Chương 38: Đã đi vào quỷ đạo
Phương Niệm Dung dẫn Phương Chính đi đến nội vụ đường, thay Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng lấy đồng phục tông môn, tín vật môn phái.
Vừa mới rồi, Hạc Phong Dương cùng Phương Chính đã hoàn thành bàn bạc giao dịch.
Ba người Phương Chính sẽ tạm thời trở thành đệ tử tinh anh của Tiên Hạc môn, thân phận này cũng chỉ là tạm thời, có quyền thoát ly Tiên Hạc môn sau khi điều kiện giao dịch hoàn thành.
Trong thời gian làm đệ tử, ba người phải làm các nhiệm vụ mà môn phái an bày, đương nhiên là có quyền từ chối những nhiệm vụ tổn hại đến tính mệnh, hơn nữa mật độ phát nhiệm vụ cũng không được cao.
Mỗi tháng đệ tử bình thường sẽ nhận một nhiệm vụ cưỡng chế. Ba người mỗi tháng sẽ hai nhiệm vụ cưỡng chế, không thể nhiều hơn.
Đương nhiên, điểm cống hiến bắt buộc phải công bằng với các đệ tử khác. Ba người cũng có thể dùng điểm cống hiến đổi vật tư từ môn phái.
Mà điều khoản giao dịch quan trọng nhất, đó là Phương Chính phải dùng thân phận đệ tử tinh anh của mình, thay Tiên Hạc môn đàm thỏa với Phương Nguyên, làm cầu nối Tiên Hạc môn với phúc địa Hồ Tiên. Ít nhất là giữa hai bên phải thành công thành lập giao dịch.
Vốn ban đầu Hạc Phong Dương là muốn Phương Chính phải kéo Phương Nguyên gia nhập Tiên Hạc môn, trở thành đệ tử trong môn. Nhưng Phương Chính nhất quyết không chịu.
Phương Chính biết rõ, Phương Nguyên tuyệt đối không đồng ý gia nhập môn phái, cho nên một khi đồng ý yêu cầu của Hạc Phong Dương, vậy chẳng khác nào trối cổ mình vào trong Tiên Hạc môn đâu?
Hai bên cò kè rất lâu, cuối cùng Hạc Phong Dương nhượng bộ, đồng ý dừng lại ở chỗ cùng Phương Nguyên làm giao dịch. Bất quá, Phương Chính phải bỏ ra năm cái ngũ chuyển truyền thừa, xem như bù vào tổn thất.
Ban đầu chỉ là ba cái truyền thừa, nhưng bởi vì chỉ có nội dung, không có cổ trùng tương ứng, vì vậy chỉ có thể tính là truyền thừa không trọn vẹn, cho nên từ ba tăng lên thành năm.
Mà năm cái truyền thừa này, phân biệt là mộc đạo, nô đạo, tín đạo, viêm đạo cùng thủy đạo.
Trong đó, nô đạo, tín đạo, viêm đạo chính là nội dung của Tam Vương truyền thừa.
Mộc đạo là lấy từ Thanh Thư, nguồn gốc cũng rất xa xôi. Bắt nguồn từ một con thư trùng bọn họ lấy được trên một bộ thi thể, ở trong một cái hang động hoang, trên đường đi tới Bạch Cốt sơn từ mấy năm về trước.
Mà thủy đạo, là Phương Chính tự mình soạn ra.
Khoảng thời gian Quân Đoàn Thiên Không đáng từng bước thành hình, Phương Chính đã tránh thủ đem những lưu phái mình tu hành viết ra, lặp thành truyền thừa, dự định dùng chúng cống hiến cho Quân Đoàn, hoặc cũng có thể đem đi bố trí truyền thừa, lùa thêm một đám gà con vào Quân Đoàn.
Hiện tại, tiện thể rút ra một cái giao cho Hạc Phong Dương.
Hạc Phong Dương nhận lấy, cũng có chút ngoài ý muốn.
Mặc dù nói đây đều là truyền thừa không trọn vẹn, nhưng giá trị cũng không thấp.
Trăm ngàn cổ sư, mới ra một ngũ chuyển.
Truyền thừa của ngũ chuyển cổ sư, trong giới phàm nhân chính là thứ chỉ có thể ngộ, không thể cầu. Thậm chí là cổ tiên, cũng có thể tham khảo ra rất nhiều thứ trong truyền thừa của ngũ chuyển.
Ban đầu Hạc Phong Dương định moi truyền thừa cổ tiên từ tay Phương Chính, nhưng nghĩ tới Phương Chính sẽ không giao, cho nên liền đòi lấy ba cái truyền thừa ngũ chuyển, sau còn cố ý tăng giá, đòi năm cái.
Hạc Phong Dương còn nghĩ Phương Chính sẽ không thể lấy ra đủ, nhưng không nghĩ tới, Phương Chính lấy ra còn rất dứt khoát.
Nói tới cũng phải nói, trong tay Phương Chính có không ít truyền thừa.
Tam Vương truyền thừa gồm ba cái truyền thừa ngũ chuyển, ngũ chuyển mộc đạo truyền thừa Thanh Thư vẫn luôn giữ cũng là của Phương Chính.
Ngoài đó ra, Phương Chính còn có tứ chuyển cốt đạo truyền thừa lấy từ Bạch Cốt sơn. Ngũ chuyển hư đạo truyền thừa lấy từ huynh muội Lâm gia. Còn có bát chuyển trận đạo truyền thừa của Đồ Tư Diệp.
Tính toán một chút, vận khí của Phương Chính quả thật rất tốt. Người ta muốn một cái đã khó, hắn trong tay lại có đến một tứ chuyển, năm ngũ chuyển, một bát chuyển.
Đương nhiên, vận khí là một lẽ, quan trọng là hắn có đủ thực lực để lấy chúng tới tay, bằng không cũng không có được nhiều như vậy.
Mà quay lại nói, sau khi Phương Chính giao ra nội dung của năm cái truyền thừa, giao dịch của hắn và Tiên Hạc môn trên cơ bản đã hoàn thành. Đương nhiên mấy cái chi tiếc nhỏ nhặt khác cũng không cần phải nói lại.
Sau khi hoàn thành giao dịch, đương nhiên là đến lúc nhận phúc lợi đầu vào, chính là đồng phục và chỗ ở.
Phương Niệm Dung dẫn ba người đi vào chỗ dành cho đệ tử tinh anh.
Ở nơi này có rất nhiều biệt viện, mỗi đệ tử tinh anh đều có cho mình một cái biệt viện. Ba người tuy mới tới, nhưng hiển nhiên cũng có.
Ba người tùy tiện chọn lấy một cái biệt viện còn trống cho mình, liền chia ra.
Ngày hôm sau, thân phận của ba người được công bố.
Tiên Hạc môn công khai ra ngoài, nói ba người là đệ tử của Tiên Hạc môn, gia nhập môn phái từ nhiều năm trước, nhưng vẫn luôn ở bên ngoài làm nhiệm vụ, đến nay mới được triệu tập quay về.
Đồng thời, công khai thân phận của Phương Chính, còn có quan hệ của hắn với Phương Nguyên, lại mượn lý do Phương Chính là đệ tử Tiên Hạc môn, làm hợp lý hóa thân phận đệ tử của Phương Nguyên.
Lúc này, toàn bộ đệ tử mới vỡ lẻ, nguyên lai trong môn còn có bốn vị đệ tử như vậy.
Mà người biết sự thật trong lớp đệ tử, chỉ có một mình Dương Quang. Bất quá, hắn đã bị cổ tiên cảnh báo qua, cấm tiết lộ sự thật.
Dương Quang cũng không có ý định tiết lộ sự thật này ra ngoài. Chỉ là trong lòng vẫn đang tính cách làm sao xử lý được Phương Chính.
Hắn nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng quyết định đầu tiên phải thăm dò ra thực lực của Phương Chính, rồi mới tính đến sau đó làm sao xử lý hắn mà thần không biết, quỷ không hay.
Chính vì vậy, Dương Quang lấy cớ muốn gây khó dễ Phương Chính bởi vì bị Phương Chính xem thường nói với Thiên Hạc Thượng Nhân trong ký hồn tảo trước, để lão không gây trở ngại cho hắn.
Sau đó là bắt đầu kích động các đệ tử tinh anh khác, để bọn họ hoài nghi thực lực của Phương Chính không đủ làm đệ tử tinh anh, còn cố ý kích động mấy người đang nhòm ngó Phương Niệm Dung, để bọn họ đi tìm Phương Chính gây phiền toái, thay chính mình dò đường.
Mà trong lúc Dương Quang đang chuẩn bị mấy việc này, Phương Chính lại đang ở trong biệt viện của mình bế quan.
Không khiếu của hắn bị tổn thương, cho nên mấy ngày nay hắn đều chăm chỉ ôn dưỡng, dùng chân nguyên nhẹ nhàng cọ rửa khiếu vách, để nó có thể nhanh chóng liền lại.
Khiếu vách của không khiếu có khả năng tự chữa lành, chỉ cần không phải là ngay lập tức vỡ nát, nó liền có thể tự mình đem vết nứt khép lại, chỉ là sẽ tốn chút thời gian.
