Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nhan-vat-phan-dien-ta-that-khong-muon-lam-trai-hu-a

Nhân Vật Phản Diện: Ta Thật Không Muốn Làm Trai Hư A!

Tháng 10 15, 2025
Chương 563: Thế ngoại đào nguyên! Chương 562: Đây là nghiêm chỉnh tu hành!
hokage-chuong-khong-thoi-khong.jpg

Hokage Chưởng Khống Thời Không

Tháng 2 25, 2025
Chương 314. Đại kết cục · thống nhất giới Ninja! - FULL Chương 313. Phong ấn Kaguya!
tieu-dao-thien-dia-khong-tot-sao-nhat-dinh-de-ta-thu-do.jpg

Tiêu Dao Thiên Địa Không Tốt Sao? Nhất Định Để Ta Thu Đồ

Tháng 2 16, 2025
Chương 231. Lam Tinh vực ( hoàn tất thiên ) Chương 230. Ma Thần diệt
thien-co-lau-bat-dau-che-tao-hac-thu-sau-man-bang-danh-sach.jpg

Thiên Cơ Lâu: Bắt Đầu Chế Tạo Hắc Thủ Sau Màn Bảng Danh Sách

Tháng 1 25, 2025
Chương 478. Chung cực hắc thủ sau màn cho hấp thụ ánh sáng « đại kết cục dưới » Chương 477. Võ Thánh tổng bảng toàn bộ xếp hạng công bố « đại kết cục bên trên »
vu-tru-chi-khuyet.jpg

Vũ Trụ Chi Khuyết

Tháng 2 2, 2026
Chương 217: Vượt giới Chương 216: Phần thưởng khác thường
nhuong-nguoi-mo-phong-nhan-sinh-nguoi-nhieu-lan-nghich-thien-cai-menh.jpg

Nhường Ngươi Mô Phỏng Nhân Sinh, Ngươi Nhiều Lần Nghịch Thiên Cải Mệnh?

Tháng 12 3, 2025
Chương 630: Đại kết cục Chương 629: Hư không loạn lưu, vạn giới thương hội!
than-cong-bao-phong-than-khong-bang-o-nha-thanh-thanh.jpg

Thân Công Báo: Phong Thần? Không Bằng Ở Nhà Thành Thánh

Tháng 2 2, 2026
Chương 184: Lừa gạt Nhiên Đăng thử cương vị Chương 183: Nhiên Đăng nhận lời mời
hop-thanh-he-vu-su.jpg

Hợp Thành Hệ Vu Sư

Tháng 3 28, 2025
Chương 332. Đại kết cục Chương 331. : Chung một chiến tuyến
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 76: Lang Vương Thường Sơn Âm
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 76: Lang Vương Thường Sơn Âm

Trên sàn đấu, Phương Chính cùng Mặc Sư Cuồng đứng đối diện nhau.

Mặc Sư Cuồng sắc mặt hơi âm trầm, ánh mắt nhìn về phía thanh đao hình trăng khuyết trong tay Phương Chính.

Mà không riêng gì hắn, người bên ngoài cũng đều chú ý đến thanh đao này.

– Ngũ chuyển cổ trùng!

Có người nhỏ giọng kêu khẽ.

Khí tức Phương Chính bại lộ ra ngoài là tứ chuyển đỉnh phong, đây là do địa vực áp chế nên mới như vậy. Nhưng nguyệt quang đao lại là ngũ chuyển cổ trùng hàng thật giá thật, không bị áp chế, khí tức cũng liền không che giấu được.

Đương nhiên, Phương Chính cũng không có ý định che giấu, bằng không hắn cũng đã không vận dụng nó trước mặt người khác.

Phương Chính lúc này cũng không để ý ánh mắt của người xung quanh, hắn liếc nhìn Mặc Sư Cuồng một cái, liền xoay đầu nhìn về phía Hắc Lâu Lan, nói.

– Minh chủ, ta xin ứng chiến!

Hắc Lâu Lan nghe thấy, vẻ mặt không khỏi hiện nét vừa lòng.

Phương Chính lên sân đấu, là vì cứu Hắc Tú Y, đây chính là lệnh của Hắc Lâu Lan. Nhưng là, Hắc Lâu Lan không có yêu cầu Phương Chính đi chiến đấu với Mặc Sư Cuồng, nếu Phương Chính hiện tại vừa lên đã đánh, hiển nhiên là không để người minh chủ như Hắc Lâu Lan trong lòng. Cho dù Hắc Lâu Lan không nói gì, trong lòng đối với Phương Chính cũng nhất định có nghi kị.

Phương Chính hiện tại vừa là người ngoài vực, tu vi lại không thấp. Một khi để Hắc Lâu Lan nảy sinh nghi kị, hiển nhiên đối với Phương Chính là một việc mất nhiều hơn được. Ít nhất là đối với kế hoạch Bắc Nguyên hành của Phương Chính thì chính là như vậy.

Cho nên, việc Phương Chính không lập tức động thủ mà còn hỏi ý Hắc Lâu Lan, là đang cho Hắc Lâu Lan thấy “tâm ý” của chính mình. Hắn làm như vậy, cũng là đang muốn nói với Hắc Lâu Lan: “Ngươi xem, ta thật tâm xem ngươi là minh chủ a! Còn thật nghe lời đâu.”

Mà Hắc Lâu Lan, hiển nhiên cũng hiểu được hàm nghĩa trong hành động xin chiến của Phương Chính. Hắn hiển nhiên biết, Phương Chính đối với hắn là không có lòng trung thành, dù gì cũng là cường giả ngũ chuyển, sao có thể dễ dàng cúi đầu tận trung với người khác.

Nhưng Hắc Lâu Lan hiểu rõ, đây là một loại “thỏa hiệp” là Phương Chính đối với Hắc Lâu Lan thỏa hiệp. Thỏa hiệp rằng Phương Chính sẽ nghe theo chỉ huy của Hắc Lâu Lan, đổi lại chính là chiến công, hay nói đúng hơn là tài nguyên mà Phương Chính muốn.

Bất quá, chiêu mộ Phương Chính vào Hắc gia cũng không phải là không thể. Nhưng cái này cần có thời gian cùng rất nhiều tài nguyên, trước mắt là không cần tính tới.

Cái Hắc Lâu Lan tính tới, thì phải là có thể lợi dụng liền lợi dụng. Chỉ cần có thể đạt được mục đích của mình, tuyệt không thể bỏ qua bất cứ thứ gì có thể lợi dụng.

Chính vì như vậy, Hắc Lâu Lan không chút do dự, cười ha hả, gật đầu đáp ứng.

– Được, từ ngươi lên chiến!

– Đa tạ minh chủ thành toàn!

Phương Chính trên sàn đấu hơi chấp tay, liền xoay đầu nhìn về phía Mặc Sư Cuồng.

Mặc Sư Cuồng ánh mắt túc mục, trong đáy mắt tràn đầy chiến ý.

Nhưng người của Lưu gia liên quân phía sau hắn sắc mặt lại không tính là dễ xem. Một vị Lưu gia gia lão lúc này hướng Lưu Văn Võ nói.

– Công tử, Hắc Lâu Lan tỉ bỉ, liên tục phái người ra, đây rõ ràng là muốn dùng xa luân chiến a. Hơn nữa lần này người xuất trận còn có trong tay ngũ chuyển cổ trùng. Không bằng chúng ta đem người gọi về…

Lưu Văn Võ nghe vậy, có chút bất đắc dĩ cười trừ.

– Nghĩa đệ này của ta, một khi đã giao thủ, rất khó ngăn cản được.

Nhưng sau đó, hắn lại cười lạnh, nói tiếp.

– Bất quá, ngũ chuyển cổ trùng thì thế nào? Người này cũng chỉ là tứ chuyển cổ sư, cho dù là tứ chuyển đỉnh phong, chân nguyên cũng không đủ háo cho việc liên tục vận dụng ngũ chuyển cổ trùng. Mà tam đệ của ta, nhưng là càng chiến càng mạnh, gặp mạnh lại càng mạnh. Vẫn là để cho đệ ấy tận sức phát huy, cho Hắc gia nếm một chút tư vị đi.

Lưu Văn Võ phân tích cũng rất đạo lí, hơn nữa trong lời nói cũng mang theo sự tự tin, là đối với thực lực của Mặc Sư Cuồng có tự tin.

Lưu gia gia lão nghe những lời này, tuy có chút không tin tưởng thực lực của Mặc Sư Cuồng, nhưng lại đối phân tích của Lưu Văn Võ về Phương Chính lại hoàn toàn nhận đồng. Vì vậy, lão quyết định im lặng, đồng ý với an bài của Lưu Văn Võ.

Mà lúc này, trên sàn đấu, Mặc Sư Cuồng đã chờ không được, vận dụng cổ trùng chuẩn bị cùng Phương Chính giao chiến.

Ngao ô!

Đúng ngay lúc này, một tiếng sói tru truyền tới.

Ngao ô…

Ngay sau đó, vô số tiếng sói vang lên, nối liền một mảnh, thanh thế to lớn.

Toàn trường không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về sườn núi cách đó không quá xa. Ngay sau đó, bọn họ đồng loạt biến sắc.

Thu vào tầm mắt mọi người là một làn sóng do vô số con sói tạo thành. Này đó sói, bao hàm rất nhiều chủng loại có ở Bắc Nguyên. Dạ lang, phong lang, thủy lang, quy bối lang… rậm rạp sói, mỗi loại ước chừng hơn vạn con.

Phóng mắt nhìn, một mảnh sói mênh mông, giống như thủy triều hướng mọi người thổi quét mà tới.

Ở giữa đàn sói, một bộ đội đang chậm rãi đi tới. Lượng lớn khoát du cổ, hắc bì phì giáp trùng chở theo không ít vật tư, từng con tích ốc cổ di chuyển tứ chi đi về phía trước. Tinh kỳ tung bay, trong đó có một lá cờ thật lớn, đại biểu cho vương trướng. Trên mặt lá cờ màu lam, thêu một chữ “cát” to.

– Là Cát gia…

– Nói như vậy, này đó sói là của Thường Sơn Âm?

– Thường Sơn Âm không phải mới liên chiến ba nhà sao, như thế nào trong tay lại có nhiều sói như vậy?

Trong lòng mọi người đều có cùng nghi hoặc.

Cái tên Thường Sơn Âm, người ở đây nghe qua không chỉ một hai lần.

Trong quá khứ, người này từng nổi danh Bắc Nguyên, từng lấy tu vi tứ chuyển, đánh bại ngũ chuyển ma đạo cổ sư Cáp Đột Cốt, được mọi người biết đến là anh hùng Bắc Nguyên.

Nhưng sau, người này biến mất, ai cũng cho rằng hắn đã chết. Mãi đến gần nhất, người này lại lần nữa xuất hiện, còn liên tục làm ra không ít chấn động.

Đầu tiên là đồng hành cùng Cát gia, còn trở thành gia lão khách khanh của Cát gia, đồng ý với yêu cầu của Nghiêm gia, đi cứu trợ Nghiêm Thúy Nhi, đối phó Thủy Ma Hạo Kích Lưu.

Nhưng nửa đường, Thường Sơn Âm lại trở mặt, cùng Cát gia vây đánh Nghiêm gia, đem Nghiêm gia diệt.

Hạo Kích Lưu lúc đó nhận thấy tình thế không đúng, đem theo Nghiêm Thúy Nhi chạy thoát, tới đầu quân cho Hắc Lâu Lan.

Còn Cát gia, dưới sự trợ giúp của Thường Sơn Âm, đem Nghiêm gia gồm thâu, lớn mạnh tự thân.

Đồng thời, Thường Sơn Âm công bố ra ngoài là chính mình lần này trở về, mục đích thứ nhất là để báo thù, mà Nghiêm gia chính là một phần nhỏ trong số kẻ thù đó.

Bất quá, việc này còn chưa dừng lại ở đó.

Ba nhà là Bối gia, Bùi gia, Trịnh gia mượn cớ Vương Đình chi tranh còn chưa chính thức bắt đầu, Cát gia lại diệt Nghiêm gia là làm hỏng quy củ, vì vậy liên hợp lại, muốn ra tay với Cát gia.

Chỉ là, bọn họ vừa mới lên kế hoạch, mời Uông gia cùng hợp lực công đánh Cát gia. Lại bị Uông gia bán đứng, mật báo cho Cát gia.

Chính vì có tin tức này, Thường Sơn Âm liền xuất động đàn sói, còn có Cát gia, trong một đêm liên chiến Bối, Trình, Bùi ba gia, còn đem cả ba gia tộc này diệt.

Cát gia đem ba gia gồm thâu, cũng từ cỡ trung gia tộc phát triển thành đại hình gia tộc. Mà Thường Sơn Âm, tất nhiên lại lần nữa vang danh Bắc Nguyên.

Hiện tại, Thường Sơn Âm đem theo đàn sói xuất hiện ở nơi này, tất nhiên là muốn gia nhập vào một cái liên quân, chen chân vào Vương Đình chi tranh lần này.

Theo đàn sói dần tiếp cận, Phương Chính cùng Mặc Sư Cuồng hơi liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng đồng thời xoay người rời khỏi sàn đấu. Phân biệt quay về bên cạnh Hắc Lâu Lan cùng Lưu Văn Võ.

Tình hình trước mắt, căn bản không phải là thời điểm thích hợp để hai người phân cái thắng bại. Mười mấy vạn con sói đang đến gần, hai người cũng không điên đến mức ở đó đánh một trận.

Mà không chỉ riêng hai người, liên quân hai bên cũng hơi di động, hướng Hắc Lâu Lan cùng Lưu Văn Võ dựa sát vào.

Ánh mắt của bọn họ lúc này, đều tràn ngập kiên kị. Bởi vì từ trong đàn sói, bọn họ nhìn thấy một con dạ lang có hình thể to lớn, khí thế áp bức tỏa ra từ nó, cho dù ở xa cũng có thể cảm nhận được.

Đây chính là một con lang hoàng, có ngũ chuyển chiến lực.

Thường Sơn Âm chỉ mới tứ chuyển, lại có thể khống chế lang hoàng, thực lực tuyệt đối không thể xem thường. Cái này mới làm cho mọi người trong lòng tràn đầy kiên kị, cho dù là Hắc Lâu Lan, Lưu Văn Võ hai vị minh chủ, trong lòng cũng là như vậy.

Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, đàn sói dừng lại, từ trong đi ra một con sói có bộ lông màu bạch lam, đồng tử bạc trắng. Đây là một con dị thú, gọi bạch nhãn lang. Mà trên lưng nó lúc này, đang ngồi một trung niên cổ sư.

Người này lang bối phong eo, gương mặt anh tuấn theo khí chất của nam nhân Bắc Nguyên, ánh mắt tối đen như vực sâu không đáy, đúng là Thường Sơn Âm.

Ngoài ra, hắn còn một cái tên gọi khác, cái tên này ngoài bản thân hắn ra, còn có Phương Chính biết được. Đó chính là Cổ Nguyệt Phương Nguyên.

Không sai, Thường Sơn Âm chính là Phương Nguyên ngụy trang mà thành.

Năm xưa, Thường Sơn Âm đại chiến Cáp Đột Cốt, tuy giết được Cáp Đột Cốt, nhưng lại trọng thương gần chết. Trong lúc hấp hối, Thường Sơn Âm vận dụng lang thai táng cổ, đem bản thân phong ấn, bảo trụ lấy một hơi thở, chờ đợi cứu viện.

Theo số mệnh nguyên bản, đến khoảng mười năm sau lúc này, Thường Sơn Âm sẽ được Mã Hồng Vận phát hiện còn cứu sống, lần nữa trọng trấn hùng phong.

Đáng tiếc, hắn gặp phải hồi quy giả Phương Nguyên.

Khoảng hai tháng trước, Phương Nguyên đi tới Bắc Nguyên, trước tiên tìm tới Thường Sơn Âm, đem Thường Sơn Âm lôi ra từ trong lang thai táng cổ, sau đó giết chết.

Tiếp theo, Phương Nguyên đem da của Thường Sơn Âm làm chủ tài, luyện chế ngũ chuyển nhân bì cổ, thành công trộm long tráo phụng, ngụy trang thành Thường Sơn Âm.

Cho nên, Thường Sơn Âm lần nữa tái xuất Bắc Nguyên, diệt Nghiêm gia, liên chiến ba gia, đều là do Phương Nguyên làm ra, căn bản cùng Thường Sơn Âm không dính dáng cái cộng lông nào.

À không, dính được cái danh Lang Vương Thường Sơn Âm!

Đương nhiên, sự thật này chỉ cần Phương Nguyên và Phương Chính biết là đủ, hai người cũng không có ý định đi chia sẻ cho bất cứ ai cả.

Phương Nguyên lúc này cũng chưa có phát hiện Phương Chính, cũng chưa nghĩ Phương Chính hiện tại có mặt ở đây. Hắn cưỡi bạch nhãn lang, dẫn theo đám người Cát gia, đi về phía Hắc Lâu Lan.

– Lang Vương Thường Sơn Âm, ta từ lâu đã kính đại danh của ngươi!

Hắc Lâu Lan đứng trong đám người, chủ động chấp tay nói.

Hắc Lâu Lan dáng người mập mạp, giống như một con bạo hùng, một bộ răng trắng như tuyết so le không đồng đều, cho người ta cảm giác dữ tợn. Một đôi mắt hình tam giác, trong mắt cắt chứa ánh nhìn sắt lạnh khiếp người.

Hắn háo sắc thành tính, trong Bắc Nguyên sớm có nghe đồn.

Phương Nguyên cười ha ha, liếc nhìn về phía Lưu Văn Võ.

Lưu Văn Võ một thân bạch y, phong độ ngời ngời, tựa như trọc thế giai công tử. Hắn hai mắt ôn nhuận, mặt quan như ngọc, văn võ song toàn. Cùng Hắc Lâu Lan có thể nói là tiên minh đối lập.

Lưu Văn Võ trong lòng lộp bộp, ánh mắt thâm thúy của Phương Nguyên làm hắn cảm thấy không ổn.

Lúc Nghiêm gia bị diệt, Cát gia thay Phương Nguyên truyền lời ra ngoài là vì báo thù. Mà kẻ thù chân chính cũng không phải Nghiêm gia, mà là Thường gia.

Thường Sơn Âm nguyên bản là Thường gia tộc trưởng, nhưng là bị tộc nhân bày kế ám hại. Trong kiếp trước năm trăm năm của Phương Nguyên, sau khi Thường Sơn Âm được Mã Hồng Vận cứu, từng đem việc này công bố ra ngoài. Phương Nguyên nhờ vậy mới biết được, còn cố ý mượn việc này mưu đồ kế hoạch.

Phương Nguyên tuyên bố muốn trả thù Thường gia, mà Thường gia sớm đã đầu nhập vào Lưu Văn Võ, cho nên muốn đối phó Thường gia, trước cũng phải đối phó Lưu Văn Võ.

Phương Nguyên lúc này thu hồi tầm mắt, lại nhìn về phía Hắc Lâu Lan, bình thản nói.

– Ta lần này tái xuất giang hồ, là vì vào thù rửa hận. Vừa vận Vương Đình chi tranh, cũng có thể làm ta lĩnh giáo anh hùng hào kiệt của Bắc Nguyên. Lâu Lan huynh, ngươi ta liên thủ, thế nào?

Giọng của Phương Nguyên vang vọng trong tai mọi người, Lưu Văn Võ sắc mặt trầm xuống, nhưng Hắc Lâu Lan thì mặt lộ vẻ vui mừng.

Hắc Lâu Lan đi qua đám người, đến bên cạnh Phương Nguyên, bắt lấy bờ vai của hắn, cười ha ha nói.

– Có Lang Vương tương trợ, đó là vinh hạnh của ta a!

Hắc gia liên quân lúc này đều vang lên tiếng hoan hô.

Phương Chính ẩn sau đám người bình thản thu hồi tầm mắt. Hắn hiện tại không muốn đi chọc vào Phương Nguyên, cho nên cũng không muốn để ý. Ngược lại, hắn để ý đến Phương Niệm Dung đang đứng bên cạnh mình hơn.

Từ lúc Phương Nguyên đi ra, Phương Niệm Dung mặc dù không có biểu hiện cái gì. Nhưng ở chung lâu ngày, Phương Chính liếc mắt liền phát hiện nàng có chỗ không đúng. Đó là giống như rất để ý Phương Nguyên.

Chính xác mà nói, đó là Phương Niệm Dung đã đưa Thường Sơn Âm vào trong tầm ngấm. Chỉ là ngấm theo kiểu nào thì Phương Chính còn chưa có biết.

—

P/S: Lặn khá là lâu, lần này ngoi lên chỉ để nói là: tác chưa có chết thấu, chưa có lành lạnh, chỉ đang hấp hối thôi.

Sau đó nữa, chính là tác lại lặn tiếp đây.

Xin các vị đạo hữu không cần đánh ta, có đánh xin đừng đánh mặt a!

Ân, bất quá, mấy ngày gần đây công việc nhẹ lại, ít nhất đã không phải đi làm cả ngày chủ nhật, cũng không đến mức tăng ca đến nửa đêm như trước. Ta định nghỉ ngơi vài ngày, lại bắt đầu cố gắng chạy bản thảo tiếp.

Xin lỗi đã để các vị đạo hữu chờ lâu, cũng xin cảm ơn các vị đã chờ. Cuối cùng, xin mọi người tiếp tục chờ… a, đừng đánh mặt!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-cao-vo-doc-sach-lien-manh-len.jpg
Người Tại Cao Võ, Đọc Sách Liền Mạnh Lên
Tháng 1 20, 2025
tu-hong-mong-thanh-the-bat-dau-vo-dich.jpg
Từ Hồng Mông Thánh Thể Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 2 3, 2025
tay-du-bat-dau-hoa-than-den-vo-thuong-dia-phu-danh-dau-sinh-tu-bo
Khởi Đầu Hóa Thân Thành Hắc Vô Thường, Địa Phủ Ký Tên Sinh Tử Bộ
Tháng mười một 7, 2025
trieu-hoan-ac-ma-giam-tho-ta-giet-ga-deu-tang-tho-menh
Triệu Hoán Ác Ma Giảm Thọ? Ta Giết Gà Đều Tăng Thọ Mệnh!
Tháng 10 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP