Chương 122: Học Đường Rực Cháy bắt đầu
Thời gian chớp mắt thôi đưa, chẳng mấy chốc đã đến thứ bảy, ngày 1 tháng 10 năm 2016.
Vốn dĩ đây là ngày nghỉ. Tuy nhiên hôm nay lại là ngày trình diễn các tiết mục văn nghệ, cho nên ngay từ sáng sớm Huy phải bật dậy vệ sinh cá nhân để chuẩn bị lên trường.
Xỏ vội chiếc quần tây đen, Huy nhíu mày khi cảm thấy khó chịu ở dưới chân.
Cúi đầu xuống, hắn mới vỡ lẽ ra vì sao lại thấy chật chật.
Nhìn vào phần chân thừa, hắn cười cười nhẹ nói thầm:
– Mình đã cao thêm một xíu.
Vén đi một vài sợi tóc mái đang che khuất mắt, Huy mới sực nhớ ra đã lâu lắm rồi bản thân chưa đi cắt tóc.
– Hớt tóc mohican như cũ?
Nhìn vào tóc mái dài gần chạm mắt, Huy nghĩ nghĩ:
– Mà mình đã để tóc ngắn từ nhỏ tới lớn rồi, hay là nay đổi gió nhỉ?
– Ừm! Bản thân để tóc hai mái sẽ trông như thế nào?
Nghĩ tới đây, Huy đi tới đứng trước gương và bắt đầu dùng lược chẻ ngôi 5 5.
Nhìn mình ở trong gương, Huy thiếu điều muốn đấm vỡ chiếc gương này.
– Trông ngố éo chịu được.
– Thôi không để tóc hai mái. Tới quán hớt tóc, mình sẽ hỏi lại mấy ảnh sau.
Hồi phục tinh thần, hắn dùng tay dũ dũ quả đầu lại như cũ, sau đó bước ra khỏi nhà.
Đang vi vu trên đoạn đường đến trường, Huy bỗng nghe tới có ai đó đang gọi mình ở sau, cho nên liền quay đầu lại nhìn.
Thấy thằng Cường đang hì hụt đạp xe đến, Huy nói:
– Mới sáng mà đã bị cô hồn gọi. Xem ra hôm nay đen cả ngày.
Nghe thế, Cường giơ giơ nắm đấm cay cú đáp:
– Cô cái qq.
Huy cười cười hỏi:
– Thế gọi tui có chuyện gì không?
Cường nói:
– Hôm nay, lớp cậu diễn thứ mấy?
– Hình như diễn đầu tiên á, thế lớp cậu diễn thứ mấy?
Cường tỏ vẻ ái ngại rồi đáp:
– Thứ nam á. Mà tiết mục của lớp cậu diễn đầu tiên thì sao mấy lớp sau dám diễn nữa trời.
Huy mỉm cười nói:
– Hề hề! Mà lớp của cậu diễn kịch hài, tui thấy cũng rất hay mà, sợ gì?
Cường thở dài và nói:
– Trong các lớp, có mỗi mình lớp tui là diễn kịch. Tui không biết lối đi riêng này có hiệu quả hay không, nhưng trước mắt là thấy lạc loài rồi ý.
Huy như cười như không đáp:
– Ai kêu chọn chi rồi giờ than thở?
Cường lại thở dài và lắc đầu nói:
– Tại vài đứa có xuất thân từ diễn viên nhí, nên bọn trong lớp cứ một một hai hai đòi diễn kịch, thì tui biết làm sao được.
Nghe vậy, Huy cũng không biết nói gì cho phải.
Nhớ tới một vấn đề, Cường quay sang hỏi:
– Lớp của cậu có đoán luật không?
Nước đã tới chân rồi, nên Huy cũng không muốn dấu diếm làm gì nữa, liền nói:
– Có chứ! Lớp tui nghĩ là lượt view. Thế lớp cậu đã đoán luật gì?
Cường nghe vậy, bỗng trừng to hai mắt như ngộ ra gì đó. Vài giây sau, hắn nói một cách buồn rầu:
– Vì hôm nay sẽ có khối 11 và 12 đến xem, nên lớp tui đoán rằng mấy thầy cô và mấy anh chị sẽ chấm điểm, tương tự như lần trước khối mình ý.
Nghe vậy, Huy ồ một cái. Luật này không phải hắn chưa từng nghĩ đến, nhưng đã bị bác bỏ do giống với lần thi trước của khối 11 và 12.
Chợt, Huy thoáng lặng im và tự đặt câu hỏi:
– Chấm điểm ư? Chờ đã! Liệu rằng nhà trường có lặp lại luật? Họ có đang tương kế tựu kế không?
Và rồi, hắn liên tưởng đến việc quay video rồi đăng lên app. Hai mắt của hắn bỗng mở to.
– Chẳng lẽ?
Thấy vậy, Cường lộ vẻ ngạc nhiên hỏi:
– Cậu đang nghĩ gì thế Huy?
Bị gọi, Huy hồi phục tinh thần và lắc đầu nói:
– À không có gì.
Thấy hắn không nói gì nữa, Cường cũng im lặng đạp xe đi.
Không bao lâu sau, cả hai đã đến trường.
Tạm biệt thằng Cường, Huy bước vào hàng ngũ lớp 10a4.
Vì lớp hắn diễn đầu tiên nên hầu hết mấy đứa đều đang ở sau cánh gà. Vì vậy hiện tại hai hàng nam nữ của lớp 10a4 không có mấy ai.
Bước tới vị trí đầu hàng quen thuộc, hắn đảo mắt nhìn lên sân khấu.
Đợi đúng 7 giờ 30 phút, cô Thủy bước lên và thông báo:
– Bài thi chính thức bắt đầu.
Lời của cô vừa dứt, tiếng trống trận vang lên, đây cũng là lúc từng người từng người bước ra.
Nguyễn Huệ rút kiếm ra đưa lên trời và nói to:
– Đánh cho để dài tóc.
– Đánh cho để đen răng.
– Đánh cho nó chích luân bất phản.
– Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn.
– Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.
– Lênnnn!
Giọng nói hào hùng này vừa dứt, tiếng nhạc nổi lên:
– Thần tốc.
– Ngựa phi.
4 phút sau!
Tiết mục Quang Trung Thần Tốc của lớp hắn cũng kết thúc và đi kèm theo đó từng tràng pháo tay nổ vang trời.
Những ánh mắt của các giáo viên đổ về phía Mai Anh và giành cho nàng từng tràn khen ngợi và thán phục.
Giáo viên của 10a3, Trương Thị Thảo Trang quay sang và cười nói:
– Trời ơi! Còn thi thố gì nữa. Trao giải nhất cho 10a4 luôn cho rồi.
Nghe vây, Mai Anh tươi cười đáp:
– Cô quá khen ạ.
Ở một bên, Nguyễn Thị Thanh Nhã thì hừ một cái nói:
– Các tiết mục khác còn chưa diễn, nên chưa biết mèo nào cắn mèo nào đâu.
Võ Thị Mỹ cười cười đáp lại:
– Phải rồi. Luật còn chưa ra, chúng ta không thể kết luận vội như thế được.
Cảm nhận không khí căng thẳng xung quanh, Mai Anh liền nói:
– Tới tiết mục của lớp 10a2 rồi kìa.
…
Vài giờ sau!
Lớp cuối cùng cũng lên sân khấu và bắt đầu trình diễn.
Xem từ đầu buổi cho đến giờ không chợp mắt một giây nào, Huy đã có cái nhìn sơ lược:
– Lớp 10a1: Múa dân gian
– Lớp 10a2: Múa hiện đại
– Lớp 10a3: Nhảy Kpop
– Lớp 10a4: Hát múa lịch sử truyền thống.
– Lớp 10a5: Múa cổ trang.
– Lớp 10a6: Hát nhạc trẻ ( Múa phụ đạo)
– Lớp 10a7: Kịch hài ngắn
– Lớp 10a8: Múa Gym
– Lớp 10a9: nhảy Kpop
– Lớp 10a10: Hát và biểu diễn về tuổi học trò.
Nhìn chung, tiết mục nào cũng có cái hay và cái chất riêng của nó. Thế nên rất khó xếp hạng cho từng tiết mục.
Tuy nhiên nếu xét tiêu chí về ký lô, thì Huy chắc chắn một điều rằng 9 lớp còn lại đều xem 10a4 là đối thủ nặng ký nhất, còn nhẹ nhất sẽ là lớp 10a8.
– Nếu như những gì mình suy luận về luật trong bài thi này là đúng, thì oe rằng lớp mình đã tiến vào trạng thái nguy hiểm.
– Haizz! Hy vọng bản thân suy luận sai.
Hồi phục tinh thần, Huy đảo mắt nhìn về phía cô Mai Anh. Cùng lúc này, cô cũng liếc mắt lại nhìn hắn.
Va phải ánh mắt của cô, Huy dường như chạm phải điện, cơ thể hắn run nhẹ. Lập tức, hắn cúi đầu xuống để né tránh đợt công kích tinh thần.
Ngầm hiểu được cái liếc mắt này, hắn thở một hơi dài và nghĩ thầm:
– Em chịu đó cô ơi. Em khô rồi, đừng vắt em nữa.
Thấy thằng nhóc cúi đầu, Mai Anh hừ lạnh một cái, sau đó rút điện thoại ra và nhắn tin cho Hà.
– Cô xin chúc mừng lớp đã hoàn thành xuất sắc tiết mục dự thi lần này.
– Tuy nhiên, tiết mục của chúng ta cũng đã trở thành cái gai trong mắt của rất nhiều lớp. Mà bài thi thật sự chỉ vừa mới bắt đầu, cô sợ chúng ta sẽ bị lật thuyền trong mương.
– Sự thông minh của Huy chắc em cũng đã thấy. Thế nên bằng mọi cách, em phải kéo Huy vào để giúp lớp đạt hạng cao trong bài thi lần này.
Vài giây sau, Hà nhắn lại:
– Dạ em hiểu ạ. Nhưng lần trước, em đã kéo Huy viết kịch bản và hứa với cậu ấy rồi.
– Bây giờ, em không biết làm cách nào để khiến Huy giúp sức lần nữa ạ.