Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
2k-truc-tiep-mang-em-be-cha-the-nao-khoc-so-em-be-vang

2k Trực Tiếp Mang Em Bé: Cha Thế Nào Khóc So Em Bé Vang

Tháng mười một 19, 2025
Chương 638: Là kết cục, cũng là bắt đầu Chương 637: Hắn đến hắn đến, hắn khiêng loa đi tới!
ta-tai-chu-thien-luan-hoi-hoa-long.jpg

Ta Tại Chư Thiên Luân Hồi Hóa Long

Tháng 1 24, 2025
Chương 443. Đại Kết Cục Chương 442. Thiên Biến
dau-la-chi-ta-vo-hon-cung-hon-hoan-co-the-tu-minh-tu-luyen.jpg

Đấu La Chi Ta Võ Hồn Cùng Hồn Hoàn Có Thể Tự Mình Tu Luyện

Tháng 1 20, 2025
Chương 471. Thần Giới tận thế, vô hạn hành trình Chương 470. Giáng lâm Thần Giới, khai chiến!
vong-du-chi-gap-tram-lan-sat-thuong.jpg

Võng Du Chi Gấp Trăm Lần Sát Thương

Tháng 2 4, 2025
Chương 1029. Đại kết cục Chương 1028. Sống lại
luong-gioi-tu-de-vo-la-gan-ra-tien-vo-cu-phach

Lưỡng Giới: Từ Đê Võ Lá Gan Ra Tiên Võ Cự Phách

Tháng 2 4, 2026
Chương 780: Không gian phong bạo (2) Chương 780: Không gian phong bạo (1)
cuu-thuc-tu-nghia-trang-bat-dau-don-gian-hoa-tu-tien

Cửu Thúc: Từ Nghĩa Trang Bắt Đầu Đơn Giản Hoá Tu Tiên

Tháng 10 21, 2025
Chương 1347: Giảng đạo chư thiên ~ nghỉ ngơi trước một hồi! Chương 1346: Bị ma khí ăn mòn thế giới!
ngu-mot-giay-tang-mot-huyet-khi-ta-thanh-chi-cuong-thon-thien-xa.jpg

Ngủ Một Giây Tăng Một Huyết Khí, Ta Thành Chí Cường Thôn Thiên Xà

Tháng 2 3, 2026
Chương 350: Cái này mẹ nó, thực sự là một tấm hảo miệng nha! Chương 349: A, suýt nữa quên mất nói
ban-gai-cua-ta-dung-la-hao-huynh-de

Bạn Gái Của Ta Đúng Là Hảo Huynh Đệ

Tháng 10 16, 2025
Chương 408 Chương 407
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 36: Đến Tiên Hạc môn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 36: Đến Tiên Hạc môn

Trên trời cao, đàn thiết uế phi hạc bay nhanh.

Gió thổi mạnh, từng đám mây trắng xóa theo đàn hạc bay nhanh mà cấp tốc bay ngược lại.

Phương Chính ngồi khoanh chân trên lưng hạc, nhắm mắt dưỡng thần, tinh thần lại chìm vào trong không khiếu, xem xét lấy không khiếu của chính mình.

Trong không khiếu thứ nhất, tử tinh chân nguyên cô đọng, màu tím sáng bóng ánh lên từng tia tinh quang. Khiếu vách trong suốt như thủy tinh, chỉ là lúc này, nó không láng bóng mà lại tràn đầy vết nứt.

Vô số vết nứt, có lớn có nhỏ, chằng chịt khắp bề mặt khiếu vách. Đây chính là cái giá phải trả khi cường hành chiến đấu trong giới bích.

Trong không khiếu, cổ trùng thành đàn.

Bản mệnh thất chuyển xuân thu thiền đang trầm miên.

Ngũ chuyển có phi lôi kiếm cổ, bảo nguyệt quang vương cổ, tụ lôi cổ.

Tứ chuyển có tạc lôi cổ, phi lôi phiêu miễu cổ, quang thương cổ, kim long cổ, kim ngân nguyệt, kim quang lôi dực cổ, ẩn hình cổ.

Tam chuyển có điện tích cổ, điện tương cổ, điện liệu cổ, điện nhãn cổ, cung tên cổ, đao khí cổ, huỳnh quang cổ, di phong nguyệt, huyết nguyệt cổ.

Tổng cộng hai mươi con cổ trùng.

Ở không khiếu thứ hai, bề ngoài cùng không khiếu thứ nhất giống nhau.

Cũng là tử tinh chân nguyên, cũng là vách thủy tinh đầy vết nứt.

Khác ở chỗ, cổ trùng có vẻ vắng vẻ hơn.

Bản mệnh tứ chuyển bút lông cổ.

Ngũ chuyển có thiên nguyên bảo vương liên, súng cổ, đông song cổ.

Tứ chuyển có con mắt do thám, băng đạn cổ.

Tam chuyển có nghiên cổ, mực cổ, cốt diện cổ, nhục bạch cốt.

Nhị chuyển ngư lôi cổ.

Tổng cộng mười một con cổ trùng.

Nếu tính hết cả hai cái không khiếu, vậy trong người Phương Chính bây giờ có ba mươi mốt con cổ trùng. Trong đó thất chuyển một con, ngũ chuyển sáu con, tứ chuyển mười con, tam chuyển mười ba con, nhị chuyển một con.

Đây là chưa tính mấy con Phương Chính để trong túi đồ chưa lấy ra như ngũ chuyển họa bì cổ, ngũ chuyển thôi bôi hoán trản cổ. Hay như cắt hồn cổ để lại ở phúc địa Đồ Thiên. Còn mấy con không có dùng tới như đao quang cổ chẳng hạn.

Nói chung là, hắn có quá nhiều cổ trùng khi so sánh với một cổ sư ngũ chuyển khác.

Mà những con cổ trùng này, gần như đã không còn cách nào cắt giảm, chỉ có thể tăng thêm.

– Ta cần phải luyện lại giấy cổ, dung họa cổ, mực ấn cổ, màu sắc cổ, bút chì cổ. Còn có tam thủ tửu trùng, điện quang thiễm thước, linh cơ cổ. Thêm một con trư lung vương thảo.

Phương Chính trong lòng tính toán.

Mấy con cổ này, năm con trước là bởi vì luyện họa bì cổ mà mất, còn mấy con phía sau là bởi vì bị Phương Nguyên lấy mất.

– Bất quá, ta trước nên tính toán thay đổi cổ trùng đã.

Phương Chính nghĩ đến đây lại bắt đầu trầm tư.

Thay đổi địa vực, cổ trùng sẽ bị áp chế, chỉ có thông quá việc luyện chế để loại bỏ áp chế. Cho nên thông thường, cổ sư đổi vực sẽ đổi luôn bộ cổ trùng của mình. Trừ phi đó là cổ trùng độc nhất mới giữ lại.

Ví như phi lôi kiếm cổ của Phương Chính, luyện chế loại bỏ áp chế tuy khó, nhưng tuyệt đối dễ hơn luyện lại một con khác. Mà nó còn là hàng độc nhất, do Phương Chính tự mình khai sáng, cho nên cũng không mua được ở bất cứ đâu cả.

Mà cổ trùng trên người Phương Chính, mấy con cổ trọng yếu đều là hàng độc quyền, số ít lại là quý giá khó tìm, cho nên cũng thật hết cách.

Phương Chính ngồi nghĩ khá lâu, cuối cùng tạm thời lặp ra một cái danh sách những cổ trùng có thể đổi, còn có những cổ trùng cổ thể thăng luyện, cuối cùng những con chỉ có thể để đó không thăng cũng không đổi.

– Tiểu Thiên!

Ổn thỏa xong về phương diện cổ trùng, Phương Chính trong lòng gọi.

Tiểu Thiên liền xuất hiện bên cạnh hắn, đoán ý nói.

– Lần này ngươi sống sót khỏi tay cổ tiên, đã hoàn thành thành tụ ẩn, hoàn thành nhiệm vụ phát sinh khẩn cấp. Trước đó ta cũng đã tự đi nâng cấp rồi, hiện tại ngươi không cần phải chờ nâng cấp.

Phương Chính trong lòng ừ một tiếng đáp lại. Ánh mắt chuyển qua mấy cái phần thưởng.

Nguyên điểm, nguyên thạch, tiên nguyên thạch, đạo ngân đều không có nhiều chú ý, đáng chú ý là hệ thống tăng thêm hai chức năng.

Một là hiện thực hóa. Cái này chỉ áp dụng lên Tiểu Thiên. Thông qua năng lực này, nó có thể để người khác nhìn thấy mình mà không còn giới hạn trong túc chủ của nó.

Đương nhiên, hình dạng xuất hiện cũng có thể điều chỉnh, đây cũng là cái thay đổi hình dạng mà trước đây Tiểu Thiên đã nói.

Phương Chính kiểm tra một chút, phát hiện thế mà được phép cài đặt bốn hình dạng. Bất quá sau khi đã cài đặt thì không thể thay đổi. Nhưng bốn hình dạng cũng tính là nhiều rồi.

Phương Chính rất nhanh đã tiến hành cài đặt.

Hình dạng đầu tiên là hình ảnh cách điệu của hắn, chính là hình dạng hắn đã cho Tiểu Thiên xem trước đây.

Hình dạng thứ hai, Phương Chính cài thành một bộ áo bào toàn thân, tay áo rộng, vạc áo rộng phiêu phiêu, có đầy đủ giày, găng tay, mũ chùm đầu, bịt mặt. Từ trên xuống dưới kín mít, ngay cả ở mắt cũng có một lớp kín che.

Đương nhiên màu sắc của bộ áo bào này là trong suốt, hơi tỏa ánh sáng lam.

Mục đích chính của hình dạng này, là xem Tiểu Thiên nhưng một tầng phòng ngự, bao bọc lấy bản thân.

Mà hai hình dạng còn lại, tạm thời Phương Chính chưa có nghĩ ra, cho nên cũng liền để trống.

Còn chức năng thứ hai được thêm vào, gọi là phân tách.

Công dụng của chức năng này cũng tương tự như tên gọi, là đem một vật tách ra. Chuyên môn hỗ trợ cho việc xử lí cổ tài trong quá trình luyện cổ.

Bất quá, công dụng là một lẽ, vào tay Phương Chính nó được dùng như thế nào thì còn tùy thuộc vào hắn nghĩ ra trò gì.

Mà không cần đợi lâu, Phương Chính vừa mới nảy ra một cái ý tưởng rất thú vị. Bất quá còn cần chờ đến một nơi an tĩnh không người, mới có thể tiến hành thử nghiệm.

– Chúng ta đến nơi rồi!

Lúc này, Phương Niệm Dung ở bên cạnh lên tiếng.

Phương Chính mở mắt nhìn lại, liền nhìn thấy một tòa núi cao sừng sửng giấu ở trong mây, đúng là Phi Hạc sơn.

Lại nói, hôm qua, sau khi Phương Niệm Dung nói ra lý do gấp gáp tìm Phương Chính tới, hai bên cũng xảy ra một chút tranh cãi nhỏ.

Đơn giản là Phương Chính không muốn gia nhập Tiên Hạc môn, Phương Niệm Dung lại theo khuyên hắn không nên cậy mạnh. Lời qua tiếng lại một lúc lâu, cả hai nhượng bộ.

Phương Chính sẽ gia nhập Tiên Hạc môn nếu lợi ích đủ lớn, Phương Niệm Dung thông qua tín vật, liên hệ với cổ tiên của Tiên Hạc môn hỏi ý.

Cũng không biết bọn họ nghĩ thế nào, nhưng cuối cùng vẫn là đồng ý làm “giao dịch” với Phương Chính.

Vì vậy mà Phương Chính mới chịu ngồi yên đi tới Tiên Hạc môn.

Đàn thiết uế phi hạc bay tới Phi Hạc sơn, sau đó có trật tự bay vòng qua một bên sườn núi, cuối cùng từ tốn hạ xuống trên một bãi đất trống chuyên dùng cho hạ cánh.

Tiểu Hổ cũng đi theo đàn hạc, đáp xuống ở một bên.

Năm người Phương Chính, Phương Niệm Dung, Thanh Thư, Dược Hồng cùng Dương Quang đồng thời rời khỏi thú cưỡi, đi xuống đất.

Vừa đáp chân xuống đất, ba người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng lặp tức có cảm giác bản thân bị nhìn chằm chằm, ánh nhìn cực kỳ soi mói, giống như bọn họ cởi sạch quần áo, trần trụi đứng giữa trời tuyết rơi.

– Lạc Hành…

Dược Hồng nhỏ giọng gọi, Phương Chính nhìn lại nàng hơi mỉm cười nói.

– Không đáng ngại, là cổ tiên đang quan sát chúng ta, không cần để ý cũng được!

Bốn người bên cạnh không khỏi nhướng mày nhìn lại hắn.

Bị cổ tiên nhìn chằm chằm, còn nói là không đáng ngại? Đủ trang bức a!

– Đi thôi!

Phương Chính cũng không để ý tới, dùng giọng gần giống ra lệnh nói với Phương Niệm Dung.

Dương Quang bên cạnh nhíu mày, tỏa ra khó chịu thay Phương Niệm Dung, nhưng Phương Niệm Dung lại không sao cả, bởi vì nàng quen với điệu bộ này của Phương Chính. Hơn nữa, nhìn thấy bộ dạng này của Phương Chính, Phương Niệm Dung càng thêm thân thuộc.

Phương Chính đã trở lại thành người mà nàng quen biết, càng là người mà nàng ngày nhớ đêm mong.

– Bên này! Dương Quang, ngươi đi bàn giao nhiệm vụ đi. Không cần phải theo chúng ta.

Phương Niệm Dung làm động tác mời, đi trước dẫn đường, đồng thời nói với Dương Quang.

Dương Quang hừ lạnh, cũng không có đi theo.

Trong môn phái, chú trong cấp bậc, đề cao việc tôn sư trọng đạo. Phương Niệm Dung là sư phụ của Dương Quang, chỉ cần không phải là mệnh lệnh làm trái nhân thường, trên cơ bản Dương Quang đều phải nghe lệnh nàng.

Dương Quang lúc này hơi giậm chân, đi về hướng khác.

Phương Chính hơi mị mắt, âm thầm nhìn theo Dương Quang.

– Ngạo mạn, ngông cuồng, tự cao tự đại, tinh trùng xông não… Thiên Hạc Thượng Nhân chấm tên này ở vẻ ngoài cùng tư chất à? Bất quá, cũng không sao. Vừa hay ta đang định diễn vai trang bức, lấy ngươi làm kẻ đánh mặt để dạy dỗ một chút cũng được.

Phương Chính trong lòng nghĩ, ngoài mặt vẫn đạm mạc.

Hắn chấp hai tay sau lưng, thi thi nhiên nhiên đi theo phía sau Phương Niệm Dung.

Người khác nhìn vào, lại cảm thấy không phải là Phương Niệm Dung dẫn hắn đi, mà là Phương Niệm Dung mời hắn đi, còn rất giống Phương Chính là nể mặt lắm mới chịu đi theo.

– Nhìn xem, đó là ai?

– Trong không giống như là đệ tử trong môn a!

– Phương trưởng lão vậy mà khách khí với hắn ta như vậy! Người đó rốt cuộc là ai?

Trên đường đi, bọn họ gặp phải không ít đệ tử, nhưng những đệ tử này đều chủ động tránh qua, lại ở phía sau chỉ trỏ bàn tán.

Ba người Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng quả thật lạ mặt. Mặc dù nói trong tông môn nhiều người, không phải ai họ cũng biết. Nhưng là ba người Phương Chính lại đặc biệt khác lạ.

Thứ nhất là trang phục khác lạ. Tông môn có đồng phục cho đệ tử, cho dù là đệ tử ngoại môn vừa gia nhập cũng được phát đồng phục. Mà ba người, hiển nhiên là không mặc đồng phục.

Thứ hai, cách Phương Niệm Dung dẫn đường cho họ cũng rất khác lạ. Nhìn giống như đang dẫn đường cho khách quý vừa mới ghé thăm.

Thứ ba, cũng là quan trọng nhất. Khí tức trên người khác biệt rất rõ ràng.

Cổ sư ngoại trừ khí tức tu vi ra, trên thân thể còn có một loại khí tức khác, là khí tức địa vực.

Bình thường ở trong một vực, người khác sẽ không để ý cái này, nhưng một khi có người ở địa vực khác đi tới, lập tức sẽ bị phát hiện ngay.

Đối với những người không tiếp xúc nhiều sẽ không phát hiện được rõ ràng. Nhưng đối với những người có hiểu biết, vừa nhìn liền nhận ra ngay điểm khác biệt.

– Đó là…

– A, là Phương Nguyên!

– Phương Nguyên là ai?

– Là người giành được phúc địa Hồ Tiên!

– Cái gì? Cư nhiên là hắn!

– Hắn rốt cuộc cũng xuất hiện a.

Bốn người từ ngoài phía ngoại môn, đi vào nội môn, lặp tức dẫn phát oanh động.

Nửa tháng trước, Phương Nguyên ngang nhiên xuất hiện, trở thành người đăng đỉnh, thành chủ nhân phúc địa Hồ Tiên.

Tiên Hạc môn công bố Phương Nguyên là người trong môn phái, làm vô số đệ tử tò mò về thân phận của hắn. Nhưng suốt nửa tháng qua, cao tầng Tiên Hạc môn đều bảo trì trầm mặt, không ai nói lời nào, bọn họ muốn truy hỏi, cũng không biết nên hỏi ai.

Không nghĩ tới ngày hôm nay, “Phương Nguyên” lại xuất hiện trong tông môn như thế này.

Các đệ tử xì xào bàn tán, một truyền mười, mười truyền trăm, rất nhanh trong Tiên Hạc môn đều biết, “Phương Nguyên” đã có mặt trong môn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

comic-ben-trong-ninja-chi-than.jpg
Comic Bên Trong Ninja Chi Thần
Tháng 1 18, 2025
nam-thang-the-tu-lam-hoang-de-nao-co-khi-dai-hiep-thoai-mai
Nằm Thẳng Thế Tử, Làm Hoàng Đế Nào Có Khi Đại Hiệp Thoải Mái
Tháng 2 7, 2026
hp-tro-choi-nguoi-choi-xuyen-qua-nguyen-tac-co-the-muon-lam-gi-thi-lam-ma.jpg
[hp] Trò Chơi Người Chơi Xuyên Qua Nguyên Tác Có Thể Muốn Làm Gì Thì Làm Mà
Tháng 12 5, 2025
truong-sinh-tien-toc-tu-tha-cau-hong-hoang-bat-dau.jpg
Trường Sinh Tiên Tộc: Từ Thả Câu Hồng Hoang Bắt Đầu!
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP