 70 phần trăm quãng đường.
Thấy vậy, cả hai âm thầm tháo mồ hôi, trong lòng đồng thời hô:
– Chẳng lẽ mình sai rồi ư?
Khẽ bặm một bên môi, Phương nắm chặt tay lại thành nắm đấm.
– Chỉ cần bước tới cửa, mình sẽ gọi cậu ta.
Nhật cũng thầm nghĩ:
– Chỉ cần bước tới cửa, mình sẽ quay lại.
Thêm hai giây trôi qua, tiếng bước chân dừng lại. Nhật đã đi tới cửa.
Hắn ta chỉ cần bước ra khỏi phòng, nàng sẽ mất cơ hội đàm phán thêm.
– 150k tiền thưởng và thêm tiền mặt. Đây là chiếc deal cuối cùng mà 10a5 đưa ra.
– Nếu mình chọn bán mạng, thì tổng tiền thưởng sẽ nhận được là 180k. Còn tiền mặt ư? Vì lớp 10a5 không nói rõ con số cụ thể, nên nếu đưa cho lớp mình 1k thì bản thân cũng không thể nói gì thêm.
Phương thấy vậy tính gọi lại thì bất chợt tiếng chuông điện thoại của nàng reo lên.
Bị giật mình, nàng theo bản năng ngước nhìn vào điện thoại.
Và nếu theo đúng lộ trình, nàng đã lỡ mất nhịp gọi Nhật, hắn ta đã bước ra khỏi phòng.
Tuy nhiên, Nhật đã quay lại và tươi cười ngồi xuống ghế.
Thấy vậy, Phương thầm thở phào và nghĩ:
– Trong cái rủi có cái may. Không biết Huy gọi mình làm gì nữa?
Không để nàng đợi lâu, Nhật đưa ra một deal mới:
– 300k tiền thưởng. Đây là con số cuối cùng mà lớp mình có thể đưa ra.
Gõ gõ ngón tay, Phương lại lắc đầu và nói:
– Mình muốn cậu thêm tiền mặt.
Nhật nghe vậy, cau mày, sau đó lạnh lùng nói:
– Không được. Nếu cậu không đồng ý thì thôi vậy.
Nói xong, hắn dứt khoát đứng dậy và bước đi.
Thấy vậy, biết rằng đối phương không thể xuống nước thêm nữa nên Phương thở dài và nói:
– Thôi được. Mình sẽ cân nhắc chiếc deal này.
…
Cuộc đàm phán diễn ra thành công dưới sự chứng kiến của ban giám khảo, lớp 10a1 quyết định bán mạng. Hai chiếc deal mà lớp nhận được là 30k tiền thưởng của 10a4 và 300k tiền thưởng của lớp 10a5.
Do đó, trận cờ Tam Quốc được hình thành.
Trận đấu sẽ diễn ra vào ngày mai.
Chỉ có một buổi tối để làm quen với mặt cờ mới, nên học sinh của ba lớp ở lại luyện tập.
Trong thời gian đợi nhà trường làm lại bàn cờ, Phương gọi lại cho Huy và nói:
– Hồi nãy Huy gọi Phương có chuyện gì không?
Nghe vậy, Huy bình tĩnh đáp lại:
– À cũng không có gì. Mình tính hỏi cậu về chiếc deal mà 10a5 đã đưa ra thôi.
Phương nói:
– Ồ! Cậu không biết hồi nãy căng thẳng tới mức nào đâu. Nếu không có cuộc gọi của cậu thì mình đồng ý với chiếc deal 180k tiền thưởng mất.
Nghe thế, ở đầu dây bên kia, Huy cười nhẹ vì hắn biết bản thân đã đoán đúng.
Dựa theo thời gian đàm phán mà lớp 10a5 và 10a4 đã thực hiện, hắn đoán đây là giai đoạn nhạy cảm, nên đã gọi Phương để nhắc nhở và giúp nàng chốt deal.
– He he! Vậy lớp cậu tính trả ơn mình sao đây?
Nghe Huy nói vậy, Phương cười đùa nói:
– Trong trận chung kết, mình sẽ nhường cậu một ván thắng.