Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
566ba0d36210932eaf5a683d2d2134de

Bạo Sủng Độc Thê: Mụ Mụ Muốn Lật Trời

Tháng 1 18, 2025
Chương 1636. Lễ vật tốt nhất Chương 1635. Thập toàn thập mỹ, long phượng trình tường
vu-em-bat-dau-nu-de-mang-nu-nhi-toi-cua-buc-hon.jpg

Vú Em: Bắt Đầu Nữ Đế Mang Nữ Nhi Tới Cửa Bức Hôn

Tháng 2 4, 2025
Chương 911. Đừng nói nữa... Ta yêu ngươi! Chương 910. Cha kiểu nói này ta liền đã hiểu!
cuc-cu-khung-bo.jpg

Cực Cụ Khủng Bố

Tháng 1 18, 2025
Chương 103. Kết cục thiên (8) Chương 102. Kết cục thiên (7)
conan-nhung-ma-nha-may-ruou

Conan, Nhưng Mà Nhà Máy Rượu

Tháng mười một 8, 2025
Lời kết Chương 904: Lời cuối sách
theo-hom-nay-bat-dau-lam-thanh-chu.jpg

Theo Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ

Tháng 12 5, 2025
Chương 0: Phiên ngoại: Đông lạnh linh khổ não. Chương 0: Phiên ngoại: Chốn đào nguyên.
tien-hiep-the-gioi-internet.jpg

Tiên Hiệp Thế Giới Internet

Tháng 1 26, 2025
Chương 949. Đại kết cục kỳ lạ Chương 948. Làm được
tu-la-giac-tinh.jpg

Tu La Giác Tỉnh

Tháng 2 26, 2025
Chương 159. Chung kết cũng là bắt đầu Chương 158. Vô tâm cơ
thien-long-bat-bo-dat-ma-truyen-nhan

Thiên Long Bát Bộ: Đạt Ma Truyền Nhân

Tháng 12 11, 2025
Chương 216: Đại kết cục Chương 215: Lý công công, đại ân không lời nào cảm tạ hết được
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 8: Độ địa tai (thượng)
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 8: Độ địa tai (thượng)

Phương Chính ngồi trong Đồ Thiên cung, thông qua cửa lớn nhìn ra bên ngoài.

– Tới rồi!

Địa linh giọng run run kêu lên.

Cơ hồ đồng thời, không khí trong phúc địa ngưng động lại, không khí hội tụ một chỗ, trên bầu trời xuất hiện một đám mây.

Đám mây đen kịt, dày đặc, bốn phía cuộng vào trong, hình thành vòng xoáy.

Đây là kiếp vân!

Ở giữa kiếp vân nhanh chóng hình thành lổ hổng, một chùm ánh sáng trắng từ trong đó chiếu xuống. Theo ánh sáng buông xuống, một cái đầu xinh xắn trắng muốt từ từ đưa ra.

– Là hoang thú thành tai!

Phương Chính nhìn tới đây, đã có nhận ra.

Tai kiếp ở thế giới này muôn hình vạn trạng, biểu hiện ra ngoài cũng không giống nhau. Có khi là phong cảnh hữu tình như phong hoa tuyết nguyệt tai kiếp. Có sương khói mơ hồ, có thú dữ, có lôi điện,… muôn màu muôn vẻ.

Hoang thú thành tai, chính là loại tai kiếp có hoang thú tấn công vào phúc địa. Thường sẽ có một con hoang thú tấn công phúc địa, nhưng nếu vận khí không tốt, có thể sẽ có con thứ hai.

Hoang thú là cấp bậc thấp nhất trong tiên thú, chiến lực so sánh lục chuyển.

– Địa linh, trấn áp phàm cổ!

Phương Chính còn chưa đợi nhìn thấy hình dạng của con hoang thú, đã vội vàng ra lệnh cho địa linh.

Hoang thú trên người sống nhờ rất nhiều cổ trùng, phàm cổ thành đàn, thậm chí còn có thể có một hai con tiên cổ. Địa linh có thể trấn áp toàn bộ phàm cổ, nhưng đối với tiên cổ là không có cách nào.

Hoang thú có tiên cổ trên thân sẽ rất khó đối phó, cho dù là lục chuyển cổ tiên cũng phải khổ chiến một phen. May mắn là tiên cổ khó tìm, cho nên không phải lúc nào cũng có việc đó.

– Ta, ta đang làm.

Địa linh cũng đã nhận ra lần này là hoang thú thành tai, cho nên cũng đang điều ra tiên nguyên, đem toàn bộ phàm cổ trên ngươi hoang thú trấn áp.

Lúc này đây, con hoang thú kia đã đáp xuống đất.

Từ xa nhìn lại, chỉ thấy đó là một cục bông trắng muốt. Nhưng rất nhanh, nó duỗi thân ra, đem toàn bộ hình dạng bại lộ trước mặt mọi người.

Đó là một con hồ ly, lông toàn thân trắng như tuyết, thân hình thon dài tuyệt mỹ, cái đuôi tinh tế vẫy nhẹ, sau đó xòe ra.

Một, hai, ba, bốn, năm.

Phương Chính đếm, đồng tử hơi co rụt lại.

Năm cái đuôi, đây không phải là cửu vĩ hồ.

Nhưng mà, mỗi cái đuôi của nó, nếu nhìn kĩ sẽ thấy ở chót đuôi có một nhúm lông màu.

Năm cái đuôi có năm màu đỏ, đen, lục, vàng, trắng. Năm màu này, đại diện cho ngũ hành. Đỏ là hỏa, đen là thủy, lục là mộc, vàng là thổ, trắng là kim.

Ngũ hành thiên hồ!

Loại hồ ly này là một loại biến dị, so với cửu vĩ hồ bình thường còn muốn mạnh hơn một bật.

Ngũ hành tương sinh tương khắc, lại là năm yếu tố cơ bản cấu thành thiên địa.

Nếu riêng lẽ từng cái còn có thể nhắm vào đối phó, nhưng cùng lúc năm nguyên tố, vậy thì phiền toái!

Ngũ hành thiên hồ giờ khắc này ngữa cổ, kêu lên một tiếng kiều mị. Cơ hồ đồng thời, vô số tiếng hồ ly nối đuôi nhau vang lên.

Một đàn hồ ly, toàn bộ đều là phàm thú, lít nhít trăm vạn con cùng đồng thời kêu gào.

Bọn chúng cũng không phải là do ngũ hành thiên hồ sinh ra, mà là đi theo ngũ hành thiên hồ, thông qua kiếp vân tới được phúc địa.

Lưu Tử Phàm nhìn thấy đàn hồ ly, cũng ý thức được lần này phải xem vào đàn chó, nhưng là trong lúc nhất thời, hắn lại quên mất điều khiển đàn chó.

Phong Thiên Ngữ cũng là ngơ ngác, trăm vạn con hồ ly, đây là muốn chém giết đến lúc nào mới xong?

Mà đám cổ sư bị nhốt trong tầng bốn, giờ khắc này thông qua cửa ở tầng bốn, nhìn thấy một làn sóng hồ ly đang hướng về phía này quét tới, cũng là mặt mũi xanh mét.

Trong đàn hồ ly có một đám thú vương, cũng không thiếu thú hoàng. Tùy tiện bất ra một con thú hoàng, bọn họ cũng đã vất vả sức đầu mẻ trán chứ đừng nói tới có đám hồ ly thường hợp tác.

Phương Chính giờ khắc này cũng không còn ngồi trên ghế, mà đã đi tới bên cạnh lan cang tầng năm. Ánh mắt lạnh băng nhìn xuống đàn hồ ly đang ngày càng tiếp cận.

Địa linh ngay tại trong Đồ Thiên cung, này đó hồ ly cũng vì vậy nhắm vào Đồ Thiên cung mà tới, muốn vượt qua địa tai lần này, vậy thì phải đem ngũ hành thiên hồ đánh giết. Nhưng nếu có thể bắt giữ, cũng tính là thông qua.

Bất quá, muốn bắt sống một con hoang thú, độ khó cực kì lớn. Cái này cũng tương tự như việc đối phó phàm thú, giết chết thì dễ, mà bắt sống thì khó.

– Lưu Tử Phàm!

Phương Chính lúc này kêu lớn một tiếng, Lưu Tử Phàm giật mình, thế này mới nhớ lại chính mình đang nắm giữ đàn chó.

Hắn cắn răng một cái, vội vàng điều động đàn chó.

Uông, uông!

Hai con khuyển hoàng sớm đã lâm trận đợi địch, nhận được ý niệm truyền lại của Lưu Tử Phàm, lập tức ngửa cổ kêu lên.

Đàn chó kết thành thế trận, đồng thanh kêu gào, tăng thêm sĩ khí, sau đó hướng về phía đàn hồ ly xung phong.

Phương Chính thấy đàn chó xung phong, cũng biết Lưu Tử Phàm đã tập trung tinh thần lại. Hắn không có quay đầu, lấy ra một con cổ trùng.

Con cổ trùng này nhìn như con gián, toàn thân nâu đen, chỉ lớn cở móng tay cái, nhưng khí tức tỏa ra lại là một con ngũ chuyển.

Ngũ chuyển, dung họa cổ.

Dung họa cổ có năng lực đem những bức họa sát chiêu nó ăn lưu trữ lại, sau đó không ngừng sử dụng lặp lại năng lực của bức họa đó.

Từ lúc Phương Chính luyện ra nó đến nay, hắn chỉ cho nó ăn, còn chưa có dùng tới lần nào.

Lúc này đây, liền là lần đầu tiên.

Phương Chính ý niệm chợt động, nghĩ tới trong đầu một cái bức họa hắn từng cho dung họa cổ ăn. Dung họa cổ lập tức có phản ừng, nó toàn thân run lên, sau đó đẻ ra một quả trừng giống y như trứng gián.

Cuối cùng, quả trứng tách ra làm hai, bên trong bay ra một đoàn mực.

Vô số vết mực bay ra khỏi Đồ Thiên cung, rơi trên mặt đất, hình thành từng con từng con chó.

Này đó chó, vừa hình thành đã ngữa cổ kêu, chỉ là chúng không phát ra được âm thanh nào, sau đó bốn chân nhanh chống động, chạy về phía đàn hồ ly, tham gia vào vòng chiến.

Hai bên đàn thú lao vào nhau, đàn hồ ly tuy đông, nhưng lại là đã thú, không có trí tuệ của con người, cho nên cũng không có thế trận gì.

Mà đàn chó tuy số lượng chỉ bằng một phần mười, nhưng có Lưu Tử Phàm điều khiển, dựa vào kết hợp trận thế mà chống đỡ cùng chém giết.

Lại thêm đàn chó bằng mực của Phương Chính, mặc dù chỉ có một vạn con, nhưng được cái là giết không chết, xung làm pháo hôi, mở đường cho đàn chó của Lưu Tử Phàm.

Trên mảnh đất trống, nhất thời hình thành chiến trường thảm thiết.

Tiếng hồ ly gọi bầy, tiếng chó kêu gào, hòa vào tiếng hét thảm cũng những con bị thương.

Đám cổ sư tù binh nhìn thấy cảnh tượng này, vừa sợ hãi lại vừa thán phục.

Nhất là nhìn thấy đàn chó bằng mực giết không chết. Bọn họ đều là phấn chấn, cảm thấy dựa vào này đó chó, đại phá quân hồ ly cũng không phải việc gì.

Mặc dù mấy người này không biết là có việc gì, nhưng nhìn tình hình có thể thấy đàn hồ ly là hướng tới tòa cung điện này. Mà bọ họ ở bên trong, đương nhiên sẽ không muốn bọn chính sách giết tới cửa.

Cho nên trên một phương diện nào đó, họ là đứng về phía Phương Chính.

Nhưng mà bọn họ cũng không biết, Phương Chính giờ khắc này sắc mặt cực kì ngưng trọng.

Đàn chó tuy đang thắng thế, nhưng cũng không đơn giản là có thể thắng.

Bởi vì ngũ hành thiên hồ vẫn chưa có động, nó ở yên một chỗ, phe phẩy năm cái đuôi, đôi mắt sáng quất nhìn về phía Đồ Thiên cung.

Nó nhưng là hoang thú, chỉ cần một tiếng rống, có thể lập tức đem toàn bộ khí thế của đàn chó thổi cái không còn.

Cho nên, muốn đàn thú dừng lại, vậy trước phải đánh bại được con thiên hồ này.

– Phong Thiên Ngữ, giữ lấy!

Phương Chính nói, ném cho Phong Thiên Ngữ một đám viêm đạo cổ trùng, toàn bộ đều là tinh phẩm lấy từ Bạo Vương truyền thừa.

– Ta đưa hai ngươi ra ngoài. Ngươi bảo vệ cho Lưu Tử Phàm!

Còn không đợi hai người phản ứng, địa linh đã đem cả hai truyền tống ra một chỗ cách chiến trường không xa.

Ngay sau đó, Phương Chính điều khiển lấy Đồ Thiên cung, bay lên không trung, vòng qua bên trên chiến trường, bay về phía ngũ hành thiên hồ.

– Ông trời a!

– Muốn chết đừng kéo chúng ta theo a!

Đám cổ sư nhìn thấy khoảng cách ngày càng gần, kinh hoảng đến rống to.

– Ngậm mồm! Ở yên đó cho ta, bằng không ta ném các ngươi vào giữa đàn hồ ly!

Phương Chính rống to, thông qua địa linh truyền tới chỗ đám cổ sư.

Một đám nghe xong đều đồng loạt ngậm miệng, đem cổ cái rụt lại.

Đừng nói bây giờ bọn họ dùng không được cổ trùng, cho dù có dùng được, rơi vào giữa đàn hồ ly căn bản chống đỡ cũng không được bao lâu.

Nhưng mà bọn họ lo xa. Phương Chính cũng không muốn liều sống liều chết với ngũ hành thiên hồ. Người ta nhưng là hoang thú, da dày thịt béo, tùy tiện thổi một cái cũng đủ đem hắn thổi chết. Hơn nữa còn chưa biết trên thân nó có tiên cổ hay không, có thể đánh xuyên phòng ngự của Đồ Thiên cung hay không, Phương Chính đâu có ngu tới mức đã liều mạng đâm đầu vào.

Cho nên, bay được nửa đường, Phương Chính liền cho Đồ Thiên cung dừng lại, lơ lửng trên không trung.

Hắn đứng bên lan cang, bắt đầu thúc giục sát chiêu.

Tam chuyển điện tương cổ!

Ngũ chuyển tụ lôi cổ!

Tứ chuyển tạc lôi cổ!

Sát chiêu, lôi minh!

Sát chiêu này đã được Phương Chính thay đổi qua, bởi vì điện tích cổ chỉ có tam chuyển, đánh không ra sức công phá của ngũ chuyển.

Vừa hay lục lọi trong kho của Đồ Thiên cung có được ngũ chuyển tụ lôi cổ. Lại để Phong Thiên Ngữ luyện ra tứ chuyển tạc lôi cổ. Có hai con cổ trùng này, có thể thay thế việc thú phóng tự ý của điện tích cổ. Hơn nữa uy năng cũng là ngũ chuyển hàng thật giá thật.

Muốn chọc boss ra tay, trước phải giết tiểu quái. Tiểu quái còn chưa giết đã muốn chọc boss thì chính là tìm chết.

Cho nên Phương Chính là muốn giết trước đám hồ ly lâu la. Khi đám hồ ly này chết đến mức độ nhất định, ngũ hành thiên hồ nhất định sẽ động thủ, đến lúc đó lại tiếp tục thăm dò xem nó có tiên cổ hay không.

Mà dựa vào đàn chó thì quá chậm, cho nên, Phương Chính tự mình động thủ có lẻ sẽ hiệu quả hơn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chu-thien-van-gioi-duy-nga-con-luan.jpg
Chư Thiên Vạn Giới, Duy Ngã Côn Luân
Tháng 2 8, 2026
gia-toc-tu-tien-khi-van-he-thong-xung-ba-tu-chan-gioi.jpg
Gia Tộc Tu Tiên: Khí Vận Hệ Thống Xưng Bá Tu Chân Giới
Tháng 2 1, 2026
hong-hoang-van-lac-kim-o-quan-ta-lo-den-yeu-de-chuyen-gi.jpg
Hồng Hoang: Vẫn Lạc Kim Ô Quan Ta Lỗ Đen Yêu Đế Chuyện Gì
Tháng 2 9, 2026
bat-dau-cao-vo-nguoi-o-re-vung-trom-them-diem-thanh-than.jpg
Bắt Đầu Cao Võ Người Ở Rể: Vụng Trộm Thêm Điểm Thành Thần
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP