Chương 222: Nội tâm dao động
– Tiểu Thú Vương, ngươi không cần xúc động. Có chuyện đều có thể hảo hảo nói chuyện. Ngươi muốn có đường đi tới Vu Sơn, chúng ta có thể từ từ nói chuyện, hoàn toàn có thể thương lượng.
Vương Tiêu bị Phương Nguyên đạp dưới chân, giờ khắc này trong lòng vô cùng lo sợ, không khỏi xin tha.
Phương Nguyên sống lại, cảm xúc cũng rất mãnh liệt, lại suy tính đối sách, hoàn toàn không để ý xung quanh. Hắn một bên lẩm bẩm, lúc giận dữ lúc trầm tư, khi thì thở dài, thậm chí còn có ngâm thơ.
Trong nhận định của Tiêu Mang, Phương Nguyên đã là một tên điên.
Tên điên không đáng sợ, tên điên biết đánh nhau mới đáng sợ. Mà một tên điên có chiến lực cao siêu, lực áp quần hùng lại càng đáng sợ.
Ai mà biết được, một tên điên lại còn mạnh mẻ như Phương Nguyên, có thể làm ra hành động nào chứ. Hơn nữa mạng mình còn đang nằm dưới chân của Phương Nguyên, Vương Tiêu đương nhiên không thể nào bình tỉnh.
– Nga? Ngươi muốn cho ta biết đường nhỏ đi Vu sơn?
Phương Nguyên nhướng mày, nhìn xuống Vương Tiêu.
– Đương nhiên! Bất quá ngươi phải thả ta một con đường sống!
Vương Tiêu thấy Phương Nguyên đáp lại mình, nói càng thêm gấp.
– Hừ!
Phương Nguyên hừ lạnh, một phát đạp nát đầu của Vương Tiêu.
Vương Tiêu cũng là kiêu hùng, hung ác nham hiểm, lạnh lùng vô tình. Muốn hắn nói ra đường đi Vu sơn, vậy cần phải có nô lệ cổ.
Mà nô lệ cổ, Phương Nguyên đã biết phải dành cho ai. Hơn nữa trong kế hoạch lần này của hắn, cũng không có chỗ cho Vương Tiêu.
Lúc này, Phương Nguyên lại lấy đi cổ trùng của Vương Tiêu, còn đem không khiếu của hắn đúc cho thú lực thai bàn cổ.
– Như thế, tư chất của thú lực thai bản cổ đã có tám thành ba. Tiên nguyên tiêu hao nhiều ra một tia, đạt tới hai phân có thừa. Phách Quy, ngươi đang định khuyên ta thu tay sao?
Phương Nguyên lúc này nói.
– Di! Ngươi như thế nào lại biết ý tưởng của ta?
Địa linh kinh ngạc.
– Ta đương nhiên biết.
Phương Nguyên hừ lạnh, lại thả ra khí tức của xuân thu thiền.
– Phách Quy, ngươi cảm nhận một chút, đây là cái gì?
Địa linh quả nhiên lại chấn kinh rồi!
– Đây, đây là khí tức lục chuyển tiên cổ! Giống như, giống như là xuân thu thiền… Xuân thu thiền danh liệt thứ bảy trong thiên hạ kì cổ! Ngươi chỉ là một phàm nhân, như thế nào lại có tiên cổ bực này?
Một lần trước, Phương Nguyên cùng địa linh tranh luận nửa ngày, cuối cùng Phương Nguyên khuyên không được, chỉ có thể bại lộ xuân thu thiền.
Hiện tại, Phương Nguyên vừa bắt đầu đã trực tiếp thẳng thắng, cũng liền tiếp kiệm ra không ít thời gian.
– Phách Quy, ta cũng không giấu diếm ngươi, ta tương lai chính là cổ tiên, thông qua xuân thu thiền trọng sinh trở về.
– Cái gì?!
Địa linh giật mình, trong nhất thời có chít không kịp tiếp thu.
Phương Nguyên thần sắc ngạo nghễ, chậm rãi nói.
