Chương 89: Muốn Thường Sơn Âm chết
– Chung quy vẫn là không thành công sao…
Đông Phương Dư Lượng hai tay chấp sau lưng, nhìn ra bầu trời mưa bên ngoài cửa sổ.
Để ám sát Thường Sơn Âm, hắn đã bày ra một cái cục.
Đầu tiên là bắt giữ một con ngư sí lang vương, ở trên người nó hạ hồn bạo cổ, chuyên môn nhắm vào hồn phách cổ sư.
Sau đó, hắn sai ma đạo sát thủ tiếng tâm lừng lẫy Bắc Nguyên Ảnh Kiếm Khách, đem toàn bộ cổ trùng cùng phương pháp khởi động hồn bạo cổ giao cho nàng.
Hắn thiết kế kế hoạch ám sát rất tỉ mỉ, còn vì nó không tiếc hao tổn tinh lực, đo lường tính toán thôi diễn ba bốn lần. Mãi cho đến khi đem hết toàn bộ sơ hở đều trừ khử sạch sẽ.
Mặc kệ là trạng thái của ngư sí lang, còn là thời gian, địa điểm nó xuất hiện, thậm chí thái độ ứng đối của cổ sư phát hiện ngư sí lang, hắn đều lo lắng chu đáo.
Nhưng cho dù là như vậy, kết quả vẫn là không thành công.
Ở thời khắc mấu chốt, Thường Sơn Âm nhận thấy chỗ không ổn, là cho người khác ra tay, đi nô dịch ngư sí lang. Biên Ti Hiên ẩn nấp bên cạnh ngư sí lang, nhận thấy không ổn, không thể không ra tay, khởi động hồn bạo cổ
Năng lực của hồn bạo cổ là vô hình vô sắc, mắt thường không thể nhìn thấy. Nhưng Thường Sơn Âm lại trước tiên phát hiện, nói ra chân tướng.
Tuy rằng bị Biên Ti Hiên công kích cùng kìm chế, hắn chỉ có thể lui lại đến gần bên cạnh phạm vi công kích, nhưng trong thời điểm nguy cơ, hắn lại bình tĩnh phi phàm, thế nhưng đem người tới hỗ trợ xem là tấm chắn, ngăn cản phần lớn uy lực của hồn bạo.
– Người nổi danh, quả nhiên không có kẻ nào là không có thực lực, không hổ là Lang Vương danh chấn Bắc Nguyên.
Đông Phương Dư Lượng nghe bth hồi báo, trong lòng độ coi trọng Phương Nguyên lại tăng một cấp bậc.
Dị thú ngư sí lang ở ngay trước mắt, lại có thể chịu được dụ hoặc. Tính cách thận trọng vô cùng, phán đoán chính xác trong lúc nguy cơ, nhãn giới rộng rãi nháy mắt đã có thể nhận ra hồn bạo cổ, sự lãnh khốc khi xem người như tấm chấn, cùng với sau khi bị ám sát, vẫn như cũ bình tĩnh, không có mù quáng truy kích…
– Lang Vương…
Đông Phương Dư Lượng lẩm bẩm, trong lòng càng thêm trầm trọng.
– Đông Phương minh chủ không cần lo lắng. Mặc dù ở thời khắc mấu chốt, Thường Sơn Âm lấy người của mình làm khiên thịt, nhưng như cũ bị ta ngăn trở, còn là đã bị hồn bạo lan đến. Nhất là, hắn còn trúng bạo não cổ của ta. Cổ này mặc dù không lấy tính mạng của hắn, cũng sẽ ngăn chặn chiến lực của hắn rất nhiều. Có thể nói, Lang Vương đã muốn phế.
Trong một góc thư phòng, Biên Ti Hiên một thân hắc y, đứng trong bóng tối, thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng.
– Bạo não cổ?
Đông Phương Dư Lượng hơi hơi sửng sốt, hắn còn là lần đầu nghe tới con cổ này.
Biên Ti Hiên cười khẽ một tiếng, giải thích.
– Con cổ trùng này là ta phát hiện trong một lần thám hiểm. Một khi phát động, sẽ thâm nhập vào tai người, chui vào trong tủy não. Chỉ cần người này thoáng suy nghĩ cấp tốc, con cổ trùng này sẽ lập tức trướng đại, thẳng đến khi đem đầu bạo nổ. Cho nên ta mới gọi nó bạo não cổ.
– Là như vậy…
Đông Phương Dư Lượng nghe xong, hai mắt hơi hơi sáng ngời. Hắn như thở dài nhẹ nhõm một hơi, đối Biên Ti Hiên cảm tạ nói.
– Lần này phiền Ảnh Kiếm Khách ra tay, còn mất đi một con bài chưa lật tốt.
Biên Ti Hiên không nói gì.
Kỳ thật, nàng cũng âm thầm cảm thấy đau lòng.
Từ khi nàng thí nghiệm ra công dụng của bạo não cổ, con cổ này xác thực trở thành một trong những thủ đoạn áp đáy hòm của nàng. Rất nhiều lần ám sát, đều là dựa vào nó, lập được không ít kì công.
Nhưng khi ám sát Thường Sơn Âm, tình huống gấp gấp, nàng cũng không thể tại chỗ giết chết Thường Sơn Âm, đem nó thu về. Ở trước khi quân địch bao vây lại, nàng lại phải lui lại, trước bảo toàn tự thân.
– Đây là thù lao trước đó đã đáp ứng ngươi.
Đông Phương Dư Lượng lúc này vừa nói, vừa từ không khiếu lấy ra một con cổ trùng.
Con cổ này lớn cở nắm tay, cả người tối đen, có lớp vỏ vuông cứng, một sừng, cho người ta cảm giác nặng nề trầm trọng.
Đây là tứ chuyển điệp ảnh cổ.
Biên Ti Hiên nhìn chằm chằm điệp ảnh cổ, không khỏi toát ra một chút cảm xúc mong muốn. Mặc dù nàng có đa trọng kiếm ảnh cổ, nhưng thế công phân tán, nếu gặp phải đối thủ có phòng ngự kiên cố, chiến đấu liền hết sức gian nan.
Nếu là có điệp ảnh cổ, đem đa trọng kiếm ảnh cổ tập trung lại, có thể hình thành công kích sắc bén, đối với chiến lực của nàng mà nói sẽ tăng lên rất lớn.
Nhưng rất nhanh, Biên Ti Hiên lại thu hồi ánh mắt, không có nhận điệp ảnh cổ.
Trong bóng tối, truyền đến giọng nói lãnh đạm lại hơi kiêu ngạo của nàng.
– Con điệp ảnh cổ này trước gửi ở chỗ minh chủ, đợi Lang Vương chết, ta lại đêm đến lấy nó.
Nói xong, nàng dung nhập vào trong bóng tối, biến mất không thấy.
Đông Phương Dư Lượng hơi hơi sửng sốt, chỉ có thể đem điệp ảnh cổ thu vào trong không khiếu.
– Ảnh Kiếm Khách này quả thật giảng chữ tín, khó trách dù là ma đạo cổ sư, nhưng có thể ở trong các bộ tộc hỗn như cá gặp nước. Rất nhiều chính đạo cổ sư không tiếc tiêu phí giá cao, chuyên môn mời nàng ra tay. Xem ra, nàng đối bạo não cổ vô cùng tin tưởng. Nếu bạo não cổ có thể giải quyết được Thường Sơn Âm, ta liền có thể bớt một cái tâm phúc họa lớn, đây là tình hình tốt nhất.
– Nhưng là, nếu không thể đâu? Nếu bạo não cổ bị Thường Sơn Âm giải quyết đâu? Thời khắc mấu chốt, hắn tình nguyện lựa chọn chống cự hồn bạo, để bạo não cổ tùy ý chui vào tai, cái này nói lên, hắn nhất định có tin tưởng có thể giải quyết được phiền toái này.
Ánh mắt Đông Phương Dư Lượng hơi ủ dột xuống.
– Nhưng Lang Vương xác thực đã bị hồn bạo ảnh hưởng. Hiện tại biến số tăng nhiều, xem ra ta phải lần nữa suy tính một phen.
Nghĩ đến đây, hắn dời bước đi đến bên tủ sách, xoay nóc lư hương, mở ra một cái mật đạo.
Đông Phương Dư Lượng đi vào trong mật đạo, vẫn không có phát giác ra, không biết từ lúc nào, trên vai hắn đậu lấy một con cổ trùng.
Con cổ này nhìn như một cái lá tre, vừa nhỏ vừa dẹp, lại trong suốt như thủy tinh. Nhất là xung quanh nó còn có một tầng ánh sáng màu xanh lam, trong sáng trong suốt.
Con cổ này chỉ vừa mới được luyện ra không lâu, tên là ẩn ý cổ. Là Hắc Dạ thông qua túi đồ của hệ thống phụ, trực tiếp gửi qua cho Tiểu Thiên. Bên trong ẩn ý cổ cất chứa lượng lớn ẩn ý, do Hắc Dạ ngưng tụ mà thành.
Mà lớp ánh sáng màu lam bao xung quanh ẩn ý cổ, không phải cái khác, đúng là Tiểu Thiên.
Tiểu Thiên lần này tự mình chạy lại đây, là muốn nhân cơ hội Đông Phương Dư Lượng tiến hành suy tính, đem ẩn ý cài vào trong đầu hắn ta. Đương nhiên, đây không phải là toàn bộ mục đích của chuyến đi này.
Lần này nó chạy lại đây, chủ yếu còn là vì thay Lạc Hành đem mảnh linh hồn đã được chuẩn bị từ trước, giấu vào trong người Đông Phương Dư Lượng, còn đặc biệt vì nó mở không gian linh mệnh, một bên ôn dưỡng, một bên là để bảo hộ nó khỏi bị phát hiện.
Đông Phương Dư Lượng là phân thân được Lạc Hành nhắm chuẩn từ lâu, càng là không ngại tìm được chết muốn phỏng tay trên đoạt lấy. Cho nên, hắn làm sao có thể bởi vì phải chìm vào hôn mê sâu mà bỏ mất cơ hội này.
Nếu để qua lần Vương Đình chi tranh trành, để qua trận chiến lần này, Lạc Hành muốn ra tay mai phục sẵn là tuyệt đối không có khả năng. Cái đó cũng đồng nghĩa với việc là phải từ bỏ cái phân thân này.
Lấy tính cách thích vạch kế hoạch trước rồi mới hành động sau của Lạc Hành tới nói, hắn đương nhiên sớm đã an bày thỏa đáng, mới có thể an tâm giao lại toàn bộ cho bản hồn làm chủ.
Mỗi người một ý, thậm chí một người còn có thể có hai ba ý khác nhau. Lạc Hành không thể đảm bảo bản hồn sẽ làm theo đúng ý mình, không, nói đúng hơn là hắn chắc chắn bản hồn sẽ làm khác đi kế hoạch ban đầu của mình.
Nhưng như vậy thì sao? Đi ngăn cản?
Không cần thiết!
Lạc Hành sẽ không cản, càng sẽ để Tiểu Thiên trợ giúp bản hồn. Bởi Lạc Hành hiểu bản hồn, cho nên hắn cũng biết cách thu dọn tàn cục mà bản hồn bài ra.
Quan trọng nhất, là Lạc Hành có kế hoạch dự phòng, càng không phải là một cái, mà là nhiều cái. Cho nên dù hiện tại hắn có hôn mê, đối với đại thế tiếp theo của Vương Đình chi tranh, hắn vẫn là có nắm chắc.
Đây không phải là vì Lạc Hành thông minh, tài giỏi, liệu sự như thần gì. Mà là bởi vì hắn biết nguyên tác, càng biết cách vận dụng nguyên tác một cách linh động nhất có thể.
Nhất là, Lạc Hành giỏi nhất trong khoảng suy nghĩ, càng là suy nghĩ viễn vong, thường hay tính đến những vấn đề mà tính khả năng xảy ra cực kì thấp, gần như bằng không. Lại càng quan trọng là, hắn thích tìm giải pháp cho mấy cái vấn đề viễn vong đó.
Cho nên, mặc kệ bản hồn có làm ra cái gì, Lạc Hành đều đã lường tới. Mà cho dù là chưa lường tới, vậy cũng không vấn đề gì, khả năng ứng biến của Lạc Hành cũng không phải là kém, thậm chí có chút xuất sắc, chỉ là hắn chưa có cơ hội thể hiện thôi.
Mà lúc này đây, bên phái Hắc gia liên quân.
Trong bàn nghị sự, Hắc Lâu Lan cùng các tộc trưởng của các gia tộc liên quân khác lúc này đều là sắc mặt âm trầm, thậm chí có mấy người còn rất khó xem.
Mới vừa rồi, bọn họ bị Thường Sơn Âm đau mắng một phen, mặt mũi đều bị ném đi sạch sẽ.
Trước đó không quá lâu, Ảnh Kiếm Khách ám sát Phương Nguyên nhưng không thành. Ngay sau đó, Hắc Lâu Lan cùng đám người này chạy lại, còn vì việc này mở hội nghị trong đêm.
Kết quả vừa vào bàn, Phương Nguyên đã “giận dữ” không thôi, tại chỗ chỉ trích những người này làm việc thất lợi, để cho kẻ địch thâm nhập vào doanh trướng, còn để người nghênh ngang rời đi.
Sau đó nữa, Phương Nguyên lại hướng Hắc Lâu Lan, đòi lấy một bút phí “an ủi” trấn an hắn việc hắn bị ám sát.
Hắc Lâu Lan không có cách nào, dù sao còn phải mượn lực Phương Nguyên, cho nên chỉ có thể bất đắc dĩ đồng ý.
Hắc Lâu Lan đồng ý xong, Phương Nguyên liền rời đi, không cho những người ngồi đây một chút mặt mũi nào.
Phương Niệm Dung lúc này cũng hỗn tạp trong mấy người ngồi đây, sắc mặt cũng không dễ xem gì, trong lòng cũng đã hạ quyết tâm.
– Thường Sơn Âm này quả thật đáng ghét. Hừ, liền quyết định rồi. Bằng mọi giá ta sẽ giết chết ngươi!
Dù sao cũng có nhiệm vụ cưỡng chế, Phương Niệm Dung dù không muốn cũng phải giết chết người được gọi là Thường Sơn Âm này. Lần này lại tìm thêm cho mình một cái lí do, đến lúc ra tay, trong lòng cũng sẽ bớt chút áp lực.
Chung quy lại, Phương Niệm Dung cũng không phải là Lạc Hành, nàng không có thú vui bệnh hoạn như kiểu giết người giải khoay.