Mà cổ sư, cũng có thể dùng chân nguyên cọ rửa, đẩy nhanh tốc độ khôi phục này lên. Bất quá, cũng không thể mạnh mẻ cọ rửa, mà phải thật nhẹ nhàng.
Khiếu vách tràn đầy vết nứt, sẽ rất yếu ớt, cổ sư điều động chân nguyên, một khi không cẩn thận, sẽ làm nó sụp đổ, tự mình hại chết mình.
Cho nên, sau khi không khiếu bị thương, Phương Chính cũng không có dùng tới cổ trùng qua, nhiều nhất cũng chỉ dùng con đông song cổ để xem lại ký ức của mình.
Trải qua nửa tháng ôn dưỡng, hiện tại nhìn lại, không khiếu của Phương Chính đã tốt hơn khá nhiều.
Nhớ lúc mới ra khỏi giới bích, không khiếu của hắn nhìn như khối cầu thủy tính vỡ, được dán lại bằng keo. Nhìn qua cho người ta cảm tưởng, chỉ cần chạm nhẹ một chút liền sẽ lập tức sụp đỗ.
Nhưng nay, toàn bộ khối cầu đã gần như liền lại, chỉ còn lại một ít vết nứt còn lưu lại. Đây là những vết nứt sâu nhất, cho nên để chữa lành cũng mất nhiều thời gian nhất.
Bất quá, theo tính toán, nhiều nhất là qua thêm năm ngày, những vết nứt này cũng sẽ biến mất, không khiếu cũng có thể hoàn toàn lành lại.
Chỉ là, không khiếu lành lại, nhưng Phương Chính cũng không thể phát huy được toàn bộ thực lực của mình. Bởi vì hắn còn bị áp chế bởi địa vực.
Nhưng cũng không đáng ngại, chỉ cần chờ thêm một đoạn thời gian, từ từ quen thuộc, áp chế cũng sẽ từ từ biến mất. Đến lúc đó, hắn lại có thể phát huy ra chiến lực ngũ chuyển đỉnh phong vốn có của mình.
Đồng thời, trong khoảng thời gian này, Phương Chính thông quá thôi bôi hoán trản cổ, liên lạc trở về phúc địa Đồ Thiên.
Đầu tiên chính là báo bình an, vị trí hiện tại của chính mình. Sau đó là nói rõ về hải thệ với Ảnh Tông.
Mặc dù trong hải thệ có cấm tiết lộ việc này với người ngoài, nhưng Hặc Dạ cùng Ôn Thế Xuân là phân hồn của Lạc Hành, cho nên cũng không tính là người ngoài.
Tiếp theo đó, là hỏi thăm về tình hình hiện tại của Quân Đoàn Thiên Không.
Trải qua nửa tháng thời gian, bên trong phúc địa đã trôi qua được ba tháng có hơn, Quân Đoàn Thiên Không trên cơ bản đã có nhiều thay đổi.
Hắc Dạ đã khái khiếu, còn được Ôn Thế Xuân kéo lên tới tam chuyển, hiện tại đã bắt đầu kế hoạch thống nhất đản nhân.
Lưu Tử Phàm dẫn dắt bốn người theo nô đạo khác, trên cơ bản cũng đã dựng ra thế trận.
Ôn Thế Xuân lo lắng nội vụ Quân Đoàn, đã thông qua thông thiên cổ, tham gia thị trường giới cổ tiên, vừa mua vừa đổi, đã tập hợp được năm đàn thú theo yêu cầu. Năm người nhóm Lưu Tử Phàm cũng đã quen thuộc với chúng.
Lại nói, theo yêu cầu trước đây của Phương Chính, năm người này cũng đã tiến hành lựa chọn lưu phái phụ tu. Cái bọn họ chọn, lại là năm lưu phái ngũ hành.
Lấy ý tưởng từ ngũ hành thiên hồ, năm người muốn hợp tác, dựng thành trận ngũ hành, chuyên môn tự vệ, tránh đi điểm yếu là dễ bị trảm thủ của nô đạo cổ sư.
Mà phía Phong Thiên Ngữ cũng mao dân, bọn họ đã đem cổ phương thôi bôi hoán trản chia thành nhiều công đoạn, thành lập nên một dây chuyền sản xuất, chuyên môn luyện chế loại cổ trùng này.
Về các thành viên còn lại, vẫn còn đang khắc khổ tu hành, không ngừng lớn mạnh.
Có thể nói, Quân Đoàn Thiên Không đã đi vào quỷ đạo, đang phát triển một cách ổn định.
Những việc này, làm Phương Chính vô cùng vừa lòng, có thể an tâm đi tiếp kề hoạch sau này của chính mình.