Chương 79: Ôm cây đợi thỏ, chui đầu vào rọ
Trung Châu, Hạt Lĩnh cốc.
Hạt Lĩnh cốc là một cái sơn cốc nhỏ hoang vắng, không có thôn làng. Nhưng cũng không phải là không có người lui tới.
Ở đây sinh sống không ít bò cạp, có không ít cổ trùng hoang dại, cũng có không ít cổ tài lệ thuộc độc đạo. Hơn hết là nó không nằm trong sự quản lí của các môn phái trong Trung Châu.
Đây là một trong những nơi có thể thu thập tài nguyên tu hành của tán tu cùng ma đạo cổ sư.
Lúc này, ở một cái sơn động trong Hạt Lĩnh cốc, đang ngồi một nhòm mười hai người. Nhìn trang phục, mười hai người này đến từ hai cổ phái của Trung Châu là Tiên Hạc môn cùng Thiên Liên phái, do hai vị trưởng lão dẫn đầu.
Bọn họ lần này có mặt tại đây cũng không phải vì thu thập tài nguyên, mà là mang theo nhiệm vụ tìm bắt Vô Ảnh Thú nên mới tới.
– Bạch sư tỷ, tỷ nói xem, lần này chúng ta có thể bắt được bọn họ không?
Một nữ đệ tử của Thiên Liên phái có chút phiền muộn hỏi.
Bọn họ ra ngoài đuổi bắt Vô Ảnh Thú đã có một đoạn thời gian, nhưng lần nào cũng không bắt được, đến một cộng lông mao còn không tìm thấy. Nhiều lắm là chỉ thấy được hiện trường trơ trội còn sót lại sau khi bị vét sạch tài nguyên.
Vốn ban đầu là do đệ tử chân truyền dẫn nhóm, nhưng mãi không có kết quả, thập cổ phái quyết định từng người cử ra thêm một vị trưởng lão đến. Những trưởng lão này đều am hiểu truy tung, thu thập tình báo, nhằm tìm kiếm Vô Ảnh Thú.
Sau vài lần thất bại trong việc truy tung, người của thập cổ phái cũng thay đổi kế hoạch. Bọn họ không tiếp tục truy tung Vô Ảnh Thú, mà là chuyển sang ôm cây đợi thỏ.
Thập cổ phái chia làm năm đội, lấy hai nhóm đệ tử của hai phái làm một đội, chọn lựa lấy một điểm tài nguyên không thuộc sự quản lí của các môn phái, lại có được một sự phong phú nhất định, sau đó ở tại nơi được chọn đóng giữ, chờ đợi Vô Ảnh Thú tự chui đầu vào.
– Chắc sẽ được. Lần này chúng ta trù bị đã lâu, còn sớm may phục sẵn. Chỉ cần bọn họ xuất hiện, nhất định là mọc cách cũng khó thoát. Nhất là chúng ta còn có ở đây hai vị trưởng lão.
Một nữ cổ sư điềm đạm nói. Nàng vẻ ngoài mỹ lệ, là một trong những hoa khôi của Thiên Liên phái, cũng là người được nữ cổ sư gọi Bạch sư tỷ, Bạch Khiết Khiết.
Lời này của Bạch Khiết Khiết vừa ra, đã nhận được sự đồng ý của mấy đệ tử khác.
Mấy cái khác không nói, chỉ cần hai vị trưởng lão ở, này đó đệ tử đã rất là an tâm. Dù sao hai vị trưởng lão đều là cường giả ngũ chuyển, đứng đầu phàm tục. Cổ tiên không ra, ngũ chuyển là vua!
Có hai chiến lực ngũ chuyển ở, một nhóm tam chuyển cổ sư còn có thể tạo ra sóng gió gì? Còn không phải là ngoan ngoãn tự chui đầu vào rọ, một khi lộ diện liền lặp tức bị bắt?
– Ngũ chuyển sao?
Trong đám đệ tử, Dương Quang hơi hạ mi mắt, trong lòng không khỏi nhớ đến một người.
Một người so với hắn tuổi còn nhỏ, tư chất cùng hắn giống nhau, nhưng đã là ngũ chuyển đỉnh phong, còn hắn hiện tại chỉ mới là tứ chuyển đỉnh phong.
Cách biệt một đại cảnh giới cũng liền thôi, kẻ đó thế nhưng còn giỏi hơn hắn rất nhiều mặt, trừ phương diện nhan sắc ra, cái gì hắn cũng không bằng.
Nhưng trong thế giới cường giả vi tôn, giá trị nhan sắc có cao thế nào đi nữa, so với thực lực thì cũng chính là một quả rắm, căn bản không đáng nhắc tới.
Nghĩ đến đây, Dương Quang liền âm thầm thở dài, khẽ lắc đầu đem mấy ý nghĩ đó ném ra khỏi đầu.
– Có người đi vào phạm vi trinh sát của ta!
Đúng lúc này, trưởng lão Thiên Liên phái lên tiếng. Trưởng lão Tiên Hạc môn khẽ gật đầu, ý bảo chính mình cũng trinh sát được có người đi vào khu vực tập trung tài nguyên.
Các đệ tử nhìn thấy, vẻ mặt đều trở nên nghiêm túc, Dương Quang hỏi.
– Tôn trưởng lão, người tới có mấy người?
Trưởng lão Tiên Hạc môn Tôn Bàng liền đáp.
– Là một tiểu tổ năm người!
– Ta cũng trinh sát tới như vậy!
Trưởng lão Thiên Liên phái cũng gật đầu.
Các đệ tử nghe vậy, trong lòng vừa lo vừa mừng. Lo là người tới có thể là người khác. Mà mứng là vì đối phương chỉ có năm người, nếu là Vô Ảnh Thú, vậy thì lần này có thể đắc thủ.
– Chúng ta đi!
Tôn Bàng lúc này nói, cùng trưởng lão Thiên Liên phái, dẫn theo mười đệ tử của hai môn phái đuổi tới bên cạnh điểm tập trung tài nguyên.
Mà ở nơi đó, một nhóm năm cổ sư đang đứng quan sát xung quanh.
– Ở đây có không ít sinh tức thảo a! Nếu vận khí tốt, có thể sẽ tìm được một vài cổ trùng trị liệu hoang dại.
Một nữ cổ sư dáng người nhỏ nhắn, trước sau như một, tóc buộc hai búi dùng giọng anh anh nói.
– Cẩn thận chút, thiên nhiên chú trọng căn bằng. Nếu ở đây có nhiều thực vật trị liệu, vậy nhất định sẽ có không ít động vật có độc. Nhất là bò cạp.
Một nữ cổ sư dáng người đầy đặn, trước đột sau kiều đi ở bên cạnh lại hơi nhíu mày.
– Ta còn hy vọng có nhiều bò cạp đâu. Nếu có một đàn trên trăm con, vậy khả năng cao là trong đó sẽ xuất hiện cổ trùng. Bắt được nó, chúng ta có thể kiếm được không ít cống hiến.
Nữ cổ sư dáng người nhỏ nhắn cười rộ lên, một chút cũng không để ý.
Thế giới này chính là có điểm đặc biệt như vậy.
Trong đàn thú trên trăm con, nhất định sẽ có một con thú trở thành thú vương. Nhưng đó là đối với các loại dã thú.
Mà trong giới động vật, hiển nhiên không thể thiếu côn trùng. Trong một đàn côn trùng trên trăm cá thể, sẽ có xác suất sản sinh ra cổ trùng. Đây là một loại tiền hóa, vì sinh tồn của tộc đàn mà tiến hóa.
Những con cổ trùng tiến hóa từ côn trùng được xem là cổ trùng hoàng dại, cũng rất đặc biệt. Chúng có năng lực phi thường của cổ trùng, cũng có thể lãnh đạo trùng đàn với thân phận là vương.
Lấy ví dụ, lúc ở Thanh Mao sơn, Phương Nguyên từng bắt được một con cứ xỉ kim ngô. Nó là một con rét tiến hóa mà thành cổ trùng, có thể dùng như cổ trùng. Nhưng đồng thời, nó cũng là vương, cho nên Phương Nguyên chỉ cần có nó, đàn rết liền không dám đến gần.
– Đúng là như vậy!
Nữ cổ sư dáng người đầy đặn lúc này lại gật đầu, khóe môi câu lên nụ cười chờ mong.
Ba người còn lại đều là nam cổ sư, lúc này đứng sau lưng hai nữ cổ sư, cười khổ nhìn nhau.
Năm người này, đúng là người của Quân Đoàn Thiên Không, lần này đến đây, mục tiêu thứ nhất cũng chính vì muốn vét sạch khu vực trước mắt này. Mà hai nữ cổ sư, chính là dẫn nhóm lần này.
Hai người này là một đôi, trong Quân Đoàn được gọi là Cuồng Mỹ Song Kiều. Nữ cổ sư dáng người đầy đặn gọi Đỗ An Kiều, người nhỏ nhắn gọi Lã Tiểu Kiều.
Lã Tiểu Kiều dáng người nhỏ nhắn, nhìn qua chính là một tiểu muội muội khả ái, hoạt bát đáng yêu. Nhưng trong Quân Đoàn, không ít người gọi nàng một tiếng cô nãi nãi, bởi vì nàng không dễ chọc.
Lã Tiểu Kiều chuyên tu lực đạo, luận về cận chiến, trong Quân Đoàn đứng hàng thứ ba. Cho dù là Phương Chính cũng tự nhận là đánh không lại nàng về mặt này.
Trong Quân Đoàn, có không ít nam cổ sư bị nàng treo lên đánh, đánh từ đầu người thành đầu heo, đánh từ con người như đánh thành một con chó.
Còn may là trên nàng vẫn còn hai cường giả lực đạo khác, mà càng có nhiều người mạnh hơn nàng, cho nên cô nãi nãi này cũng không có một bộ ta đây hơn người. Chỉ cần không chọc nàng tạc mao, nàng cũng không rãnh đi đánh người.
Đỗ An Kiều chuyên tu độc đạo, phụ tu mị đạo. Vẻ ngoài yêu mỹ của nàng càng phát huy được ưu thế của mị đạo. Nhưng là trong Quân Đoàn lại không có nam cổ sư nào có ý tưởng với nàng, bởi vì nàng cả người đều có chất độc.
Đỗ An Kiều có một con tứ chuyển quý hiếm cổ, tên độc dịch. Con cổ này có thể biến chất lỏng từ cơ thể nàng thành chất độc, nước bọt, mồ hôi, máu… các loại dịch đều có thể trở thành độc. Mà chất độc này, còn có thể dựa vào cổ trùng độc đạo khác làm phụ trợ, biến đổi độc tính tự thân, thuộc về loại rất khó trị.
Cho nên dù nàng có xinh đẹp, này đó nam cổ sư trong Quân Đoàn cũng không dám có ý tưởng. Vạn nhất đang cao trào, đột nhiên trúng độc, ở dưới chưa kịp ra, miệng đã sùi bọt mép, lăn đùng ngang tại chỗ, giật giật vài cái, chết queo, vậy thì cũng chết quá khó coi.
Đỗ An Kiều cùng Lã Tiểu Kiều trước đây cũng không quen biết, nhận thức nhau trong lúc đang xây dựng Quân Đoàn Thiên Không. Sau vài lần giao tiếp, hai người thành bạn, cuối cùng kết làm tỷ muội, như hình với bóng. Quan trọng nhất là, đây là hai trong số những ứng cử viên của ban lãnh đạo Quân Đoàn.
– Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi!
Lã Tiểu Kiều lúc này kêu lên, nàng một tay chóng eo, hai chân gian rộng bằng vai, tay còn lại chỉ về phía trước. Sau đó, cũng tự mình động thân đi trước, chuẩn bị bắt tay vào thu hoạch tài nguyên.
– Có người đang tiếp cận! Tổng cộng mười hai người, trong đó có ngũ chuyển, còn là hai vị!
Đúng lúc này, một nam cổ sư kêu lên. Hắn là cổ sư chịu trách nhiệm trinh sát của đội, vừa phát hiện có người liền lập tức thông báo.
Bốn người còn lại nghe thấy, sắc mặt hơi trầm xuống.
– Nha, nhanh như vậy đã tới!
Đỗ An Kiều kêu khẽ, khóe môi kéo lên ý cười.
– Ta sẽ báo lại cho Lang Vương bên kia!
Một nam cổ sư khác nói, liền lấy ra bookmark, bắt đầu truyền tin.
– Ha ha, này đó thập cổ phái, tự cho thông minh, nhưng lại quá xem thường chúng ta. Ôm cây đợi thỏ, không phải chỉ có bọn họ biết làm. Lần này ta muốn xem, giữa chúng ta và họ, bên nào mới là chui đầu vào rọ đây!
Lã Tiểu Kiều cười tà.
Lần này bọn họ ra ngoài, càng vét tài nguyên là mục đích đầu tiên, nhưng lại không phải là mục đích lớn nhất. Mục đích lớn nhất của họ lần này, chính là bắt người.
Không sai, đúng là vì bắt giữ Dương Quang mà tới.
Nhiệm vụ bắt Dương Quang được đưa ra, nhưng lại không giới hạn hay chỉ định người nhận, chỉ cần có góp sức, liền căn cứ vào đó mà nhận được nhiều ít điểm cống hiến.
Lâm gia ở Đế Quân thành cũng nhún tay vào. Bởi vì họ hoạt động bên ngoài, lại có qua lại với các đệ tử môn phái, vì vậy trở thành nhãn tuyến của Quân Đoàn ở Trung Châu.
Thông qua Lâm gia, Quân Đoàn liền biết được Dương Quang đã ra khỏi Tiên Hạc môn làm nhiệm vụ. Sau đó bọn họ lợi dụng ngũ chuyển mật báo cổ, con cổ này chính là trân bảo số một của Tín Vương truyền thừa. Cuối cùng là năm vị tín đạo cổ sư hợp lực truy tra, đích thân Hắc Dạ dùng trí đạo suy tính, tính toán ra hành tung của nhóm người Tiên Hạc môn.
Đến hiện tại, chính là phát động thành viên, tiến hành dụ địch, sau đó vây công, bắt người.
Còn thành công hay không, vậy phải chờ xem kết quả rồi lại nói.
—
Nhân lễ Quốc Khánh 2/9, tác chúc các đạo hữu có ngày nghỉ bên gia đình tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
Hôm nay tác sẽ lên hai chương, đây là một chương, còn lại một chương sẽ lên vào 19h.