Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
vo-tan-sieu-duy-xam-lan.jpg

Vô Tận Siêu Duy Xâm Lấn

Tháng 2 4, 2025
Chương 910. Vĩnh Hằng Chi Thạch - đại kết cục! Chương 909. Vĩnh Hằng Chi Thạch (7)
di-gioi-lang-tieu-dien.jpg

Dị Giới Lăng Tiêu Điện

Tháng 2 7, 2025
Chương 678. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 677. Đại kết cục
f30bec782703b3eddb183780deff1c6f

Ta Có Một Trăm Cái Thần Cấp Đồ Đệ

Tháng 1 16, 2025
Chương 1370. Đại kết cục Chương 1369. Hết thảy đều kết thúc
ta-dua-vao-dot-thi-thanh-thanh

Ta Dựa Vào Đốt Thi Thành Thánh

Tháng 2 1, 2026
Chương 1232 Kim Tằm công chúa kế hoạch Chương 1231 cố nhân gặp nhau, Chuẩn tiên Đoạn Anh
cong-luoc-benh-kieu-ke-can-cai-chet.jpg

Công Lược Bệnh Kiều Kề Cận Cái Chết

Tháng 1 24, 2025
Chương 131. Hiện đại phiên ngoại Chương 130. Phiên ngoại: Hai đồng tâm (13)
tam-quoc-ta-dong-cong-chi-tu-bat-dau-thien-ho.jpg

Tam Quốc: Ta, Đổng Công Chi Tử, Bắt Đầu Thiên Hồ

Tháng 1 24, 2025
Chương 653. Thời đại trước cùng thời đại mới giao tiếp Chương 652. Khoa học kỹ thuật manh mối
tan-the-da-tu-da-phuc-tu-xinh-dep-lao-ban-nuong-bat-dau.jpg

Tận Thế Đa Tử Đa Phúc, Từ Xinh Đẹp Lão Bản Nương Bắt Đầu

Tháng 3 26, 2025
Chương 529. Đại kết cục (4) Chương 528. Đại kết cục (3)
thuong-tung-diep-anh.jpg

Thương Tung Điệp Ảnh

Tháng 4 2, 2025
Chương 532. Hôn lễ Chương 531. Cầu hôn
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 71: Gia nhập liên quân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 71: Gia nhập liên quân

Trong chủ trại của doanh trại Hắc gia.

Phương Niệm Dung hiên ngang đứng thẳng người, nở nụ cười hào sảng, chấp tai nói.

– Gặp qua Hắc Lâu Lan các hạ, ta là Phương Yến Trung!

Vừa nói, vừa đem khí tức ngũ chuyển đỉnh phong của mình bại lộ ra ngoài.

Hắc Lâu Lan ngồi trên cao, ánh mắt chợt lóe. Mà Hắc Tú Y bên cạnh thì không giấu được sự kinh ngạc.

Ngủ chuyển đỉnh phong!

Hai người không ai nghĩ tới, Phương Niệm Dung vậy mà lại là ngũ chuyển đỉnh phong.

Tuy nói thời gian cách biệt hơn mười năm, ai thì cũng phải phát triển, hơn nữa với người có tư chất cao, từ tứ chuyển sơ giai đến ngũ chuyển đỉnh phong cũng là việc tương đối đơn giản.

Lấy Phương Chính tới nói, tư chất loại giáp, chân nguyên chín thành tám không khiếu, chỉ bằng mười năm đã từ mới khai khiếu lên thành ngũ chuyển đỉnh phong.

Nhưng mà nhìn lại, Phương Chính cũng không phải chỉ dựa vào tư chất là đủ, mà còn phải dựa vào rất nhiều trợ lực. Nguyên thạch, xá lợi cổ, thiên nguyên bảo liên từ tam đến ngũ chuyển, quan trọng nhất là có tửu trùng tứ nhất đến ngũ chuyển, có cốt nhục đoàn viên cổ cùng Phương Niệm Dung hỗ trợ.

Mà những lợi thế này, người khác là không có.

Nguyên thạch của cổ sư là có hạn, không thể chỉ dùng để hấp thu khôi phục chân nguyên. Cũng không có thiên nguyên bảo liên có thể liên tục cung ứng nguyên khí, làm ra tình cảnh chân nguyên gần như vô hạn.

Xá lợi cổ hiếm có khó tìm, do thiên địa sinh ra, không thể luyện chế, số lượng có hạn, cung không đủ cầu. Mà chuyển số càng cao, lại càng hiếm. Ngay cả cổ tiên, phàm cổ trong tay một bó lớn, thì ngũ chuyển tử tinh xá lợi cổ cũng chỉ tính số lượng từng con.

Phương Chính dù có thể mua từ hệ thống, nhưng hắn cũng không có đi mua. Một là vì hắn muốn tích lũy kinh nghiệm, hai là vì hắn không tin tưởng hệ thống. Nhưng quan trọng nhất là vì số lượng có hạn, Phương Chính cón phải để dành sau này luyện cổ biết đâu cần tới.

Cửa hàng hệ thống cổ trùng vô số, nhưng là về chủng loại. Trên thực tế, mỗi một loại là có giới hạn của nó.

Ví như tiên cổ, số lượng một loại chỉ có một.

Lấy ví dụ như bát chuyển thái độ cổ trong tay Phương Chính, trong cửa hàng cũng có bán, nhưng chỉ có bán duy nhất một con, mua rồi liền không có hàng nữa.

Mà giới hạn số lượng này, là áp dụng cùng lúc cho cả Tiểu Thiên và Tiểu Túc.

Lại lấy thái độ cổ tới nói tiếp. Ví dụ nếu Phương Chính mua nó, vậy dù Phương Niệm Dung có không mua, thì trong cửa hàng của Tiểu Túc cũng sẽ không còn hàng. Ngược lại cũng vậy, nếu Phương Niệm Dung đã mua, vậy thì Phương Chính cũng mua không được.

Mà không chỉ tiên cổ, phàm cổ cũng bị giới hạn.

Đương nhiên là giới hạn cũng không thống nhất, mà tùy thuộc vào độ quý hiếm để quy định.

Ví như xá lợi cổ, giới hạn của ngũ chuyển thấp hơn của nhất chuyển gấp mười lần.

LHay như thọ cổ có thể tăng tuổi thọ, cũng có giới hạn, chỉ là không tính băng con như những cổ trùng khác, mà tính bằng năm.

Mà loại giới hạn này là áp dụng vĩnh viễn. Một khi ngươi đã mua hết, vậy thì liền không thể mua nữa. Cửa hàng hệ thống cũng sẽ không làm mới, mua hết chính là không còn, không có việc khởi động lại liền mua được tiếp.

Chính vì như vậy, Phương Chính mới càng không có đi mua nhiều cổ trùng từ hệ thống.

Bất quá cũng phải nói lại, giới hạn này là của riêng chức năng cửa hàng, đối với chức năng quay thưởng cùng đổi cổ không có tác dụng. Tuy nhiên, bản thân quay thưởng cùng đổi cổ cũng có giới hạn của riêng nó, cũng đều thuộc loại một khi đã đến giới hạn thì liền hết.

Lại nói đến tửu trùng. Người khác chỉ có thể dùng nhất chuyển liền thôi, lên tới cảnh giới nhị chuyển trở lên, tửu trùng là vô dụng.

Phương Nguyên có kiến thức năm trăm năm, biết cách thăng luyện tửu trùng vẫn giữ lại chức năng tinh luyện chân nguyên. Nhưng cũng chỉ đến tứ chuyển.

Mà Phương Chính thì khác, hắn làm ra cả ngũ chuyển. Có dãy thăng luyện này phụ trợ, việc tu hành lại càng nhanh hơn so với người khác.

Không chỉ vậy, Phương Chính còn có cốt nhục đoàn viên, có ngũ chuyển cổ sư Phương Niệm Dung giúp đỡ, cho dù không phải luôn luôn giúp đỡ, nhưng cũng tiếp kiệm được không ít thời gian.

Trở lại nói, cổ sư cảnh giới càng cao, tu hành càng khó. Tứ chuyển sơ giai cùng ngũ chuyển đỉnh phong, cách biệt giống như một cái lạch trời. Không có tài nguyên chống đỡ, dựa vào tư chất không cũng khó mà vượt qua.

Hắc Lâu Lan là tộc trưởng Hắc gia, Hắc gia là siêu cấp thế lực, hoàng kim gia tộc, sau lưng có cổ tiên tọa trấn.

L Hắn càng là thiên tài gia tộc, cha mẹ đều là cổ tiên, tài nguyên hưởng được so với người khác càng nhiều.

Cho dù là vậy, hắn cũng tốn trên dưới hai mươi năm mới từ nhất chuyển lên tới ngũ chuyển đỉnh phong như hiện tại.

Mà hơn mười năm trước, Phương Yến Trung là tứ chuyển sơ giai. Dựa theo tuổi tác biểu hiện ra ngoài, có thể nói Phương Yến Trung nhiều nhất chỉ loại ất, hoặc là thấp nhất của loại giáp. Lại còn là một tán tu, tài nguyên thiếu thốn.

Có thể nói, Phương Yến Trung tu hành lên tới ngũ chuyển đã khó, càng đừng nói đến là ngũ chuyển đỉnh phong.

Chính vì như vậy, khi nhìn thấy tu vi Phương Niệm Dung bại lộ, Hắc Lâu Lan cùng Hắc Tú Y mới không khỏi kinh ngạc.

Càng kinh ngạc hơn là, cả hai không nghĩ tới, vậy mà lại có cổ sư ngũ chuyển đỉnh phong đến đầu nhập.

Vương Đình chi tranh quả thật rất lớn, anh kiệt xuất hiện lớp lớp. Ngũ chuyển cổ sư cũng không phải số ít.

Tuy nhiên, đó là khi cuộc chiến lên cao trào, ngũ chuyển đều là tứ chuyển cổ sư, mượn nhờ tài nguyên đổi từ chiến công đột phá ngũ chuyển.

Vừa bắt đầu đã là ngũ chuyển, vậy thì chỉ có các tộc trưởng của hoàng kim gia tộc như Hắc Lâu Lan.

Phương Niệm Dung bây giờ lấy tu vi ngũ chuyển, vừa khai mạc đã đầu quân cho Hắc gia, cái này làm Hắc Lâu Lan vừa cảm thấy cơ hội, nhiều hơn chính là nguy cơ.

Cơ hội là có thêm chiến lực ngũ chuyển, thêm củng cố chiến thắng sau cùng của Hắc Lâu Lan.

Nguy cơ chính là Phương Niệm Dung có tu vi ngang với Hắc Lâu Lan, vậy thì khó lòng mà nắm giữ trong tay.

Phương Niệm Dung lúc này thông qua Tiểu Túc, biết chính xác cảm xúc lúc này của Hắc Lâu Lan, liền nở nụ cười hào sảng.

– Không giấu gì Hắc tộc trưởng, Phương Yến Trung ta trước đây đạt được cơ duyên, không chỉ cải thiện tư chất, mà còn được lợi, tu hành tăng tiến. Nhưng mà đi tới bước này, muốn tiến thêm một bước nữa, trở thành cổ tiên lại thật sự khó khăn. Cho nên muốn mượn nhờ lần Vương Đình chi tranh này, đi vào phúc địa Vương Đình, hy vọng tìm thấy cơ duyên để đột phá.

– Nhìn quanh các lộ anh hùng, các tộc trưởng hoàng kim gia tộc, chỉ có Hắc Lâu Lan tộc trưởng ngài là có khả năng nhập chủ Vương Đình lần này nhất. Mặc kệ là Lưu Văn Võ của Lưu gia, hay là Đông Phương Dư Lượng của Đông Phương gia đều so với ngài kém một bật. Chính vì như vậy, ta mới đến đây ngày hôm nay.

Phương Niệm Dung vuốt mông ngựa nói.

Hắc Lâu Lan nghe vậy, hơi sửng ra chốt lát, nhưng rất nhanh, hắn lộ ra vẻ thích ý, cười vang.

– Ha ha ha, Phương huynh quả nhiên là người có tầm nhìn rộng rãi, mắt sáng như đuốt.

Hắc Lâu Lan lời nói khen ngợi Phương Niệm Dung, nhưng cũng là đồng ý vời lời nịnh hót của nàng.

Sau đó hắn đứng lên, đi đến trước mặt Phương Niệm Dung, đưa tay vỗ vai nàng, bộ dạng thân thiết nói.

– Có nhân tài như Phương huynh trợ giúp, Hắc gia như hổ thêm cánh, đối với chiến thắng chính là càng thêm nắm chắc a!

– Hắc huynh nói đúng lắm!

Phương Niệm Dung cười xán lạn đáp.

– Tới, để ta giúp Phương huynh kí kết minh ước. Chỉ có như vậy Phương huynh mới có thể chính thức gia nhập liên quân chúng ta, trở thành người một nhà.

Phương Niệm Dung nghe vậy, lộ ra nụ cuòi vui mừng, nhưng rất nhanh ánh mắt hơi chuyển, nói.

– Ta rất chờ mong. Vừa hay, ta có người muốn tiến cử với minh chủ đây. Nếu được, cũng có thể thuận tiện cùng ta ký minh ước kết minh.

Hắc Lâu Lan nghe vậy, hơi ồ khẽ một tiếng, theo ánh mắt của Phương Niệm Dung nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính từ lúc vào vẫn luôn im lặng đứng nép một bên, giờ này thấy Hắc Lâu Lan nhìn tới, liền chủ động chấp tay thi lễ.

– Tại hạ Bạch Nhất Hàn, tham kiến minh chủ đại nhân!

Hắc Lâu Lan đánh giá Phương Chính từ trên xuống dưới, cũng không đáp lễ, mà chuyển mắt nhìn về phía Phương Niệm Dung.

Phương Niệm Dung lúc này mới cười, vì Phương Chính giới thiệu.

– Không giấu gì minh chủ. Nhất Hàn huynh đệ xuất thân Nam Cương, ta và hắn quen biết không lâu, nhưng vừa gặp đã thân. Hắn là lôi đạo cổ sư, tu vi của hắn cùng ta không chênh lệch gì, nhưng một thân chiến lực, nói ra hổ thẹn, ta tự nhận là so với hắn không bằng.

– Đáng tiếc anh hùng không gặp thời thế, bị bức phải rời khỏi Nam Cương, một đường lưu lạc, xuyên qua Trung Châu, gần nhất mới tiến nhập Bắc Nguyên.

– Minh chủ ngài đừng nhìn hắn bề ngoài yếu đuối mà xem thường. Một khi đánh lên, cũng là một kẻ khá đáng sợ a.

Phương Niệm Dung vừa nói, vừa cảm khái cùng tiếc nuối, xong lại mang theo chút ngưỡng vọng.

Một phen lời nói, làm Hắc Lâu Lan không khỏi nhìn lại Phương Chính.

Từ lời Phương Niệm Dung, có thể thấy Phương Chính cũng là ngũ chuyển đỉnh phong, chỉ là hiện tại do địa vực áp chế, chỉ có thể bại lộ khí tức tứ chuyển đỉnh phong. Hắc Lâu Lan là tộc trưởng hoàng kim gia tộc, đối với việc này cũng là hiểu biết rõ ràng.

Bất quá, trên người Phương Chính càng là có điểm đáng ngờ. Không nói cái khác, chỉ nói xuất thân.

Phương Niệm Dung nói Phương Chính xuất thân Nam Cương, cái này tức là Phương Chính đã hướng Phương Niệm Dung nói như vậy. Nhưng phải biết, Bắc Nguyên tiếp giáp với Tây Mạc, Đông Hải cùng Trung Châu, muốn từ Nam Cương tới Bắc Nguyên, phải vượt qua được một trong ba vực này.

Cổ giới rộng lớn, muốn cắt ngang một vực đi tới vực khác, là việc rất khó khăn.

Phương Chính nếu vì một lý do nào đó chạy trốn khỏi Nam Cương, cùng lắm chỉ đến một trong ba vực là Tây Mạc, Trung Châu, Đông Hải. Với thực lực của hắn, nhất định sẽ có chỗ an thân ở ba vực đó, không cần thiết phải đi tới Bắc Nguyên làm gì.

Phương Chính nhìn thấy ánh mắt dò xét của Hắc Lâu Lan, liền vội vàng giải thích.

– Minh chủ, không giấu gì ngài, ta tình nguyện vượt đường xa như vậy, vượt qua Trung Châu, đi vào Bắc Nguyên là vì ta ngưỡng mộ Cự Dương tiên tôn. Trong mười vị tôn giả, có năm vị tiên tôn, nhưng trong năm vị, duy chỉ có Cự Dương tiên tôn là vì toàn thể Bắc Nguyên lo nghĩ. Nhạc Thổ tiên tôn tuy nổi danh lương thiện, nhưng hành tung bí ẩn, độc lai độc vãng, sau khi mất đi cũng không để lại truyền thừa cho bao nhiêu người. Ba vị tiên tôn khác lại trấn áp Trung Châu, chỉ có thập cổ phái là được hưởng lợi từ họ. Duy chỉ có Cự Dương tiên tôn, ngài lặp ra Vương Đình chi tranh, để anh kiệt có cơ hội thể hiện, để thế nhân có cơ hội chuyển mình. Thật là một người cao thượng!

– Đương nhiên, vẫn còn một lý do khác khiến ta đến nơi này. Thì cũng là vì Vương Đình chi tranh. Nếu có cơ hội tiến nhập phúc địa Vương Đình, chỉ cần đi vào mở mang tầm mắt cũng liền tốt. Tại hạ cũng không dám nghĩ đến truyền thừa của Cự Dương tiên tôn, có thể từ xa nhìn, đã là một việc khiến ta cao hứng.

Hắc Lâu Lan nghe vậy, trong ánh mắt thoáng qua một tia không chừng, sau đó bật cười, nói.

– Bạch Nhất Hàn huynh đệ, ngươi cứ an tâm, ngươi gia nhập liên quân của chúng ta, chỉ cần ta nhập chủ Vương Đình, nhất định không để ngươi chịu thiệt thòi.

Hắn cười hào sảng, đối với Phương Chính thân thiện vỗ vai, bộ dạng chào đón vô cùng.

Bắc Nguyên bài xích người ngoài vực, đây đã là truyền thống ăn nhập cốt tủy. Nhưng hôm nay, Hắc Lâu Lan đối với thân phận ngoại vực của Phương Chính lại không để ý, cái này cho thấy hắn là người có tham vọng cực cao, không bận tâm tiểu tiết. Chỉ cần có thể lợi dụng, chỉ cần có thể đem lại chỗ tốt cho chính mình, vậy là nam hay nữ, là già hay trẻ, là nội vực hay ngoại vực gì đều không quan trọng.

Phân biệt đối xử, cái đó có nghĩa lý gì? Cũng không đem lại cơm ăn, không đem lại nước uống, càng không đổi được tài nguyên đến tu hành. Nếu đã không được gì, vậy ngươi phân biệt đối xử làm gì?

Và cứ như vậy, Phương Chính và Phương Niệm Dung cùng với Hắc Lâu Lan thành lập minh ước, gia nhập Hắc gia liên quân, chính thức tham gia Vương Đình chi tranh.

——

Ây da, uống thuốc, kết quả ngủ quên mất a.

Ta nói ngủ quên, cũng không phải nói dối!

Các đạo hữu có tin không, cả ngày chủ nhật, ta chỉ thức dậy để ăn và lại đi ngủ, tính sơ sơ chắc cũng ngủ tầm hai mươi tiếng thôi ấy mà…

Hôm nay thứ hai, vừa hay lại ngay ngày tái khám, vất vả đường xa, lại chờ mấy cái giờ liền, người đông như đi hội, cảm giác bị giành ô xi thật sự không thoải mái chút nào.

Mà cả tuần qua thì lại phải tăng ca liên tục, não động cũng khá là bất thường.

Các đạo hữu tin không, chứ não ta mấy ngày nay toàn động ra cảm hứng cho mấy bộ khác, bộ này lại chẳng lấy ra được một câu chữ nào.

Cho nên, thật ngượng ngùng, không có chương để đăng a!

Bất quá, cũng không phụ sự cố gắng của ta, lây lắc cả tuần lễ, đem hết mấy chương đóng kho đăng xong, cũng mai hôm nay viết được cái chương này.

Ừ thì, cái này là bù lại chương thiếu của ngày hôm qua.

Còn chương của hôm nay, nhanh chắc 23h tối, chậm có thể sẽ rơi lại ngày mai.

Thành thật xin lỗi mọi người vì sự chậm trễ này. Ta nhất định sẽ cố gắng, cố gắng a!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toaru-majutsu-no-index-copy-nang-luc-gia.jpg
Toaru Majutsu No Index Copy Năng Lực Giả
Tháng 2 2, 2025
bay-kiep-khong-phai-la-qua-khu-ma-la-benh-kieu-tu-la-trang.jpg
Bảy Kiếp Không Phải Là Quá Khứ, Mà Là Bệnh Kiều Tu La Tràng
Tháng 2 9, 2026
cai-nay-dia-ha-thanh-truong-cay-nam
Dungeon Này Mọc Cây Nấm Rồi
Tháng 2 1, 2026
dai-dao-lo-luyen-bat-dau-vuong-phu-the-tu-muu-doat-de-vi.jpg
Đại Đạo Lò Luyện, Bắt Đầu Vương Phủ Thế Tử Mưu Đoạt Đế Vị
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP