Chương 112: Rút ngắn khoảng cách
Hôm nay, thứ bảy ngày 27 tháng 8 năm 2016.
Ngay từ sáng sớm, cả lớp khối 10 đã nhanh chóng tập hợp tại sân trường. Nói là cả khối 10 vậy thôi, chứ thật ra có những lớp chỉ cử đi vài thành viên.
Kim Hà nhìn quanh lớp một lượt sau đó bắt nói to:
– Vậy là cả lớp chúng ta đã có mặt đầy đủ. Tui rất vui. Hy vọng lớp chúng ta sẽ hoàn thành xuất sắc hoạt động ngoại khóa này.
Huy ngáp một cái thật to, sau đó dụi dụi mắt mấy cái.
– Lớp 10a4 quyết hoàn thành xuất sắc.
Kim Hà đưa tay lên trời hô to.
Nhưng đáp lại nàng chỉ là vài giọng nói bé tẹo.
Huy nghe thế thì cảm thấy có chút ngán ngẩm trước tinh thần đoàn kết này.
– Không có cô Mai Anh đi theo, bọn này chả khác gì mình.
Mặc dù mấy bạn không hô theo, nhưng Hà không buồn gì mấy vì bản thân đã dự đoán trước sự việc này sẽ xảy ra.
Bỗng một thanh niên bước tới, nhìn Kim Hà và nói:
– Chào em! Anh là Thái, lớp trưởng của lớp 11a8. Theo lời của giáo viên phụ trách Đoàn, lớp anh với lớp em sẽ làm sạch bãi rác ở phía Nam và dọn dẹp tuyến đường ở đó. Em có thắc mắc gì không?
Kim Hà liền đáp lại:
– Dạ không ạ.
– Ừm! Thế thì theo anh, chúng ta dọn sớm về sớm.
– Dạ!
Thế là Kim Hà vẫy tay nói với lớp theo anh Thái.
Vì bãi rác này ở khá xa trường, nên ai có xe đạp thì đi xe đạp, ai có xe máy thì đi xe máy.
Tuy nhiên, vẫn có không ít học sinh đứng tại đó ngước nhìn theo dòng người.
Huy vừa dắt cái xe đạp ra đang tính đi thì bất chợt thấy một thân ảnh lạnh lùng đang ngắm bầu trời trong xanh.
– Cool girl không có xe ư?
Não của Huy lập tức nhảy số.
Không để vụt mất cơ hội, Huy liền đạp xe tới và dừng trước mặt Thảo, nói:
– Cậu đang chờ người đón hả?
Thảo thầm gật đầu một cái.
– Thôi! Cậu lên đây để tui chở cho. Kẻo muộn mất.
Nghe vậy, Thảo tỏa ra hàn khí và lạnh lùng nói:
– Không! Xe của tui sắp đến rồi.
– Phải không?
Huy vừa nói vừa ngó nghiêng nhìn mấy chiếc xe hơi đang đậu kia.
Đợi thêm chục giây mà cool girl vẫn lặng thinh đứng đó, Huy nghĩ thầm:
– Mình đã ngỏ lời mà cậu ấy nói vậy thì thôi. Lo cho thân mình trước, kẻo muộn lại lạc mất đoàn.
Huy đang tính đạp xe đi thì chuông điện thoại của Thảo reo.
Không quan tâm cho lắm, Huy đạp xe tiếp. Tuy nhiên đi chưa được chục mét, một thanh âm cất lên:
– Huy ơi.
Tuy rằng hơi ồn và tấp nập, nhưng hắn vẫn có thể nghe rõ giọng nói này từ ai phát ra.
Không một chút do dự, hắn quay đầu xe lại thì thấy Thảo đang giương mắt nhìn mình.
Đạp xe tới, Huy hỏi:
– Có chuyện gì không Thảo?
Thảo nghe vậy, hơi cúi gầm mặt xuống, thủ thỉ nói:
– Cho tui đi chung với? Xe của tui không tới được.
“Ông trời đang cố gắng tác hợp cho mình ư?” Thầm mở cờ trong bụng, tuy nhiên ngoài mặt thì Huy vẫn giả bộ như thường nói:
– Ok! Lên xe đi, tui đèo cho.
Thế là Thảo từng bước ngồi lên xe của Huy.
Một cảm giác trĩu nặng ở ngoài sau ập đến khiến cho tay đông hơi lung lay, tuy nhiên với kinh nghiệm gần chục năm lái xe, Huy đã nhanh chóng khắc phục tình trạng này và từ từ đạp xe đi.
Mặc kệ ngoài kia ồn ào thế nào, giờ đây khoảng không gian xung quanh Huy bỗng chốc yên lặng đến thường.
Huy cũng rất muốn mở lời trò chuyện, nhưng lại không biết chủ đề gì hết. Thế nên hắn đành câm như hến và đạp xe.
Thảo thì không cần phải nói. Ngoài việc tỏa ra hàn khí thì nàng chỉ dõi mắt chiêm ngưỡng phong cảnh xung quanh.
– Tuyệt không thể để thời khắc này vụt mất, mày phải làm gì đó đi Huy? Phải làm một cái gì đó phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.
– Có rồi!
Huy tựa tiếu phi tiếu hỏi:
– Thảo ăn sáng chưa?
Đang ngẩn người ngắm nhìn phong cảnh, Thảo nghe vậy thì phì cười nghĩ:
– Bọn con trai không biết hỏi gì ngoài mấy câu như “em ăn cơm chưa” ư?
Dường như cũng cảm thấy câu hỏi này có phần hơi ngu ngu, Huy thầm tự tát vào mặt mình một cái.
– Tui ăn rồi.
Nghe thế Huy thở phào, nói:
– Ừm mà nè. Quê cậu ở đâu á?
Lời vừa thốt ra, Huy lại gõ một cái vào đầu mình.
– Thứ óc tôm!
Trước câu hỏi này, Thảo cũng hơi bất ngờ, sau đó lạnh lùng đáp lại:
– Cậu biết rồi mà. Tui sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Một nơi đất chật người đông, dòng người nhộn nhịp.
Huy như vế được cọng rơm cứu mạng, liền nói:
– Như cậu thấy rồi ấy, ở đây người tuy ít, nhưng được cái yên bình và không có khói bụi của nền công nghiệp.
Thảo cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Nàng vừa giang rộng hai tay ra đung đưa theo gió, vừa nhẹ nhàng đáp lại:
– Mà sao Huy cứ suốt ngày nhìn mặt tui thế? Bộ mặt của tui kỳ lắm hay sao?
Nghe vậy, Huy thiếu điều muốn lao vào mấy cái xe bên cạnh.
Thảo đã hiểu nhưng vẫn cố tình hỏi vậy, thế nên Huy quyết định nói thật luôn:
– Ai kêu cậu xinh như vậy. Mình tức nhiên phải ngắm cho thỏa thích chứ. Hề Hề!
Nghe lời nới nửa thật nửa đùa của hắn, Thảo cười nhẹ đáp lại:
– Ồ! Vậy cậu đã thích tui rồi ư?
Lại một câu hỏi nữa khiến cho Huy chao đảo. Giờ khắc này, hắn thật sự không hiểu trong hồ lô của Thảo đựng thứ thuốc gì.
– Cool girl muốn gì? Vì sao cậu ta lại thẳng thắng như thế?
– Nghe mình khen như vậy sao không thẹn thùng các kiểu con đà điểu như mấy đứa con gái khác? Chẳng lẽ vì từ nhỏ đã tiếp xúc với thế lực ngầm nên tính cách của cậu ta sinh ra biến dị?
Đứng trước câu trả lời có hoặc không? Tức nhiên, Huy sẽ không nói thật lòng rồi.
– Cậu đừng tưởng bở nhé. Mình có crush rồi.
Thảo cứ nghĩ trong dịp này Huy sẽ thổ lộ luôn. Ai ngờ hắn lại nói như thế, nàng hừ một cái và nói nhỏ:
– Bọn con trai các người đều lăng nhăng như vậy. Xứng đáng ngũ mã phanh thây.
– Gì? Thảo đang nói gì thế?
Nhìn Huy đang quay lại hỏi, Thảo vỗ một cái lên lưng hắn và nói to:
– Cậu lo mà lái xe đi. Tui mà xảy ra chuyện gì thì cậu cũng xanh cỏ đấy.
Bị dọa, Huy sợ chứ sao không. Cho nên, hắn liền quay lại tập trung lái xe.
Khoảng lặng lại lần nữa xuất hiện.
Mặc dù Huy không biết mở lời kiểu gì nữa, nhưng tiến triển bao nhiêu đây đã đủ. Khoảng cách giữa hắn và cool girl đã được rút ngắn thêm một chút.
Không bao lâu sau, cả hai cũng đến đích.
– Cảm ơn Huy nhé.
– Không có gì nè.
Dứt lời, Thảo xoay người rời đi.
…
Mặc dù đều là cậu ấm cô chiêu, nhưng dưới sự chỉ huy của các anh chị khối 11, không quá nửa buổi, bãi rác và các tuyến đường đều đã được dọn dẹp xanh sạch đẹp.
Đưa một chai nước cho Kim Hà, Thái tươi cười nói:
– Em có mệt không?
Kim Hà lắc lắc đầu đáp lại:
– Dạ không ạ.
Thái làm một ngụm nước, sau đó nói tiếp:
– Việc đã xong. Hai lớp của chúng ta đã được thầy cộng 100 điểm rèn luyện. Ngoài ra, thầy còn nói “nếu lớp em giúp đỡ mấy lớp khác, thì thầy sẽ cộng thêm điểm cho”.
– Em có đồng ý không? Để anh nói lại với thầy?
Kim Hà dùng tay gạt đi mồ hôi trên trán, nghe vậy liền nói:
– Dạ để em hỏi lớp xem thử ạ.
Dứt lời, nàng nhanh chóng lấy điện thoại ra và gõ gõ.
– Ê mọi người. Lớp chúng ta ở lại giúp những lớp khác nữa nhé? Tất nhiên, lớp mình sẽ được cộng thêm điểm rèn luyện.