Chương 102: Tâm ma
Lên cấp 2.
Với thành tích học tập xuất sắc nổi bật nhất khối, lại còn đẹp trai nên Huy đã khiến cho không biết bao nhiêu bạn nữ say đắm.
Trái ngược lại, bọn con trai thì càng ngày càng ghen ghét hắn.
Vào một hôm, Huy đang chỉ bài cho một bạn nữ thì bị một tên gọi ra.
Không hiểu vì sao Huy ta gọi mình ra thì ngay lập tức có cái tát như trời giáng va thẳng mặt của hắn.
Ăn một cú tát mạnh, đầu óc của hắn nổ đom đóm.
– Chátttt!
Lại một cú tát nữa vang lên. Lần này đến từ một tên khác.
Cố kìm nén cơn đau, Huy tính lao lên thua đủ với chúng nó.
Tuy nhiên khi một quyền được tung ra thì tầm mắt của Huy lại thấy những giọt lệ đang lăn dài trên đôi gò má của mẹ.
Trong lúc hắn thất thần đứng chôn chân, một tên khác từ đằng sau ôm cả người hắn lại.
Bị ôm, Huy cố vùng vẫy. Nhưng vì đã bị ôm theo kiểu gọng kìm cả hai tay, nên hắn không thể nào thoát được vòng tay săn chắc kia.
Chỉ có một cách thoát, đó là cho thằng ở sau ăn cháo sườn. Nhưng Huy lại không thể tung đòn.
Huy cũng rất muốn tung ra liên hoàn trỏ nhưng cứ mỗi lần vận sức lên là hắn lại nghe thấy tiếng mẹ khóc “đừng con”. Điều này khiến hắn lực bất tòng tâm.
Không thể phản kháng, Huy chỉ có thể gồng người lên chịu đựng từng cái tát của chúng nó.
Sau khi bị chúng nó ăn hiếp, Huy cũng đã trình bày vụ việc cho giáo viên chủ nhiệm biết. Nhưng ngoài mấy tờ giấy kiểm điểm ra thì không còn gì khác.
Cứ mỗi lần viết kiểm điểm xong, chúng nó lại chặn đường đánh Huy một lần nữa. Mà những lần này, chúng nó đã khôn, nên không bao giờ đánh vào mặt của Huy, cứ phần bụng mà đánh.
Trước khi rời đi, chúng không quên để lại một câu:
– Mày mà mét phụ huynh hay là giáo viên thì đừng trách bọn tao.
Với một thằng nhóc ăn còn chưa no, nghĩ còn chưa tới thì lời đoe dọa này chả khác gì một ranh giới giữa bị đánh và không bị đánh.
Báo cáo cho giáo viên ư? Huy quá thất vọng rồi.
Nói cho bố mẹ biết? Huy không có can đảm ấy. Vì mỗi lần như thế, mẹ lại đánh mình trước rồi mới nói chuyện tiếp.
Và thế là Huy im lặng, chấp nhận làm một kẻ yếu đuối để không bị đánh một lần nữa.
Cứ ngỡ mọi việc sẽ yên ổn. Nhưng không, hắn bị ăn hiếp xuyên suốt trong năm lớp 6 và lớp 7.
Từ đó, tính cách của hắn cũng dần thay đổi. Từ mạnh mẽ trở nên yếu đuối chỉ biết giữ nỗi ấm ức trong lòng.
Tuy nhiên bao nhiêu đây chưa đủ để làm Huy hoàn toàn thay đổi từ một đứa trẻ ham học trở nên bất cần và già đời hơn.
Đã có một cú hít xảy ra.
…
Quay trở lại thực tại!
Cách đó không xa, băng của anh Tuấn đang nắm chặt từng nắm đấm theo dõi diễn biến.
Thấy đám người đang dàn binh bố trận chặn đường của Huy, Tuấn không thể chịu đựng nữa bèng tiến tới chiếc xe maybach đen và gõ cửa kính.
Cửa kính hạ xuống để lộ một khuôn mặt tràn đầy nghiêm nghị mang mang đậm nét lạnh lùng.
Tuấn liền nói:
– Anh Long. Ra tay được chưa?
Người đàn ông lắc lắc đầu và nói:
– Thằng Huy không phản kháng thì cứ việc để nó bị đánh. Rõ chứ?
Nghe tông giọng không cảm xúc kia, Tuấn biết rằng không thể nói gì thêm nữa, bèng nói “dạ” sau đó rời đi.
Ở trong xe, một mỹ nhân với khuôn mặt tràn đầy ký tự cổ quái khẽ nói:
– Huynh vô tâm như vậy ư? Con của mình bị đánh mà cũng mặc kệ?
Nghe thế, Trần Thiên Long thở dài và nói:
– Nó có tâm ma. Không vượt qua tâm ma này khó thành nghiệp lớn.
– Ồ!
Tiểu Yến nói tiếp:
– Thế lỡ nó không thể vượt qua tâm ma này và bị đánh cho tàn phế thì sao?
Thiên Long nở một nụ cười tự tin và đáp:
– Muội yên tâm! Nó cho dù có tàn phế thì huynh cũng có thể cứu nó được.
Tiểu Yên khẽ lắc đầu, sau đó nói:
– Chẳng may, nó đăng xuất luôn thì sao?
Nghe những lời này, Thiên Long im lặng, ánh mắt nhìn về phía Huy, tay thì cầm ra một điếu xì gà.
Một đám sương mù bay lên, đi kèm theo đó là một những lời như chém đinh chặt sắt:
– Chỉ trách số của nó đã tận.
…
Bị cơn đau giày vò do tên đạp xe lao vào đấm đá vào người mình, Huy nhớ lại quá khứ, chứng kiến thực tại, đúc kết cho tương lai.
– Đúng vậy! Là do mình yếu đuối nên chúng nó mới ăn hiếp. Nếu mình mạnh mẽ hơn thì sao?
– Cho dù đánh không lại thì như thế nào?
– Có Thái Độ Thì Mới Có Được Sự Tôn Trọng.
Nghĩ tới đây, Huy bừng tỉnh, răng cắn chặt lại, sau đó dùng tay ôm lấy một cái chân đang tính đá vào bụng hắn.
Dùng hết sức hất mạnh một cái làm chủ nhân của cái chân này ngã ra đất, Huy không một chút do dự lao lên tung một quyền vào gương mặt kia.
Bị bất ngờ, tên đạp xe không một chút kháng cự, hắn ta ăn trọn một quyền của Huy.
Huy đang tính tiếp tung tiếp một quyền nữa thì bỗng cảm thấy sau lưng mình có luồng sát khí xé mưa lao đến.
Không kịp né tránh, hắn ăn trọn một cước bay ra xa.
Cước này rất mạnh, Huy đau lắm, dường như lục phủ ngũ tạng của mình đang cuộn trào. Thoáng chốc hắn không đứng lên nổi.
Không để hắn đứng dậy, hai tên khác lao đến và đấm đá túi bụi vào bụng của hắn.
Huy không thể né tránh, nên chỉ biết dùng tay ôm chặt bụng của mình.
Bất chợt một tiếng hét to vang lên:
– Định mệnh mấy con chó!
Đi kèm theo đó là từng tiếng hô ắt hẳn tiếng mưa rơi.
Ngửi thấy mùi không ổn, một tên trong đó đạp một cái vào bụng của Huy và nói to:
– Tránh xa Thảo Phương ra, nếu không thì đừng trách bọn tao?
Dứt lời, hắn vắt tay và chạy đi.
Cả bọn thấy thế cũng nhanh chóng chạy theo.
Băng của anh Tuấn chạy tới thì bọn kia đã chia năm sẻ bảy chạy tán loạn khắp nơi.
Nhìn Huy đang nằm thoi thóp, Tuấn lật đật lao đến và hỏi:
– Có sao không Huy?
Nghe vậy, Huy họ sặc sụa một cái và nhăn mặt nói:
– Dạ em không sao.
– Không sao cái gì. Đi! Để anh dẫn mày đi bệnh viện.
Không để Huy từ chối, Tuấn đã dìu hắn đứng dậy.
Sau một lúc khám bệnh, bác sĩ kết luận Huy chỉ bị vết thương ngoài da và bị sưng bầm ở bụng.
Tới lúc này, cả bọn mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì chỉ là vết thương nhẹ, nên Huy không có nhập viện.
Trên đường trở về nhà, anh Tuấn hỏi:
– Em có biết bọn nào đã đánh em không?
Nghe thế, Huy thoáng trầm mặc. Tất nhiên, hắn đã có manh mối về kẻ đã ra tay chỉ thị bọn kia. Nhưng hắn đang phân vân có nên nói manh mói này ra luôn không?
Mối nhục ngày hôm nay, Huy nhớ. Nhất định, bản thân phải tự tay báo thù rửa hận.
Tuy nhiên, hắn sẽ không vì một câu nói mà đổ thừa bậy bạ được. Cho nên, cứ từ từ điều tra ra hung thủ thật sự đã.
Thấy Huy im lặng không nói, Anh Tuấn bèng thở một hơi dài và tức giận nói:
– Dám ở trên đất Bình Sơn này ra tay với em. Em yên tâm, không bao lâu nữa bọn anh sẽ cho em một câu trả lời xác đáng.
Trước những lời của anh Tuấn, Huy cảm động nói:
– Dạ em cảm ơn anh.
Chợt tiếng điện thoại vang lên:
– Reng reng reng!
Anh Tuấn ra hiệu im lặng, sau đó nhấn nút bắt máy.
Vài giây sau, anh nhìn Huy và nói:
– Nhóm hồi nãy đã đánh em là băng Bạch Hổ. Có người đã thuê chúng và nói với em rằng “hãy tránh xa Thảo Phương”.
– Em có nghĩ tới ai chưa Huy?
Thấy nhóm anh Tuấn ra tay nhanh gọn lẹ thế, Huy hơi bất ngờ.
– Xem ra không phải tình cờ, nhóm anh Tuấn đã biết trước mình sẽ bị đánh nên đã phục kích nhóm người kia.
– Còn vì sao không chịu ra sớm hơn để ngăn chặn cuộc ẩu đả này? Mình cũng không rõ.
Hồi phục tinh thần, Huy nói:
– Dạ em liên tưởng đến một người rồi ạ. Hiện tại em chưa có thông tin, anh đợi em vài ngày nữa nhé.
…