– Ta trở lại quá khứ, biết được hết thảy. Phách Quy, ta chính là chủ nhân tương lai của ngươi, một đời trước, đã thành công luyện ra thứ hai không khiếu cổ…
Lần trước, hắn đã thuyết phục được địa linh. Lần này, Phương Nguyên lại biết được tương lai, cũng có được kinh nghiệm quý giá khi luyện thứ hai không khiếu cổ, có những thứ này, địa linh càng nhanh bị thuyết phục hơn trước.
– Ngươi trẻ tuổi, ngươi thật là chủ nhân tương lai của ta? Nghe lời ngươi nói, giống như thật sự luyện thành thứ hai không khiếu cổ! Mặc kệ ngươi có phải gạt ta không, ta đều thật cao hứng. Bởi vì cái này ý nghĩa, khả năng thành công của thứ hai không khiếu cổ lại tăng ba thành!
Địa linh vui mừng nói.
– Ít nói lời thừa, Phách Quy. Ta sống lại, càng biết tình hình lúc này nguy cơ tứ phía. Đầu tiên, ta muốn giết một người!
Một lúc sau, Long Thanh Thiên ngã trên mặt đất, uất hận mà chết.
Phương Nguyên liền đem không khiếu của Long Thanh Thiên cùng cổ trùng của hắn ta lấy đi.
Đồng thời cũng mượn việc này, trước loại trừ hậu họa có một mảnh phúc địa bị Long Thanh Thiên nhiễm độc, làm mất việc thất thoát tiên nguyên. Sau là cũng cố chứng cứ chính mình sống lại với địa linh.
– Phách Quy, đem ta truyền tống đến nơi này.
Phương Nguyên lại nói, chớp mắt liền xuất hiện ở trước mặt ma đạo cổ sư Chương Tam Tam.
Chương Tam Tam chỉ là tứ chuyển cổ sư, nhưng trên người hắn lại có thứ Phương Nguyên muốn, chính là ngũ chuyển nô lệ cổ.
Cũng là dựa vào con cổ này, một lần trước Phương Nguyên mới có thể nô dịch Phương Chính.
Rất nhanh, Chương Tam Tam bị Phương Nguyên giết chết, cổ trùng cùng không khiếu cũng bị Phương Nguyên lấy tới tay.
Phương Nguyên lấy được nô lệ cổ, liền nói với địa linh.
– Phách Quy, kế tiếp là đây!
Hắn chỉ vào một người, sau đó liền bị đưa đi.
Ở một bên khác, Phương Chính đang đi trong truyền thừa, bỗng nhiên hơi cao mày.
– Kì quái, trong lòng sao đột nhiên lại bất an?
Bản hồn trong lòng tự hỏi, còn đang muốn cẩn thận kiểm tra quanh.
Bỗng nhiên một bóng người xuất hiện, một quyền nện thẳng vào mặt hắn, đem hắn đánh bay.
Tiếp theo sau đó, là một cước mạnh mẽ đạp xuống.
Cũng may Lạc Hành kịp thời hỗ trợ, đem thân thể lăn qua một bên.
Nhưng ngay sau đó, Phương Chính nhận phải một cước vào bụng, bị đá cho nội tạng xuất huyết.
Một màn này, cùng trước một lần giống nhau như đúc. Làm cho Phương Nguyên trong lòng cũng có chút nhẹ nhõm lại.
Hắn quyết định lại lần nữa nô dịch Phương Chính, nhưng lo sợ Phương Chính cũng biết được tương lai, làm ra thay đổi, cho nên vừa lên không trực tiếp nô dịch, mà là thử thăm dò, ra quyền cùng kiếp trước hoàn toàn giống nhau.
Lúc này đây, Phương Nguyên mới thúc giục nô lệ cổ.
– Nô lệ cổ?! Khốn kiếp!
Phương Chính cắn răng, muốn tránh né, nhưng là nội tạng đã bị thương, tránh không thoát. Kết quả cùng lần trước giống nhau, bị nô lệ cổ bám vào người.
Khác ở chỗ, lần này là bám vào bản hồn, chứ không phải Lạc Hành.
Bản hồn vốn đang làm chủ cơ thể, nhưng hắn cũng không có kí ức của một đời trước, hoàn toàn không biết việc Lạc Hành từng bị Phương Nguyên nô dịch qua. Cho nên lúc này đây, cũng là bất ngờ không kịp phòng.
Mà Lạc Hành ở trong thân thể lại là trầm mặt không nói gì, chỉ tận lực trốn phía sau bản hồn.
Phương Nguyên sống lại, biết trước kế hoạch vây bắt, lúc này liền đang ở bày kế, muốn từ giữa lấy đi lợi ích lớn nhất.
Mà Phương Chính, chính xác là Lạc Hành, cũng bởi vì sống lại, cũng đang ở bày kế, muốn tận lực vơ vét chỗ tốt.
Lạc Hành mượn việc thời gian cấp bách, cần tính lại kế sách, đem bản hồn đẩy ra phía trước. Một mặt đúng là muốn tận lực tính kế, mặt khác còn là vì để bản hồn thay hắn gánh chịu lần nô dịch này của Phương Nguyên.
Chỉ cần Lạc Hành không sao, phía sau hắn có thể áp chế lại bản hồn, âm thầm tính kế Phương Nguyên.
Phương Nguyên lúc này nhìn thấy đám khói màu vàng của nô lệ cổ bám lên người Phương Chính, lại bắt đầu cảm nhận được sự chống cự thông qua linh hồn, liền bắt đầu bước tiếp theo.
Phương Nguyên lần này cũng không có động tay đánh người, mà lúc này dùng vẻ mặt trào phúng nhìn Phương Chính, hỏi.
– Ta vẫn luôn thắc mắc, ngươi là Phương Chính, hay là Lạc Hành?
Bản hồn giật mình.
Làm sao Phương Nguyên lại biết trong người Phương Chính có đến hai linh hồn? Rốt cuộc một lần trước đã xảy ra việc gì, lại làm việc này bại lộ?
Một chút giật mình này, lại khiến linh hồn của hắn dao động.
Phương Nguyên cùng Phương Chính vốn đang so sánh hồn phách, ngay lập tức cũng phát hiện được sự dao động này, trong lòng cũng là hơi trầm xuống.
– Quả nhiên như ta đã dự đoán.
Phương Nguyên có dự đoán về việc trong người Phương Chính có đến hai linh hồn, còn là bất nguồn từ cách tự xưng của Phương Chính sau khi bị nô dịch.
Cổ sư bị nô dịch, đối với chủ nhân của mình tuyệt đối không có giấu giếm. Nếu là thông thường, Phương Chính ở trước mặt người khác vẫn tự xưng là Lạc Hành, nhưng ở trước mặt Phương Nguyên sẽ xưng là Phương Chính. Bởi “Phương Chính” là tên thật của hắn, sẽ không giấu giếm Phương Nguyên mà dùng tên giả.
Nhưng là lần trước, Phương Chính vẫn luôn tự xưng là “Lạc Hành” đại biểu đây mới là tên thật của hắn, còn cái tên “Phương Chính” chỉ là tên giả.
– “Phương Chính” không phải là tên giả, mà hẵn là tên của cái “vỏ bọc” này đi!
Phương Nguyên lại nói.
Bản hồn kinh ngạc, ánh mắt không khỏi hơi rung động một chút.
Đổi vị mà nói, với Lạc Hành thì lời Phương Nguyên vừa nói là chính xác.
– Phương Nguyên đây là đang nói chuyện với Lạc Hành.
Bản hồn rút ra kết luận, vội vàng điều chỉnh lại tâm tình.
Hai lần vừa rồi hắn bị dao động, Phương Nguyên thừa cơ tiến lên, khói vàng của nô lệ cổ đã bám sâu vào người hắn một phần mười có hơn.
Cho nên lúc này, bản hồn biết bản thân phải bình tĩnh, mới có thể chống đỡ tiếp.
Nhưng là câu tiếp theo của Phương Nguyên, suýt làm hắn mất bình tĩnh lần nữa.
Chỉ nghe Phương Nguyên dùng giọng chăm chọc nói.
– Ngươi trốn trong người đệ đệ của ta bao lâu rồi? Hắn lúc này chắc vẫn còn tồn tại đi, ở trong người ngươi. Lại nói, ngươi hẵn là rất muốn giết ta đi? Nhưng đến hiện tại còn chưa ra tay với ta, là bởi vì bị ngăn cản bởi linh hồn kia đi!
Bản hồn trong lòng không khỏi hoảng sợ.
Bởi vì câu cuối của Phương Nguyên, khiến hắn cảm thấy Phương Nguyên đang nói với chính mình, chứ không phải với Lạc Hành.
Rất lâu trước đây, Lạc Hành từng hỏi bản hồn: “Ngươi cảm thấy chỉ có mình ta muốn giết người thôi sao? Ít nhất đối với Phương Nguyên, từ sau khi khai khiếu ta đã không muốn giết hắn, nhưng là cảm giác đó vẫn còn tồn tại. Vậy ngươi nói xem, nó đến từ đâu?”
Câu trả lời là, đến từ bản thân bản hồn.
Đây là lý do từ đó về sau, bản hồn không còn đem việc Lạc Hành bệnh hoạn ra nói nữa. Bởi bản thân hắn còn muốn giết chết ca ca thân sinh của mình, thì làm gì có tư cách nói người khác bệnh hoạn
Phía sau, Lạc Hành lại hỏi: “Phương Chính, hành động của cơ thể là căn cứ theo ý chí mạnh nhất thời điểm đó, ngươi cảm thấy giữa ta và ngươi, ý chí của ai mạnh hơn đây?”
Lời này của Lạc Hành, có thể giải thích rộng ra một chút là.
Bởi vì cơ thể có hai linh hồn cùng tồn tại, cho nên thường xuất hiện tình trạng không cùng ý kiến. Mà cơ thể chỉ có một, trong cùng thời điểm, không thể làm hai cái hành động khác nhau.
Nếu hai linh hồn nhường nhịn thì tốt, nhưng nếu đối đầu, tranh chấp gây gắt thì sao? Cơ thể chỉ có thể làm theo một bên, thì đương nhiên ai mạnh hơn, thân thể sẽ làm theo người đó.
Mà ý chí của Lạc Hành, vốn luôn mạnh hơn bản hồn, bởi vì Lạc Hành là xuyên việt giả, có hai mươi năm cuộc đời trước khi xuyên việt, còn từng trải qua không ít đả kích.
Mà bản hồn, cũng chỉ là một đứa trẻ, nhỏ hơn Lạc Hành ít nhất mười lăm tuổi. Cuộc đời trải qua quá ít, gần như không có, mọi nhận thức đều là thông qua ký ức mơ hồ của Lạc Hành mà có.
Cho nên, ý chí của hắn không bằng Lạc Hành.
Vì vậy khi hắn muốn giết Phương Nguyên, Lạc Hành không đồng ý, thì hành động của cơ thể sẽ là không ra tay với Phương Nguyên.
Lạc Hành từ đầu cũng đã biết rõ việc này, cho nên khi bị bản hồn chỉ chít, hắn đã dùng câu hỏi để phản bác.
Nói cũng phải nói, Lạc Hành cũng là người còn non trẻ, cho nên mới phản kích như vậy. Nếu đổi lại là hắn của bây giờ, hắn sẽ không chỉ không phản bác, còn rất vui vẻ xem đó là lời khen.
Mà bản hồn, cũng vì vậy nhận ra nội tâm của mình, cho nên vẫn luôn cố gắng đè ép, vờ như không có chuyện gì.
Không nghĩ tới, ngày hôm nay vậy mà lại bị Phương Nguyên phát hiện. Còn nói hoạch toẹt ra như vậy.
Còn may, Phương Nguyên là hiểu lầm thành Lạc Hành, không biết đó lại là bản hồn.
Tâm lí may mắn này, cũng vừa hay giúp bản hồn chống đỡ lại. Nhưng dù vậy, nô lệ cổ cũng đã thẫm thấu vào hồn phách của hắn bốn phần hơn.
Phương Nguyên khẽ mỉm cười, lại nói tiếp.
– Cái này cũng không quan trọng, nếu bị ngươi giết, cũng liền tính là tại ta kỹ không bằng người. Bất quá, ta cũng là rất tò mò, ngươi rõ ràng có hệ thống, vì sao lại không dùng? Hay là nói, bởi vì nhiệm vụ thất bại, cho nên bị phạt không thể dùng?
Bản hồn mở to hai mắt, không giấu nổi kinh hãi nhìn Phương Nguyên.
Phương Nguyên biết tới hệ thống, bản hồn thông qua Lạc Hành cũng biết đại khái.
Nhưng hắn không nghĩ tới, Phương Nguyên lại biết Phương Chính vì nhiệm vụ thất bại mà không dùng được hệ thống.
Chẳng lẽ Phương Nguyên biết tới nhiệm vụ cưỡng chế rồi?
Bản hồn vô cùng kinh hãi, tâm tình đã gần như không thể bình tĩnh nổi.
Phương Nguyên cảm nhận được bản hồn dao động mãnh liệt, trong lòng cũng là giật mình.
Hắn vừa rồi nói, cũng chỉ là đoán mò dựa trên trí nhớ vô cùng khiếm khuyết về tiểu thuyết hệ thống trong đầu mình. Nhưng không nghĩ tới, vậy mà lại bị hắn đoán trúng.
Chẳng trách một lần trước, còn có lần này, Phương Chính đều không xuất ra hệ thống đối phó lại Phương Nguyên. Nguyên lai là dùng không được.
Bản hồn lúc này tâm tình thật sự không xong, chỉ có thể miễn cưỡng chống cự, nhưng là nô lệ cổ đã lây nhiễm hắn đến tám phần, đã không thể lui.
Phương Nguyên biết lần này chính mình lại thành công, nhưng là hắn cũng không muốn kéo dài. Cho nên Phương Nguyên nghĩ nghĩ một chút, lại nói.
– Ngươi hẵn là biết ta vừa sống lại đi? Thế nào, còn muốn tiếp tục kế hoạch bắt ta? Không định từ bỏ sao? Hay là nói, ngươi có một cái nhiệm vụ yêu cầu đối phó ta? Mà chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ này, ngươi mới có thể lại dùng hệ thống?
Những câu hỏi này, đều là Phương Nguyên tự phổng đoán ra.
Mặc dù lần trước không có ai nói Phương Chính cũng tham gia kế hoạch.
Nhưng từ một số lời nói, còn có ánh mắt của hai người Thiết, Bạch khi nhìn Phương Chính, Phương Nguyên cũng mơ hồ đoán ra.
Còn về nhiệm vụ, cũng là căn cứ bản tính không thích tranh, không thích cược, lấy việc luôn phải ổn thỏa của Phương Chính mà đoán ra. Nếu không phải bị bắt buộc, Phương Nguyên tin là Phương Chính giờ này đã cách Tam Xoa sơn một đoạn xa.
Cứ như vậy, Phương Nguyên một lần đoán, cũng là đánh cho bản hồn phòng tuyến sụp đỗ, hoàn toàn bị nô dịch.
– Ai, quả nhiên, sinh lí không yếu, nhưng tâm lí thì quá yếu!
Lạc Hành im lặng quan sát từ đầu, giờ khắc này không khỏi thở dài trong lòng, đồng thời vội vàng dùng ý chí tự thân, ngạnh sinh sinh đoạt quyền khống chế cơ thể từ tay bản hồn.
– Thuộc hạ Lạc Hành, tham kiến chủ nhân!
Phương Chính lúc này bò dậy, quỳ xuống trước mặt Phương Nguyên, cung kính hành lễ.