Chương 85: Triệu Liên Vân
Trong thư phòng, Triệu gia tộc trưởng đem văn thư trong tay đặt xuống bàn.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt mệt mỏi của hắn.
Vị ngũ chuyển sơ giai cổ sư này, tuy mới năm mươi, nhưng sư vụ trong tộc đè nặng quanh năm, làm tóc hắn đã bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn.
Mấy ngày qua, bởi vì Hắc gia liên quân đến, Đông Phương Dư Lượng chủ động mời, làm cho trong tộc chia thành hai phái.
Hai phái khắc khẩu không nhừng, một bên muốn đầu nhập Đông Phương gia tộc, hóa giải thù cũ. Một bên lại muốn đầu quân Hắc gia, bởi vì Hắc gia thế lớn.
Nhưng đầu nhập Đông Phương gia tộc liền có thể hóa giải thù cũ? Nghĩ tới việc hai nhà đã tích lũy thù hận mấy thế hệ, Triệu gia tộc trưởng liền không tin tưởng.
Mà dựa vào Hắc gia, cũng không ổn.
Triệu gia ở tại Thảo Phủ, mà Hắc gia lại đại biểu cho Ngọc Điền. Nhất là Hắc gia liên quân đã lập xong minh ước, Triệu gia tới sau tuy vẫn có thể nhập minh, nhưng lợi ích nhất định sẽ thiếu. Hơn hết, còn có thể bị xem là vật hy sinh, trở thành tiên phong.
Bởi vậy, Triệu gia tộc trưởng cũng vô cùng do dự.
Nhất là gần nhất, cao tầng trong tộc tranh chấp không ngừng, Triệu gia tộc trưởng một mặt phải đề phòng Đông Phương Dư Lượng sẽ ra âm mưu quỷ kế. Mặt khác cũng phải trấn áp cục diện, dẫn dắt gia tộc. Những việc này làm hắn thật sự mệt mỏi.
– Ai…
Hắn thở dài một hơi thật sâu, tựa lưng vào ghế, trong lòng tràn ngập mê mang.
Thế cục hổn loạn, Hắc gia cùng Đông Phương gia sắp giao chiến lại càng như là một trận cuồng phong. Mà đứng trước cuồng phong, Triệu gia phải làm sao mới có thể sống sót đâu?
Ngay lúc Triệu gia tộc trưởng tâm phiền ý muộn, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng khóc.
Nghe được âm thanh quen thuộc, hắn lặp tức nhíu mày, lo lắng hỏi bên ngoài.
– Có việc gì?
Thị vệ ngoài cửa lập tức trả lời.
– Tộc trưởng đại nhân, là đại tiểu thư vừa chạy tới, không cẩn thận ngã ở bậc thang, làm rách da đầu.
– A!
Triệu gia tộc trưởng lập tức đứng lên, vẻ mặt đau lòng.
– Tiểu tâm can của ta, như thế nào lại ngã đâu? Chảy bao nhiêu máu? Mau, đem nàng đỡ vào đây!
Triệu gia tộc trưởng mặc dù có vài đứa con trai, nhưng đều bị Đông Phương Dư Lượng âm mưu ám toán chết, nay chỉ còn lại một đứa con gái.
Nàng bất quá năm sáu tuổi, trời sinh ngang bướng, nhưng ánh mắt lại rất giống vợ trước, nên Triệu gia tộc trưởng rất yêu thương nàng.
Rất nhanh, cửa thư phòng mở. Thị đệ đỡ lấy một nữ hài vào phòng.
Nữ hài phấn nộn hồng nhuận như ngọc, một thân cẩm y, bộ dạng đáng yêu, giờ phút này lại đang nức nở, cánh tay che ở chân mày, đang ở khóc.
– Tiểu tâm can của ta, Vân Vân đáng yêu của ta, ngã thế nào nha?
Triệu gia tộc trưởng vội vàng đi lên, đem nữ hài ôm đến, thân thiết hỏi.
