Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
hanh-phuc-vo-hiep.jpg

Hạnh Phúc Võ Hiệp

Tháng 1 23, 2025
Chương 74. Nói đến phần cuối (3) Chương 73. Nói đến phần cuối (2)
chu-thien-phuc-van.jpg

Chư Thiên Phúc Vận

Tháng 1 19, 2025
Chương 1084. Nhân tộc Tịnh thổ Chương 1083. Nhân đạo kết giới
vi-su-mot-cau-100-ngan-thien-menh-de-tu-roi-nui.jpg

Vi Sư Một Câu, 100 Ngàn Thiên Mệnh Đệ Tử Rời Núi

Tháng 2 3, 2025
Chương 1829. Chúng ta mục tiêu là tinh thần đại hải Chương 1828. Phạm Tước hoảng
han-lien-dien-cai-nguoi-chet-the-nao-thanh-anh-de.jpg

Hắn Liền Diễn Cái Người Chết, Thế Nào Thành Ảnh Đế?

Tháng 1 23, 2025
Chương 200. Đại kết cục! Chương 199. Ta... Dường như nhìn thấy vĩ nhân!
quy-di-tu-tien-the-gioi.jpg

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới

Tháng 1 22, 2025
Chương 2074. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 2073. Cuối cùng
truong-sinh-tu-tien-tu-phuc-tu-bat-dau

Trường Sinh Tu Tiên: Từ Phúc Tu Bắt Đầu

Tháng 12 22, 2025
Chương 983: Quỷ tộc tà quỷ đạo vực, Thanh Huyền phi chu Chương 982: Âm thầm thăm dò, Diệp Thanh Huyền phát giác
ty-phu-cua-ta-la-thai-tu-ta-hoan-kho-diem-the-nao

Tỷ Phu Của Ta Là Thái Tử, Ta Hoàn Khố Điểm Thế Nào?

Tháng 12 26, 2025
Chương 1028: Trẫm muốn lẳng lặng Chương 1027: Ngươi còn muốn giết chúng ta không thành!?
the-nu-chet-tham-ta-cam-ky-dai-de-tro-ve-do-quoc.jpg

Thê Nữ Chết Thảm, Ta Cấm Kỵ Đại Đế Trở Về Đồ Quốc!

Tháng 4 27, 2025
Chương 108. Đại kết cục Chương 107. Võ Minh Nguyệt xin giúp đỡ Đế Cơ lão tổ!!
  1. Hoàng Tộc
  2. Chương 448. La Khải Ngọc trốn chạy (1)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 448: La Khải Ngọc trốn chạy (thượng)

Lúc này La Khải Ngọc chạy còn nhanh hơn con thỏ. Gã có mấy trăm thân binh bảo hộ, vòng qua kho lương Huỳnh Dương bại trốn hướng phía nam.

Canh năm, thủy quân Sở Châu triệt để chiếm lĩnh kho lương Huỳnh Dương. Nhưng Sở quân không dám thả lỏng, bên Hổ Lao quan còn chưa truyền đến tin tức. Họ lập tức bày ra phòng ngự, đem từng hỏa pháo nâng vào thổ thành bốn phía kho lương. Rắc nhiều chông sắt lên xung quanh thổ thành. Loại chông sắt này cực nhỏ, có ba cây châm mỏng, màu xanh, khiến người nhìn sinh ra tâm lý sợ độc.

Mãi đến khi sắc trời sáng rõ thì Sở quân đã hoàn thành xong phòng ngự, chiến trường trên cơ bản cũng thu thập xong. Đầu hàng hai vạn, giết bốn ngàn, còn năm ngàn người bại trốn. Ba vạn thủ quân kho lương Huỳnh Dương gần như toàn quân bị diệt.

Một đội do hai mươi chiến thuyền lớn tổ thành trong đêm đen chạy nhanh hướng tây. Trên hai mươi chiếc thuyền lớn chở đầy ba ngàn binh sĩ Sở quân, do thủy sư tướng quân Lâm Viễn Dương thống soái. Mục tiêu của họ là Tỷ Thụy Trấn cách hai mươi dặm. Họ không tham gia chiến dịch tấn công kho lương, họ có nhiệm vụ càng quan trọng hơn.

Hồng Câu chảy qua Huỳnh Dương xong vòng hướng nam, ở ngã rẽ sẽ có hai vận nhà nhân công, một thông hướng vận hà kho lương Huỳnh Dương, chỉ có ba dặm. Một cái khác thì thông tới vận hà hồng tỷ của Hồng Câu và Tỷ Thủy, là tám mươi năm trước khai quật ra. Nó cũng liên thông đường thủy vận tải động mạch của quận Huỳnh Dương và Kinh Triệu phủ, dài chừng hai mươi dặm nhưng có ý nghĩa chiến lược cực kỳ quan trọng. Vận hà thông thẳng đến trấn Tỷ Thủy, ở đó chảy vào Tỷ Thủy. Trấn Tỷ Thủy Hổ Lao quan chính là mục tiêu của ba ngàn Sở quân này. Giành trước đoạt Hổ Lao quan cũng là chặn đường đông tiến của viện quân Tề quân.

Hổ Lao quan nam liên tung nhạc, bắc tần Hoàng Hà, núi non giao nhau thành hiểm yếu, có khí thế ‘nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai’, là vùng đất các đời binh gia phải tranh giành.

Hổ Lao quan ở phía tây Tỷ Thủy, Đại Ninh vương triều đã bình an hơn ba trăm năm, tác dụng quân sự của Hổ Lao quan ngày càng lơ là, trở thành một tòa thuế quan. Thương nhân đến đây đều sẽ bị kiểm tra, có bằng chứng nộp thuế thì được thông qua, nếu không có phải tiến hành đóng thuế quá hạn. Bình thường chỉ có trăm binh sĩ và mười mấy quan thu thuế trú tại đây.

Tề quân đánh hạ Huỳnh Dương xong đặt trọng điểm phòng ngự tại kho lương Huỳnh Dương, trú đóng trọng binh tại đó. Hổ Lao quan có vẻ như không quan trọng mấy, nhưng một khi Huỳnh Dương thất thủ thì địa vị chiến lược của Hổ Lao quan cũng đột hiện ra.

Sở quân tập kích kho lương thực Huỳnh Dương, cùng lúc muốn chiếm lĩnh Hổ Lao quan. Lúc này Hổ Lao quan chỉ có năm trăm thủ quân, La Thiến dẫn năm vạn đại quân đang trên đường tới Hổ Lao quan, trong đó năm ngàn tiên phong cách Hổ Lao quan chưa đến năm mươi dặm.

Canh bốn, ba ngàn Sở quân đến cách Hổ Lao quan ba dặm. Họ không sốt ruột tấn công quan ải mà trốn trong rừng rậm. Một khi bị thủ quân phát hiện thì họ khó thể trong thời gian ngắn nhất hạ Hổ Lao quan. Nếu bị chủ lực Tề quân chiếm lĩnh thì hậu quả vô cùng nghiêm trọng, Sở quân hiểu rất rõ ràng điểm này.

Hổ Lao quan ở trong một sơn cốc dài chừng bảy, tám dặm, rộng khoảng một dặm. Xây tường thành vững chắc, chặn ngang đường sơn cốc này. Quan ải rất yên tĩnh, năm trăm thủ quân không phát hiện bên Huỳnh Dương khác lạ. Họ giống như bình thường, đa số quân sĩ đều đang ngủ say, chỉ có hai mươi binh sĩ tuần tra trên đầu tường.

Lúc này phía xa truyền đến tiếng chuông ngựa *đinh đinh*, tiếng chuông đặc biệt của thương nhân theo gió đêm truyền đến. Tiếng chuông tuyệt diệu khiến đám thủ quân buồn ngủ tỉnh táo lại.

Trong đêm đen, đám thủ quân trên đầu tường dần thấy rõ thương nhân tới gần. Khoảng hơn hai mươi người, dắt theo hai trăm con ngựa. Trên lưng mỗi con ngựa cõng hai cái hòm lớn. Ngựa phát ra tiếng *phì phì* trong mũi, có vẻ như nó rất vất vả, hiển nhiên trong hòm đựng đồ vật nặng.

Từ sau khi Tề quân công hãm Lạc Kinh, thuế vụ tra xét ở Hổ Lao quan cũng không còn, nhưng vẫn nhận thuế, do quân đội đến làm. Cũng có nghĩa đây chính là thu nhập bên ngoài của năm trăm thủ quân. Cho nên Hổ Lao quan tuyệt đối là công việc béo bở. Thủ thành là một đô úy họ Khương, gã từng là đội chính thân binh của La Khải Ngọc. Lúc này vị Khương đô úy đang ngủ say, nên do hiệu úy họ Kiều chịu trách nhiệm.

Kiều hiệu úy đến Hổ Lao quan mới một tháng nhưng đã bỏ túi riêng cỡ ngàn lượng bạc. Tuy nhiên, đó chỉ là bởi vì chiến tranh ảnh hưởng thương nghiệp, chứ nếu không lúc trước ngày thái bình, gã ít nhất kiếm được tới năm ngàn lượng bạc. Đương nhiên, lúc hòa bình thì ngân thuế sẽ không chui vào túi của họ.

Không chỉ là Kiều hiệu úy, các binh sĩ đều có thu nhập riêng, tối thiểu cũng giành được trăm lượng bạc. Nghe tiếng chuông ngựa, hai mươi mấy binh sĩ làm việc đều chen chúc nhau tới đầu tường, thò đầu nhìn xuống dưới.

Kiều hiệu úy “suỵt” một tiếng, nhỏ giọng mắng:

– Đám ngu ngốc các ngươi, kinh động người khác thì lấy được cái quỷ tiền a!

Đám lính thoáng chốc câm như hến. Thủ quân có năm trăm người, đánh thức càng nhiều người thì sẽ thêm nhiều kẻ đến chia tiền, đạo lý này ai mà không hiểu.

Kiều hiệu úy không nói nữa, nhẹ phẩy tay:

– Một người đi xuống dưới đi.

Đám lính đã tích lũy kinh nghiệm vớt tiền rất phong phú. Khuya khoắt phải giữ yên tĩnh, không thể lớn tiếng quát hỏi, phải lặng lẽ. Lập tức có một tên là Ngũ Trường binh sĩ đi xuống dưới.

– Các ngươi từ đâu tới?

Một thương nhân dẫn đầu vội tiến lên, cúi đầu khom lưng nói:

– Bẩm báo quân gia, chúng ta từ Kinh Châu đến, đi Lạc Kinh buôn bán.

Kỳ thật những thương nhân từ đâu tới không quan trọng, đám lính cũng không phải muốn kiểm tra cái gì. Chúng chỉ quan tâm hai việc, có đóng thuế chưa? Hàng giá trị bao nhiêu?

Không có nộp thuế thì chúng có thể quan minh chính đại thu thuế rồi, hàng có giá trị càng cao thì thuế càng nặng.

– Đơn nộp thuế đâu? Đưa ta xem xem!

– Bẩm quân gia, chúng ta chưa nộp thuế, chuẩn bị đến Lạc Kinh mới nộp.

Mắt Ngũ Trường chợt lóe sáng, lòng thầm mừng, dê béo tới rồi.

Gã đi tới một con ngựa, vỗ hòm lớn trên lưng ngựa, nói:

– Bên trong là cái gì, mở ra coi thử!

– Bẩm quân gia, đều là thổ sản Kinh Châu, mở ra không tiện lắm.

Nói rồi thương nhân nhét một khối bạc nặng trĩu vào tay Ngũ Trường, nặng ước chừng mười lượng.

Gã mừng thầm, cất đi bạc, cười nói:

– Vậy được rồi, chỉ mở một cái là được.

Nhất định phải nghiệm hàng mới tiến quan được, đây là thông lệ. Thương nhân mở ra một rương, chỉ thấy bên trong là vải vóc thượng đẳng. Ngũ Trương híp mắt lại, tối nay phát tài to rồi. Gã lập tức làm động tác tay ý bảo mở cửa với đầu tường. Kiều hiệu úy đứng trên đầu tường đang thò đầu xem xét, thấy động tác tay của Ngũ Trượng ý chỉ có lời to thì lòng mừng rỡ, lập tức ra lệnh.

– Mở cửa! Thanh âm nhỏ chút!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dieu-khien-to-tong-tu-han-so-tranh-hung-sang-tao-ngan-nam-the-gia
Điều Khiển Tổ Tông: Từ Hán Sở Tranh Hùng Sáng Tạo Ngàn Năm Thế Gia
Tháng 10 21, 2025
nong-gia-tu-xong-khoa-cu
Nông Gia Tử Xông Khoa Cử
Tháng 12 10, 2025
tam-quoc-duoc-cuoi-vo-cho-qua-nhieu-ta-cung-khong-bien-phap
Tam Quốc: Được Cưới Vợ Cho Quá Nhiều Ta Cũng Không Biện Pháp
Tháng mười một 11, 2025
xuyen-viet-ngay-dau-tien-nhat-cai-nu-oa-di-chay-nan.jpg
Xuyên Việt Ngày Đầu Tiên Nhặt Cái Nữ Oa Đi Chạy Nạn
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved