Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-la-tao-hoa-thanh-lien-hoa-hinh-ngong-cuong-mot-chut-thi-da-sao.jpg

Ta Là Tạo Hóa Thanh Liên Hóa Hình, Ngông Cuồng Một Chút Thì Đã Sao?

Tháng 1 31, 2026
Chương 265: hoàn toàn mới mê huyễn đại trận Chương 264: ăn công đức Bạch Liên
tuyet-the-pham-tien.jpg

Tuyệt Thế Phàm Tiên

Tháng 2 4, 2026
Chương 252: Lại một cái người xuyên việt Chương 251: Nguyên lai hắn là người mẫu đại soái ca
tin-tuc-toan-tri-gia.jpg

Tín Tức Toàn Tri Giả

Tháng 1 26, 2025
Chương 1031. Cử thế vô song ôn nhu Chương 1030. Ma tính Hoàng Cực
dai-hoang-kiem-de.jpg

Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Tháng 3 1, 2025
Chương 2586. Chớp mắt, vĩnh hằng! Chương 2585. Chỉ là hiếu kỳ, không có!
ta-lao-thit-muoi-tro-lai.jpg

Ta Lão Thịt Muối Trở Lại!

Tháng 1 24, 2025
Chương 69. Giả vờ thật thì thật cũng giả Chương 68. Sở Môn Thế Giới
theo-toa-long-gieng-bat-dau-vo-han-mo-phong.jpg

Theo Tỏa Long Giếng Bắt Đầu Vô Hạn Mô Phỏng

Tháng 1 26, 2025
Chương 668. Bình thường Chương 667. Đem hi vọng giao cho chấn sáng
phong-luu-chan-tien.jpg

Phong Lưu Chân Tiên

Tháng 12 6, 2025
Chương 650: Nghĩa Trang Kỳ Lạ Chương 649: Lang Ảnh Phá
Tam Quốc Lưu Bị Chủ Mưu, Mưu Tận Thiên Hạ

Tam Quốc: Lưu Bị Chủ Mưu, Mưu Tận Thiên Hạ

Tháng mười một 11, 2025
Chương 344: Nhất thống thiên hạ, Tiêu Dao Hầu Trịnh lộ ra mưu (phụ bản hoàn tất cảm nghĩ) Chương 343: Cắt râu vứt áo, Viên Thiệu thất bại thảm hại
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 31: Khổ nhục kế
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 31: Khổ nhục kế

– Vì cái gì? Vì cái gì còn chưa nhìn thấy?

Phương Niệm Dung cưỡi trên lưng bạch hạc, một đường bay nhanh. Trong lòng gấp đến độ như đang bị thiêu sống.

Nàng nắm lấy lông của bạch hạc, khiến nó cảm giác như chính mình đang bị vặt sạch lông. Chỉ có thể điên cuồng bay nhanh.

Trong tầm mắt của Phương Niệm Dung, cảnh vật xung quanh dùng tốc độ bàn thờ bay ngược về sau. May mắn là thế giới này là không có máy bay, lại vô cùng rộng lớn, nên cũng không đến mức xảy ra tai nạn hàng không.

Mà ở phía xa xa, một vách tường dựng đứng, nối liền trời và đất. Nhưng càng tiếp cận, càng có thể thấy được, bức tường này là do ánh sáng trắng ngưng tụ mà thành. Bên trong còn có kim quang lấp lóe, khí tượng bàng bạc, đường hoàng chính trực.

Đây là giới bích của Trung Châu, gọi thánh hiền giới bích.

Trong cổ giới, bao quanh ngũ vực đều có giới bích, nối liền trời đất, ngăn cách ngũ vực.

Bao quanh mỗi một vực, lại có một giới bích khác nhau, màu sắc bắt đồng, tên gọi cũng không giống.

Trước mắt Phương Niệm Dung, chính là thánh hiền giới bích của Trung Châu. Theo phương hướng của nàng, xuyên qua thánh hiền giới bích, liên tiếp chính là chướng khí giới bích, sau đó mới tới nội bộ Nam Cương.

Thánh hiền giới bích lấy màu trắng làm chủ, mà chướng khí giới bích lấy màu tím làm chủ.

Nhưng Phương Niệm Dung giờ khắc này cũng không có tâm tư quản mấy việc này, nàng bây giờ chỉ lo cho Phương Chính.

Thời gian trước, bận rộng nhiều chuyện, Phương Niệm Dung cũng không có thời gian quan sát Phương Chính thông qua Tiểu Túc. Hơn nữa nàng cũng không muốn soi mói cuộc sống của hắn, nên cũng không có theo dõi.

Sau đó chạy đi Nam Cương, cũng không có xem, chỉ muốn chờ đến lúc chân chính gặp mặt.

Nhưng đột nhiên, nàng nhận được cảnh báo, Phương Chính đang gặp nguy hiểm đến mạng sống. Nàng vội vàng điều ra hình ảnh của hắn, nhưng lại không xem được.

Theo lời của Tiểu Túc, Phương Chính đang ở trong phúc địa của cổ tiên, trừ phi là phúc địa nó từng vào, bằng không cũng không có cách nào thông qua cảm ứng của thiên địa mà quan sát tới.

Mà thời điểm xảy ra việc này, cũng là lúc Nghiễn Thạch lão nhân động sát tâm với mấy người Phương Chính.

Hiện tại tuy nguy hiểm đã qua, Phương Chính an toàn, cảnh báo cũng biến mất. Nhưng trong lòng Phương Niệm Dung cũng là tràn đầy lửa nóng, chỉ hận không thể lập tức ở bên.

– Định tiên du, ta mặc dù có định tiên du, nhưng con mẹ nó, ta căn bản không biết hắn đang ở nơi nào.

Phương Niệm Dung tức giận nghiến răng.

Nàng từng đổi định tiên du từ Tiểu Túc, bởi vì cảm thấy con cổ trùng này thật thú vị. Nhưng vì lo sợ cổ tiên, nàng vẫn luôn giấu nó trong hệ thống, cũng không dám lấy ra lần nào.

Hiện tại, Phương Niệm Dung rất muốn dùng nó, nhưng lại không biết được cảnh tượng cần đến.

Nàng còn nhớ rất nhiều cảnh đã đi qua ở Nam Cương, nhưng lại lo lắng một khi vận dụng, bỏ qua Phương Chính, liền làm thời gian hội ngộ càng thêm kéo dài.

Cho nên chỉ có thể vắt kiệt sức của bạch hạc, bay như điên trên đường.

Vì tranh thủ thời gian, nàng còn không tiết vận dụng thủ đoạn gia tốc lên người nó. Cái này là đang trực tiếp bào mòn sự sống của nó.

Phương Niệm Dung cũng đau lòng, nhưng giữa nó và Phương Chính, nàng chọn Phương Chính.

– Xin ngươi, đừng xảy ra chuyện gì?

Phương Niệm Dung trong lòng cầu khẩn. Nàng cũng muốn hướng vị thần tín ngưỡng của mình cầu khẩn, nhưng lại nghĩ đến bản thân ở thế giới khác, thần cũng độ không tới, vì vậy chỉ có đi cầu như vậy.

Mà lúc này, ở Nam Cương.

Thanh Thư và Dược Hồng tỉnh lại, đi ra khỏi hang động.

Trong ký ức của hai người, cả hai là vì mệt mỏi quá độ, cho nên đã tìm đến nơi này để nghỉ ngơi lại.

Mà đi thêm về phía trước không xa, hai người liền chân chính chạm tới giới bích.

Cả hai rất nhanh lên đường, chờ đến lúc đến được giới bích, hai người không khỏi cảm thán.

– Dù nhìn thấy nhiều ngày, nhưng vẫn không thể không nói, đây thật là hùng vĩ!

– Không sai. Cho dù chỉ là khí, có thể xuyên qua, nhưng lại vững chắc, như thể đang chống đỡ cả trời và đất.

Hai người đều cảm khái không thôi, nhưng rất nhanh lại nhìn nhau, Dược Hồng lấy ra hai bức họa, trải trên mặt đất. Mà Thanh Thư lại vội vàng dùng bookmark, truyền tin cho Phương Chính.

Mấy thứ này, đều là do Phương Chính bổ sung trước khi hai người được đưa đi.

Rất nhanh sau đó, Phương Chính thông qua bức họa, đi tới bên này.

Bọn họ cũng không vội vả rời đi, bởi Phương Chính còn đang chờ.

Tiểu Hổ đã bị hắn điều tới, cũng sắp đuổi kịp tới đây. Đoạn đường tiếp theo, Phương Chính cần có nó.

Nửa ngày sau, Tiểu Hổ xuất hiện trong tầm mắt của ba người.

Nhưng mà trước khi nó kịp đuổi tới, một đám cổ sư không biết từ đâu nhảy ra. Thế trận rất lớn, dẫn đầu có đến ba ngũ chuyển. Còn bảy tứ chuyển cùng mười mấy tam chuyển.

Những người này, đều do Phương Chính nhờ Ảnh Tông an bày trước khi đi, giúp hắn diễn một tuồng khổ nhục kế.

Đám người hùng hổ đuổi giết, ba người hăng hái chiến đấu. Phương Chính một đối ba ngũ chuyển, cùng năm tứ chuyển, lại bởi vì trước đó “bị thương” liền rơi vào khổ chiến.

Ba người vừa đánh vừa lui, may nhờ Tiểu Hổ đuổi kịp, đem theo bọn họ bay vào giới bích.

Đám người lại không từ bỏ, chống đỡ áp lực từ giới bích, tiếp tục đuổi theo.

Giới bích uy áp đối với ngũ chuyển cũng rất cao, ở nơi này mỗi một lần vận dụng chân nguyên, không khiếu sẽ chịu chấn động kịch liệt, dùng càng nhiều, thậm chí có thể vỡ không khiếu mà chết.

Cho nên bình thường xuyên qua giới bích, cổ sư sẽ chủ động hạn chế dùng chân nguyên cùng cổ trùng, từ từ đi qua.

Mà đến cấp bậc cổ tiên, vậy từ từ là không được. Không cường công liền qua không xong. Cho nên xuyên qua giới bích là việc cực kì tổn thất, không có cổ tiên nào nguyện ý đi làm, trừ trường hợp bất đắc dĩ.

Phương Chính hiện tại chỉ mới ngũ chuyển, cũng có thể từ từ đi qua. Nhưng ở nơi này, kết hợp việc hắn đang “trọng thương” thì cổ sư tam chuyển ngược lại còn muốn áp quá hắn một đầu.

Phương Chính chỉ có thể lựa chọn hướng giới bích cường công, mở ra một đường đi, cố gắng kéo dài khoảng cách.

Đương nhiên đây cũng là dựa vào đặc tính từ vi càng cao, áp chế càng lớn của giới bích. Độ khó khi cường công giới bích của Phương Chính, cách biệt với độ khó cổ tiên gặp phải như cách biệt trời và đất.

Nói ngắn gọn, giới bích là lượng thân người đi mà tạo áp chế.

Tiểu Hổ lúc này cũng rất gian nan. Nó cũng là sinh vật sống, cũng chịu giới bích áp chế. Bản thân lại là vạn thú vương, áp chế cũng tương đương tứ chuyển cổ sư.

Nó mỗi một lần đập cánh, đều tốn rất nhiều sức lực. Mà cổ trùng trên thân nó lúc này cũng cảm nhận được bản thân đang rời xa Nam Cương, liền chủ động tách ra, bỏ bó mà đi, quay đầu bay trở về phía Nam Cương.

Mỗi mảnh địa vực đều có khác biệt, đối với sinh vật phàm cấp đến từ vực khác có áp chế. Cổ trùng trên người Tiểu Hổ là cổ trùng Nam Cương, lại là cổ trùng hoang dã, chúng tuyệt đối không nguyện ý đi Trung Châu.

Tiểu Hổ cũng không muốn, nhưng nó lại bị Phương Chính nô dịch, không thể trái lệnh. Cho nên chỉ có thể gắn gượng, không ngừng bay tới.

Ba người một bưu gian nan đi tới, phía trước bị giới bích cản đường, phía sau lại có truy binh.

Phương Chính cả người đẫm máu, vì nhiều lần bảo hộ Thanh Thư và Dược Hồng, trên người vết thương chằn chịt, trong vô cùng thê thãm.

Hai cái không khiếu của hắn cũng tràn đầy vết nứt, cổ trùng đều có tổn thương.

Màn khổ nhục kế này, diễn cũng vô cùng chân thật!

Phương Chính vô cùng hài lòng, bất quá trong lòng cũng là hướng Ảnh Tông giơ lên hai ngón giữa.

Đây con mẹ nó là muốn mượn việc này chỉnh hắn.

Rất nhanh, Tiểu Hổ vì đi đường dài, lúc này đã kiệt sức, bị đám tam chuyển cổ sư đuổi kịp.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng hạc minh vang vọng trong giới bích.

Phương Niệm Dung kịp thời xuất hiện!

Nàng nổi giận đùng đùng, đem toàn bộ kìm nén trong lòng, chuyển thành sức lực, oanh tạc vào đám truy binh.

Có Tiểu Túc thay nàng che chở, Phương Niệm Dung có thể ở cảnh giới phàm nhân không nhìn áp chế của giới bích. Chỉ là, khi nàng trở thành cổ tiên, che chở sẽ không còn tác dụng.

Tiểu Thiên cũng có thể làm được như vậy, chỉ là Phương Chính không cho phép mà thôi.

Có Phương Niệm Dung cứu tràng, đám truy bị chết quá nửa, phần còn lại chỉ có thể tức giận nhìn theo, tiếc nuối quay trở về.

Cổ tiên áo bào đen đang chờ ở bên ngoài, nhìn thấy đám tàn binh quay lại, trong lòng cũng nhịn không được đối Phương Chính rủa mấy câu.

Này đó cổ sư đều là nô lệ của Ảnh Tông, tu vi càng cao, muốn mua càng tốn nhiều tài nguyên.

Cho Phương Chính mượn diễn kịch, không ngờ hắn lại đem tam chuyển giết sạch, chỉ có tứ chuyển, ngũ chuyển là còn sống quay về.

Ảnh Tông đúng là muốn gõ Phương Chính, nhưng không ngờ chớp mắt vậy mà bị cắn trả ác như vậy.

Bất quá, hắn cũng không biết người giết là Phương Niệm Dung chứ không phải Phương Chính. Bởi vì sự việc diễn ra trong giới bích, bất cứ ai cũng không có cách nào tra xét. Muốn biết, chỉ có thể về sưu hồn đám tàn binh này.

Mà tự nhiên đi xem lại cảnh bản thân bị hung hăng vã mặt, vậy cũng quá là mất mặt rồi. Cho nên hắn cũng xem như không biết, đem cục tức này nuốt xuống.

Hắn đem toàn bộ tàn binh thu vào tiên khiếu, hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn về phía giới bích, liền quay đầu trở về.

Hắn trong lòng đã ghi nhờ, chỉ cần sau đại kế chính mình còn sống, liền phải hung hăng giáo huấn Phương Chính một phen.

Mà phía bên kia, có Phương Niệm Dung mở đường Tiểu Hổ cũng thành công xuyên qua hai tầng giới bích, chính thức đặt chân đến Trung Châu.

Vừa ra ngoài, nó liền một đầu ngã xuống, rầm một tiếng, ngã lăn quay trên mặt đất.

Mà bạch hạc cũng Phương Niệm Dung cũng hoàn toàn kiệt sực, té xuống ở bên cạnh Tiểu Hổ.

Phương Niệm Dung chật vật chui khỏi cách của bạch hạc, chạy tới xem bên này.

Thanh Thư và Dược Hồng thương thế chầm trọng, cả người đầy máu. Mà cổ trùng bị địa vực áp chế, phát huy không ra công dụng vốn có. Tứ chuyển trị liệu cổ trùng, ở đây chỉ có thể phát huy thực lực của tam chuyển, mà chân nguyên tiêu hao cũng không có thay đổi.

Hai người muốn trị thương tự thân đã khó, lại còn phải chiếu cố Phương Chính.

Phương Chính bị thương so hai người còn nặng hơn, ý thức đã bắt đầu mơ hồ, ngồi không muốn vững. Hắn chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng Phương Niệm Dung đang chạy về phía mình, liền ngã quỵ, hoàn toàn hôn mê.

Trước khi hôn mê, trong lòng còn không nhịn được kêu gào.

– Lạc Hành, ngươi con mẹ nó lại hại lão tử trọng thương. Ngươi này cái đồ điên thích tìm chết, đây con mẹ nó là cơ thể của ta a!

Đáng tiếc, Lạc Hành hiện tại đã ngủ, căn bản nghe không thấy tiếng lòng của bản hồn.

Linh hồn của hắn bị thương quá nặng, sớm đã là nỏ mạnh hết đà, chỉ cố chống đỡ mặt mũi trước Ảnh Tông.

Lúc vừa nhìn thấy Phương Niệm Dung đuổi tới, Lạc Hành liền giao lại thân thể cho bản hồn, chính mình đã chìm vào giấc ngủ, mượn chức năng luyện hồn của không gian linh mệnh để dưỡng thương.

Còn may là Phương Niệm Dung tới sớm, bằng không hắn đã phải vắt kiệt chính mình đến mức phải bám vào hệ thống mới không biến mất để tiếp tục chống đỡ.

Cho nên phải nói, Phương Niệm Dung tuy có chút dư thừa trong cuộc sống của Phương Chính, nhưng không thể chối cải, nàng đôi khi cũng có chỗ hữu dụng, hoặc nhiều hoặc ít mà thôi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Hải Tặc Thúc Thúc, Chính Nghĩa Của Ngươi Không Đủ Tuyệt Đối
Hải Tặc: Thúc Thúc, Chính Nghĩa Của Ngươi Không Đủ Tuyệt Đối
Tháng 10 26, 2025
lung-tua-van-minh-cap-9-de-ta-tin-dien-tu-than-minh
Lưng Tựa Văn Minh Cấp 9, Để Ta Tin Điện Tử Thần Minh?
Tháng mười một 20, 2025
linh-khi-khoi-phuc-bat-dau-thu-hoach-duoc-thuy-chi-ho-hap.jpg
Linh Khí Khôi Phục: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Thủy Chi Hô Hấp
Tháng 1 18, 2025
cai-nay-hoc-can-ba-khong-don-gian.jpg
Cái Này Học Cặn Bã Không Đơn Giản
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP