Chương 84: Hình thức của Tiểu Túc?
Phương Chính đạo quanh doanh địa một vòng, liền quay trở về doanh trướng của chính mình.
Vừa vào phòng không bao lâu, liền có khách đến thăm.
Nửa đêm còn đến tìm Phương Chính, ngoài Phương Niệm Dung ra, Phương Chính không nghĩ ra người thứ hai. Mà sự thật cũng đúng như Phương Chính nghĩ, người tới quả thật là Phương Niệm Dung.
– Bạch Nhất Hàn, ta lúc nãy có thấy ngươi đi đến chỗ Lang Vương, ngươi và người này có quen biết sao?
Phương Niệm Dung vừa vào phòng ngồi xuống, liền lặp tức hỏi.
Phương Chính hơi nhìn nàng, lấy ra ấm trà cổ, tự gót một ly trà. Con ấm trà cổ này đã theo hắn thật lâu, từ lúc mới rời khỏi Thanh Mao sơn, nó bị Phương Chính bắt giữ trong rừng, một đường giữ tới bây giờ, nó cũng đã trở thành biểu tượng của Phương Chính mỗi khi hắn cùng ai đó nói chuyện.
– Ngươi chẳng phải cũng giống như ta, có quen biết Thường Sơn Âm, không phải sao?
Phương Chính nhăm nhi ly trà, lơ đễnh đáp.
Phương Niệm Dung hơi bĩu môi, có chút không vui.
Nàng nghe ra ẩn ý trong lời nói của Phương Chính, chính là đang nói: “Ta đi cùng ngươi, gặp Thường Sơn Âm cùng lúc với ngươi, mấy ngày trước còn cùng ngươi cùng hắn ký minh ước nhập minh. Ngươi bây giờ hỏi ta có quen hắn không? Ngươi đây là đầu óc có vấn đề đi!”
– Vậy ngươi đi tìm hắn ta làm gì?
Phương Niệm Dung lại không buông tha, tiếp tục hỏi.
Phương Chính hơi liếc mắt nhìn nàng, lấy ra một hộp bánh ngọt, lấy một cái bánh cắn một cái, lại nhàn hạ nhấp ngụm trà, thế này mới nói.
– Ta là nam nhân, Thường Sơn Âm cũng là nam nhân, ngươi còn có thể ghen, ta đúng là phục ngươi rồi.
Phương Niệm Dung nhất thời ngơ ngác.
Ghen? Còn ghen với Thường Sơn Âm?
Là ai tiêm nhiễm vào đầu Phương Chính mấy thứ kì quái rồi a? Bằng không làm sao hắn có thể nghĩ đến việc nàng lại đi ghen với Thường Sơn Âm?
Phương Chính hơi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Phương Niệm Dung, làm bộ giật mình, hơi đổi giọng hỏi.
– Hay là nói, ngươi đây là để mắt đến Thường Sơn Âm? Ân, cũng khó trách, Thường Sơn Âm có thể nói là rất có phong thái nam nhân anh tuấn tiêu sái, lại khí phách anh dũng của nam nhân Bắc Nguyên. Ngươi bị hắn thu hút cũng không khó hiểu.
Phương Chính nói đến đây, lại làm bộ trầm tư, sau đó như hạ quyết tâm, nói tiếp.
– Ta và Thường Sơn Âm cũng xem như là nói chuyện vừa ý, tính là có chút giao tình. Nếu ngươi đã để ý hắn, vậy để ta đây làm ông mai, tạo điều kiện cho hai người gặp riêng. Bất quá, bộ dạng bây giờ của ngươi, chậc chậc, chỉ mong là không dọa sợ hắn ta.
Phương Niệm Dung lại tiếp tục ngẩn ra.
Nhưng rất nhanh, nàng phản ứng lại đây, lặp tức kêu khẽ.
– Ngươi đang nói điên cái gì a? Ta làm sao lại có ý đó với Thường Sơn Âm chứ?
Nhưng Phương Chính lại hơi nhíu mày, làm bộ ngoài ý muốn hỏi.
– Không có sao? Làm sao có thể a! Ta và ngươi quen biết lâu như vậy, ngươi chẳng phải mỗi lần chú ý đến ai đều sẽ đi lấy lòng người đó, theo đuổi người đó sao?
– Ta không có! Ta không phải!
Phương Niệm Dung hét khẽ, giận đến mặt cũng đỏ lên.
Rõ ràng nàng chỉ có công lược về mặt tình yêu đối với một mình Phương Chính, nhưng qua lời hắn nói, lại giống như nàng gặp ai cũng đi ve vãn người đó. Cái này chính là đang xúc phạm danh dự cùng nhân phẩm của nàng.
Nhất là lần này, nhiệm vụ của nàng cũng không phải là công lược Thường Sơn Âm, mà là giết chết Thường Sơn Âm. Cho nên lời Phương Chính vừa rồi, càng khiến nàng cảm thấy uất ức không chịu được.
– Chờ chút…
Phương Niệm Dung uất ức đến hai mắt đỏ bừng, nhưng chớp mắt, nàng phát hiện ra có chỗ không đúng, phát hiện này làm nàng lập tức bình tĩnh trở lại.
Nàng nhìn Phương Chính, sau đó không khỏi trầm tư.
– Công lược, giết… Đây, nhiệm vụ lần này chẳng phải là có vấn đề sao?
Phương Niệm Dung chấn kinh rồi.
Hệ thống Túc Thiên Phục Mệnh của nàng vốn dĩ là hệ thống công lược, nhiệm vụ của nó luôn thuần một loại là công lược.
Nhưng lần này, Phương Niệm Dung lại nhận được nhiệm vụ giết chết một người, đây rõ ràng là không phù hợp với tính nhất quán của hệ thống.
Phương Niệm Dung vốn cũng chưa để ý đến việc này, nhưng ngay lúc này, là Phương Chính đã cho nàng lời nhắc nhở, khiến nàng phát hiện ra điểm này.
– Không đúng, đây không phải là nhiệm vụ đầu tiên không liên quan đến công lược mà ta nhận được, mà là nhiệm vụ thứ hai.
Phương Niệm Dung lại chợt nhận ra, trên trán nàng không khỏi chảy xuống một giọt mồ hôi lạnh.
Bởi nàng nhớ, cách đây hơn một năm, nàng từng nhận được một cái nhiệm vụ cưỡng chế, chính là trợ giúp Phương Nguyên đoạt được phúc địa Hồ Tiên. Đây chính là nhiệm vụ đầu tiên không phải là nhiệm vụ công lược mà nàng nhận được.
Hiện tại, Phương Niệm Dung lại nhận được nhiệm vụ giết chết Thường Sơn Âm, mà đây cũng là một cái nhiệm vụ cưỡng chế.
– Chẳng lẽ nói, bởi vì là nhiệm vụ cưỡng chế, cho nên mới không phải là nhiệm vụ công lược.
Phương Niệm Dung nghĩ, liền cảm thấy lời giải thích này vô cùng hợp lí.
Nhưng là, sắc mặt của nàng lại càng thêm khó coi, bởi vì nàng nhớ đến giới thiệu của Tiểu Túc, cũng nhớ đến mô tả của nhiệm vụ lần này.
– Túc Thiên Phục Mệnh! Cái gì là túc thiên phục mệnh, chính là tuân theo thiên ý, phục tùng số mệnh. Vạn vật sinh ra đều có số mệnh an bài, tuân theo sự an bài này chính là việc mà vạn vật nên làm. Mà ta, tồn tại chính là vì duy trì điều này.
Đây chính là giới thiệu ban đầu của Tiểu Túc về bản thân với Phương Niệm Dung.
“Người đáng sống lại chết, người nghịch mệnh lại sống. Kẻ không tuân theo số mệnh của chính mình thì không nên sống. Giết đi! Đây là nghĩa vụ duy trì số mệnh mà ngươi đang mang”
Đây chính là nội dung nhắc nhở của nhiệm vụ cưỡng chế lần này.
Hiện tại đem cả hai sâu chuỗi lại với nhau, Phương Niệm Dung phát hiện, chính mình dường như vẫn luôn hiểu lầm Tiểu Túc.
Ngay từ lúc bắt đầu, công lược vốn không phải là hình thức của Tiểu Túc, hình thức của nó, là một cái gì đó rất khủng bố.
Duy trì số mệnh, đem những kẻ nghịch mệnh diệt trừ mới thật sự là hình thức của Tiểu Túc?
Phương Niệm Dung không dám chắc chắn điều này. Chỉ là ý nghĩ này cứ luẩn quẩn trong tâm trí nàng, khiến nàng càng lúc càng cảm thấy bất an cùng sợ hãi.
Đương nhiên, đây cũng có thể là do Phương Niệm Dung nghĩ nhiều rồi.
Bởi vì vốn dĩ cách Tiểu Túc lấy nguyên điểm cũng là thông qua thu thập cảm xúc của người khác, nhiệm vụ vốn cũng chỉ là trò chơi đi kèm mà thôi, căn bản không phải chức năng chính.
Có thể nói, nhiệm vụ được phát ra chính là ngẫu hứng, theo kiểu ta thích thì ta phát, ngươi không chịu cũng phải chịu.
– Ta đi chung với Lạc Hành lâu như vậy, xem ra cũng học từ hắn không ít thứ. Bất quá, học cái gì không học, sao lại học hắn hay nghĩ nhiều còn đi nghĩ bậy nhỉ?
Phương Niệm Dung cười khổ, nhu nhu huyệt thái dương, vẻ mặt cũng bình tỉnh trở lại.
– Ta phát hiện, tinh thần của ngươi gần đây không tốt lắm. Là có việc gì sao?
Phương Chính nhìn thấy Phương Niệm Dung đã hòa hoãn lại sắc mặt, lại hỏi.
Phương Niệm Dung hơi giật mình, quay đầu nhìn lại.
– Ngươi đang quan tâm ta sao, thật làm ta cao hứng.
Nàng vẻ mặt vui mừng, hai mắt chớp động, mị hoặc nhìn Phương Chính.
Phương Chính đem ánh mắt chuyển đi nơi khác, nói.
– Bộ dạng này của ngươi mà làm ra biểu cảm đó, trong thật sự rất cay mắt.
– Hừ!
Phương Niệm Dung hừ lạnh, giậm chân một cái, đứng lên rời đi.
Kì thực nàng gần đây tinh thần quả thật có vấn đề, chính là bị tiêu hao quá mức, dẫn đến mệt mỏi không thôi. Mà việc tiêu hao này còn không thể dừng lại, vẫn phải tiếp tục duy trì. Nguyên nhân của việc này, đến từ ngụy trang của nàng.
Phương Niệm Dung ngụy trang, không chỉ ngụy trạng ngoại hình, còn cả giới tính, khí tức, thân cao, giọng nói, toàn diện một trăm phần trăm. Cái này yêu cầu rất cao.
Phương Niệm Dung đã phải dùng đến một cái bát chuyển tiên đạo sát chiêu, thiên diện tùy tâm. Sát chiêu này là Tiểu Túc cho nàng sau khi hoàn thành nhiệm vụ liên hoàn từ rất lâu về trước. Nó cho phép nàng thay đổi hình dạng của chính mình, không chỉ gương mặt, mà cả kích thước thân thể, giới tính tự thân đều có thể làm được.
Sát chiêu này, cần đến hai con tiên cổ làm trung tâm, một con lục chuyển, một con bát chuyển.
Lục chuyển là biến hình tiên cổ, con cổ này cần tiên nguyên thúc giục, Phương Niệm Dung liền dùng nguyên điểm thay thế tiên nguyên, để Tiểu Túc thay nàng làm.
Mà bát chuyển, chính là thái độ cổ. Con cổ này có công dụng ngụy trang, hơn nữa ngưỡng sử dụng cũng khá thấp, cho dù là cổ sư phàm nhân cũng có thể dùng được. Bởi vì cái nó cần là tâm trí, tiêu hao tâm trí liền có thể dùng được thái độ cổ.
Phương Niệm Dung là mua hai con tiên cổ này từ Tiểu Túc, hiện tại chính là dựa vào thái độ cổ để duy trì hình dạng Phương Yến Trung này của mình.
Còn may cho nàng là, sát chiêu thiên diện tùy tâm chỉ cần thúc giục một lần, thay đổi hình dạng xong liền không cần duy trì liên tục. Nói dễ hiểu là ngoài thái độ cổ phải luôn đeo ra, còn lại mấy con cổ khác chỉ cần thúc giục một lần liền có thể dừng lại.
Nếu không như vậy, nguyên điểm của Phương Niệm Dung quả thật là gánh không nổi sát chiêu này trong suốt thời gian ở Bắc Nguyên.
Nhưng mà, để duy trì thái độ cổ, Phương Niệm Dung cũng phải không ngừng tiêu hao tâm trí, tuy không quá nhiều, nhưng về lâu về dài, nàng cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi.
Bất quá, đối với cái này, Phương Niệm Dung tạm thời còn chưa có cách nào.
Phương Chính ngồi tại chỗ, nhìn theo bòng lưng của Phương Niệm Dung rời đi, hơi mị mắt.
Một đêm bận rộn cứ như vậy trôi qua.
Ngày hôm sau, Hắc Lâu Lan triệu tập minh quân, bắt đầu thương nghị.
Mấy ngày gần đây, Hắc gia liên quân bởi vì muốn tăng thực lực, cho nên không có tiến quân đánh với người khác, mà là huy động nhân lực đi bắt sói, mở rộng môn quy bầy sói trong tay Phương Nguyên.
Nhưng Hắc Lâu Lan có dã tâm rất lớn, nhịn lâu như vậy, đã sớm không còn bao nhiêu kiên nhẫn. Mắt thấy bầy sói đã đủ mạnh, cho nên Hắc Lâu Lan mới triệu tập mọi người, bàn bạc tiến quân.
Phương Chính, Phương Niệm Dung hai vị ngũ chuyển cổ sư, cho dù là một thân một mình, không có gia tộc, cũng không có đàn sói khổng lồ chống lưng. Nhưng với thực lực của mình, hai người cũng nằm trong lớp đại diện của liên quân, thậm chí địa vị còn muốn cao hơn mấy gia chủ của các gia tộc khác trong liên quân. Đương nhiên là thấp cho Hắc Lâu Lan, ngang hàng với Thường Sơn Âm có trong tay mấy chục vạn sói. Chính vì như vậy, hội nghị này cả hai cũng đều có mặt.
Hội nghị diễn ra cũng không lâu, sau một phen lời nói, chốt lại là ngày tiếp theo sẽ khởi hành, rời khỏi Ngọc Điền anh hùng đại hội, đi Thảo Phủ anh hùng đại hội, tiến đánh Đông Phương liên quân.
Sáng sớm ngày tiếp theo, liên quân bắt đầu lên đường, hướng Thảo Phủ đi tới.
Ở Ngọc Điền anh hùng đại hội, Lưu gia cùng Hắc gia liên quân thực lực tương đồng, duy trì giằng co. Nhưng ở Thảo Phủ anh hùng đại hội, Đông Phương gia ưu thế cực lớn, lực áp quần hùng, đã hợp nhất đại lượng gia tộc, chỉ còn lại Triệu gia là đang đau khổ chống đỡ.
Triệu gia cùng Đông Phương gia vốn có thù cũ, lại bởi vì điều kiện nhập minh Đông Phương gia quá hà khắc, cho nên vẫn chết sống không chịu nhập minh.
Nay Hắc gia liên quân tiến đánh Thảo Phủ, thu hút toàn bộ sự chú ý của Đông Phương liên quân, Triệu gia cũng vì vậy thở phào nhẹ nhỏm, rụt rịt chuẩn bị thu dọn chạy khỏi Thảo Phủ.
Đông Phương gia đương đại tộc trưởng, ngũ chuyển trí đạo cổ sư Đông Phương Dư Lượng, cả đêm không ngủ suy tính đo lường, liền lặp tức thay đổi thái độ, điều kiện nhập minh thay đổi trở nên rộng rãi.
Đông Phương Dư Lượng càng là tự mình ra mặt, mời Triệu gia nhập minh.
Triệu gia tộc trưởng không khỏi do dự.
Bởi vì Triệu gia và Đông Phương gia có sớm có thù, lại càng kết càng sâu. Nhưng nay Đông Phương gia lại khai ra điều kiện rất rộng rãi, vô cùng có thành ý.
Có lẽ, đây sẽ là một cơ hội để Triệu gia cùng Đông Phương gia hóa giải thù cũ.