Chương 72: Chỉ dạy
Hôm qua, Huy đã thể hiện thế công của mình trong quân đỏ. Vì vậy hôm nay, cô Mai Anh muốn hắn cầm cờ đen.
Tất nhiên, hắn không có ý kiến gì và Vân cũng vậy.
Tiếng còi khai cuộc vang lên, đây cũng là lúc Vân tung ra đòn đầu tiên.
– Tốt 7 tiến 1.
Thấy nước cờ này của Vân, ánh mắt của cả Huy và Mai Anh đều lộ vẻ bất ngờ.
Nhưng bất ngờ thì cũng bất ngờ, hắn cười cười và đẩy con Mã 8 lên.
– Mã 8 tấn 7.
Đi con Tốt 7 đầu tiên, tức nhiên là Vân có dự tính của mình. Nhìn thấy Huy không đẩy Pháo qua bắt Tốt, nàng vẫn quyết định theo kế hoạch đã đề ra.
– Mã 8 tấn 7.
Nhận thấy Vân muốn công ở cánh phải của mình, hắn sẽ không để nàng được toại nguyện.
– Tượng 3 tấn 5.
Biết Huy đã đọc được ý đồ của mình, sắc mặt của Vân lộ vẻ căng thẳng. Hai tay của nàng nắm chặt lại.
– Công Phải không được. Vậy thì công Trái.
Từ trong thâm tâm đi ra, nàng cầm con Mã 2 lên và đặt vào xuống.
Một phút sau.
Khai cuộc xong, Vân hết nhìn trái rồi lại nhìn phải. Giờ đây, thật sự, nàng không biết đi nước nào cho hợp lý cả.
Thấy thế, Huy tựa tiếu phi tiếu, nói:
– Giờ cô và Vân đã tin nước cờ lúc nãy là một nước đi lùi chưa ạ?
Không hẹn, cả hai cái đầu đầy tóc đen dài óng mượt ấy cùng gật xuống.
Nhận ra Vân đã rơi vào trạng thái hoang mang, Mai Anh mỉm cười nói:
– Thật sự để mà nói, ở giai đoạn Khai Cuộc, một Nhất Cấp Kỳ Sĩ cẩn thận, họ sẽ không thua kém gì mấy so với những người có trình độ Đại Sư hay Đặc Cấp Đại Sư.
– Tuy nhiên khi bước vào giai đoạn Trung Cuộc, những Nhất Cấp Kỳ Sĩ này không biết làm gì cả. Tự đi tầm bậy và tự thua là chính.
– Nếu Vân có thể giải quyết được bài toán ở Trung Cuộc, thì trình của em sẽ tăng lên rất nhiều đó.
Nghe vậy, Vân quay sang nhìn cô và cảm kích nói:
– Dạ em cảm ơn cô.
– Nhưng lúc này, em thật sự không biết làm gì cả. Còn bạn Huy thì đang đổ bê tông, em công thì công cũng không xong. Nếu đi nước cờ thủ, thì em lại đánh mất thế trận này.
– Mong cô chỉ giúp ạ?
Thấy Vân cúi đầu cầu xin mình, hai tay của Mai Anh khẽ nâng đầu của em ấy lên, môi đỏ khẽ cong lên:
– Như em đã thấy, bên cánh Phải của Huy đã tràn ngập sắc Đỏ của em. Tuy nhiên từ đầu trận đến giờ, em vẫn không thể đâm xuyên thủng lớp phòng ngự Đen thui kia.
– Vậy thì, em đẩy hết tất cả mũi nhọn tấn công của mình sang cánh Phải của Huy là đúng, hay là sai?
Tuy rằng cô không nói rõ bản thân nên đi nước nào tiếp theo, nhưng bao nhiêu đó cũng đủ để khai sáng cái não của Vân đang u mê trong sương khói mờ nhân ảnh ấy.
– Em cảm ơn cô, em hiểu rồi ạ.
Dứt lời, Vân ngó ngó vào bàn cờ và âm thầm suy tính.
Hơn chục nước sau, Vân lại gặp khó trước thế công Huy.
Vân cũng rất muốn hỏi cô Mai Anh. Nhưng nếu cứ suốt ngày dựa dẫm vào người khác, bản thân sẽ khó có thể tiến bộ một cách nhanh chóng.
Vì lẽ đó, nàng quyết định tự lực cánh sinh.
Nghiến chặt hai hàm răng và đổ dồn tất cả chất xám vào trong bàn cờ, bất chợt, ánh mắt của nàng va phải con Xe 6.
– Đúng rồi. Mình có thể điều nó ăn Tốt và ép Mã của địch.
Từ trong suy nghĩ đi ra, không một chút do dự, tay của Vân liền cầm lấy con Tốt 5 của địch lên.
– Xe 6 bình 5.
Thấy con Mã 5 của mình đang bị phục kích, Huy cầm nó lên và nhẹ nhàng đặt xuống tại một vị trí bên lãnh thổ của quân Đỏ.
– Mã 5 tấn 4. Qua Sông!
– Nước tiếp theo, tui sẽ Mã 4 tấn 3, Chiếu Tướng!
Nghe thế, Vân tiên hạ thủ vi cường.
– Pháo 8 bình 6.
Tới nước này, sắc mặt của Huy dần buông lỏng. Ngẩng đầu lên nhìn Vân thì va phải ánh mắt đỏ au nồng nặc sát khi như giết người đó, hắn ho hụ hụ vài cái và nói:
– Từ đầu trận tới giờ, tui thấy Vân có chút khó khăn trong việc công thành.
– Vì vậy, tui quyết định thí một quân Mã. Hy vọng cậu có thể lật ngược thế cờ.
– Mã 6 tấn 4. Ăn đi!
Nghe thế, đôi môi tím ấy khẽ cười, tay thì cầm lấy con Mã 7 lên. Tuy nhiên ngay khi tay của nàng vừa định buông con Mã ra, sắc mặt tái nhợt của nàng bỗng lộ vẻ dữ tợn.
– Rầmmmm!
– Cậu đùa tui hả, Huy?
Thanh âm đập bàn và tiếng quát của Vân vang vào tai, cả Huy và Mai Anh đều giật bắn người.
Nhìn chằm chằm vào gương mặt đang bốc sát khí nghi ngút ấy, Huy làm một ngụm sting và nói:
– Bài học tiếp theo mà tui muốn dạy cho cậu. “Đừng bao giờ tin tưởng 100% lời nói của kẻ địch”.
Hừ!
Hớp hết giọt nước sting cuối cùng, Huy cầm con Mã 2 lên và nói:
– Cậu thua rồi.
– Mã 2 tấn 4.
– Nước đi này dùng để bắt con Xe 4 của Vân và Chiếu Tướng! Nếu cậu điều nó đi nơi khác, hai quân Xe của tui sẽ ăn lấy một trong quân công của cậu.
– Thua thiệt quân số. Tử Cấm Thành thì đang bị quân Đen của tui bao vây. Cậu sống được sao?
Nghe những lời này của Huy, Vân thở dài một cái tràn đầy sự bất lực, sau đó đổ gục xuống bàn cờ và nằm úp mặt vào đó.
Thấy Vân như vậy, Mai Anh liếc mắt và nghít Huy một cái.
Không quan tâm đến cái nhìn của cô, hắn xoa xoa lấy bụng của mình và bước tới tủ lạnh.
– Hy vọng cậu có thể đột phá.
Thì thào một câu không ai ngh3 thấy, Huy nhanh chóng cầm lấy một gói mì và bóc ra.
Bỏ nó vào mồm và nhai “rôm rốp” hắn xoay người lại và nói:
– Đã tới lúc chúng ta bàn chiến lược cho ngày mai.
…
Cùng khoảng thời gian này!
Nhi chầm chậm bước vào trong một ngôi nhà hoang.
Vừa đặt chân tới một căn phòng có cánh cửa màu đỏ, thì đột nhiên, một thanh âm siêu siêu vẹo vẹo từ bên trong truyền ra:
– Vào đi.
– Rầmmmm!
Lời vừa dứt, cánh cửa đang đóng chặt đột ngột mở ra. Rất nhanh chóng, không gian tối tăm và u ám ngay lập tức ập vào mắt của Nhi.
Bước vào trong, theo ánh sáng “hiu hắt” của hai cây đèn cầy trên bàn thờ, khung cảnh u ám ấy dần bừng sáng.
Vừa thấy khuôn mặt nhăn nheo của người đàn bà, Nhi liền lập tức quỳ xuống và nói:
– Bẩm chủ nhân! Tiểu tỳ vẫn chưa lấy được tinh huyết của Huy.
Nghe thế, người đàn bà bỗng bật cười “ha hả”.
– Chátttt!
Thu cánh tay lại, hai mắt có vết chân chim lạnh lùng nhìn Nhi đang ngã lăn ra đất, môi đen hừ một cái:
– Ngu xuẩn! Có bao nhiêu đó cũng làm không xong.
Dứt lời, ả xoay người lại và chầm chậm bước tới bàn thờ.
Nhìn vào hai con búp bê đang được dựng đứng trên lư hương, bàn tay chỉ còn da bọc xương khẽ vươn tới và vuốt ve vào mặt của con búp bê nằm bên tay phải.
Không! Nói đúng hơn, ả ta sờ vào tấm ảnh nhỏ đang được dán trên mặt của con búp bê.
Sau đó, ả lấy ra một cây kim may đồ và không một chút do dự đâm vào chân trái của nó.
Ăn cú tát trời giáng của bà ta chưa được bao lâu, khóe môi đang chảy máu ấy bỗng co quắp lại và hiện nét đau đớn tột độ.
– Aaaaaaaaaaaa…
Ôm lấy chân trái của mình, Nhi lăn lộn qua lại và khóc lóc van xin:
– Chủ Nhân! Cầu xin Ngài…a…a… có thể bỏ qua lần này. Hức! Tiểu tỳ hứa! Lần gặp mặt tới..a…a…a.. Ngài sẽ nhận được tinh huyết của Huy.
Nghe những lời này, người đàn bà hừ lạnh một cái và rút cây kim ra.
Bước tới vị trí của Nhi, ả khẽ cúi người xuống và dùng tay bóp lấy cằm của Nhi, lành lạnh nói:
– Cho ngươi một cơ hội cuối cùng.
– Lần gặp mặt tiếp theo, nếu như không đem tinh huyết của thằng nhóc đó tới đây, kết cục của người cũng giống như con búp bê bị đứt đầu kia.
– Cút!
Men theo ngón tay của ả, hai tròng mắt của Nhi run run khẽ liếc đến con búp bê mất đầu nằm trong sọt rác kia.
Nuốt nước bọt một cách khó khăn, nàng vừa khóc, vừa nhăn nhó, vừa sợ hãi, đáp lại:
– Tiểu tỳ hiểu! Đa tạ chủ nhân đã cho tiểu tỳ mộ cơ hội.
Khi bàn tay da bọc xương ấy buông cái cằm của nàng ra, Nhi liền dập đầu xuống đất một cái và quỳ lùi từng bước ra sau.
Tới khi ra khỏi phòng, nàng mới đứng dậy và cà nhắc rời đi.