Chương 104: Bạn mới
Giờ ra chơi, Huy đang cặm cụi làm bài tập toán thì thấy tin nhắn đến từ Phương.
– Huy không ra căn tin à?
Thấy thế, Huy liền nhắn lại:
– Tui phải làm bài tập toán. Để mai nhé.
– À mà cậu cho tui xin hình ảnh và thông tin của cái tên hôm trước đập bàn nhé.
Ở đầu dây bên, Phương đọc xong những dòng này bèng nhíu mày, sau đó quay sang nhìn Danh đang cười đùa với đám bạn kia.
Không biết vì sao, nàng cảm bản thân dường như đã gây ra một việc gì đó trầm trọng.
Não của nàng nhanh chóng nhảy số.
Rất nhanh, nàng liền phản hồi lại:
– Danh đã làm gì cậu?
Đã lường trước Phương sẽ hỏi vậy, Huy liền nhắn lại:
– À tui mua điều tra xem thử đối phương có xứng với cậu không ý mà. Hè hè!
Phương thấy Huy không trả lời thật lòng, bèng hừ một cái và nhắn:
– Yên tâm! Cậu ta là công tử nhà giàu. Huy sách dép cho cậu ta còn không được.
Huy thở dài và nhắn lại:
– Ồ! Nhưng tui vẫn không yên tâm. Cậu cho tui xin thông tin của cậu ta, để điều tra.
Đọc xong tin nhắn, Phương nghiêm mặt lại nghĩ thầm:
– Xem ra thực sự đã có chuyện lớn xảy ra.
Nghĩ tới đây, ánh mắt của nàng xoay chuyển, tay thì nhắn lại:
– Nếu Huy không nói thật thì tui cũng sẽ không nói ra thông tin của cậu ta.
Huy im lặng, sau đó thở dài nhắn lại:
– Lớp của cậu đang hạng A, cách biệt điểm lớp giữa lớp tui với lớp cậu là 55 điểm. Đây là một con số cực lớn, thế nên tui cần thông tin để sau này còn tính kế cho những bài thi thử thách tiếp theo.
– Không chỉ cậu ta, sau này tui cần thêm nhiều thông tin hơn nữa. Phương vừa lòng chưa?
Thấy vậy, Phương nhíu mày nhắn lại:
– Á à Huy được lắm. Tui sẽ không bán thông tin cho cậu nhé.
– Biết rồi!
Huy thở dài một cái. Đáp án này, hắn đã lường trước.
– Nếu bản thân nói luôn sự thật, thì chắc Phương sẽ cung cấp thông tin cho mình. Nhưng liệu mình có can đảm nói?
Bất chợt một cái vỗ vai khiến hắn rời khỏi mạch suy nghĩ.
Huy quay sang thì thấy Vân.
Biết mục đích của nàng, hắn ngồi xích lại sát cool girl.
Bị ép sát, Thảo nhăn mặt quay sang nói:
– Cút!
Thấy khoảng trống kia, Vân liền lập tức ngồi xuống.
Không quan tâm lắm đến vẻ mặt khó chịu của Thảo, Huy nhìn Vân.
Trước ánh mắt đợi chờ của hắn, Vân liền mỉm cười và nói:
– Trong vụ này, cậu được 50 triệu, còn lớp thì 150 triệu.
Vân đã từng nghĩ sẽ giấu đi con số 200 triệu kia và nói rằng đạt thỏa thuận 100 triệu, tuy nhiên suy nghĩ này nhanh chóng bị xóa bỏ vì nhiều nguyên do.
Nói vừa dứt câu, Vân liền cầm ra một bì ni lông đen, sau đó đưa về phía Huy.
Thấy vậy, Huy mỉm cười và nhận lấy nó.
Trao tiền cho Huy xong, Vân cũng không ngồi lại làm gì, nàng liền đứng dậy và rời đi.
Vì quá gần, nên Thảo đã nghe hết những gì nói. Não nàng nhanh chóng nhảy số:
– Không phải chỉ nhận được 150 triệu từ 10a5 thôi sao? Vì sao Huy lại có phần riêng? Mà lại là một con số lớn?
Nghĩ tới đây, nàng thầm nhớ lại những trận đấu ngày hôm qua, đặc biệt là trận đấu với 10a10. “Nhà trường đã tuyên bố 10a4 không có gian lận”
Và rồi một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng:
– Chẳng lẽ Huy mới là người đã giúp lớp vào top 2?
Ngay lập tức, Thảo liếc mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt của Huy. Sau đó, nàng lắc đầu nghĩ thầm:
– Thôi kệ đi!
Dường như cảm nhận cái nhìn của Thảo, Huy quay sang nhe răng cười nói:
– Mặt của tui dính gì ư? Sao Thảo nhìn tui chằm chằm thế?
Nghe thế, Thảo hừ lạnh một cái sau đó quay mặt đi.
Huy nghiêm mặt lại, nghĩ:
– Thảo đã nghi ngờ rồi ư?
– Không sao cả vì đây là điều mà mình muốn cho cậu thấy. Thảo à.
Quay trở lại làm bài tập, Huy lại nghĩ tiếp:
– 10 triệu sẽ cho Phương. Mình còn 40 triệu. Tính ra thì lỗ 14 triệu trong vụ này. Nhưng nếu tính theo nhân quả, thì mình lời khá nhiều.
…
Buổi trưa vẫn như thường lệ, Huy xuống căn tin để dùng bữa. Tuy nhiên hôm nay có lẽ sẽ khác. Không! Không! Không phải riêng hôm nay, mà là kể tử bây giờ trở về sau, bữa trưa sẽ khác.
Đúng thế! Sau khi tìm hiểu về nguyên nhân gây ra suy thận, Huy nhìn vào combo sting dâu với mì tôm của mình như nhìn thấy độc dược vậy.
Cho nên, hắn quyết định sẽ cai nước ngọt và ăn cơm trưa.
Sau khi nhận cơm, Huy đảo mắt nhìn từng hàng ghế. Thấy một hàng ghế trống, hắn đang tiến tới mục tiêu thì bỗng nghe từng tiếng cười đùa chế nhạo vang lên:
– Otaku kìa ae.
Nghe thế, một tên khác liền cầm đĩa cơm lên và khinh bỉ nói:
– To cái đầu còn xem hoạt hình.
Một tên khác thì tỏ vẻ xua đuổi nói:
– Thằng hạ đẳng mau cút xéo khỏi đây.
– Đúng thế! Ra hàng ghế dành cho trẻ em ngồi mày.
Bị chế giễu, Cao Trí Đại cúi gầm mặt xuống, cầm lấy điện thoại và dĩa cơm, xong nhanh chóng rời đi.
Mặc dù bản thân đã nghe lời miệt thị nhiều rồi, tuy nhiên Đại vẫn cảm thấy buồn khi nghe những lời này.
Thấy hàng ghế trống bên kia, hắn liền bước tới.
Cùng lúc này, Huy cũng bước tới hàng ghế trống đó.
Vừa thấy Huy, Đại giật mình liền nói:
– Xin lỗi! Để tui đi chỗ khác.
Nghe thế, Huy vội nói:
– Tui cũng là otaku nè. Nên cậu cứ ngồi ở đây nhé.
– Ồ!
Đại cảm nhận được sự chân thành trong những lời này, nên hơi do dự. Ánh mắt của hắn thì đảo quanh căn tin một lượt.
Biết rằng cậu ta đang ngại, Huy ngồi xuống ghế, cười cười hỏi:
– Cậu đang xem anime gì thế?
Thấy từng ánh mắt và cử chỉ xua đuổi như tránh tà của họ, Đại thở dài và cũng ngồi xuống ghế, nói:
– Mình đang xem S.A.O.
Nghe thế, Huy cười kaka và nói:
– À thì ra là thánh Kirito hack game. Tui xem hết bộ này rồi nè. Có cần tui spoil không?
Không một chút do dự, Đại lắc đầu và nói:
– Không không! Cậu mà spoil là mình giết cậu đó.
Huy cười hehe và nói tiếp:
– Cậu đã đạt tới cảnh giới nhập tâm vào main chưa?
Nghe thế, Đại liền nói:
– Trời! Tức nhiên là mình đã đạt tới cảnh giới đó rồi. Xem anime mà không nhập tâm vào main thì không có gì hay cả.
Huy lại cười tủm tỉm và nói tiếp:
– Thế cậu dính vào bộ anime nào mà main bị Nờ Tờ Rờ chưa?
– Cái gì?
Đại ngẩn tò te khi nghe Huy nói vậy. Sau đó, hắn lắc đầu và tức giận mắn:
– Tui chưa từng dính. Cảm giác đó cay lắm, nên mấy bộ mà main bị kiểu vạy là tui không xem đâu.
Nghe vậy, Huy thầm đoán rằng Đại chưa xem hết bộ S.A.O nên cười ha hả nói:
– Yên tâm! Cậu sẽ sớm biết mà thôi. Haha!
Thấy Huy cười liên tục, Đại ngửi thấy mùi gì đó bất ổn, liền nói:
– Chẳng lẽ? Ý của cậu là bộ S.A.O này, main bị cắm sừng?
Huy lập tức lắc đầu và nói:
– Không có bị cắm sừng đâu. Nhưng cay lắm, tui không tiện spoil. Nếu cậu có can đảm thì xem tiếp, không thì thôi.
Đại tháo mồ hôi lạnh khi nghe vậy. Nhưng vì phim hay quá, nên hắn chống chế đáp lại:
– Không bị cắm sừng là được rồi. Tui chỉ sợ vậy.
Thấy bản thân đã nhắc khéo mà thằng này còn lao đầu vào, Huy làm một muỗng cơm, nhai ngấu nghiến.
Tuy rằng mới gặp, nhưng đã giúp bản thân thấy được “ổ gà” trên đoạn đường sắp tới, Đại có cảm giác dường gặp phải tri kỉ, nên liền hỏi:
– Tui tên là Đại, học lớp 10a3. Còn cậu tên gì á?
Huy nuốt cơm và đáp lại:
– Tui là Huy, học lớp 10a4.
Và thế là cả hai vừa ăn cơm, vừa bàn luận vui vẻ về anime đã từng xem. Đám người bên cạnh nghe vậy thì lắc đầu tỏ vẻ ngán ngẩm.