Chương 114: Lãnh đạo
Trước những lời này, một số đứa trong lớp thầm gật đầu và nói:
– Đúng thế!
– Duy nói đúng đó.
Tiến không thể chịu đựng được nữa liền đứng dậy, sau đó nhanh chóng bước ra khỏi lớp.
Thấy thế, Kim Hà nói to:
– Thôi để Tiến được yên. Mọi người đừng bàn luận chuyện này nữa.
Vừa bước ra bên ngoài, Tiến lập tức giật mình khi thấy cô Mai Anh đứng tựa lưng vào tường.
Thấy hắn, nàng bình tĩnh nói:
– Em đi rửa mặt đi.
Cùng lúc này, tiếng chuông báo hiệu vào tiết sinh hoạt lớp vang lên.
Tiến nghe thế thì hơi do dự. Nhưng thấy sắc mặt lạnh lùng của cô, hắn đáp lại:
– Dạ!
Mai Anh từ từ bước vào lớp.
Yên vị, nàng đảo mắt phượng nhìn từng gương mặt bên dưới và nói:
– Được rồi!
Mặc dù Huy chợp mắt ngủ, nhưng hắn vẫn khá rõ chuyện xảy ra trong lớp.
Nhưng có liên quan gì tới hắn cơ chứ? Thế nên Huy mặc kệ và tiếp tục chiến đấu cùng nữ thần.
Mãi tới khi nghe tiếng chuông reo lên thì hắn mới giật mình tỉnh giấc.
Trong tiết sinh hoạt hôm nay, cô Mai Anh bỗng hiền một cách kỳ lạ. Thông thường thì cô sẽ đề cập tới vấn đề không thuộc bài trên lớp, tuy nhiên hôm nay cô lại không nói vấn đề đó nữa.
Huy cũng mặc kệ, không quan tâm cho lắm, nên lấy sách vở môn Toán ra giải bài tập.
Giọng của cô Mai Anh tiếp tục vang lên:
– Rắn không thể mất đầu, quân không thể thiếu Tướng. Cho nên hôm nay, chúng ta sẽ bàn tiếp về vấn đề Lãnh Đạo.
Vừa dứt lời, nàng cầm điện thoại lên và gửi một tin nhắn trong nhóm lớp.
– Đây là 5 phong cách lãnh đạo cơ bản.
Đợi Tiến ngồi vào chỗ, Mai Anh nói tiếp:
– Ai cảm thấy bản thân đủ bản lĩnh và muốn làm lãnh đạo của lớp thì dơ tay?
Đáp lại lời nàng là một khoảng lặng đến nghẹt thở.
Thấy không có ai dơ tay lên, Mai Anh cười nhẹ rồi nói tiếp:
– Không có một ai. Thế có nghĩa là Kim Hà vẫn tiếp tục làm lãnh đạo của lớp? Các em đồng ý chứ?
Ngay lập tức, một giọng đồng thanh cất lên:
– Dạ!
Kim Hà nghe vậy thì thào nói:
– Mọi người..
Mai Anh nói tiếp:
– Kim Hà đứng lên cho cô và các bạn biết. Trong 5 phong cách lãnh đạo trên, em muốn theo hướng nào?
Bị cô gọi, Kim Hà đứng dậy, ú ế đáp:
– Dạ chắc em theo phong cách lãnh đạo dân chủ ạ.
Dường như đã đoán được Hà sẽ chọn phong cách lãnh đạo này, nên Mai Anh không bất ngờ gì mấy.
Nàng khẽ cười và nói:
– Vậy tức là mỗi khi có một quyết định nào đó, lớp chúng ta sẽ biểu quyết. Có đúng không, Hà?
Không một chút do dự, Kim Hà liền gật đầu đáp lại:
– Dạ!
Mai Anh nói tiếp:
– Thế cả lớp có ý kiến gì không?
Giống như lúc nãy, lần này cả lớp cùng đồng thanh nói:
– Dạ không ạ.
– Ừ! Thế Huy nếu là lãnh đạo, em sẽ theo phong cách nào?
Đang cà lơ phất phơ thì bị cô réo tên, Huy mở to hai mắt, thầm nghĩ:
– Haizz! Cô ơi là cô, cô tha cho em có được không, sao cứ mấy tình huống ngoặc nghèo éo loe là lại lôi em vào thế?
Hình như đọc được suy nghĩ của hắn, Mai Anh lườm một cái.
Trúng ánh mắt hình viên đạn của cô, Huy khóc không ra nước mắt, đứng lên trả lời:
– Dạ em đồng ý kiến với bạn Hà ạ.
Tất nhiên trong lòng thì nghĩ:
– Trẻ em mới lựa chọn. Người lớn lấy hết.
Trước câu trả lời này, Mai Anh không vừa lòng cho lắm. Nàng rải ánh mắt về phía của Vân và hỏi:
– Thế em thì sao, Vân?
Bị gọi, Vân đứng lên, đáp:
– Em nghĩ trong tình huống khác nhau thì chúng ta sẽ có cách lãnh đạo khác nhau ạ.
Mai Anh nghe vậy gật đầu nhẹ, nói:
– Thế Hà cảm thấy phương án này như thế nào?
Trước câu hỏi này, Kim Hà cúi đầu, hơi do dự đáp lại:
– Dạ em chỉ sợ.. chỉ sợ em đưa ra quyết định không phù hợp thôi ạ.
– Với lại, với em sợ mọi người không nghe theo ý kiến của em ạ.
Khóe môi Mai Anh nhếch lên, khuôn mặt này nặc sát khí liếc nhìn bên dưới và nói:
– Nếu các em đã bầu Kim Hà làm lãnh đạo, thì điều này có nghĩa lời nói của em ấy có trọng lượng nhất định.
– Cô không phải muốn các em hoàn toàn nghe theo ý của Hà. Muốn không nghe theo cũng được thôi, các em đưa ra lý do chính đáng là được.
– Còn nếu không đưa ra được lý do chính đáng, Kim Hà cứ lập danh sách xong báo lại cho cô, cô sẽ căn cứ vào đó để trừ điểm cá nhân vào cuối mỗi kỳ.
– Đây chính là đặc quyền của lãnh đạo.
Nghe tới đây, mấy đứa trong lớp vốn còn ý kiến liền lập tức câm như hến.
Mai Anh lạnh lùng nói tiếp:
– Bên cạnh đó, để phòng tránh trường hợp độc đoán nhưng không hiệu quả. Cô sẽ thành lập Ban Lãnh Đạo.
– Ban cán sự lớp chính là thành viên của Ban Lãnh Đạo.
– Nếu quyết định của lãnh đạo không hợp lý, thành viên của Ban Lãnh Đạo có quyền ý kiến. Nếu không đạt được tiếng nói chung, thì các thành viên trong Ban Lãnh Đạo sẽ tiến hành biểu quyết.
– Các em cảm thấy phương pháp này như thế nào?
Nói tới đây, nàng đảo mắt liếc nhìn từng gương mặt của ban cán sự lớp.
Phong Hào tổ trưởng tổ 4, nói to:
– Dạ em không ý kiến ạ.
Huỳnh Tiến Đạt lớp phó học tập, tỏ vẻ tán thành nói:
– Em cảm phương pháp này rất hợp lý ạ.
– Thế còn những em khác thì thế nào?
Nghe cô nói vậy, mấy đứa còn lại và cả Huy đều đồng thanh hô:
– Tụi em không có ý kiến gì ạ.
Mai Anh gật đầu tỏ vẻ hài lòng, sau đó liếc nhìn Kim Hà và nói:
– Trọng trách bây giờ của em rất nặng. Cô mong em sẽ hoàn thành tốt vai trò của mình.
Kim Hà lật đật đáp lại:
– Dạ em sẽ cố gắng hết sức ạ.
…
Giờ ra chơi, tại căn tin, Huy đặt chiếc khay đồ ăn xuống bàn, ngồi vào ghế, nhìn Phương và nói:
– Tình hình trong lớp của Phương dạo này thế nào?
Nhận lấy chiếc khay của mình, Phương tỏ vẻ không hiểu hỏi lại:
– Ý của Huy gì?
Huy vừa dích một miếng bánh, vừa nói:
– Ý của tui là cậu có lên chức gì trong lớp không?
Phương nghe vậy thì lè lưỡi, cười trêu nói:
– Hai lớp chúng ta hiện đang đối đầu trực tiếp, nên tui không nói cho Huy biết đâu.
Đưa muỗng bánh vào mồm, Huy nhai nhai. Ánh mắt của hắn thì liếc ngang liếc dọc.
Thấy Huy dường như đang tìm kiếm gì đó, Phương hỏi:
– Huy kiếm gì đó?
Huy nghe vậy thì thu hồi ánh mắt, đáp:
– Không có gì. Mà tuần vừa rồi lớp của cậu sải chân hay gì mà bay mất top 1 thế?
Phương thở dài, lắc đầu một cái và nói:
– Thấy có tiền thưởng nhiều rồi nên mấy đứa trong lớp lơ là. Bị mấy con B luôn.
– Mà cũng phải công nhận lớp 10a5 ghê. Có tý nợ vào khác bọt thật.
Nghe Huy nói thế, Phương cười hì hì, đáp:
– Lớp của họ phải cố gắng dữ lắm mới full giờ A.
Huy lại làm một muỗng bánh, nói:
– Thế lớp họ đã trả số tiền thưởng còn thiếu lớp cậu chưa?
Phương đung đưa hai chân, đáp lại:
– Vừa nãy, họ trả rồi á.
Hình như nhớ gì đó, Phương gõ gõ vào cái dĩa và nói:
– Tui nhớ lớp cậu có một thanh niên đánh nhau thì phải? Điểm cá nhân của cậu ta còn bao nhiêu?
Huy nghe vậy đang tính trả lời thì chợt khựng lại một nhịp.
Đoán rằng cậu ta lại có âm mưu gì đó, Huy cười cười và nói:
– Tui cũng không rõ.
Nghe đáp án này, Phương biết Huy không muốn nói ra, nên nàng cũng không đề cập gì thêm.