Chương 111: Suy đoán
Huy hỏi:
– Thế sao cậu không giúp lớp cậu đạt top cao trong Kỳ Nhân?
– Tui nhường đó, tui mà tham gia là thứ hạng sẽ thay đổi. Haha!
Huy nghe Đại nói vậy liền vỗ vào trán mình một cái và nói thầm:
– Xem ra trình độ ảo tưởng của tên này còn nặng hơn cả mình. Hẹ hẹ hẹ!
– Khoan đã
Huy âm thầm đánh giá lại tất cả trạng thái, hành động và câu từ của Đại:
– Hành vi cử chỉ: Nửa thật nửa đùa. Nhưng nhìn chung thì dứt khoát.
– Sắc mặt: Tự nhiên không phải dạng hoang tưởng.
– Tông giọng: Chắc chắn như nước chảy, không một giây đắn đo suy nghĩ.
– Ánh mắt: Bình tĩnh, hiển nhiên.
– Nhịp hít thở: Bình thường, không giao động mạnh.
– Khí chất: Bố mày là nhất.
– Bằng chứng thép: Không có.
Dựa vào tất cả yếu tố trên, Huy cảm thấy hơi dè chừng tên này.
– Nếu những lời Đại nói là thật, thì tại sao mình lại không cảm nhận được khí tức của bậc đại sư trên người y?
Hồi phục tinh thần, Huy quyết truy tìm bằng chứng thép để khẳng định được y đang nói thật:
– Nói như vậy, Đại chơi cờ Tướng rất giỏi ư?
Đại lắc lắc đầu và đáp lại:
– Tui chỉ biết cách chơi thôi. Tuy nhiên, bao nhiêu đó đã đủ.
Huy nhíu chặt hai hàng lông mày lại. Trước đáp án này, hắn đã đủ liên tưởng đến một việc, do đó liền hỏi tiếp:
– Thế cậu giỏi lĩnh vực nào?
Nghe câu hỏi này, Đại cười “hề hề” và nói:
– Sao tui lại nói cho cậu biết?
Biết rằng cuộc đối thoại này đến đây nên chấm dứt, Huy gõ một cái vào đầu của Đại và nói:
– Bớt xem anime xong rồi ảo tưởng đi nhé. Cậu không phải là main đâu.
Nghe thế, Đại như thật như đùa cười nói:
– Tui không main ai là main? Cậu à?
Chỉ chờ có thế, Huy vỗ ngực và cười kaka đáp:
– Tức nhiên rồi.
…
Trở về nhà với một thể trạng rụt rũ và ê ẩm khắp cả người, Huy vứt cái cặp ở đó, rồi mở máy tính.
Vừa ăn cơm, hắn vừa lướt web.
Tiếng ting ting vang lên, Huy liền mở tin nhắn ra.
– Họ tên: Bùi Thành Danh.
– Thiếu gia của tập đoàn Danh Khôi.
– Học giỏi, đai đen Karate.
– Bla bla.
Đây là một số thông tin mà anh Tuấn gửi đến. Tuy nhiên đáp án mà Huy cần thì lại không có.
Thở một hơi dài, Huy lắc đầu nói thầm:
– Vụ này coi bộ không dễ tý nào.
– Xem ra mình phải đích thân ra tay rồi.
Nghĩ là làm, Huy liền mở facebook của Phương ra và lại tìm kiếm facebook của Danh, sau đó nhấn kết bạn và nhắn tin:
– Chào cậu, tui tên là Huy, là bạn thân của Phương.
Đợi không quá 5 phút, Thành Danh chấp nhận kết bạn với hắn và phản hồi tin nhắn:
– Ồ! Chào Huy. Ngọn gió nào đưa cậu đến đây?
Huy cũng không dài dòng liền vào combat luôn:
– Cậu thích Phương có đúng không? Phương nói hết cho mình biết rồi.
Ở đầu dây bên kia, Danh sững cả người nhìn vào điện thoại, không biết nói gì cho phải.
Đợi thêm khoảng vài giây mà không thấy tin nhắn tới, Huy cười lạnh nhắn tiếp:
– Sao? Cậu chột dạ rồi ư?
Danh gãi gãi đầu nhắn lại:
– Ý của Phương như thế nào?
Thấy thế, Huy bồi thêm dame:
– Đáng lý, Phương cũng có cảm tình với cậu. Tuy nhiên.
Ngay lập tực, Danh liền phản hồi lại:
– Tuy nhiên cái gì?
Khóe môi của Huy khẽ cong, tay lại gõ:
– Tuy nhiên Danh lại giở trò giận cá chém thớt. Mà cái thớt này lại là cái mà Phương hay dùng nhất, nên bây giờ cậu ấy khá là ghét cậu.
Bên kia, Danh sau khi đọc xong những dòng này thì cũng cười lạnh, nhắn lại:
– Ý cậu là gì? Tui không hiểu.
Huy liền phản hồi lại:
– Cậu dám làm mà không dám nhận, hèn gì Phương khá là khó chịu khi làm việc chung với cậu?
Ngay lập tức, Danh nhắn lại:
– Nãy giờ Huy nói gì, tui thật sự không hiểu?