Nữ hài một bộ nhu thuận, ngồi trên khuỷu tay Triệu gia tộc trưởng, làm nũng nói.
– Phụ thân, Vân Vân đau đầu…
– Nga nga nga, ta nhìn xem, ta nhìn xem.
Triệu gia tộc trưởng nhẹ nhàng vuốt tóc trên trán nữ hài, liền nhìn thấy ở đó có chỗ trầy da nhỏ bé, hơi hơi đỏ lên, nhưng không đến mức rách da chảy máu.
Như dù vậy, Triệu gia tộc trưởng vẫn thật đau lòng.
Hắn đối nữ hài nhẹ nhàng an ủi, lại đối với lão ma ma tới sau lạnh giọng trách.
– Ngô mụ, ngươi làm việc thế nào? Để ngươi theo sát tiểu thư, giờ giờ khắc khắc trông chừng, ngươi xem vết thương trên trán nàng!
– Lão thân đáng chết! Xin tộc trưởng đại nhân thứ tội.
Lão ma ma sợ hãi quỳ xuống, đầu đầy mồ hôi lạnh.
Trong lòng bà lúc này không ngừng kêu khổ.
Đừng nhìn bộ dạng nữ hài này đáng yêu ngoan ngoãn mà lầm, kì thực đây chính là một tiểu ma vương. Nàng là đứa trẻ điêu ngoa khó triền nhất mà lão ma ma từng nhìn thấy. Bình thường thông minh tinh quái, chỉ cần thoáng không để ý liền sẽ chạy mất tung, giảo hoạt vô cùng, đem lão ma ma bà chọc phá muốn sống muốn chết.
Hơn nữa, tiểu nữ hài này còn thật biết diễn. Chỉ cần ở trước mặt tộc trưởng, nàng liền bày ra bộ dạng nhu thuận đáng yêu, lương thiện tốt bụng vô cùng. Làm lão ma ma chịu thiệt rất nhiều lần, thế nhưng vẫn không tóm được chút nhược điểm nào của nàng.
– Phụ thân, người không nên trách ma ma, là Vân Vân đi đường không cẩn thận.
Nữ hài lúc này nhẹ giọng nói.
Triệu gia tộc trưởng nhất thời thở dài một hơi, vuốt ve mái tóc đen mềm của nữ hài, ôn nhu nói.
– Nữ nhi a, ngươi lương thiện giống như mẫu thân của ngươi a.
Hắn nói, nhưng là hắn không nghe được lão ma ma bây giờ đang trong lòng rít gào.
– Tộc trưởng, ngươi đừng bị che mắt a, nữ nhi này của ngươi tuyệt đối là tiểu ma quỷ a…
Đương nhiên vì đây là tiếng lòng, nên ngoài lão ma ma ra, người khác là nghe không được. Mà bà cũng không dám nói ra ngoài, bởi vì bà biết sẽ không ai nguyện ý tin tưởng bà. Hơn hết nếu nói ra, thời gian tiếp theo nhất định sẽ gặp phải sự trêu cợt cùng ngược đãi tới từ tiểu nữ hài này.
– Đồ vô dụng, nếu hôm nay không có Vân Vân cầu tình thì… hừ, đi xuống đi.
Triệu gia tộc trưởng đem lão ma ma đuổi đi, không chút phát giác ánh mắt đắc ý của tiểu nữ hài trong tay mình, còn ôn nhu nói với nàng.
– Tiểu bảo bảo, như thế nào chạy đến chỗ này của phụ thân chơi a?
– Phụ thân, Vân Vân lo lắng cho ngươi. Nghe những người khác nói, mấy ngày này chút gia lão kia cùng phụ thân sảo. Phụ thân bị làm cho phiền lòng, liền đem chính mình nhốt trong thư phòng.
Tiểu nữ hài đôi mắt to đen lay láy nhìn về phía Triệu gia tộc trưởng, nhu thuận nói. Nhưng trên thức tế, trong lòng nàng lúc này lại nghĩ.
