Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tu-sung-vat-tiem-bat-dau.jpg

Từ Sủng Vật Tiệm Bắt Đầu

Tháng 1 10, 2026
Chương 1000 : Đánh rắn động cỏ Chương 999: Không giống như là tới gặp người quen
tinh-hai-tranh-ba-lam-trung-toc-hoang-de.jpg

Tinh Hải Tranh Bá Làm Trùng Tộc Hoàng Đế

Tháng 1 26, 2025
Chương 811. Đại kết cục Chương 810. 3 tộc tranh bá - tấn cấp chủ thần
tan-the-moi-ngay-muoi-lien-rut-ta-nhat-dinh-vo-dich.jpg

Tận Thế: Mỗi Ngày Mười Liên Rút, Ta Nhất Định Vô Địch!

Tháng 2 16, 2025
Chương 266. Lấy một đồ vạn, vạn nhân trảm! Chương 265. A Hạo, ta nhớ ngươi muốn chết
Tà Võ Chí Tôn

Các Ngươi Luyện Võ Ta Đọc Sách

Tháng 1 16, 2025
Chương 250. Siêu thoát ở chỗ ta! Chương 249. Cự đầu giáng lâm!
toan-dan-dai-hang-hai-ta-bat-dau-mot-dau-tau-ma

Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma

Tháng 1 30, 2026
Chương 1217: Kết thúc, nhưng cũng là khởi đầu mới (2) Chương 1217: Kết thúc, nhưng cũng là khởi đầu mới (1)
dragon-ball-bat-dau-trunks-bi-vegeta-nghe-trom-tieng-long

Dragon Ball: Bắt Đầu Trunks Bị Vegeta Nghe Trộm Tiếng Lòng

Tháng 10 21, 2025
Chương 610:: Đại kết cục hai. Chương 609:: Đại kết cục một.
hong-hoang-tiet-giao-than-truyen-nhung-doi-thu-hai-la-hau.jpg

Hồng Hoang: Tiệt Giáo Thân Truyền, Nhưng Đời Thứ Hai La Hầu!

Tháng 2 4, 2026
Chương 364: 【 Phá vương thành hoàng, thân bảo chi lộ 】 Chương 363: 【 Không phá thì không xây được, nhược thủy khó khăn 】
truc-tiep-thanh-tien-bat-dau-khen-thuong-cuc-dao-de-binh.jpg

Trực Tiếp Thành Tiên, Bắt Đầu Khen Thưởng Cực Đạo Đế Binh!

Tháng 12 9, 2025
Chương 577: Tấn thăng Chân Tiên! Chương 576: Thái Hư đạo trường!
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 26: Nàng?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 26: Nàng?

– Cái kia, cổ tiên đại nhân, ngài hài lòng sao?

Phương Chính cười như không cười, hỏi.

Nghiễn Thạch lão nhân không nói gì, lần thứ hai sưu hồn.

Kết quả, lần này cùng lần trước giống nhau.

Lão lại sưu hồn lần thứ ba, kết quả không hề sai biệt. Có chăng, chính là ký ức của Phương Chính sau ba lần bị sưu hồn đã cơ bản được sắp xếp lại, không còn hỗn loạn như lần đầu.

Nghiễn Thạch lão nhân lúc này thu tay, đánh giá nhìn lại Phương Chính.

Trước đó, Phương Chính thông qua sát chiêu bước nhảy alpha đi vào phúc địa Sinh Tử, lão cũng không có nhìn hắn, đã lập tức tiến hành sưu hồn.

Hiện tại, sau khi nhìn lại Phương Chính, lão không khỏi lại lần nữa ngoài ý muốn.

– Ngươi vậy mà lại có hai linh hồn!

Phương Chính im lặng không đáp, mà đổi lại, hai người Thanh Thư và Dược Hồng thì giật mình.

Trong đình nhỏ ven hồ này, cũng không phải chỉ có hai người Phương Chính cùng Nghiễn Thạch lão nhân, mà tính luôn hai người, ở đây có năm người.

Ngoài Phương Chính cùng Nghiễn Thạch lão nhân, còn có vị cổ tiên thần bí, cùng với hai người Thanh Thư và Dược Hồng.

Mà hai người Thanh Thư, Dược Hồng cũng không còn hôn mê. Trong lúc chờ Phương Chính tới đây, cả hai đã bị đánh thức.

Hiện tại nghe một câu này của Nghiễn Thạch lão nhân, hai người không giấu được sự kinh hãi.

Con người trời sinh ra, chỉ có một xác một hồn. Nhưng hiện tại, Nghiễn Thạch lão nhân lại nói cho hai người, Phương Chính có đến hai linh hồn.

Nghiễn Thạch lão nhân cũng không có để ý hai người họ, trong mắt lão, hai người này chẳng khác con kiến cỏ là bao. Nhưng ngược lại, Phương Chính thì rất có ý tứ.

Ban đầu lão gọi tĩnh hai người Thanh Thư và Dược Hồng, nguyên nhân cũng là vì Phương Chính.

Nghiễn Thạch lão nhân mặc dù là cổ tiên, nhưng cũng không phải là dạng không để ai vào mắt. Ngược lại, lão đối với người có tài ôm tâm tình thưởng thức.

Nhất là khi thông qua sưu hồn Thanh Thư, Dược Hồng biết được Phương Chính có chỗ hơn người, cũng là có ý mời chào làm môn hạ Ảnh Tông. Để hắn trở thành sư đệ của Cừu Cửu cũng không tệ chút nào.

Vì vậy, gọi tĩnh hai người Thanh Thư, Dược Hồng, cũng là một dạng đối với Phương Chính tỏa ra thiện ý. Đồng thời, cũng là đánh vào “lòng tốt” của Phương Chính, bắt người tất cứu, sẽ khiến hắn ngoan ngoãn đi vào khuông khổ.

Nhưng sau khi sưu hồn Phương Chính xong, lão chợt nhận ra. Phương Chính là yêu nghiệt gấp mấy lần hiểu biết của Thanh Thư cùng Dược Hồng. Đồng thời, cũng chẳng có cái lòng tốt muốn cứu người nào ở trong hắn.

Phương Chính đi đến nơi này, căn bản là biết bản thân hết đường chạy trốn, ngoan ngoãn nghe lời sẽ bớt đau đớn hơn phản kháng, cho nên ngoan ngoãn. Còn về Thanh Thư và Dược Hồng, hắn chưa từng để ý tới.

Với Phương Chính, hai người này còn sống thì tốt, chết cũng không vấn đề.

Trí đạo cổ tiên tuy có thể suy tính được rất nhiều thứ, nhưng nếu tình báo có sai lầm, thì phán đón cũng sẽ có sai lầm. Nếu không phải tận mắt gặp được Phương Chính, Nghiễn Thạch lão nhân quả thật đã đón sai về con người hắn.

Mà lúc này, Nghiễn Thạch lão nhân đã lần thứ tư tiến hành sưu hồn Phương Chính. Bất quá lần này lão không nhắm vào Lạc Hành, mà chuyển hướng sang bản hồn.

Nhưng ngay sau đó, Nghiễn Thạch lão nhân cau mày.

Lão có thể phát hiện ra bản hồn đang ở đó, nhưng lại không có cách nào chạm được vào hắn, càng đừng nói tới sưu hồn.

– Có ý tứ!

Nghiễn Thạch lão nhân thử vài thủ đoạn, như cũ không thể chạm được bản hồn, nhịn không được khen một tiếng.

– Bất quá, lão phu cũng không phải là không có cách.

Nói xong, lão vận dụng một cái phàm cấp sát chiêu, hướng Phương Chính chợp một cái, lại hơi kéo về phía mình.

Ngay sau đó, dưới ánh mắt của Thanh Thư và Dược Hồng, một cái bóng màu trắng xám xanh bị lôi ra khỏi người Phương Chính.

Lạc Hành cứ như vậy, bị trực tiếp lôi ra ngoài!

Phương Chính lảo đảo lui về sau mấy bước, thân thể đột nhiên trở nên có phần trống rỗng, hắn ánh mắt mong lung, nhưng rất nhanh đã lấy lại tinh thần. Trên mặt liền lặp tức hiện lên vẻ kiên dè, thậm chí là có chút sợ hãi.

Mà về phần Lạc Hành, hắn bị Nghiễn Thạch lão nhân giữ trong tay, nhưng lại rất kiên định, còn có dư lực nhìn lại chính mình, sau đó nở nụ cười.

Đây là lần đầu tiên hắn ra khỏi thân thể trong khi Phương Chính vẫn còn sống. Cảm giác cũng rất là thích thú.

Nghiễn Thạch lão nhân nhìn thoáng qua Lạc Hành, lại chuyển sự chú ý sang Phương Chính.

Lão đưa tay, vận dụng thủ đoạn, tiến hành sưu hồn bản hồn. Nhưng là, vẫn thất bại.

Có Tiểu Thiên che trở, Nghiễn Thạch lão nhân vô pháp chạm tới bản hồn, vô pháp sưu hồn hắn.

– Hảo thủ đoạn!

Nghiễn Thạch lão nhân thử rất nhiều biện pháp, cuối cùng nói, trong giọng nói ẩn ẩn hiện lên một chút tức giận.

Đường đường một vị cổ tiên, phân thân một vị tôn giả, bản thể còn là người khai sáng hồn đạo, kết quả lại không có biện pháp với linh hồn của một cổ sư phàm nhân.

Lão thậm chí đã thử tiêu diệt bản hồn, cũng là bó tay không có cách nào. Cái này không làm lão tức giận, chính là không thể nào.

Ánh mắt Nghiễn Thạch lão nhân lại lần nữa chuyển về phía Lạc Hành.

Cũng may lão cẩn trọng, không có lập tức diệt trừ hắn, bằng không hiện tại liền xem như một chút tin tức cũng không lấy được.

Hiện tại, lão đã không cần cái gì mà Phương Nguyên, cái gì mà định tiên du. Lão chỉ cần mấy cái tin tức cụ thể về các đại sự kiện trong đầu Lạc Hành, nhất là về việc túc mệnh cổ bị hủy.

Lạc Hành thấy Nghiễn Thạch lão nhân nhìn mình, hơi nhún vai cười trừ, cũng không có phản ứng gì.

– Hừ!

Nghiễn Thạch lão nhân hừ lạnh, hơi vung tay, đem Phương Chính, Thanh Thư, Dược Hồng cùng với Lạc Hành giam lại, bản thân lại quay về chỗ bế quan của mình.

Lão muốn tiến hành suy tính. Với năng lực của lão, không tin không thể tính ra được cái gì.

Mà với mấy người Lạc, Phương, Thanh, Dược, tầm mắt hơi chuyển một chút, bốn người đã bị giam vào chung một cái mật thất. Cũng không có dây trối hay xiềng xích gì, thậm chí là không khiếu cũng không bị chấn áp, chỉ có cổ trùng là dùng không được mà thôi.

Kỳ thực Nghiễn Thạch lão nhân cũng không để ý xem bọn họ có dùng cổ trùng hay không, dù gì cũng không làm nên sóng gió gì.

Nhưng sau khi đọc được nội dung của sát chiêu bước nhảy alpha, lão không đề phòng là không được.

Nếu nói trong tay Phương Chính sát chiêu nào đáng sợ nhất. Vậy đáp án tuyệt đối không phải là lôi minh hay là vạn vật đồng họa, mà chính là bước nhảy alpha.

Có thể nói, bước nhảy alpha chứa đựng tinh túy của họa đạo, lấy họa đạo làm ra thủ đoạn của vũ đạo. Mượn nhờ Không huyệt, bỏ qua khoảng cách để đi tới một nơi khác.

Còn may là đây chỉ là phàm cấp sát chiêu, còn có thể áp chế cổ trùng để ngăn chặn phát động. Nếu mà là tiên cấp sát chiêu, Phương Chính muốn chạy, cho dù là ai cũng bắt hắn không nổi.

Nếu mà đem nó kết hợp với vạn vật đồng họa, mượn nhờ đạo ngân trong thiên nhiên…

Nghiễn Thạch lão nhân không cần dùng tới thủ đoạn trí đạo để suy tính, chỉ bằng đầu óc bình thường của mình, lão cũng có thể nói, Phương Chính chính là tiến có thể công, lui có thể thủ, mà không được thì có thể chạy, thuộc loại cực kì khó chơi.

Bất quá, đó là tương lai, Phương Chính hiện tại làm không được. Mà tương lai, thì ai mà nói trước được chứ.

Biết đâu giây tiếp theo, Nghiễn Thạch lão nhân suy tính ra về việc túc mệnh cổ bị hủy, liền quay lại trực tiếp đem Phương Chính bóp chết.

À không, là đem Lạc Hành bóp chết, bởi yêu nghiệt là Lạc Hành chứ không phải Phương Chính.

Thật lòng mà nói, Lạc Hành yêu nghiệt đến mức, khiến một vị cổ tiên như Nghiễn Thạch lão nhân phải có tâm đề phòng.

Mà Lạc Hành hiện tại, hắn còn hồn nhiên lượn qua lượn lại, cảm thụ cảm giác nhẹ nhàng bay bỏng của hình thái linh hồn.

Không cần vận dụng cổ trùng cũng có thể bay, rất khiến hắn thích thú.

Mà ba người Phương, Thanh, Dược lúc này đang ngồi tựa lưng vào vách tường, vừa nhìn Lạc Hành, vừa trò chuyện.

– Lạc Hành, đệ rốt cuộc là làm sao?

Dược Hồng hỏi.

Phương Chính cười khổ, nói.

– Gọi ta Phương Chính, đó mới là Lạc Hành

Nói xong, hơi hướng mặt ra dấu với hai người về phía Lạc Hành.

Hai người nhìn lại Lạc Hành, có chút không biết nên nói gì.

– Việc gì đã xảy ra giữa hai người?

Thanh Thư suy tư một lúc, hỏi.

Phương Chính nhìn Lạc Hành, bất đắc dĩ gọi.

– Ngươi bớt nghịch đi được không, cũng không phải lần đầu ngươi ở trạng thái này.

Lạc Hành nghiêng đầu nhìn lại, mỉm cười, đáp.

– Không cần để ý ta, cứ nói cho họ biết cũng không sao. Dù sao ta là ăn nhờ ở đậu, cũng không phải chủ nhà, không có quyền ngăn cản. Ân, lão nhân gia này thật chu đáo!

Hắn nói xong, còn khen Nghiễn Thạch lão nhân một câu.

Linh hồn vốn không thể phát ra âm thanh, trên cơ bản sẽ chỉ có Phương Chính nhờ vào Tiểu Thiên nghe được tiếng Lạc Hành.

Nhưng trong mật thất lại được Nghiễn Thạch lão nhân để lại thủ đoạn, có thể giúp linh hồn phát ra âm thanh. Mục đích muốn mượn cuộc trò chuyện giữa bốn người để lấy thêm thông tin.

Đây cũng là lý do bốn người bị giam cùng một chỗ.

Phương Chính nghe xong, khóe môi có chút giật giật.

Lạc Hành cứ nói mình ăn nhờ ở đậu, nhưng mà đã hai tháng rồi, thân thể đều do hắn làm chủ, bản hồn căn bản chen không ra.

– Tính, vẫn là không nên cùng tên điên so đo.

Phương Chính thở dài bất lực, chuyển mắt nhìn qua hai người Thanh Thư, Dược Hồng.

– Năm ta năm tuổi, trong một đêm mưa xuân, Lạc Hành đột nhiên xuất hiện, sau đó rơi vào thân thể ta. Từ đó đến này, ta và nàng luôn sống cùng cơ thể. Đại khái chính là như vậy.

– Nàng?

Thanh Thư và Dược Hồng vẻ mặt dại ra, nhìn lại Lạc Hành.

Mặc dù Lạc Hành hiện tại là linh hồn, trạng thái cũng không tốt, nhìn khá mơ hồ. Gương mặt nhìn cũng không được rõ ràng, nhưng hình thể, nhìn thế nào cũng là cơ thể nam nhân.

– Đúng vậy a. Ta nguyên bản là nữ, nhưng sau khi chui vào cơ thể đó, trải qua thời gian dài, bộ dạng của linh hồn cũng liền tự đắp nặn theo hình dạng của thân thể. Mà ta cũng không để ý tới cái này lắm, cho nên cũng mặc kệ. Cơ mà, không ngờ ngươi vậy mà lại gọi ta bằng “nàng”.

Lạc Hành lúc này thôi bay loạn, hắn bắt chéo chân, ngồi lơ lửng trên không trung, chống cằm nhìn xuống ba người, nói.

Thanh Thư và Dược Hồng vẻ mặt chợt hiểu, xong lại chuyển sang không ngờ.

Hai người không ngờ, chính là trong thân thể Phương Chính vậy mà lại tồn tại linh hồn của một cô gái. Quan trọng nhất là, mười mấy năm qua, cũng không nhìn thấy một điểm nữ tính nào trên người Phương Chính, thậm chí, còn có chút ngầu.

Phương Chính lại ném cho Lạc Hành ánh mắt bất đắc dĩ, nói.

– Chỉ có bản thân ngươi mới không xem chính mình là nữ thôi!

– Nha, là như vậy sao?

Lạc Hành hơi nheo lại hai mắt, nụ cười trên môi thu lại, nét mặt trở nên rất lãnh đạm.

Phương Chính hơi giật mình, hắn chợt nhận ra, chính mình đã nói sai một vấn đề.

Lạc Hành không phải không xem chính mình là nữ, mà là vẻ ngoài không cho phép hắn tỏa ra nữ tính. Mà cũng vì vẻ ngoài, nên khiến rất nhiều người không xem hắn là nữ, vì vậy hắn phải quên đi giới tính của bản thân.

Thay lời khác nói, là không ai xem Lạc Hành là nữ, cho nên hắn cũng xem chính mình là nam.

Phương Chính lúc này tránh đi ánh mắt lãnh đạm của Lạc Hành, nhỏ giọng nói.

– Thực có lỗi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-toc-xam-lan-ta-dung-hop-van-vat-xuat-quan-vo-dich
Vạn Tộc Xâm Lấn, Ta Dung Hợp Vạn Vật, Xuất Quan Vô Địch
Tháng mười một 3, 2025
thanh-nu-den-tu-hon-tren-duong-tro-ve-can-than-mot-chut
Thánh Nữ Đến Từ Hôn? Trên Đường Trở Về Cẩn Thận Một Chút!
Tháng mười một 7, 2025
phe-pham-trao-doi-cho-tranh-nan-ta-tan-the-dac-y.jpg
Phế Phẩm Trao Đổi Chỗ Tránh Nạn, Ta Tận Thế Đắc Ý
Tháng 1 21, 2025
giet-quai-len-cap-cuoi-cung-thanh-mot-doi-vo-thanh.jpg
Giết Quái Lên Cấp, Cuối Cùng Thành Một Đời Võ Thánh
Tháng 4 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP