Chương 110: Không thể xem thường bất cứ ai
Phạm Thị Mỹ Linh quay sang Nhi và nói:
– Hay là tụi mình cũng đi đi cho vui?
Nhi nghĩ tới cảnh mình cùng Huy nhặt rác, nàng liền đỏ mặt và lắc đầu nói:
– Không! Không! Tui không đi đâu.
Linh ôm lấy cánh tay của Nhi và rung rung, nói:
– Đi mà. Nhi! Đi đi mà.
– Hai tụi mình là Sao Đỏ á. Không đi không được đâu.
Nghe thế, mặt của Nhi xụ xuống, thở một hơi dài và nói:
– Thôi được rồi.
Thế là cả Nhi và Linh đều thời dơ tay lên.
Vụ việc dọn dẹp vệ sinh đường phố này liên quan mật thiết đến chức lớp phó lao động, nên Nguyễn Trần Thái Bảo không một chút do dự đưa tay lên.
Cảm thấy còn chưa đủ, Kim Hà nói thêm:
– Mọi người cũng biết tính của cô Mai Anh rồi mà. Đừng làm cho cô buồn, không cô lại trút giận lên bọn mình đó.
Lời vừa dứt, mấy đứa nằm trong ban cán sự lớp đều đồng loạt dơ tay lên.
– Không thể để một mình mình đi chịu khổ được, phải kéo thêm chúng nó.
Nghĩ tới đây, Vân đứng lên nói:
– Cô Mai Anh không nói rõ thui. Chứ tui thấy cái hoạt động ngoại khóa này vài người trong lớp đi cho có lệ cũng được. Tuy nhiên, tui nghĩ những bạn tham gia tích cực sẽ được quyền ưu tiên dùng Tiền Thưởng á.
Vân vừa dứt lời, những người hiểu liền lập tức đưa tay lên.
Thấy một số bạn trong lớp còn không chịu dơ tay tán thành, Kim Hà gõ gõ bảng và nói:
– Đã hơn 50% số bạn trong lớp đồng ý. Vì vậy tui chốt “sẽ tham dự hoạt động ngoại khóa”.
– Những bạn còn lại không biểu quyết, tức có nghĩa là không đồng ý. Nhưng lớp đã chốt đi rồi, hôm đó các bạn có tham dự không?
Tiến cà lờ phất phơ đáp:
– Không! Hôm đó tui không đi.
Hà nhìn quanh lớp một lượt, hỏi.
– Mấy bạn còn lại cũng giống như Tiến ư?
Thấy không ai trả lời, Kim Hà nhíu mày:
– Được rồi! Xem như các bạn không đi. Tuy nhiên lớp đã chốt là tham dự rồi mà các bạn không đi, thì sẽ mất quyền dùng Tiền Thưởng?
– Cả lớp có đồng ý không?
Ngay lập tức, mấy đứa dơ tay liền hô to:
– Đúng thế!
Nghe vậy, Tiến nhíu chặt hai hàng lông mày lại. Điểm cá nhân của hắn còn lại không nhiều. Thế nên, hắn là người hiểu rõ hơn ai hết về nguy cơ bị đuổi học.
– Chết tiệc! Bọn này ép mình phải đi.
Thở một hơi dài tỏ vẻ sự bất lực, Tiến dơ tay lên và nói to:
– Được rồi! Tui sẽ tham gia. Nhớ dùng Tiền Thưởng cứu tui đấy.
Con chim ngoan cố nhất cũng đã đồng ý, ngay tức thì, mấy đứa còn lại liền dơ tay lên và cùng nói:
– Tui sẽ tham gia.
Kim Hà thấy thế nở một nụ cười hết sức tươi. Đây là lần đầu tiên nàng có thể khiến lớp theo ý của mình, nên nàng vui lắm.
– Được rồi! Hôm đó mọi người nhớ đi nhé.
Thấy tình hình đã được giải quyết, Huy thở phào nhẹ nhõm, nghĩ:
– Lần này để cho cô được toại nguyện. Lần sau đừng hòng em làm free cho cô.
…
Tại căn tin.
Lý Thị Ngọc Mai đang ngồi nhìn xa xăm thì bỗng bị đánh thức bởi tiếng động bên cạnh.
Ngẩng đầu qua thì thấy Nam kéo ghế ngồi, nàng nói:
– Lớp đồng ý tham dự hoạt động ngoại khóa chứ?
Nghe thế, Nam cười nhẹ sau đó gật đầu nói:
– Họ đồng ý đi. Nhưng với điều kiện, họ muốn tăng 2 xả stress.
Mai hớp một ngụm nước, ánh mắt u buồn lặng lẽ nhìn phía sân trường.
Nam thấy vậy thì thở dài và nói:
– Chuyện cũng đã qua rồi, thua thì cũng thua rồi. Cậu đừng buồn nữa.
Mai không nói gì.
Nam lắc đầu, tỏ vẻ “thua”. Hắn cũng làm một ngụm nước sau đó nhìn về sân trường.
Giây lát sau, Mai mở miệng nói:
– Anh họ của tui nói rằng ngày 2 tháng 9 sẽ có màn trình diễn nghệ thuật của khối 11 và khối 12. Nếu nhà trường có bắt chúng ta chấm điểm, thì nhớ cho lớp ảnh điểm tối đa nhé.
Nghe vậy, Nam gật đầu và đáp lại:
– Oke!
…
Kết thúc buổi ra chơi, lớp 10a4 sẽ vào tiết thể dục, cho nên hầu như tất cả thành viên của lớp đều tập trung ở sân trường.
Thấy tổ của mình không thiếu ai, Huy nhìn Hà nói:
– Tổ của tui đã đủ.
Kim Hà tươi cười và gật đầu nói nhỏ:
– Huy nè. Cảm ơn cậu đã giúp đỡ lớp và giúp tui chuyện vừa rồi nhé.
Nghe vậy, Huy đờ người ra nghĩ:
– Sao cậu ấy nhận ra? Hay là mình nghĩ nhiều?
Hồi phục tinh thần, hắn nhanh chóng đáp lại:
– Không có gì nè. Mà sao Hà lại nhận ra?
Huy tung hint.
Kim Hà tươi cười đáp lại:
– Vốn dĩ tui cũng không biết đâu, nhưng sau khi thấy lớp 10a10 tố cáo bất thành. Tui bắt đầu hoài nghi và thấy Huy liên tục nhấn nhấn điện thoại.
– Quả nhiên là cậu đã giúp lớp vào top 2.
Huy mở to hai mắt, há hốc miệng lộ vẻ ngạc nhiên nói:
– Hà nói gì thế? Ý của Huy là sao cậu nhận ra tui đã giúp cậu chuyện hồi nãy á? Với lại Huy ôm con Tốt của địch là ý của Vân á.
Nghe thế, Hà thu lại nụ cười và nói:
– Thật không phải Huy ư?
Huy chống chế đáp:
– Cậu nói gì vậy? Lúc đó chơi game, nên Huy mới nhấn điện thoại. Tui làm gì biết chơi cờ tướng.
– Ồ! Chắc tui nghĩ nhiều. Xin lỗi Huy nhé.
Thấy Huy khoăng khoăng chối bỏ, Kim Hà cũng không nói nhiều nữa, liền xoay người tới vị trí của tổ trưởng tổ 2.
Nhìn vào bóng lưng của cậu ấy, Huy nghĩ thầm:
– Đúng là không thể khinh thường bất cứ ai.
Không bao lâu sau, thầy Hải bước tới và ra hiệu cho lớp khởi động.
Khởi động xong, thầy liền hô:
– Bái Tổ Hùng Kê Quyền.
Cả lập tức thực hiện theo.
Hiện tại, lớp đã học được một nửa bài Hùng Kê Quyền, nên múa cũng khá đẹp.
Sau đó, thầy Hải kêu hai bạn múa đẹp nhất lên thi đấu với nhau.
Nhìn “hai con gà” đấu với nhau, cả lớp ôm bụng cười lăn lộn.
…
Trưa hôm đó, Huy vừa đặt dĩa cơm xuống bàn, ngồi còn chưa ấm mông thì thằng Đại lao đến ôm hai vai của hắn rồi lay mạnh, nói:
– Tại sao? Tại sao? Tại sao cậu không nói sớm?
Đoán được nguyên do vì sao Đại có phản ứng như thế, nhưng ngoài mặt Huy vẫn giả vờ hỏi:
– Nói sớm chuyện gì?
Đại trợn mắt trắng dã, răng nghiến “ken~ két” nói:
– Asuna. Không không! Sao cậu không nói Asuna xém bị hấp diêm?
Huy hất hai tay của Đại ra và bình tĩnh đáp:
– Tui nói hôm qua rồi đó. Mà tại cậu cứ lao đầu vào thôi?
Đại ôm đầu, khóc tiếng máng đáp lại:
– Hic! Tên nghiệt súc tóc vàng. Aaa cay quá!
Huy thấy thế thì lắc đầu, đúc muỗng cơm vào mồm bắt đầu nhai.
– Ít nhất là Kirito đã thay trời hành đạo rồi còn gì?
Nghe vậy, Đại xụ mặt xuống đáp:
– Ừ cũng may là vậy. Nếu Asuna bị hấp thật, tui thờ tui sẽ rải mắm tôm trước nhà ông tác.
Huy cười hề hề, sau đó hỏi:
– À mà trong bài thi Kỳ Nhân, lớp cậu hạng mấy á?
Đại ngẩng đầu lên đáp:
– Tui cũng không nhớ nữa, hạng 6 hay 7 gì đó.
– Thế lớp cậu hạng mấy?
Huy nghe thế liền vỗ ngực nói:
– Hạng 2 nè, ghê không?
Đại trợn to hai mắt và nói:
– Tướng của cậu ghê thế?
– Tuy nhiên không sao, đợi các bài thi thử thách tiếp theo. Tui sẽ giúp lớp đạt hạng 1.
Nghe vậy, Huy khá bất ngờ vì “tên này lấy đâu ra tự tin như thế? Hay là lại ảo tưởng sức mạnh rồi?”.
– Ồ! Bài thi thử thách chưa ra mà cậu đã tự tin như vậy rồi? Cậu biết trước đề rồi có đúng không?
Nghe Huy nói vậy, Đại nở một nụ cười tự mãn và vỗ ngực nói:
– Làm gì có chuyện đoán trước đề. Tại vì tui quá mạnh, nên đề gì ra cũng sẽ cân hết cho mà xem.