– Vô nghĩa, lão nương không tới, tánh mạng liền nguy hiểm. Lão cha tiện nghi a, ngươi người này chính là do dự thiếu quyết đoán. Hiện tại cục diện như vậy, còn không nhanh chóng chạy trốn? Ở đây cọ tới cọ lui làm cái gì a?
Triệu gia tộc trưởng nghe lời nữ hài nói ra ngoài, cái mũi liền đau xót, cảm động đến hai mắt phiếm hồng, thiếu chút nữa chảy nước mắt.
– Nữ nhi ngoan, còn biết lo cho phụ thân. Ta bình thường không có uổng công thương ngươi. Bất quá, ngươi yên tâm, phụ thân thân thể rất tốt, nhìn đến ngươi tâm tình cũng liền biến tốt.
– Lão cha tiện nghi, hiện tại đã là lúc sinh tử tồn vong, ngươi còn có thể lạc quan như vậy là không được nha! Tính, vì cuộc sống hạnh phúc sau này của ta, ta lần này liền biểu hiện xuất sắc một chút, như vậy cũng không tiếc!
Nữ hài trong lòng nghĩ, ngoài mặt lại làm vẻ mặt không để ý, huy động hài cánh tay nhỏ nhắn nói.
– Phụ thân, Vân Vân nghĩ tới, mấy người gần đây cãi nhau đều thật ngốc a. Triệu gia chúng ta như một con dê, Đông Phương gia là một con sói. Hiện tại mãnh hổ bên Ngọc Điền tới, sói đánh không lại hổ liền đi tìm dê giúp đỡ. Nhưng mặc kệ là dê giúp bên nào, thì đến cuối cùng, cả hổ và sói đều sẽ không bỏ qua cho dê.
Triệu gia tộc trưởng nghe vậy chấn kinh.
Không sai, mặc kệ Triệu gia theo bên nào, đến cuối cùng vẫn không tránh khỏi thành vật hy sinh.
Nhưng là thế cục trước mắt, Triệu gia có thể không quản sao?
Hiển nhiên là không!
Mười năm một lần bạo phòng tuyết, đã định sẵn Bắc Nguyên không có thế ngoại đào nguyên. Vương Đình chi tranh càng là cơ hội, nếu có thể chen chân vào phúc địa Vương Đình, vậy lợi ích càng lớn.
Nhưng là, Triệu gia phải đi hướng nào đâu?
Tiểu nữ hài luôn tại quan sát sắc mặt Triệu gia tộc trưởng, lúc này nhận thấy hỏa hậu đã tới, liền lặp tức bổ sung.
– Phụ thân, ta nghe nói Mã gia rất cường đại, người cũng tốt. Dê cùng ngựa đều là ăn cỏ, mà sói cùng hổ lại là ăn thịt. Không bằng chúng ta đi cùng Mã gia làm bạn hữu đi!
Triệu gia tộc trưởng thân hình chấn động.
Đúng vậy, tại sao lại không chứ?
Mã gia cùng Hắc gia và Đông Phương gia không giống nhau, hai người sau đều có lão tổ là cổ tiên, có phúc địa chống đỡ. Bọn họ đều có lịch sữ đã lâu, nội tình thâm hậu, là siêu cấp gia tộc.
Mà Mã gia, tuy cũng là hoàng kim gia tộc, nhưng bọn họ không có cổ tiên chóng lưng, nay chính là đáng hướng tới siêu cấp gia tộc đi tới. Mã gia tộc trưởng cùng thiếu tộc trưởng đều là anh hùng hào kiệt, Triệu gia tới đó nhất định sẽ được hoan nghênh.
Chỉ là, Mã gia ở tại Thiên Xuyên, đường xá quả thật xa xôi…
– Lão cha tiện nghi, ngươi còn do dự cái gì a? Mau hạ quyết tâm đi!
Nữ hài quan sát sắc mặt của phụ thân trong khoảng cách gần, trong lòng đã sớm sốt ruột vô cùng.
Nhưng mà Triệu gia tộc trưởng vừa nghĩ tới đường đi xa xôi, trên đường đi sẽ có phiêu lưu, liền lâm vào do dự.
Rơi vào đường cùng, nữ hài đành phải cho thêm mòi lửa.
– Phụ thân, chúng ta đi nhanh đi. Hiện tại chính là lúc tốt nhất. Sói cùng hổ đang ở giằng co, ai cũng không thể phân ra lực quản chúng ta đâu!
Triệu gia tộc trưởng trong lòng rung lên.
– Đúng vậy, chính mình do dự cái gì? Còn tiếp tục do dự, vậy ngay cả cơ hội thoát thân tốt nhất cũng không có! Mặc kệ là Hắc gia, còn là Đông Phương gia đều không phải lương thiện. Muốn tại Vương Đình chi tranh phân một ly canh, đầu tư vào trên người bọn họ là việc tuyệt đối không ổn.
– Nữ nhi ngoan, ngươi nói rất đúng. Trận đại chiến này, Triệu gia chúng ta không thể nhúng tay. Của cải của chúng ta, cũng không thể đầu tư vào trận lốc xoáy này. Đúng, cái này liền đi!
Triệu gia tộc trưởng hạ quyết tâm.
Nữ hài trong lòng hắn nghe vậy, sút chút vui cực mà khóc, trong lòng cảm khái.
– Lão cha, ngươi rốt cục thông suốt. Không uổng phí lão nương ta nhọc lòng, chạy tới khuyên bảo…
Nhưng ngay sau đó, Triệu gia tộc trưởng hỏi một câu làm nàng nhất thời trong lòng nhảy bọp.
Chỉ nghe hắn hỏi.
– Bất quá, Vân Vân ngoan, mấy thứ này đều là nghĩ ra được? Có phải hay không có người dạy ngươi nói vậy? Là ai dạy ngươi, ngươi nói cho phụ thân!
– Không ai dạy a. Phụ thân, đều là Vân Vân chính mình nghĩ đến. Phụ thân mỗi ngày vất vã, Vân Vân không nghĩ người vật vã, liền giúp người nghĩ đâu.
Nữ hài trong lòng cấp tốc xoay chuyển, ngay lập tức mở tròn đôi mắt vô tội nhìn lại Triệu gia tộc trưởng. Xong lại lộ vẻ thận trọng, đáng thương vô cùng nói.
– Phụ thân, Vân Vân có phải nghĩ không đúng rồi không?
Trong mắt Triệu gia tộc trưởng lóe lên tia kinh hỉ. Hắn không tin tiểu thiên sứ trước mắt này sẽ lừa gạt mình.
Tiểu hài tử này mới bao nhiêu tuổi chứ? Lại còn là chính mình nhìn nó lớn lên!
Bất quá, nàng tuổi còn nhỏ đã có trí tuệ như vậy, lớn lên tu hành chỉ sợ là tư chất sẽ không tầm thường.
Nhìn đến bộ dáng sợ hãi bị quở trách của nữ nhi, trong lòng Triệu gia tộc trưởng lại tràn ngập yêu thương. Hắn vuốt ve tóc nàng, nói
– Vân Vân, ít nhiều có ngươi a. Phụ thân thật vui vẻ, có một nữ nhi tốt như ngươi.
– Ai, ai kêu lão nương xuyên việt lại đây, trở thành bộ dạng này đâu? Trên đời này, bạn hữu có thể chọn, nhưng cha mẹ là trời định. Niệm tình ngươi bình thường đối với ta tốt như vậy, lão nương ta đương nhiên có qua thì phải có lại a…
Tiểu nữ hài trong lòng cảm khái, ngoài mặt lại chủ động ôm lấy cổ Triệu gia tộc trưởng, cái miệng nhỏ nhắn hôn lên má hắn một cái.
– Phụ thân, nữ nhi thích ngươi nhất!
– Ha ha ha, nữ nhi ngoan, ngươi thật sự là tâm can bảo bối của ta nha.
Triệu gia tộc trưởng cười lên ha hả.