Biết đối phương sẽ không tự thừa nhận một cách đơn giản như vậy, nên Huy lại nhắn tiếp:
– Nếu thật sự thích Phương, thì cậu cũng nên nói lời thật lòng a. Ai lại chơi rồi qua cầu rút ván?
– Ai qua cầu rút ván? Cậu bị điên à?
Huy cười tủm tỉm nhắn tiếp:
– Phương nói “cậu đã đẩy bà già 80 tuổi”.
Chưa tới 3 giây, Danh đã nhắn lại.
– Cái clgt cậu bị điên thật rồi.
Huy lại gõ chữ:
– Ngoài ra cậu ấy còn nói “cậu hấp diêm một con heo”.
Đọc xong dòng này, Danh cay cay liền nhắn lại:
– Móa! Huy còn nói điên nói khùng nữa là tui chặn cậu đó?
Huy lại tung chiêu:
– Cậu đã ra tay với tui.
Đọc xong, Danh hơi đờ người ra, sau đó nhắn lại:
– Huy nói gì vậy, tui đã làm gì cậu?
Huy đếm đúng 6 giây thì thấy tin nhắn này. Biết rằng con mồi đang vào tròng, hắn nhắn tiếp:
– Thật sự không phải là cậu làm ư?
Dường như ngay lập tức, tin nhắn của Danh liền gửi qua:
– Mà làm cái gì mới được? Tui thật sự không hiểu.
Thấy Danh liên tục chối, Huy tung đòn kết liễu:
– Vậy mà băng Bạch Hổ nói cậu làm, thậm chí còn tung ra.
1 giây trôi qua, 2 giây trôi qua, 3 giây trôi qua, 4 giây trôi qua, 5 giây trôi qua và 10 giây trôi qua.
– Ting ting!
– Băng Bạch Hổ nào, cậu đang nói cái quái gì vậy?
Kết quả này đã quá đủ để cho Huy khẳng định rằng Danh chính là người đã thuê băng Bạch Hổ đánh mình.
Vì sao hắn lại cho rằng như thế? Thời gian phản hồi lại của các tin nhắn trước là bằng chứng xác đáng nhất.
Bước 1: Tung đòn thăm dò. Và hầu như Danh đều nhắn lại trong tít tắc.
Bước 2: Tung hỏa mù khiến đối phương mất bình tĩnh. Và những tin nhắn này Danh cũng đều nhắn lại trong tức khắc.
Bước 3: Kề dao lên cổ đối phương. Danh đã do dự nhẹ khi thấy Huy nói rõ.
Bước 4: Tung đòn kết liễu. Danh đã nảy sinh tâm lý chột dạ nên rep lại lâu.
Chắc chắn khi thấy đòn kết liễu của Huy, Danh đã ngây người khi đọc tới chữ băng Bạch Hổ và suy nghĩ xem “họ đã nói gì với hắn”.
Mặc dù phương pháp này hơi cảm tính, nhưng Huy luôn luôn tin vào phán đoán của mình.
Đúng như Huy nghĩ, Danh đã thật sự chột dạ khi thấy chữ Bạch Hổ kia. Tuy nhiên sau giây lát suy nghĩ, biết rằng bản thân không để lại dấu vết gì nên mới nhắn lại.
Đã có được đáp án, Huy cũng không cần thiết chơi trò mèo bắt chuột nữa, liền lập tức nhắn:
– Ồ! Thật sự không phải cậu làm ư? Vậy là tui đã trách lầm cậu.
Danh thấy thế thì thở nhẹ một cái, nhắn:
– Haizz! Cậu làm cho tui tháo mồ hôi hột đó. Ai đã làm gì đâu mà cậu cứ liên tục trách tui, thậm chí còn nói bậy nói bạ nữa chứ.
Huy nhanh chóng nhắn lại:
– Cho Huy xin lỗi nha. Sau này tui sẽ cố gắng nói tốt cậu trước mặt Phương.
– Ok! Tui tha lỗi cho Huy. Cậu nói rồi đấy, nhớ nhé!
Tắt tin nhắn của Danh đi, Huy vắt tay lên trán suy nghĩ:
– Hung thủ đã tìm được. Tiếp theo chắc là kế hoạch báo thù. Đai đen Karate ư?
…
Vài ngày nữa trôi qua, mọi việc vẫn diễn ra như bình thường, Huy sáng sáng đạp xe đi học, chiều chiều thì đi tập gym, còn tối tối làm trận game với Bé Mèo.
Thấy người ta tập gym thì càng ngày càng khỏe, còn Huy thì cảm thấy càng ngày càng mệt. Nào là đau nhức cơ ngực, đau tay, đau chân. Nó cứ nhói nhói khó chịu thôi rồi.
Có lẽ điều làm cho Huy thất vọng nhất trong khoảng thời gian là không gặp được Nữ Thần.
– Hay là do mình đi học muộn nên mới không gặp?
– Ôi bắt mình dậy sớm, mình dậy không nổi! Mà ai biết dậy sớm có gặp được cậu ấy hay không?
– Thôi! Cứ ngủ ngon giấc đã, tự khắc cậu ấy xuất hiện trong mơ của mình. Hề hề.