Chương 100: End Kỳ Nhân
Chương 100: End Kỳ Nhân
Huy đọc tới đây thì cau mày, nhắn lại:
– Thế nên cậu phải đi làm để kiếm tiền thay thận cho bố?
Bên kia, Hân không khống chế được cảm xúc liền nhắn:
– Bố của mình vừa mới phát bệnh hồi tháng 6, lúc đó gia đình cũng có đi vay mượn khắp nơi nên có đủ tiền để thay thận.
– Tuy nhiên, lại không có thận phù hợp để thay cho bố. Trong khoảng gian đó tới bây giờ, bố mình phải chạy thận. Cứ mỗi ba ngày, bố mình sẽ chạy thận một lần, mà mỗi lần tốn hơn một triệu.
– Tới hiện tại khi có thận phù hợp, thì số tiến mà gia đình mình đang nắm giữ lại không đủ để thay thận.
– Mình buồn lắm. Giá như mình đi làm sớm hơn thì bố đã có tiền thay thận?
Đọc tới đây, Huy thở một hơi dài và nói:
– Gia đình của cậu còn thiếu bao nhiêu tiền?
Hân liền nhắn lại:
– 50 triệu Huy à.
Nhìn con số này, Huy nhìn lại túi tiền của mình và ngẫm nghĩ:
– Dù sao thì cậu ấy cũng giúp mình rất nhiều rồi. Bây giờ mình giúp lại thì cũng là điều mà bản thân nên làm.
Không một chút do dự, hắn nhắn lại:
– Mình sẽ cho cậu số tiền này. Tuy nhiên, cậu phải đồng ý một điều kiện của tui.
Đọc xong những dòng này, hai mắt của Hân mở to. Nàng cũng biết hoàn cảnh gia đình của Huy, nên khi thấy hắn chi ra con số 50 triệu này, nàng cực kỳ bất ngờ.
…
Và thế là đôi bên đã có một giao kèo nhỏ. Ngay khi sang hôm sau, Huy gặp mặt Hân và đưa cho cậu ta 50 triệu. Cùng ngày hôm đó, bố của nàng được làm phẫu thuật.
– Lỡ Hân trở mặt không làm theo những gì mình bảo thì sao?
Đây là một câu hỏi hay, nhưng Huy tự nhủ với lòng rằng:
– Dù sao thì mình thật tâm muốn giúp Hân. Nếu cậu trở mặt, vậy thì xem như mình làm một việc thiện và trả hết nhân quả với cậu ấy đi.
Sau khi được bọn bạn thả xuống, Huy lại nhìn Hân thì thấy cậy ấy vẫn đang ngồi đó ôm mặt khóc.
Không một ai trong lớp 10a5 tới an ủi nàng.
Hai hàng lông mày của Huy nhíu lại, trong lòng thì thầm nói:
– Mặc dù mình là nguyên nhân chính khiến Hân không thể rời sân. Tuy nhiên, lớp 10a5 dường như đang trút toàn bộ giận lên người của cậu ấy. Xem ra, kể từ giờ cậu ấy khó yên ổn trong lớp 10a5 rồi.
Lại nhìn Hân đứng dậy rồi lủi thủi đi một mình, Huy lấy điện thoại ra và nhắn:
– Hân! Đây là lựa chọn của cậu. Phải mạnh mẽ lên.
Không bao lâu, Hân nhắn lại:
– Mình hiểu. Nhưng mình vẫn có chút buồn.
Huy đang tính nhắn lại thì bỗng một thân hình òa tới. Một cảm giác đau nhói ở bên hông xuất hiện và đi kèm theo đó là câu nói:
– Hồi nãy, Huy ôm ai đó?
Bị nhéo, mặt của Huy nhăn như khỉ ăn ớt, miệng hô:
– Tha tha cho Huy.
– Hừ!
Sau khi hừ một cái, Nhi nhéo mạnh hơn và nói:
– Muốn Nhi tha cho Huy cũng được thôi, tối nay Huy phải dẫn Nhi đi chơi?
Biết rằng không thể thoát khỏi cái kẹp cua kia, Huy bất đắc dĩ nói:
– Được được! Tối nay Huy sẽ dẫn nhi đi chơi.
Lúc này, Nhi mới thả ra và nói tiếp:
– Nhớ nhé! Cậu mà cho tui trèo cây là không xong với tui.
– Rồi rồi! Huy nhớ mà.
Cùng lúc này, cô Mai Anh bước tới nói:
– Huy, cô muốn nói chuyện riêng với em.
Thấy vậy, Nhi nói:
– Nhi đi chơi với Linh đây.
Thầm gật đầu một cái, Huy nhìn theo bóng lưng của Nhi vẫy tay và nói:
– Nhiệm vụ của em đã hoàn thành.
Đứng ở bên cạnh, Mai Anh nhíu mày và nói:
– Em thật sự không muốn giúp lớp đạt top 1 ư?
Trước câu hỏi này, Huy hơi im lặng. Sau đó, hắn làm ra vẻ mệt mỏi, đáp:
– Em có thỏa…
Nói tới thì ngay lập tức dừng lại, vì hắn biết mình lỡ miệng.
Không một chút do dự, hắn thay đổi:
– Sau những trận đấu đã qua, em có làm thỏa mãn cô hay không?
Nghe thế, Mai Anh khoanh tay lại và đáp:
– Tức nhiên là thỏa mãn rồi. Nếu không có em thì lớp của mình chưa chắc đã vào nổi top 4.
Huy mỉm cười và nói:
– Vậy cô còn muốn gì nữa? Top 1 ư? Chúng ta nên biết đủ cô à.
…
Một chiếc maybach đen đỗ trước một ngôi nhà hoang.
Cánh cửa xe khẽ mở, một người đàn ông ăn mặc một tông màu đen chầm chậm bước ra.
Ông ta tên là Trần Thiên Long.
Sau khi đi vào trong ngôi nhà hoang, Thiên Long dừng lại trước một cánh cửa màu đỏ và nói:
– Tiểu Yến! Huynh vào nhé?
Vừa dứt lời, bên trong phòng lập tức vang lên một thanh âm tràn đầy giận dữ:
– Cút!
Nghe vậy, Trần Thiên Long khẽ thở dài, dùng tay đẩy nhẹ vào cánh cửa.
Phát hiện cửa đã bị khóa bên trong, ông lùi lại, sau đó dồn lực vào chân rồi tung ra một cước vào cánh cửa.
– Rầm!
Cánh cửa lập tức bị đánh bật vô bên trong phòng.
Cùng lúc này, ba phi châm từ bên trong bay ra bên ngoài.
Thấy chúng nó, ông lắc đầu né tránh.
Không quan tâm lắm đến ba phi châm đang ghim trên vách tường kia, hắn thầm lắc đầu nói:
– Tiểu Yến! Muội muốn gì thì chỉ cần nhắm hết huynh. Cần gì phải đày đọa bọn trẻ?
Nghe thế, tiểu Yến khẽ hừ một cái rồi nói:
– Hôm nay huynh đến đây chỉ nói đến những việc này thôi sao?
Long không nóng không lạnh đáp lại:
– Muội vẫn còn giận huynh vì đã lấy người khác ư?
Thấy bên trong im lặng, ông khẽ lắc đầu, chầm chậm bước vô trong phòng.
Vừa đi, ông vừa nói:
– Thật tình thì cũng không thể trách huynh được.
Lại ba phi châm từ trong phòng bắn ra, đi kèm theo đó là thanh âm lạnh lùng:
– Thế trách ai?
Thấy ba phi châm lóe sáng kia, hắn lách người né nhẹ, sau đó nói:
– Chỉ trách không gian đoạn lưu năm đó đã lấy mạng của huynh.
Dứt lời, hắn khẽ đảo mắt liếc nhìn mọi cảnh vật trong không gian u tối, sau đó nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang khoanh tay kia và nói tiếp:
– Năm đó, huynh với muội cùng vào truyền tống trận. Thật không ngờ, chúng ta gặp phải không gian đoạn lưu. Muội thì dường như mất hết pháp lực, còn huynh thì phải tiến vào luân hồi.
– Khó khăn lắm mới gặp lại muội, nhưng không ngờ rằng muội lại đối xử với ta như vậy. Tim của ta đau lắm muội có biết không?
Lại hừ một tiếng, tiểu Yến nói:
– Thế tim của ta không đau khi thấy ngươi tay trong tay với cô gái khác?
Trần Thiên Long lại thở dài khi nghe nàng ấy nói vậy.
– Không thể trách huynh được. Ký ức của huynh cũng chỉ mới phục hồi khi gặp lại muội mà thôi.
Nghe thế, tiểu Yến hừ lạnh, nói:
– Sau khi huynh nhớ lại mọi việc, vậy vì sao huynh không bỏ con ả kia?
Trần Thiên Long lắc lắc đầu, bình tĩnh đáp lại:
– Muội cũng hiểu tính của huynh mà. Huống hồ, cô ấy đã sinh cho huynh một thằng nhóc. Việc bỏ vợ bỏ con, này huynh không thể làm được.
Nghe những lời này, tiểu Yến nhíu mày và nói:
– Được! Cứ cho là huynh nói sự thật đi. Nhưng muội tuyệt đối không thể sống chung với con đàn bà kia.
Biết muội ấy muốn bản thân đưa ra lựa chọn, hắn thở dài một cách đầy bất lực, nói:
– Thứ lỗi cho huynh.
Dứt lời, hắn nhanh chóng áp sát tiểu Yến. Ngay khi muội ấy kịp bừng tỉnh, hắn đã đánh một phát vào sau gáy nàng.
Đòn tấn công này nàng biết chứ, nhưng giữa biết và ngăn chặn là một điều hoàn toàn khác.
Chẳng mấy chốc tầm mắt của nàng bỗng tối sầm lại.
Trước khi bất tỉnh hoàn toàn, tiểu Yến hậm hực nói:
– Huynh thật đáng ghét.
Ôm nàng vào trong lòng, Thiên Long nghĩ thầm:
– May mà pháp lực của nàng đã gần như cạn kiệt, nếu không mình đã không đắc thủ dễ dàng như vậy.
P/s: Phù! Cuối cùng cũng xong một arc. Trong arc Kỳ Nhân này, tác có tham khảo một vài chi tiết trong các trận cờ để viết truyện cho hay hơn. Nếu các bạn muốn xem trực tiếp để rõ hơn thì đây là danh sách theo thứ tự các trận cờ xuất hiện trong truyện:
(1) Trận cờ của Chu Vĩnh Khang vs Tiền Hồng Phát.
(2) Trận cờ của Hồ Vinh Hoa vs Tiên Gia Lương.
(3) Trận cờ của Từ Thiên Lợi vs Liễu Đại Hoa.