Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
mat-the-du-hi-phap-tac.jpg

Mạt Thế Du Hí Pháp Tắc

Tháng 1 19, 2025
Chương 1856. Ngày mai của chúng ta Chương 1855. Cuối cùng Thánh Chiến 2
tien-de-dai-nhan-hom-nay-cung-tai-do-thi-co-gang-nam-ngua.jpg

Tiên Đế Đại Nhân Hôm Nay Cũng Tại Đô Thị Cố Gắng Nằm Ngửa

Tháng 2 7, 2026
Chương 513: Ta cũng không phải ma quỷ Chương 512: Kết thúc
dao-quan.jpg

Đạo Quân

Tháng 1 20, 2025
Chương Lời cuối sách Chương 1590. Ta có quốc sĩ, thiên hạ vô song!
ung-thu-thoi-ky-cuoi-ly-hon-moi-nguoi-bat-dau-yeu-ta.jpg

Ung Thư Thời Kỳ Cuối Ly Hôn, Mọi Người Bắt Đầu Yêu Ta

Tháng 2 26, 2025
Chương 168. Phiên ngoại cuối cùng quyển sách Chương 167. Phiên ngoại 13: Tần Uyển Uyển trùng sinh quyển sách
thanh-nu-hon-doi-mang-thai-ta-ca-man-lat-minh.jpg

Thánh Nữ Hờn Dỗi Mang Thai, Ta Cá Mặn Lật Mình

Tháng 1 31, 2026
Chương 238: Đại Đế truyền công (2) Chương 238: Đại Đế truyền công (1)
bat-dau-cao-vo-nguoi-o-re-vung-trom-them-diem-thanh-than.jpg

Bắt Đầu Cao Võ Người Ở Rể: Vụng Trộm Thêm Điểm Thành Thần

Tháng 1 31, 2026
Chương 398: Ấm áp thường ngày, tuế nguyệt tĩnh tốt Chương 397: Ba năm gom góp, Tô gia bay lên
truong-sinh-tu-tan-tu-bat-dau.jpg

Trường Sinh Từ Tán Tu Bắt Đầu

Tháng mười một 25, 2025
Chương 889: Hóa đạo Chương 888: Chung yên cuối cùng đến (2)
xuyen-vao-sach-phan-phai-khoa-nay-nu-chu-deu-dien-roi.jpg

Xuyên Vào Sách Phản Phái, Khóa Này Nữ Chủ Đều Điên Rồi

Tháng 2 4, 2025
Chương 238. Lâm Minh cái chết Chương 237. Hàn Thi Mộng
  1. Hoàng Tộc
  2. Chương 336. Trương Nhan Niên (1)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 336: Trương Nhan Niên (thượng)

Vô Tấn chưa hỏi, những biết đây là tân binh vừa mới tuyển, muốn bọn hắn quân kỷ nghiêm minh như Mai Hoa vệ hoặc là thuỷ quân, cơ hồ là không thể nào, tối thiểu phải huấn luyện nửa năm, mới có chỗ hiệu quả.

Hắn mang theo mười mấy tên thân vệ lướt qua rãnh nông, cưỡi ngựa tiến vào quân doanh.

Trong quân doanh coi như chỉnh tề, lều vải một phần là đại phủ Đô đốc đưa tới, một phần là mua giá cao từ Tấn Phúc Ký thương hội, dọc theo đường đi, tính sơ sơ cũng có mấy ngàn nóc lều.

Lúc đi qua một liều vải, Vô Tấn nghe thấy trong trướng bồng có thanh âm, liền rút đao đẩy rèm lều vải ra, nhìn nhìn vào bên trong, chỉ thấy bên trong có hai tên lính đang ngồi, hai người đều sợ tới mức vội vàng đứng lên, xem xét liền biết là lười biếng trốn ra ngoài.

Vô Tấn dứt khoát xoay người xuống ngựa, đi vào doanh trướng, trước ước lượng thoáng một chút, doanh trướng lớn nhỏ vừa phải, dựng ở trên đồng cỏ, phía dưới có một tầng bố, có hai mươi chỗ nằm, hai bên chỗ nằm, đều có kê lót thảm dày đặc, mặt trên còn có đệm chăn, vật phẩm tư nhân…

Hai binh sĩ thấy có một nhóm lớn quan quân đi tới, đều lộ ra thập phần câu thúc, Vô Tấn hướng hai người bọn họ khoát khoát tay, cười nói:

Ta chỉ là đi ngang qua đây, không cần khẩn trương, ngồi đi!

Vô Tấn ngồi xuống trước, hai tên lính cũng sợ sệt ngồi xuống.

– Vì sao không đi huấn luyện?

Vô Tấn cười hỏi:

– Bị bệnh sao?

Hai tên lính coi như thành thực, đều đỏ mặt lắc lắc đầu nói:

– Là chạy bộ quá mệt, hôm nay chạy năm mươi dặm, chúng ta trên nửa đường trốn đến đây.

– Chạy năm mươi dặm không coi là nhiều, Mai Hoa vệ huấn luyện, mỗi ngày phải chạy một trăm dặm, các ngươi chỉ có một nửa.

– Thế nhưng mà mỗi ngày đều phải chạy, còn phải mặc lên khôi giáp mà chạy, thật sự là có chút chịu không nổi.

Một tên binh lính vẻ mặt đau khổ nói.

Vô Tấn từ trên giường bọn hắn cầm lấy một thanh đao, rút nhìn nhìn, đao cũng không tệ lắm, lại sờ lên khôi giáp, đều là từ kim loại chế tác, vũ khí khôi giáp đều là trang bị cơ bản nhất, tùy tiện hai cái binh sĩ cũng có, một người trong đó còn có cung tiễn, trang bị coi như để Hoàng Phủ Vô Tấn thoả mãn.

Lần này thuỷ quân từ các nơi ở Sở Châu cùng Kinh Châu, dùng phương thức nửa thuê nửa trưng dụng, chiêu mộ năm ngàn tên thợ rèn, trả công mỗi tháng hai mươi lượng, để cho bọn hắn ngày đêm chế tạo binh khí khôi giáp, yêu cầu bọn hắn ở trong ba tháng chế tạo ra vũ khí trang bị cho hai mươi vạn người.

– Luyện qua đao pháp chưa?

Vô Tấn lại cười hỏi.

– Luyện qua rồi! Mỗi ngày đều luyện, buổi sáng luyện đao, buổi chiều chạy bộ, hơn nữa là xếp thành hàng luyện đao.

Vô Tấn nhẹ gật đầu, hướng hai người bọn hắn nói:

– Luyện đao là vì để cho các ngươi tự bảo vệ mình, để cho các ngươi lúc tác chiến giết chết địch nhân, mà không bị địch nhân giết chết. Chạy bộ là rèn luyện thể năng, lúc hành quân cấp tốc đều phải chạy bộ mấy ngày mấy đêm không ngừng, bình thường không luyện, đến lúc đó sẽ mệt chết, hơn nữa trong chiến đấu phải đánh mấy canh giờ, các ngươi có thể kiên trì được thì sống, kiên trì không được là chết, hiện tại không khổ cực một chút, đến lúc đó mạng nhỏ giữ không được.

Hai binh sĩ hai mặt nhìn nhau, sợ hãi hỏi:

– Tướng quân, sẽ có chiến tranh sao?

– Cái này ai biết được? Hiện trong triều cũng không yên ổn, vạn nhất các Hoàng tử tranh đoạt Hoàng đế đánh nhau, các ngươi nói có đúng hay không?

– Nếu như là như vậy, tham gia quân ngũ không có ý gì rồi.

Một tên binh lính lầm bầm lầu bầu.

Vô Tấn cảm thấy bọn hắn rất có ý tứ, lời gì cũng dám nói, liền hỏi hai người bọn họ:

– Nghe khẩu âm các ngươi, đều ngươi Nam quận! Vì sao lại nhập ngũ?

Một binh sĩ dáng người cao gãi gãi đầu nói:

– Kỳ thật là vì quân lương cùng lương thực quá cao! Năm trước Hoài Bắc hạn hán, hơn hai trăm ngày không có một giọt mưa, các sông nhỏ đều khô nứt, vụ hè mất trắng, tất cả mọi người đều sống không nổi, chúng ta cùng thôn trang hơn năm trăm người toàn bộ hướng nam kiếm sống, vừa vặn gặp được chiêu binh, một tháng ba lượng bạc còn có một thạch gạo, đủ để nuôi sống gia đình, cho nên thanh niên của thôn chúng ta đều tòng quân.

– Đã có bạc có gạo, tại sao còn không huấn luyện cho tốt?

Khẩu khí của Vô Tấn có chút nghiêm nghị lại:

– Ta trước cảnh cáo các ngươi, không nên làm đào binh, nếu đào binh bị bắt là một đao chém chết, sau đó bêu đầu thị chúng. Nếu muốn sống sót trong chiến tranh, muốn cầm bạc gạo nhiều hơn nữa, thì phải hảo hảo huấn luyện, đã nghe rõ chưa?

Đúng lúc này, ngoài lều truyền đến tiếng bước chân dồn dập, chỉ nghe thanh âm Trương Lũng hỏi:

– Điện hạ ở trong lều phải không ạ?

– Ân!

Trướng bồng hất lên, chỉ thấy Trương Lũng cùng năm sáu tên quan quân đi đến, nhìn thấy chủ tướng, đồng loạt quì xuống chào:

– Tham kiến Điện hạ!

Hai tên lính kia không biết thân phận Vô Tấn, đột nhiên thấy chủ tướng quân doanh quỳ xuống, miệng gọi Điện hạ, khuôn mặt trắng bệch, cùng một chỗ quỳ xuống dập đầu:

– Tiểu nhân vô tri, xin Tướng quân tha mạng!

Vô Tấn hướng bọn hắn khoát khoát tay:

– Lần này tha cho các ngươi, còn dám lười biếng, mỗi người phạt một trăm quân côn, nhanh đi chạy bộ, phải đủ năm mươi dặm mưới được về.

Hai người luống cuống tay chân, mặc vào khôi giáp, cầm đao liền chạy ra ngoài, Vô Tấn lúc này mới hướng Trương Lũng cùng các quan quân cười nói:

– Trương tướng quân miễn lễ, các vị Tướng quân miễn lễ!

Lúc này trướng mảnh lại hất lên, tiến đến một gã quan quân, chính là buổi sáng vừa mới chia tay Trương Nhan Niên, Vô Tấn lúc này mới nhớ tới, hắn là đường huynh của Trương Lũng. Lúc này Vô Tấn bỗng nhiên có một ý niệm trong đầu, là muốn đem Trương Nhan Niên này lưu lại, thay mình mang binh, Giang Yêm cùng Tuệ Năng thiền sư đều trực tiếp trở lại Kinh thành rồi, may mắn hắn vẫn chưa đi.

Nghĩ vậy, Vô Tấn hướng Trương Nhan Niên vẫy tay:

– Nhan Niên, cùng một chỗ ngồi xuống nói chuyện.

Trương Nhan Niên vốn là sang đây xem đường đệ, sáng mai phải phản hồi Tây Lương quân, không ngờ lại gặp Vô Tấn, hắn cười cười, cũng ngồi xuống ở bên cạnh.

Trong quân doanh này, Trương Lũng là chủ tướng, hắn liền bẩm báo tình huống trước:

– Lần này chiêu binh, hiệu quả rất tốt, nửa tháng đã chiêu mộ được mười lăm vạn người, dựa theo an bài của điện hạ, một ngàn huynh đệ của Mai Hoa vệ đều phân xuống dưới lãnh binh, chúng ta tổng cộng đã thành lập năm quân doanh huấn luyện tạm thời, đây là quân doanh lớn nhất, có năm vạn người.

Vô Tấn thầm nghĩ sớm nhất chiêu mộ tám vạn người, huấn luyện tám vạn quân này, quân lương một năm phải tốn hai triệu năm trăm ngàn lượng bạc, gần trăm vạn thạch gạo, còn có chi tiêu rau quả thịt bình thường, đây cũng là một số tiền lớn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tam-quoc-ta-dong-cong-chi-tu-bat-dau-thien-ho.jpg
Tam Quốc: Ta, Đổng Công Chi Tử, Bắt Đầu Thiên Hồ
Tháng 1 24, 2025
tam-quoc-duoc-cuoi-vo-cho-qua-nhieu-ta-cung-khong-bien-phap
Tam Quốc: Được Cưới Vợ Cho Quá Nhiều Ta Cũng Không Biện Pháp
Tháng mười một 11, 2025
dai-duong-mo-dau-phat-lao-ba-phu-hoang-ta-sai-roi
Đại Đường: Mở Đầu Phát Lão Bà, Phụ Hoàng Ta Sai Rồi!
Tháng 10 21, 2025
dai-minh-bat-dau-tu-quan-o-an-lao-chu-nguoi-te
Đại Minh: Bắt Đầu Từ Quan Ở Ẩn, Lão Chu Người Tê
Tháng 10 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP