Chương 118: Giấc mơ
Mặc dù Mai Anh không nằm trong ban giám khảo, nhưng từ dữ liệu mà nhà trường đã cung cấp, nàng cũng thầm đoán được một vài luật thi.
Ngồi nghe hết tất cả mọi việc, Mai Anh cũng không ngờ rằng Huy lại nhận ra điều này sớm đến như thế.
– Chạm tới lợi ích của nó thì nó mới chịu bung sức ra.
– Cái thằng nhóc này.
Nếu Mai Anh không trao quyền cho Kim Hà, thì chắc chắn nàng sẽ kéo Huy vào nhóm văn nghệ.
– Hừ! Anh cứ chờ đó.
– Reng reng!
Tiếng chuông vang lên báo hiệu kết thúc tiết học.
Giờ ra chơi, Huy lết cỗ nhục thân thân tàn ma dại của mình xuống căn tin.
Đi được nửa chặng đường, bỗng một thanh âm cất lên làm cho hắn chùn bước.
– Huy ơi! Đợi tui với.
Nghe thế, Huy lấy làm lạ, nghiêng người lại nhìn Kim Hà và nghĩ:
– Quái! Sao cậu ta lại gọi mình?
Không để hắn đợi lâu, Kim Hà chạy tới và nói:
– Tụi mình xuống căn tin nói chuyện riêng xíu nha?
Dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Hà, Huy nghĩ thầm:
– Chuyện chọn tiết mục đã giải quyết xong rồi mà? Hà còn có chuyện gì nữa?
Ngoài mặt, hắn gãi đầu nói:
– Cậu không ở lại lớp bàn tiếp về tiết mục văn nghệ ư?
Hà mỉm cười, nói:
– Mình trao quyền lại cho lớp phó văn nghệ. Xong việc rồi báo lại mình cũng được.
Nghe thế, Huy vừa đi vừa hỏi:
– Ủa mà lớp phó văn nghệ của lớp mình là ai nhỉ?
Hà há hốc mồm, tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe hắn hỏi thế. Tuy nhiên rất nhanh chóng, nàng hồi phục tinh thần đáp lại:
– Trời! Là cái Ly đó.
– Ly?
Nghe tới cái tên này, Huy bắt đầu mường tượng ra dáng hình và dung nhan của cậu ta.
– À thì ra là cô gái để tóc pixie, ngồi ở dãy 5 bàn 3 á hả?
Kim Hà nghe thế liền gật đầu một cái, nói:
– Ừm! Là cậu ấy.
– Mà nè, chuyện lúc nãy. Cảm ơn Huy nhé! Không có cậu chắc lớp chọn diễn kịch mất.
Huy cười trừ, đáp lại:
– Không có gì nè. Giúp lớp cũng như tui thôi.
Tới căn tin, Huy lấy cho mình một đĩa xôi thịt và nhanh chóng bước vào trong để chọn chỗ ngồi.
Vì Phương phải xử lý chuyện văn nghệ, nên hôm nay cậu ấy không ra căn tin được.
Kim Hà ăn sáng rồi, nên chỉ gọi một ly nước ép cam.
Thấy cậu ấy nhìn chằm chằm mình, Huy bối rối hỏi:
– Được rồi! Hà có chuyện gì muốn nói với tui nè?
Hà cười hihi, hớp một ngụm nước, sau đó nói:
– Dạo này tui có mơ một vài giấc mơ.
– Mơ?
– Ừm! Quan trọng là trong giấc mơ đó có Huy?
Huy nghe tới đây, miếng xôi vừa trôi tới cổ họng bỗng chợt bị mắc lại.
Ho hụ hụ vài cái, hắn làm một ngụm nước và hỏi:
– Sao lại có tui ở trong đó?
Kim Hà lắc đầu, nói:
– Tui cũng không biết nữa.
– Mà Huy còn nhớ cậu đã nói tui giống với một người bạn của cậu không?
Huy nghe vậy liền nhíu chặt hai hàng lông mày lại, hỏi:
– Ý của Hà là giấc mơ này có liên quan mật thiết đến vấn đề trên?
– Mà cậu đã mơ gì?
Nghe thế, Kim Hà hồi tưởng và từ từ kể lại:
– Mình ấn tượng nhất một giấc mơ. Trong giấc mơ này, Huy và cả lớp đang giương mắt nhìn lên bảng để xem một bạn nam đang làm bài tập.
– Hình như bạn nam này đã làm sai, nên Huy cười cười, còn cả lớp thì cười to. Bạn nam này liền đi xuống đánh Huy một cái thật mạnh vào lưng.
Nghe tới đây, mặt của Huy bỗng đen lại và nhăn nhó như khỉ ăn ớt.
Giọng của Hà tiếp tục vang lên:
– Thầy giáo thấy thế thì gọi bạn nam kia lên. Sau đó nói nói gì đó, rồi bạn nam kia quay trở về chỗ ngồi.
– Và Huy đã bật khóc. Hình như cậu khóc vì ấm ức và vì tức nữa.
Kim Hà vừa nói vừa nhìn chằm chằm biểu cảm trên gương mặt của Huy. Nhận thấy nét khác lạ bên trên, nàng thở một hơi dài và nói:
– Cậu ổn chứ Huy?
Bị gọi, Huy nhanh chóng hồi phục tinh thần và trả lời:
– Tui không sao. Mà Hà mơ giấc mơ gì kỳ thế?
Mặc dù nói như vậy, nhưng Huy biết chắc rằng người con gái đang ngồi trước mặt này chính là cô bạn đã từng học chung lớp 6 lớp 7 với hắn.
– Hà đã bị mất trí nhớ ư? Tuy nhiên nếu vậy thì lúc đầu năm cậu ấy phải gật đầu vì cùng học một trường THCS với mình chứ?
– Chẳng lẽ cậu ấy không thấy tấm bằng cấp 2?
Huy gãi gãi đầu, tỏ vẻ không hiểu.
Nghe câu hỏi của hắn, Kim Hà thở dài và nói:
– Tui cũng không biết nữa. Không phải chỉ riêng mỗi giấc mơ này, những giấc mơ khác đều có Huy ở trong đó.
– Nhưng tui nhớ không rõ lắm, chỉ còn nhớ rõ mỗi giấc mơ này.
Huy nghĩ thầm:
– Có nên nói thật cho cậu ấy biết không ta?
– Mà thôi! Việc này mình không nên nhúng tay vào thì hơn. Cứ để mọi thứ diễn ra như tự nhiên.
– Dù sao bản thân Hà lúc này tốt hơn rất nhiều so với phong cách bụi đời kia.
Nghĩ vậy, Huy tỏ vẻ lại như thường và hí hửng nói:
– Hay là Hà thích tui rồi nên mới mơ thấy tui?
Nghe thế, Kim Hà đỏ mặt, xua xua tay và lật đật nói:
– Không phải. Không có đâu. Huy đừng nghĩ nhiều.
Huy biết thừa, nhưng vẫn cố trêu:
– Kaka! Cậu thích tui thì cứ nói đi? Đừng ngại. Kaka!
Hà liền lắc đầu và xua tay lia lịa, đáp:
– Không có. Không có.
Huy đùa tiếp:
– Thế sao trong mơ, cậu thấy tui nhiều như thế? Chỉ có nhớ thương dữ lắm mới mơ thấy người mình yêu thôi.
Nghe vậy, Kim Hà nước mắt lưng tròng nói:
– Không phải mà. Huhu!
Huy đang tính đùa tiếp thì thấy dòng nước mắt óng ánh lăn dài đôi gò mà của Hà.
Biết bản thân đã quá trớn, hắn thở dài và nói:
– Tui đùa thôi. Hà đừng khóc nữa.
Kim Hà gạt lệ, thút thít nói:
– Huy đừng đùa kiểu vậy nữa. Hic! Không vui đâu.
Thấy ánh mắt mọi người xung quanh nhìn mình như tên súc sanh, Huy liền chấp tay lại lạy lạy vài cái và nói:
– Được rồi! Huy biết lỗi rồi, biết lỗi rồi mà.
…
Trở về lớp thì thấy mọi người trong lớp vẫn đang bàn luận sôi nổi vụ tiết mục văn nghệ, Huy đành lặng câm và nhanh chóng tiến về chỗ ngồi.
Ngồi chưa được ấm mông, hắn liền bị thằng Hào gọi to:
– Huy! Mọi người trong lớp đã chọn lọc ra ba thể loại. Một là hát nhạc trẻ, hai là hát về truyền thống văn hóa và ba là thời học sinh.
– Cậu thích thể loại nào?
Nghe vậy, Huy dơ cờ trắng lên và nói:
– Tui đầu hàng. Thể loại nào cũng được hết.
Lời của hắn vừa dứt, bọn trong lớp liền bàn tán sôi nổi hơn. Hắn cảm thấy có chút ngán ngẩm.
Vẫn là nhỏ Ly bản lĩnh. Đúng là lớp phó văn nghệ có khác. Nàng liền đứng lên bản gõ cái “rầm”.
Ngay lập tức, cả lớp im lặng dõi mắt lên bên trên.
Thấy từng ánh mắt đang nhìn chằm chằm mình, Trần Nguyễn Phương Ly lạnh lùng nói to:
– Tui mong lớp để tui toàn quyền quyết định trong bài diễn văn nghệ này.
Một đứa trong lớp đứng lên và đáp lại:
– Không được! Bài thi này ảnh hưởng rất lớn đến mạng sống của các bạn trong lớp, thế nên không thể để một mình cậu tự quyết được.
Một bạn nữ khác nói:
– Ừ đúng thế. Cậu không tự quyết được đâu Ly.
Ly nghiêm mặt lại và nói:
– Chín người mười ý. Biết chừng nào chúng ta có thể chốt được chứ? Các cậu cứ tin ở tui.
Một số bạn nữ khác hừ lạnh và nói to:
– Lỡ lớp không đạt được giải, cậu tính sao?
– Nếu việc này xảy ra, hay là bỏ quyền dùng tiền thưởng của cậu nhé?
– Mà cũng không được, cái giá phải trả của Ly quá bé nhỏ so với những gì lớp bỏ ra.