Chương 120: Kịch bản
1 giờ trước.
Mai Anh đang ngồi trong phòng đọc lại giáo án thì bỗng nghe thấy có tiếng chuông vang lên.
Nàng mở điện thoại thì thấy cái tên Bí Mật Của Huy nhắn tới. Hai hàng lông mày của nàng nhíu chặt lại.
– Tên này lại muốn gì nữa?
Ngón tay nàng liền click vào và mở tin ra nhắn ra.
– Cô phải làm mọi cách kéo Huy vào các bài thi. Hãy biến nó trở thành một con người khác, đừng để nó tự kỷ một mình.
Thấy thế, Mai Anh liền nhắn:
– Ông yên tâm! Ngôi trường này sẽ thay đổi nó. Còn nó không chịu thay đổi và thích nghi thì sẽ bị đuổi học, thế thôi.
Bên kia phản hồi lại:
– Để nó tự thay đổi thì lâu lắm. Cô phải biết cách dạy dỗ học trò của mình sao cho đúng nhất chứ? Ai lại để nó bị động như thế?
Đọc xong đoạn tin nhắn này, Mai Anh hừ lạnh một cái và gõ:
– Đúng! Nhưng thằng bé không thích thể hiện năng lực, không thích hòa nhập cùng với lớp thì tui có thể làm được gì?
Rất nhanh, tin nhắn liền gửi tới:
– Tương tự như Kỳ Nhân, bằng trí thông minh của nó, Huy sẽ giúp ích rất nhiều cho lớp.
Mai Anh tính phản hồi lại thì thấy không thể gửi tin nhắn được, bèng thở dài và tựa lưng vào ghế.
– Lo cho nó nhiều như vậy sao không tự tay chỉ nó mà cứ phải bắt mình cơ chứ? Thiệt là.
Đáng lý Mai Anh sẽ để lớp hoàn toàn tự quyết trong bài thi lần này, nhưng sau khi đọc xong những tin nhắn bên, nàng quyết định sẽ kéo Huy vào.
Nàng rất muốn xem, ngoài chơi cờ tướng ra, thì Huy còn sở trường nào nữa.
..
Trưa hôm đó, sau khi dùng bữa, Huy mở máy điện thoại lên thì thấy có một đống tin nhắn tới.
Nhấn vào mục tin nhắn chưa đọc, hắn nhanh chóng biết được ai là người đã khơi mào cuộc trò chuyện này.
Phương Ly nhắn:
– Tui quyết định chọn thể loại nhạc văn hóa truyền thống.
Bọn trong lớp liền nhắn lại:
– Tại sao lại là thể loại đó?
– Không phải thể loại nhạc trẻ sẽ hút views hơn ư?
– Đúng vậy! Nhạc trẻ hay nhạc học đường cũng đều ok hơn nhạc văn hóa truyền thống?
– Tui biết đây là quyết định của Ly, nhưng ít nhất cậu cũng phải cho lớp một lý do vì sao lại chọn thể loại văn hóa truyền thống?
Thấy Kim Hà nhắn vậy, Phương Ly liền giải đáp:
– Đúng như mấy bạn nói, nhạc trẻ hay học đường sẽ hút views nhiều hơn. Tui cũng dự tính chọn một trong hai thể loại đó. Tuy nhiên sau khi nghe một bài hát, tui đã phân vân.
– Và rồi tui nghĩ, nếu giờ chọn chủ đề là nhạc trẻ hay học đường thì có trùng với mấy lớp kia không? Bên cạnh đó, thầy cô giáo có vào xem không?
– Thế nên tui quyết định chọn bài hát này, vì nó có đủ yếu tố để hút view từ giáo viên cho tới học sinh.
Nhỏ Chi nhắn:
– Thế đó là bài hát gì?
Rất nhanh chóng, Phương Ly gửi một bài hát qua.
Thấy đuôi mp3, Huy yên tâm tải về và phát nhạc.
Nghe giai điệu hào hùng quen thuộc khiến mình muốn lao ra chiến trận này, Huy đã biết đó là bài hát gì.
– Thần tốc, ngựa phi.
– Ngựa phi ngựa phi, thần tốc.
– Thần tốc thần tốc, ngựa phi ngựa phi.
– Thần tốc thần tốc, quân đi quân đi.
– Thần tốc ngựa phi, thần tốc quân đi theo cờ bay.
Một nụ cười bất giác xuất hiện trên môi hắn.
Huy đã mường tượng được khung cảnh trình diễn như thế nào rồi.
Đọc tin nhắn bên dưới, mấy bạn trong lớp bắt đầu khen:
– Bài hát hay quá.
– Đúng vậy! Lại còn có yếu tố lịch sử. Xem ra pha này, chúng ta hút triệu views rồi. Hehe!
– Chuẩn! Bài này mà không được giải nhất thì tui đi đầu xuống đất.
– Bài này ok đó Ly. Phù hợp với văn hóa lịch sử ở Bình Định nữa.
– Chuẩn bài rồi đó. Nhưng múa phụ họa thì không dễ tý nào, cậu tính sao Ly?
Đọc thấy tin nhắn này, Ly liền tag Huy vào và nói:
– Có Huy lo rồi. Mình tin cậu ấy có thể làm được.
Nhỏ Nhi liền phản hồi:
– Ừ đúng! Huy là người ở đây, chắc cậu ta đã từng xem được bài trình diễn nào tương tự như vậy rồi, nên ý tưởng sẽ dễ lóe hơn so với chúng ta.
Thấy nhỏ Nhi nhắn vậy, cơ mặt của Huy giật giật.
– Con mắm này. Hôm nay ăn gì mà nhiều chuyện thế không biết.
Bất giác, mũi của hắn ngửi thấy một mùi vị quen thuộc.
– Chẳng lẽ trong vụ này, cô Mai Anh đứng ở sau sai khiến nhỏ?
– Khả năng cao lắm.
– Chết tiệc! Mình đã giúp lớp nhiều lắm rồi, mà bã cũng còn không tha cho mình.
– Tính vắt mình tới khô luôn hay gì?
Càng nghĩ, Huy càng cảm thấy ấm uất.
Không một chút do dự, Huy liền nhắn lại:
– Tui thua á. Không biết biên đạo kiểu gì hết trơn.
Phương Ly nhắn lại:
– Cậu bình tĩnh. Còn có tụi tui hỗ trợ mà.
Kim Hà nhắn:
– Đúng thế! Huy đừng lo. Rồi mọi chuyện cũng được giải quyết.
Và rồi một tin nhắn hiện lên làm Huy cau mày:
– Tui có ý này. Không phải Hùng Kê Quyền do Nguyễn Lữ sáng tạo ư? Hay là thêm bài quyền này vào trong tiết mục?
Thấy tin nhắn của thằng Tiến, Huy thở một hơi dài, nói thầm:
– Sao hôm nay thằng này thông minh thế không biết? Nó chiếm mất spotlight của mình rồi.
Quả đúng như đoán của Huy, nghe thấy bài quyền này, bọn trong lớp liền nháo nhào khen:
– Hay á Tiến.
– Ý tưởng này quá hay luôn.
– Nay ăn gì thông minh đột xuất thế?
– Được! Phải góp công như vậy thì bọn này mới chi tiền thưởng cho chứ.
Tiến đỏ mặt, gãi gãi đầu nhắn lại:
– Hehe! Việc còn lại phụ thuộc vào Huy rồi. Mà nếu bí quá, thì tụi mình chỉ cần lên múa bài quyền này thôi cũng được nè.
Đã có ý tưởng, Huy không thể giấu nghề mãi. Tất nhiên, hắn muốn lười cũng lười không được, vì Kim Hà đã chỉa súng vào gáy hắn và nói:
– Huy mà không đưa ra kịch bản nào thì tui phê bình cho cậu chết. Hức!
Hắn liền phản kháng:
– Why? Tui cũng có công mà? Nỡ lòng nào Hà lại phân biệt đối xử với tui như thế?
Nhưng phản kháng này không đáng kể khi Hà nói:
– Huy ích kỉ lắm có biết không?
– Hồi nãy, nếu không dính dáng tới Huy thì cậu cũng im ỉm luôn không thèm giúp lớp chứ gì? Thế nên, đừng nói công ở đây vì cậu chỉ đang giúp chính bản thân cậu mà thôi.
Đọc xong những dòng này, Huy khóc không ra nước mắt.
– Lỡ tui không đưa ra được kịch bản, cậu phê bình tui thật ư?
Kim Hà dứt khoát nhắn lại:
– Ừm! Tui nói được làm được.
Huy lại thở dài và nhắn:
– Hức! Tui cảm thấy có mùi của cô Mai Anh đâu đây. Là ý của cô có đúng không?
– Không có! Là ý của tui.
– Cậu lại xạo rồi.
– Thật mà! Huy cố gắng đưa kịch bản trước tuần này nhé.
Thấy Hà một mực khăng khăng không chịu thừa nhận, Huy cũng không muốn bàn tiếp chủ đề này nữa, nên nói:
– Thôi được rồi! Để tui cố gắng.
Kịch bản đã có, nên Huy chỉ việc ghi lại tất cả ra giấy.
– Đầu tiên: Ba bạn sẽ gõ trống, vài bạn cầm cờ chạy qua lại hai bên.
– Thứ hai: Một top bạn chạy ra giữa sân xếp hành hai hàng. Ngay sau đó, một bạn đóng vai Nguyễn Huệ bước lên bục cao.
– Thứ ba: Bạn đóng vai Nguyễn Huệ rút kiếm ra đưa lên trời và nói:
+ Đánh cho để dài tóc.
+ Đánh cho để đen răng.
+ Đánh cho nó chích luân bất phản.
+ Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn.
+ Đánh cho sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ.
+ Lênnnn.
– Thứ tư: Theo tiến “Lên” vang lên tiếng nhạc nổi lên. Đây cũng là lúc mấy bạn xếp thành hàng bắt đầu múa Hùng Kê Quyền. Mấy bạn cầm cờ thì liên tục chạy qua lại.
– Thứ năm: Múa quyền xong, thì hết hát. Ngay sau đó, một top bạn đóng vai quân Thanh lao ra. Hai bên đánh nhau. Tiếng hát lại cất lên.
– Và cuối cùng: Quân thanh đại bại nằm dưới mặt đất. Tiếng hát cũng hết, đây là lúc tất cả mọi người đưa tay lên trời.
…