Chương 80: Có nội gian
Hạt Lĩnh cốc.
Một nhóm mười hai vị cổ sư đang ẩn tàn hành tung, đi vội trong sơn cốc, dẫn đầu là hai vị ngũ chuyển cổ sư. Rất nhanh, bọn họ bí ẩn đi tới nơi cần tới.
Đây là một chỗ vào khu vực trung tâm của Hạt Lĩnh cốc, là một trong những chỗ tập trung tài nguyên của sơn cốc này. Ở nơi này, có lượng lớn sinh tức thảo hoang dại, càng có không ít bò cạp.
Hàng năm ở đây đều có bò cạp thường ngẫu nhiên tiến hóa thành cổ trùng. Cho nên cứ cách một đoạn thời gian, đệ tử thập cổ phái đều sẽ có thể nhìn thấy một hoặc hai cái nhiệm vụ liên quan đến nơi này.
Mười hai người tiếp tục ẩn tàng, quan sát nơi mục đích.
Ở đó, có một nhóm năm cổ sư gồm ba nam hai nữ đang ở hái sinh tức thảo.
Năm người này tu vi đều là tam chuyển, mặc cùng một loại võ phục có màu bạch lam, bên hông còn treo một cái lệnh bài ngọc thạch giống nhau.
Năm người hành vi cẩn trọng, thu hoạch tài nguyên rất nhẹ nhàng, ngẫu nhiên sẽ còn nhắc nhở nhau không được làm tổn hại nơi này, chỉ cần lấy đủ số lượng là đủ.
Nhìn qua tổng thể, đây giống như một nhóm đệ tử môn phái nào đó đang ở làm nhiệm vụ tông môn.
Mười hai vị cổ sư nhìn thấy như vậy, mày không khỏi hơi hơi cau lại.
Mười hai người này đúng là người đến từ hai môn phái là Tiên Hạc môn và Thiên Liên phái.
– Chẳng lẽ là đệ tử của môn phái nhỏ nào đó?
Lúc này, trong lòng mười hai người đều không khỏi nghĩ.
Nhưng mày của họ lại càng nhăn càng sâu, bởi vì đồng phục của năm người kia trông rất lạ, trong ký ức của họ thì đây là lần đầu nhìn thấy.
Bất quá, Trung Châu địa linh nhân kiệt vô số, môn phái nhỏ nhiều đếm không xuể, cho dù là thập cổ phái cũng không thể nắm rõ hết toàn bộ được. Cho nên, cũng không thể loại trừ một môn phái nào đó vừa mới thành lập không lâu, mà năm người này lại vừa vặn chính là của môn phái đó.
– Tôn trưởng lão, chúng ta động thủ sao?
Âm thầm quan sát chốc lát, một vị đệ tử Tiên Hạc môn nhỏ giọng hỏi.
– Trước quan sát.
Tôn Bàng hội ý cùng trưởng lão Thiên Liên phái bằng ánh mắt xong, khẽ đáp lại.
Thời gian liền giống như chậm lại, thong thả trôi, một bên năm người cẩn thận từng chút một thu thập tài nguyên, một bên mười hai người lại đang âm thầm theo dỗi.
Cạt cạt dát…
Bỗng dưng, một tiếng quạ kêu vang, một đàn quạ đen từ trong tán cây bay ra, phần phật vài tiếng, bọn chúng đã đập cánh bay ra thật xa.
Cơ hồ đồng thời, từ sâu trong sơn cốc, một nhóm người lao ra, đem năm người bao vây.
Những người này trên người đều khoát bộ da thú, che kín mặt mũi cùng nửa người trên, khí tức nội liễm, nhìn thoáng qua tuyệt không nhận ra họ là cổ sư.
Biến cố đột nhiên phát sinh, hai nữ cổ sư trong nhóm năm người kia không nhịn được hét lên một tiếng. Mà mười hai người bên này cũng giật mình, sau đó không giấu được vui mừng.
– Là Vô Ảnh Thú!
Có đệ tử kích động kêu khẽ.
Bọn họ theo đuôi Vô Ảnh Thú đã có đoạn thời gian, ăn không ít mệt. Hiện tại xem như đã đuổi kịp được đám người này, có thể đối mặt giao thủ.
– Không được vọng động!
Trưởng lão Thiên Liên phái hơi hằng giọng. Đám đệ tử nghe vậy lập tức thu thập lại tâm tình đang kích động, vẻ mặt trở nên nghiêm túc vô cùng.
Tất cả đã vào thế chuẩn bị, chỉ chờ lệnh liền có thể lập tức lao ra.
Mà lúc này, ở chỗ sơn cốc, năm vị đệ tử kia cùng Vô Ảnh Thú đang ở giao chiến. Hai bên đã bắt đầu đánh lên khí thế, công kích cổ trùng bay tán loạn.
Côn trùng lẫn cổ trùng trong sơn cốc lúc này liền bắt đầu bỏ chạy tán loạn, chủ động tránh ra chỗ chiến trường.
Bất quá, tình hình chiến đấu rất nhanh đi vào hồi kết, năm vị cổ sư bị đánh đến vô lực hoàn thủ, sắp bị giết chết đến nơi. Cho nên, người của hai cổ phái liền lặp tức nắm bắt thời cơ, nhân lúc Vô Ảnh Thú sắp đắc thủ mà lơi lỏng cảnh giác, ra tay bắt giữ cùng cứu trợ.
Một hồi kịch chiến lại tiếp diễn.
À không, căn bản cũng không kịch chiến.
Mười hai người thập cổ phái vừa xông lên, một cái cổ trận liền bị khởi động, đem bọn họ nhốt lại ở bên trong. Cổ trận này không có năng lực tấn công, nhưng lại giỏi vây khốn, ngăn cản được tín đạo cổ trùng.
Đây là để tránh mười hai người này thông qua tín đạo cổ trùng truyền tin trở về môn phái, cũng tránh bọn họ cầu viện.
Tiếp theo sau đó, Quân Đoàn Thiên Không một đám kéo tới, đem mười hai người đè nặng đánh.
Hai vị trưởng lão bị bốn vị ngũ chuyển cùng mười tứ chuyển vây giết, còn lại đệ tử mỗi người cũng gặp ba người vây công. Vừa lên, chính là bị đánh cho không ra hình người.
Thành viên Quân Đoàn Thiên Không trước chủ yếu là ma đạo cùng tán tu, chiến lực tự thân của mỗi người đều không yếu. Lại trải qua mấy năm trong phúc địa hợp tác tác chiến, phối hợp tác chiến cũng liền không phải đoản bản.
Người hai cổ phái lúc này ngoài bị đánh đến tuyệt vọng ra, chỉ có thể không ngừng tự hỏi, rốt cuộc Vô Ảnh Thú từ đâu chui ra? Như thế nào chỉ chớp mắt một cái, đã có mấy chục người nhào lên vây giết mình?
Cái này còn chưa phải là vấn đề. Vấn đề quan trọng là năm vị cổ sư trước đó bị vây công, khiến mười hai người lựa chọn ra tay tương trợ, giờ khắc này đột nhiên quay mũi giáo, hợp tác cùng Vô Ảnh Thú đánh họ.
Tình cảnh này, làm cho hai vị trưởng lão không khỏi nghĩ tới, trong bọn họ xuất hiện nội gian.
Nếu không phải như vậy, tình cảnh của họ lúc này tuyệt không phải là không xong như lúc này.
Hai người nhận ra, thập cổ phái lựa chọn ôm cây đợi thỏ, sớm mai phục sẵn, thì Vô Ảnh Thú cũng đồng dạng làm như vậy. Thậm chí so với họ còn chuẩn bị chu toàn hơn.
Vì cái gì nghĩ như vậy?
Vậy thì chính là cái cổ trận quanh đây.
Hai vị trưởng lão tuy không có hiểu biết về trận đạo, nhưng hai người biết cái gì gọi là cổ trận.
Cổ trận là do rất nhiều cổ trùng kết hợp mà thành, là sát chiêu của trận đạo, càng là đỉnh cao của các loại sát chiêu. Bởi thông qua cổ trận, cổ sư có thể hợp tác ra tay mà không lo lắng cản trở nhau. Hơn nữa, thông qua cổ trận, cổ sư còn có thể làm được nhiều việc hơn.
Tỷ như cái cổ trận hiện tại bọn họ gặp phải, có thể ngăn chặn tín đạo cổ trùng, khiến bọn họ không thể gửi tin tức ra ngoài.
Nhưng mà, cổ trận cũng có khuyết điểm. Tùy mỗi cái cổ trận mà có khuyết điểm khác nhau, tuy nhiên cũng có điểm chung, thì phải là cần tốn rất nhiều thời gian để bố trí, cũng không thể di động.
Chính vì vậy, cổ trận thường được các thế lực lớn dùng để phòng ngự các điểm tài nguyên, cực hiếm dùng khi chiến đấu. Trừ phi là sớm bố trí, sau đó nhử địch tiến vào.
Hiện tại Vô Ảnh Thú lại dùng đến cổ trận vây khốn họ, nhưng trước đó lại không nhử họ vào, cái này chứng minh, Vô Ảnh Thú biết chắc chắn bọn họ sẽ đến đây.
Vô Ảnh Thú làm sao biết?
Bọn họ nghĩ nát óc, cũng chỉ có thể nghĩ đến tình báo bị tiết lộ.
Mà bọn họ tự nhận chính mình làm việc cũng rất cẩn trọng, không để lộ manh mối gì. Nói cách khác là bọn họ không tin Vô Ảnh Thú có thể đoán ra hành tung của mình.
Bởi vì như vậy, bọn họ chỉ có thể nghĩ tới, trong thập cổ phái có nội gian. Chỉ có như vậy, trong thời gian mấy tháng, thập cổ phái mới có thể tổn thất không ít đệ tử. Hơn nữa rất nhanh, còn sẽ tổn thất thêm mấy người bọn họ.
Tôn Bàng cả người đẫm máu, biết chính mình sắp chết, liền cười chua sót hỏi.
– Các ngươi rốt cuộc đã ẩn nấp trong thập cổ phái bao lâu a?
Hắn lúc này chỉ muốn biết, rốt cuộc chính mình thua từ khi nào.
Hai vị ngũ chuyển giao chiến với Tôn Bàng hơi nhìn nhau, thấy rõ sự nghi hoặc trong mắt của nhau.
Ẩn nấp trong thập cổ phái?
Không có a!
Hiện tại không có thành viên nào của Quân Đoàn là người trong thập cổ phái cả. Quân Đoàn chỉ có mỗi Lâm gia ở Đế Quân thành cùng Du Quân đang lang thang khắp nơi là ở Trung Châu, còn lại đều là trốn trong phúc địa hoặc hoạt động ở Nam Cương.
Bất quá, cái này cũng không quan trọng. Vẫn là ưu tiên làm cho xong nhiệm vụ của Quân Đoàn liền tốt lắm.
Tôn Bàng thấy hai người không nói gì, cười giễu thở dài, ngay sau đó, hắn ý niệm khẽ động, cổ trùng trên thân đồng loạt tự bạo, mà hắn cũng ngay lập tức bị hai ngũ chuyển của Quân Đoàn Thiên Không giết chết.
Không chỉ hắn, trưởng lão của Thiên Liên phái cũng bị giết. Mười vị đệ tử còn lại bảy chết, hai hàng, chỉ còn một mình Dương Quang là vẫn như cũ đẫm máu chiến đấu.
– Đây là mục tiêu nhiệm vụ sao?
– Không sai! Cùng bức họa giống nhau.
– Ý chí chiến đấu không tệ, ngoại hình, chậc chậc…
– Ngươi thu lại sở thích biến thái của mình đi, đây sẽ là thái thượng đại trưởng lão mới của chúng ta.
– Cái gì mà mới? Thái thượng đại trưởng lão cũng chỉ có một người a.
– Không sai. Bất quá, đây sẽ là phân thân của ngài ấy. Ngươi thử có ý tưởng không an phận đi, xem ngài ấy có đem ngươi đi luyện cổ không?
Bốn vị ngũ chuyển lúc này đứng cùng một chỗ, khoanh tay đứng nhìn, còn nhỏ giọng nghị luận.
Nhưng vừa nói đến đây, bốn người lại không khỏi im lặng. Bởi vì bọn họ nhớ đến một đoạn hình ảnh mình từng được xem.
Đó là cảnh tượng Phương Chính luyện chế họa bì cổ, được địa linh Tiểu Đồ Thiên ghi hình lại, là vật phẩm miễn phí đổi trong bản vật tư của Quân Đoàn, ai cũng có thể xem.
Mục đích của việc này, chính là để toàn bộ thành viên biết cảnh tượng đó có bao nhiêu bệnh hoạn cùng điên cuồng, đem nó trở thành minh chứng cho hình phạt đối với những ai phản bội Quân Đoàn.
Nó giống như đang nói: “Các ngươi xem, nếu các ngươi dám phản bội Quân Đoàn. Cho dù ước thúc của hợp đồng cổ không giết được các ngươi, ta cũng có thể bắt lấy các ngươi đem đi luyện cổ giống vậy!”
Cái chết không phải là thứ đáng sợ nhất, sống không được chết không xong mới càng đáng sợ.
Cho nên hiện tại, mỗi lần nghe tới dùng người luyện cổ, thành viên trong Quân Đoàn đều sẽ không nhịn được khẽ rùng mình.
– Mặc dù đại trưởng lão là một kẻ điên, nhưng phải thừa nhận là, hắn đối với thuộc hạ rất hết lòng.
Lúc này, một trong bốn ngũ chuyển hơi mỉm cười nói.
Ba người còn lại cũng khẽ gật đầu, đối với lời đó hoàn toàn đồng ý.
Mặc dù nói, trối buộc một cái thế lực là lợi ích. Chỉ khi có lợi ích, vô số người xa lạ mới có thể tập hợp lại một chỗ. Thập cổ phái của Trung Châu, hoàng kim gia tộc của Bắc Nguyên hay các siêu cấp gia tộc của Nam Cương, Tây Mạc, Đông Hải đều là như vậy.
Không có lợi ích chống đỡ, thế lực không thể thành lập.
Nhưng muốn lãnh đạo một cái thế lực, không phải ai cũng có thể làm. Lãnh đạo thế lực, cần có thực lực đủ mạnh, cần có đầu óc chính trị, càng cần đến nhân cách mị lực.
Có thực lực mới chấn áp được thế cục, có đầu óc chính trí mới quán xuyến được sự vụ. Và khi có được nhân cách mị lực, ngươi mới có thể khiến người khác cam tâm đi theo ngươi.
Vì cái gì có cùng lợi ích, cùng thực lực, người ta lại lựa chọn đi theo người này mà không theo người kia? Bởi vì người kia không có nhân cách mị lực bằng người này.
Đơn giản tới nói, ta xem ai thuận mắt, ta liền đi theo người đó.
Mà Lạc Hành, trong mắt các thành viên hiện tại của Quân Đoàn tới nói, hắn tuy là điên cuồng, còn bệnh hoạn, nhưng là hắn có một loại nhân cách mị lực thu hút được người khác. Chính là chỉ cần được hắn xem là người mình, thì hắn sẽ không tiếc rẻ bất cứ thứ gì với người đó.
Theo lời của thái thượng nhị trưởng lão Phong Thiên Ngữ tới nói, thì Lạc Hành chính là người có tấm lòng rộng lớn, mang trong lòng thiên hạ thương sinh, hy sinh chính mình vì người khác, bao dung với muôn loài, không phân biệt người hay vật, nhân tộc hay dị nhân.
Mặc dù các thành viên khác nghe vào tai cứ thấy cấn cấn, nhưng cứ hể nhìn lại trong Quân Đoàn, lại thấy lời của Phong Thiên Ngữ thật con mẹ nó đúng.
Có thể nói, còn may là bản hồn chưa nghe được những lời này, bằng không hắn sẽ không nhịn được kêu lên: “Có cái rắm! Ngươi quả thật thật con mẹ nó Phong Thiên Ngữ, heo cũng có thể bị ngươi nói tới leo cây”
Mà lúc này, trận chiến đã kết thúc, Dương Quang bị bắt sống, cùng với hai vị đệ tử đầu hàng trước đó bị đánh ngất, sau đó bị áp giải cùng với mấy thi thể của những người chết kia, thông qua bước nhảy alpha đưa về phúc địa Hải Cát.
Mà điểm tài nguyên trong Hạt Lĩnh cốc cũng bị vét sạch, chỉ còn lại chỗ đó một mảnh đất trơ trọi. Toàn bộ dấu vết cũng bị tẩy trừ sạch sẽ, duy trì đúng phong cách của Vô Ảnh Thú, tới vô ảnh, đi vô tung, không để lại một chút dấu vết nào ngoài điểm tài nguyên bị vét sạch.