Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
than-ma-cung-ung-thuong.jpg

Thần Ma Cung Ứng Thương

Tháng 1 25, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1279. Đại kết cục
yeu-linh-vi-nghiep.jpg

Yêu Linh Vị Nghiệp

Tháng 2 4, 2025
Chương 886. Đại kết cục Chương 874. Cuối cùng quyết chiến (2)
theo-cam-xuong-cay-bo-de-bat-dau-thanh-than

Theo Cắm Xuống Bồ Đề Thụ Bắt Đầu Thành Thần

Tháng 2 5, 2026
Chương 535: Lòng có muốn, cần gì che lấp (đại kết cục) (3) Chương 535: Lòng có muốn, cần gì che lấp (đại kết cục) (2)
ta-khong-the-nao-la-yeu-ma.jpg

Ta Không Thể Nào Là Yêu Ma

Tháng 1 24, 2025
Chương 432. Siêu thoát Chương 431. Vực ngoại Chân Kinh hàng lâm
chu-thien-giang-lam-max-cap-thien-phu

Chư Thiên Giáng Lâm: Max Cấp Thiên Phú

Tháng mười một 26, 2025
Chương 681: Phiên ngoại: Chương cuối (2) Chương 681: Phiên ngoại: Chương cuối (1)
vo-han-tim-chet-tuu-bien-cuong.jpg

Vô Hạn Tìm Chết Tựu Biến Cường

Tháng 2 4, 2025
Chương 367. Đại Kết Cục! Chương 366. Tìm đường chết thành công, hệ thống triệt để trói chặt!
quy-di-giang-lam-may-ma-ta-la-thap-dien-diem-vuong.jpg

Quỷ Dị Giáng Lâm? May Mà Ta Là Thập Điện Diêm Vương

Tháng 1 22, 2025
Chương 1023. Trùng kiến Địa Phủ; Phong Đô đại đế vị cách Chương 1022. Dùng cứng rắn nhất ngữ khí nói nhất sợ lời nói
cao-vo-van-lan-dien-hoa-he-thong.jpg

Cao Võ, Vạn Lần Diễn Hóa Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 361. Vạn tộc đều thần, thương bắt đầu chi cảnh Chương 360. Ba người này, chính là nhân tộc chi tử
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 67: Phí gia loạn, Phí Tài
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 67: Phí gia loạn, Phí Tài

Phương Chính sau khi trở về từ phúc địa Lang Gia, liền lại lần nữa bế quan luyện cổ.

Cái này làm cho Phương Niệm Dung nhìn thấy đều muốn líu lưỡi, trong mắt nàng, hắn gần như đều là mỗi ngày luyện cổ, không có nghỉ ngơi qua, nhiều nhất chỉ nghỉ một chút vào buổi tối cách nhau vài ngày.

Mặc dù đã quen độ khắc khổ này của Phương Chính, nhưng đúng là ngày đêm ở chung, thấy hắn như vậy, lại nhìn lại chính mình liền cảm thấy thật xấu hổ.

Phương Niệm Dung hiện tại cũng khắc khổ vô cùng, một mặc duy trì ôn dưỡng không khiếu, phần nhiều thời gian là tu hành lưu phái, sáng tạo sát chiêu.

Nhưng bởi có Tiểu Túc trợ giúp, Phương Niệm Dung trước nay cũng chưa có gặp phải việc bị địa vực áp chế, cổ trùng cũng là giống như vậy, cho nên so với Phương Chính, nàng quả thật là lười không chịu nổi.

– Có lẽ, ta về sau không nên dùng Tiểu Túc gian lận khi phá vực!

Phương Niệm Dung trong lòng tự nhắc nhở.

Chính mình quá ỷ lại vào Tiểu Túc, đâm ra tu vi cao, căn cơ bạc nhược, kinh nghiệm khuyết thiếu, chiến lực so sánh cùng cảnh giới chỉ có thể tính là trên trung bình, miễn cưỡng xếp vào vị trí thấp nhất trên tốp đầu.

Mà nhìn lại Phương Chính, tuổi so với nàng còn nhỏ, cùng nàng đồng cảnh giới, nhưng là một thân chiến lực, không đến mức quét ngang đồng cảnh giới, thì cũng thuộc loại khó tìm được đối thủ khiến hắn xuất ra toàn lực.

Ít nhất là từ khi quen biết đến giờ, Phương Niệm Dung chưa thấy Phương Chính dùng toàn lực qua. Nàng cũng không biết, rốt cục là Phương Chính có mặt yếu nào hay không nữa.

Mà trong lúc Phương Chính đang an ổn bế quan, Bắc Nguyên bên ngoài đã là gió nổi mây phun.

Chiến cuộc đang ở nhanh chóng lan tràn, khắp nơi đã bắt đầu khai chiến.

Ở một gốc của chiến cuộc.

Đạp đạp đạp…

Liên tục âm thanh dồn dập, từ xa đến gần.

Một đội ngũ cổ sư cưỡi trên lưng khủng trảo mã, đuổi tới một bãi bùng lầy

Khủng trảo mã có hai mắt đỏ đậm, răng nanh dài, là động vật ăn thịt không ăn cỏ.

Nó thân hình bì phát, da thịt chắc khỏe, chiến lực không thể xem thường. Hơn nữa, nó cũng không có chân như ngựa thường, mà là bốn bộ móng vuốt.

Mỗi bộ móng vuốt, đều có màn da, cái này giúp khủng trảo mã không chỉ có thể leo trèo, còn có thể đi lại tự do trên vũng bùn.

– Gia lão đại nhân, bọn họ đi qua nơi này, hướng về bên kia.

Một vị trinh sát cổ sư, hai mắt tỏa ra ánh sáng hồng nhạt, nhìn một vòng liền bẫm báo.

Trung niên cổ sư bên cạnh nghe xong, nhíu mày, sốt ruột nói.

– Không tốt, nhanh! Phía trước chính là đoạn thạch than, qua khỏi đó sẽ ra khỏi Noãn Chiểu cốc. Đếm lúc đó muốn đuổi bắt bọn họ liền khó khăn.

Nhưng vị gia lão bên cạnh lại cười lạnh.

– Yên tâm, Phí Thanh trúng độc cổ của cha ngươi, nguy ở sớm tối, lại còn mang theo con của hắn. Hắn càng thúc giục quỷ vân chạy trốn, trúng độc càng nặng. Ha ha, hắn chạy không xa. Chúng ta truy!

Nói xong, hơi vung tay lên, đoàn người liền nhanh chóng tiếp tục đuổi theo.

Đợi bọn họ đi xa, ngay tại chỗ vũng bùn vừa rồi đột nhiên quay cuồng, từ trong bùn, một con nhộng lớn màu vàng đất chui lên.

Con nhộng mở ra, từ bên trong, một vị trung niên cổ sư, cùng một đứa bé chui ra ngoài.

Cả hai chật vật không chịu nổi, không ngừng thở dốc, tê liệt ngã trên mặt đất.

– Cuối cùng cũng lừa được bọn họ!

Trung niên cổ sư Phí Thanh sắc mặt xanh tím, trúng độc rất sâu.

Tật quỷ vân cổ, đi động cổ trùng của hắn bị người động tay chân. Hắn một đường bị đuổi giết, phát hiện không đúng, liền đem tật quỷ vân cổ bỏ qua, để nó một mình bay đi. Mà hắn tất mang theo con mình, trốn xuống vũng bùn.

Nhưng vì vậy, hắn cũng liền mất đi cổ trùng di động, thân lại trúng độc, đã không còn hy vọng chạy thoát.

– Phí Trường, tên tiểu nhân ti bỉ! Vì chức tộc trưởng, ngươi cư nhiên lại đối đường đệ là ta hạ độc thủ. Đáng giận, thật đáng giận!

Phí Thanh càng nghĩ càng giận, trong tình trạng bị thương nặng, lại nóng giận công tâm, nhất thời phun ra một ngụm máu có màu xanh lục.

– Phụ thân, phụ thân! Ngươi không sao chứ? Ngươi tỉnh lại a!

Cậu bé bị một ngụm máu này dọa sợ tới khóc lớn, nhào vào lòng Phí Thanh.

– Con ta…

Phí Thanh nhìn về phía cậu bé, trong ánh mắt tuyệt vọng lại hiện lên một tia hy vọng cùng kiên quyết. Hắn vươn tay, yêu thương sờ đầu cậu bé, nói

– Tiểu Tài, phụ thân không đi được. Phí Trường mưu mô thâm trầm, ta chỉ có thể lừa hắn nhất thời. Không lâu sau, hắn nhất định sẽ phát hiện không đúng, đuổi giết trở về. Ngươi đi mau, ta thay ngươi cản những người này. Ngươi theo đường nhỏ ta nói cho ngươi kia, có lẽ sẽ chạy ra một đường sống.

– Không! Phụ thân, ta muốn cùng ngươi đi. Chúng ta cùng nhau chạy đi… Phụ thân, ta cầu ngươi…

Cậu bé Phí Tài thương tâm khóc không thành tiếng.

Phí Thanh trong lòng khẩn trương, bắt lấy vai Phí Tài.

– Tiểu Tài, đừng khóc! Nam nhi Bắc Nguyên đổ máu không đổ lệ. Ngươi phải tự tin, trên người ngươi chảy xuôi huyết mạch của Cự Dương tiên tôn, là một người trong hoàng kim gia tộc. Huyết mạch trên người ngươi nồng đậm, tương đương hiếm thấy. Ngươi là người có tư cách tiến nhập Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu.

Phí Thanh nói tới đây, lại ho ra mấy ngụm máu màu xanh, trong mũi cũng bắt đầu có máu chảy ra ngoài. Hắn không để ý, tiếp tục nói.

– Tiểu Tài, ngươi phải sống sót. Tương lai nếu có khả năng, tiến vào Vương Đình, liền đi Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu, thu hoạch trạch ân mà Cự Dương tổ tiên lưu lại. Chỉ có như vậy, ngươi mới có khả năng thay ta báo thù!

– Phụ thân…

– Đi mau! Không đi sẽ không kịp!

Phí Thanh đem Phí Tài đẩy ra. Phí Tài thối lui vài bước, bất lực nhìn phụ thân của mình, mặt đầy nước mắt.

– Đi mau!

Phí Thanh quát.

Phí Tài vươn tay, lâu đi nước mắt, nhưng nước mắt khác lại tràn ra. Hắn căn răng, quay đầu bỏ chạy.

– Con ta, vi phụ đã muốn hết sức, chỉ mong ngươi có thể chạy thoát.

Phí Thanh ngã xuống đất, nhìn Phí Tài chạy xa, hai mắt dần dần trừng lớn.

– Ngu ngốc, ngươi đứng lại đó cho ta!

Phí Thanh nhịn không được, rống to

– A, phụ thân…

Phí Tài chạy vài bước, thế này mới nghe được tiếng gọi, chần chờ nhìn lại.

Phí Thanh cái trán nổi gân xanh, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, quát.

– Tên ngu này, chạy về phía tây bắc a. Ngươi đi về phía đông, ngươi chạy về phía đông nam làm cái gì? Muốn về trong doanh trại gia tộc tìm chết!

– Nga, nga!

Phí Tài vội vàng thay đổi phương hướng.

Nhưng Phí Thanh lại rống to.

– Ngu xuẩn, đó là hướng tây nam!

Phí Tài lại chuyển hướng, thế này mới đi lên đường chính xác, làm cho Phí Thanh cũng thở ra một hơi nhẹ nhỏm. Nhưng đồng thời, cũng bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Đứa con này của hắn, tuy rằng huyết mạch nồng đậm, nhưng từ nhỏ lại có chút vụn về, nhất là còn là một tên mù đường. Thân là người làm cha, Phí Thanh cũng không khỏi tự hỏi, Phí Tài thật sự có thể chạy ra đường sống sao?

Nhất là Phí Trường đa mưu túc chí, Phí Thanh càng hiểu được khả năng không lớn. Nhưng những gì có thể làm, hắn cũng đã làm, chỉ còn biết hy vọng vào ông trời.

Qua một lúc, không ngoài dự kiến, Phí Trường sắc mặt âm trầm, dẫn theo ba vị cổ sư quay lại.

– Phí Thanh, hừ, ngươi quả nhiên trốn ở chỗ này!

Phí Trường âm trầm nói, ánh mắt như đao, sát ý không chút che giấu lộ ra ngoài.

– Không thể tưởng được, ta hôm nay lại chết trong tay tên tiểu nhân ngươi.

Phí Thanh khinh thường cười miệt, cả người lại tê liệt, đã không thể động đậy.

Phí Trường lại cười lạnh, âm hiểm nói.

– Ta sẽ không giết ngươi nhanh như vậy. Phí Thanh, không phải ngươi thanh cao cao ngạo sao? Đợi ta bắt được con trai ngươi, ta sẽ để ngươi tận mắt chứng kiến cảnh con trai mình bị giết. Ha ha ha…

Phí Thanh hai mắt trừng lớn, phẩn hận hét.

– Phí Trường, uổng ngươi là trưởng bối, cư nhiên lại có thể tâm ngoan thủ lạt như thế!

– Hừ, diệt cỏ không tận gốc, gió xuân tới lại mọc. Bắt hắn lại cho ta!

Phí Trường hừ lạnh ra lệnh, hai vị cổ sư bên cạnh lặp tức đi lên, đem Phí Thanh trói gô, sau đó dùng dây thừng, kéo hắn trên mặt đất.

– Ha ha a, Phí Thanh, ngươi ở trên mặt đất, nếm thử mùi vị bùn đất đi. Truy, cần đem tiểu tử kia đuổi giết!

Phí Trường cười lớn, tràn ngập khoái ý.

Hắn cảm thấy, Phí Thanh đã bị bắt, bắt được tiểu tử ngốc kia cũng là việc dễ như trở bàn tay.

Nhưng sự thật lại không như vậy.

Phí Trường đi vào loạn thạch than, ngoại bọn họ ra, không còn ai khác.

– Con mẹ nó, tiểu tử này vậy mà không đi hướng loạn thạch than? Nói, hắn đi nơi nào?

Phí Trường lạnh giọng quát.

Nhưng Phí Thanh một đường bị kéo trên mặt đất, sớm đã bất tỉnh. Phí Trường chỉ có thể đá hắn một cước đánh tỉnh, nhưng đổi lại cũng chỉ là ánh mắt trào phúng của Phí Thanh.

Phí Trường giận quá thành cười, nói

– Ngươi cho là ngươi không nói, ta liền không biết?

Vừa dứt lời, liền thúc giục cổ trùng, tiến hành sưu hồn.

Phí Thanh cả người run lên, đau đến sùi bọt mép. Cổ sư hai bên nhìn thấy, cũng không ai nói lời nào.

Rất nhanh, Phí Trường sắc mặt tái nhợt vì cùng lúc tiếp nhận nhiều kí ức, nhưng là ánh mắt lại hiện lên nét vui vẻ.

– Nguyên lai phụ cận còn có một cái đường nhỏ.

Phí Trường cười lạnh, xoay người nhảy lên lưng khủng trảo mã, hướng đường nhỏ đuổi tới.

Nhưng tới nơi, hắn lại như cũ không phát hiện có dấu vết gì ở nơi này.

– Sao lại như vậy? Tiểu tử này tuổi tác không lớn, còn chưa khai khiếu, chỉ là phàm nhân. Không có khả năng tránh đi trinh sát của ta. Chẳng lẽ ta cướp đoạt trí nhớ cũng chỉ có một bộ phận?

Phí Trường điều tra xung quanh, nhìn đường nhỏ mọc đầy cỏ dại, tâm tình cũng là bất định.

Ô ô ô…

Ngay lúc này, từ bên ngoài Noãn Chiểu cốc, một tiếng kèn hùng hồn truyền đến.

Sắc mặt mấy người Phí Trường nhất thời đại biến.

– Gia lão đại nhân, gia lão đại nhân, thỉnh nhanh chóng hồi viện! Mã gia huy động đại quân, bắt đầu một cuộc chiến không báo trước, doanh địa gia tộc đã báo nguy!

Một vị cổ sư truyền tin, cưỡi trên phi điểu, vội vàng đuổi tới.

– Cái gì?!

Phí Trường kinh hãi.

Phí gia nội loạn chỉ vừa xong, Mã gia đã xâm lược tới cửa, cái này cũng quá là trùng hợp rồi!

– Nếu Phí gia không còn, ta lên được chức vị tộc trưởng còn có ý nghĩa gì? Thủ, tử thủ! Phải bảo vệ được hết thảy! Noãn Chiểu cốc dể thủ khó công, đánh lui đại quân Mã gia không phải là không được. Đúng, ta còn hy vọng!

Nghĩ đến đây, Phí Trường đã đem Phí Tài ném ra sau đầu, hoảng loạn chạy về doanh địa.

Nhưng mà, Mã gia xâm lược cũng không phải là nhất thời, mà sớm đã có mưu tính.

Chuyên môn châm ngòi, lại lợi dụng Phí gia nội loạn, phát động tấn công.

Phí gia mặc dù chiếm địa lợi từ Noãn Chiểu cốc, nhưng lại không ngăn được hùng binh tướng mạnh, nhân tài đông đúc của Mã gia.

Chỉ trong hôm đó, một đại hình thế lực, hoàng kim gia tộc, sở hữu Noãn Chiểu cốc Phí gia bị diệt!

Tin tức này vừa ra, cũng làm chấn động các lộ anh hùng của Bắc Nguyên.

Bất quá, Phương Chính thân tại trong hang bế quan, lại là người bên ngoài đến, tin tức không lưu thông, nên một chút cũng chưa phát hiện.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hy-lap-ta-chinh-la-zeus.jpg
Hy Lạp: Ta Chính Là Zeus!
Tháng 2 9, 2026
loc-dinh-hung-phong.jpg
Lộc Đỉnh Hùng Phong
Tháng 1 19, 2025
than-hao-ta-that-la-dai-phan-phai-a
Thần Hào: Ta Thật Là Đại Phản Phái A
Tháng 2 8, 2026
ta-cung-huong-khung-bo-the-gioi-doa-di-tieu-toan-cau-nguoi-choi
Ta Cùng Hưởng Khủng Bố Thế Giới, Dọa Đi Tiểu Toàn Cầu Người Chơi
Tháng 10 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP