Chương 117: Đoán luật
Nghe thế, mấy đứa chọn ca hát thì nhăn nhó, Huy cũng không ngoại lệ.
– What con heo! Diễn kịch. Mỗi lần như thế là phải chọn một đống diễn viên nghiệp dư. Thế là mình có khả năng phải đi diễn hả? Trời ơi! Mình không muốn tẹo nào.
Nhớ lại bản thân đã từng diễn vai Lý Thông, Huy vừa đập đập đầu xuống mặt bàn, vừa thì thào:
– Mình có nên nói luôn không ta? Nếu không nói ra ý kiến, mình thật sự phải đi diễn.
– Thôi! Tới 50 chục đứa, chắc nó chừa mình ra.
Nghĩ vậy, Huy dù nhăn nhó nhưng vẫn quyết im lặng.
Tuy nhiên không để Huy đợi lâu, một vài ý kiến khác cất lên làm mặt hắn nhăn như khỉ:
– Lớp chúng mình diễn hài ngụ ngôn châm biếm là ok nhất.
– Ừ đúng!
– Tui thấy trong lớp có bạn Huy có năng khiếu diễn hài nè.
Câu này vừa dứt, 50 cặp mắt liền đảo qua dãy 1 liếc Huy một cái, đồng thời 50 sắc thái trên những gương mặt kia đều tỏ vẻ tán thành.
Huy thiếu điều muốn vả bôm bốp vào miệng của Vân.
Dường như cảm nhận được sát khí của Huy, Vân nhìn hắn và nhếch môi cười lạnh:
– Cho mày chết! Haha!
Biết rằng bản thân không phản kháng thì sẽ lãnh chắc án tử, Huy liền đứng lên và nói to:
– Tui Phản Đối Diễn Kịch!
Mai Anh thấy thế thì phì cười.
Kim Hà cũng cười cười và hỏi:
– Sao thế Huy? Mọi người trong lớp đều đồng ý diễn kịch rồi mà?
Huy không một chút do dự giải trình:
– Đầu tiên, đây là một cuộc thi đúng chứ?
Thấy Hà gật đầu một cái, Huy nói tiếp:
– Luật chấm là gì? Các cậu biết không?
Một khoảng lặng xuất hiện.
Đã thầm đoán được viễn cảnh này xảy ra, Huy bình tĩnh hỏi tiếp:
– Thế các cậu có biết nhà trường sẽ quay video lại xong đăng lên cái app Vũ Môn không?
Kim Hà dường như nhớ ra cái ý này, nên liền đáp lại:
– À xém xíu tui quên mất vụ này. Nhưng mà Huy có ý gì?
Nghe vậy, Huy cười lạnh và nói tiếp:
– Các cậu có bao giờ đặt câu hỏi, “nhà trường làm vậy để làm chi không”?
Lời hắn vừa dứt, một thanh âm liền cất lên:
– Chắc là để làm kỷ niệm.
Huy không một chút do dự đáp lại:
– Đúng! Để làm kỷ niệm. Tuy nhiên đây vẫn chưa đủ ý.
– Tui cho rằng nó còn liên quan mật thiết đến luật thi.
Không để mọi người đợi lâu, Huy liền tung những luận cứ:
– Vấn đề đầu tiên. Theo tui được biết, app Vũ Môn này chỉ có học sinh và giáo viên đăng nhập được. Mà đăng nhập được thì mới có thể xem được nội dung bên trong. Điều này có nghĩa người ngoài không thể xem được bất kỳ nội dung nào trong app. Để làm kỷ niệm ư? Làm kỷ niệm nhưng chỉ cho mỗi học sinh của mình thấy, việc này cũng quá là ích kỷ đi.
– Vấn đề thứ hai. Tại sao ở lần thi Kỳ Nhân, nhà trường không nói là sẽ quay video lại. Họ quên nói ư? Có lẽ đúng vì tui đã thấy các giáo viên cầm máy đi ghi hình lại. Tuy nhiên, vấn đề thứ ba lại phát sinh.
– Vấn đề thứ ba. Vì sao họ quay và đăng video lên đó rồi nhưng lại không thông báo cho chúng ta biết? Họ lại quên nữa ư? Quên gì quên dữ ẹ.
– Mấy vấn đề trên chỉ là luận cứ có mức độ tuyến tính không cao nên mấy bạn có thể bỏ qua. Vấn đề cuối mới là thứ quyết định vì sao tui lại nghi ngờ lần quay video này.
– Vấn đề cuối. Đó là không tiết lộ luật thi trước cho chúng ta biết. Liệu có liên quan gì đến lần ghi hình này không?
+ Mấy bạn biết rồi, lớp 11 và 12 cũng đã tham gia diễn văn nghệ, nhưng cách tính điểm trong bài thi đó rất đơn giản, thế nên nhà trường mới ra thông báo muộn.
+ Lần này đến lượt khối chúng ta, cô Thủy nói rằng “sau khi kết thúc biểu diễn, nhà trường mới công bố luật thi”. Điều này có nghĩa là gì? Đó là phải ghi hình xong thì mới công bố luật thi.
– Đó! Các bạn thấy lần ghi hình có liên quan đến mật thiết tới luật thi chưa?
Ngẩn tò te nghe Huy luyên thuyên từ nãy giờ, Đạt thở dài một cái và nói:
– Ý nghĩ thật sự của Huy là gì?
Huy mỉm cười và nói một cách dứt khoát:
– Từ vấn đề cuối, ta thấy luật thi dễ đoán nên nhà trường mới ra thông báo muộn. Mà vì sao phải ra thông báo muộn? Vì sợ chúng ta Gian Lận.
Kim Hà liền nói:
– Ý của Huy là gì? Vì sao chuyện này lại có liên quan đến lớp diễn kịch?
Nghe thế, Huy thở một hơi dài. Giải thích khô cả cổ họng từ nãy giờ mà vẫn không hiểu, hắn cảm thấy có chút thất hồn lạc phách.
– Luật thi dễ đoán và có liên quan đến lần ghi hình này. Các cậu đã bao giờ thử đoán xem luật thi này là gì chưa?
Nghe tới đây, một số đứa hồi nãy chọn lĩnh vực ca hát hiểu rõ dụng ý của Huy nên liền nói:
– Hay. Chúng ta nên đoán luật thi trước rồi mới chọn đề.
– Không phải lần hợp tác giữa lớp mình và lớp của anh Thái cũng như vậy sao? Anh Thái cũng đoán trước luật thi á?
– Tui hiểu ý của Huy đang muốn nói rồi.
Kim Hà cũng có đôi phần hiểu rõ, nên hỏi tiếp:
– Thế Huy đã đoán ra luật thi nào chưa?
Huy nghe thế liền đáp lại:
– Đó là views.
– Views? Nếu cách tính điểm mà nhà trường hướng tới là lượt xem, thì lớp chúng ta chọn tiết mục Diễn Kịch cũng được mà?
Kim Hà hỏi.
Vân trầm mặc nghe ngóng từ nãy giờ dường như ngộ ra gì đó liền đứng lên nói:
– Đúng! Là views. Diễn kịch không được đâu Hà.
Một số đứa khác liền nói:
– Tại sao?
Vân cười lạnh và đáp lại:
– Diễn Kịch trông thì có vẻ hay. Nhưng mỗi người chúng ta có thể xem được mấy lần? Cùng lắm là mười lần là phát ngán.
– Trong khi đó, một bài hát hay thì chúng ta có thể nghe hàng trăm đến hàng nghìn lần.
– Chưa kể, thời lượng của bài hát sẽ ngắn hơn. Điều này làm cho việc tích views sẽ nhanh hơn rất nhiều so với diễn kịch.
Nghe vậy, Huy thật sự rất muốn lao đến ôm Vân một cái và nói:
– Chỉ có cậu là hiểu rõ tui. Đúng là đồng chí đã từng hợp tác có khác. Hic!
Tới đây, mấy đứa trong lớp mới bừng tỉnh và vỡ lẽ ra.
Kim Hà cũng đã hiểu được dụng ý thật sự của Huy là gì. Nhưng nàng vẫn chống chế nói:
– Nhưng lỡ mọi luận điểm mà Huy đưa ra là sai thì sao?
Vân liền đáp lại:
– Không thể sai được. Ít nhất, cách tính điểm trong bài thi lần này sẽ có views ở trong đó.
Nghe tông giọng chắc chắn Vân, Hà thở nhẹ và nói tiếp:
– Ừm! Cho là tính điểm bằng views đi. Nhưng một bài hát có phải quá đơn điệu?
Có cô Mai Anh ngồi đây, nên Vân không tiện nói. Vì vậy nàng có chút trầm mặc.
Yến Nhi ngồi im từ nãy giờ, bỗng lên tiếng:
– Vậy thì chúng ta sẽ vừa nhảy múa phụ họa, vừa hát thì sao?
Tiếng xì xào của cả lớp lại lần nữa vang lên:
– Ừm có lý.
– Hát nhảy múa vừa nghe, lại vừa có thể xem được.
– Ừm tui thấy cũng hợp lý phết.
– Mà tui cũng ngại múa với nhảy quá bồ ơi.
Nghe tới đây, Huy lại giật mình.
– Múa với nhảy?
Huy thầm lắc đầu một cái, vội nói:
– Tui là người có công đưa vụ việc này ra ánh sáng. Nên mấy bạn không được chọn tui vào đội văn nghệ nhá.
Kim Hà nhìn Huy mỉm cười một cái và nói:
– Mọi người nghĩ có nên cho Huy vào đội văn nghệ không?
Tiếng cười đùa cất lên:
– Có! Nhất định phải thêm cậu ấy vô.
– Văn nghệ thì sao có thể thiếu gương mặt của cậu ấy được. Haha!
Nghe vậy, mặt của Huy khô khốc, tái mét không còn giọt máu.
Kim Hà cười hì hì và nói:
– Thôi! Huy đã có công rồi, nên tha cho cậu ta nhé?
– O sờ ke!
Kim Hà nói tiếp:
– Được rồi! Bây giờ chúng ta biểu quyết nhé. Ai chọn Hát Nhảy Múa thì dơ tay?
…