Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
truc-dao-truong-thanh

Trục Đạo Trường Thanh

Tháng 2 10, 2026
Chương 1383: Khai Thiên đại yến 【 Canh thứ ba 】 Chương 1382: Gặp lại Hạo Nhiên Chân Quân 【 Canh thứ hai 】
thanh-tuu-he-thong-cua-ta-rat-co-van-de.jpg

Thành Tựu Hệ Thống Của Ta Rất Có Vấn Đề

Tháng 4 29, 2025
Chương 483. Thân ái kí chủ tiểu bằng hữu Chương 482. Ai khi dễ ai?
khong-phai-nguoi-quan-ke-huy-diet-keu-cap-1-kho-lau-binh.jpg

Không Phải, Ngươi Quản Kẻ Huỷ Diệt Kêu Cấp 1 Khô Lâu Binh?

Tháng 1 31, 2026
Chương 172: Hành t nhậtnh ( Toàn văn xong ) Chương 171: Cướp nơi tay, đi theo ta
tuyet-ung-lanh-chua.jpg

Tuyết Ưng Lãnh Chúa

Tháng 2 26, 2025
Chương 62. Lãnh chúa (2) Chương 61. Lãnh chúa (1)
f7932fb5d24b00eb5384b108df31f7ab

Ta Đã Không Làm Đại Lão Thật Nhiều Năm

Tháng 1 16, 2025
Chương 751. Ngươi nghe nói qua giang hồ sao? Chương 750. Kinh thiên nhất kích!
tan-the-truc-tiep-trieu-hoan-antifan-ve-sau-kinh-dong-quoc-gia

Tận Thế Trực Tiếp Triệu Hoán Antifan Về Sau, Kinh Động Quốc Gia

Tháng 12 21, 2025
Chương 735: Phiên ngoại người sư phụ này, không có phí công nhận Chương 734: Lần sau trực tiếp, chờ ta thông báo! (4)
nu-than-ta-chi-muon-de-cac-nang-bao-ban-thuong.jpg

Nữ Thần? Ta Chỉ Muốn Để Các Nàng Bạo Ban Thưởng!

Tháng 2 5, 2026
Chương 110:: Không đồng dạng Ân Mộc Nghiên! Tiếng Đức trên lớp tư mật sự tình!-2 Chương 110:: Không đồng dạng Ân Mộc Nghiên! Tiếng Đức trên lớp tư mật sự tình!
nguoi-tai-uchiha-bat-dau-dung-hop-tobirama-mo-ban

Người Tại Uchiha, Bắt Đầu Dung Hợp Tobirama Mô Bản

Tháng 10 15, 2025
Chương 171: Cuối cùng nhiệm vụ Chương 170: Chúng ta bên trên!
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 219: Sắp thành lại bại
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 219: Sắp thành lại bại

Bên ngoài đại điện, trong lúc Phương Chính và Thiết Nhược Nam đang nói chuyện…

– Thiết gia khốn kiếp, cư nhiên lại cùng Lạc Hành cấu kết.

– Lạc Hành này xem ra đã gia nhập vào Thiết gia!

– Chúng ta đáng lẽ nên sớm nghĩ tới, Thiết gia lão tộc trưởng Thiết Mộ Bạch là bị cái gì hấp dẫn tới?

– Thiết gia cho dù là siêu cấp thế lực, cũng không có quyền độc chiếm. Tiên tàng mỗi người đều có phần.

Chiến trường thãm thiết, tình cảm quần hùng càng thêm sôi trào.

Nhìn về phía địa điện Thanh Đồng, rất nhiều cổ sư tức giận đến hai mắt muốn phun lửa.

Ở nơi đó, một màng hào quang màu tím đem đại điện hoàn toàn bao phủ. Thiết gia tứ lão lại chiếm cứ bốn hướng, canh phòng nghiêm mật.

Mà Thiết Bạch Kì, tất đứng ở cửa đại điện, từ trên cao nhìn xuống, chỉ huy đàn chó.

Thiết Bạch Kì là một lão giả, tóc bạc trắng, trên trán còn có con mắt thứ ba, lóe ra tinh quang.

Lão là ngũ chuyển nô đạo cổ sư, gia lão Thiết gia, từng là tài tướng đắc lực của Thiết Mộ Bạch. Sau khi nhận được lệnh triệu tập của Thiết Mộ Bạch, lão liền xuất quan, ngàn dặm xa xôi đi vào Tam Xoa sơn.

Giờ phút này, Thiết Bạch Kì hơi hơi mang cười, quan sát chiến trường.

Dưới sự chỉ huy của lão, đàn chó bộc phát ra sức chiến đấu gấp mấy lần lúc trước, lại thêm bất kể tổn thất, trong lúc nhất thời đem quần hùng đều ngăn cản.

– Lão bất tử, còn thật sự khó giải quyết.

Ma Vô Thiên tóc đen loạn vũ, thở hổn hển.

Trước mặt hắn, khuyển hoàng Phách Hoàng cả người đẫm máu, so với hắn càng không chịu nổi. Nhưng rất nhanh, trị liệu cổ trên người của nó bắt đầu phát động, dưới ánh sáng màu trắng ngà, thương thế của Phách Hoàng nhanh chóng khôi phục.

Ma Vô Thiên đang định thừa thắng truy kích, nhưng một đàn thanh hoa khuyển ở bên cạnh xung phong liều chết tiến lại.

– Lại là như vậy!

Ma Vô Thiên nghiến răng nghiến lợi, không thể không trước tiêu diệt đội viện quân này.

Phách Hoàng nhân cơ hội thở dốc, thương thế khôi phục, lại lần nữa sinh mãnh.

So với Bạch Ngưng Băng phái ra khuyển hoàng liền không thể chiếu khán tình huống, Thiết Bạch Kì càng thêm thành thạo. Hắn trù tính chung toàn trường, nắm trong tay chiến cuộc, phát huy đầy đủ mặt cường thế của nô đạo.

Mà bên kia, Tiêu Mang cũng đã bị Thiết Bạch Kì trọng điểm chiếu cố.

– Như vậy không được, tiên tàng sẽ bị Thiết gia đoạt!

Tiêu Mang vừa hận vừa vội, nhưng khuyển hoàng Anh Minh thủy chung che ở trước mặt hắn, làm hắn không thể nhảy vào đại điện.

– Hỗn đản, là ngươi bức ta!

Tiêu Mang giận dữ rít gào, phi thăng lên trời.

Giờ khắc này, phúc địa đã tràn ngập lỗ hổng, trên bầu trời cũng có một cái lỗ hổng lớn, câu thông với bên ngoài. Từ trong nhìn lên, còn có thể nhìn thấy bầu trời trong xanh bên ngoài, mây trắng lượn lờ trôi, ánh nắng âm áp lan tỏa.

Tiêu Mang xuyên qua lổ hổng, trực tiếp bay ra ngoài, hai tay giơ lên cao.

Tứ chuyển, tụ quang cổ.

Lượng lớn ánh mặt trời tụ tập, tập trung ở giữa hai tay của hắn. Hào quang tụ thành hình cầu, to lớn vô cùng, cùng với nó so sánh, Tiêu Mang giống như một con kiến đang nâng một cái bát cơm.

Ngũ chuyển, thái quang cổ.

Ánh sáng vinh quang, dung nhập vào trong quang cầu. Nhất thời, quang cầu sinh ra chất biến, nhuộm đẫm thái cổ quang huy.

Ngũ chuyển, giang hà nhật hạ cổ.

Quang cầu ầm ầm nổ ra, hóa thành dòng sông ánh sáng, tràn ngập bầu trời. Mỗi một giọt, đều giống như mảnh nhỏ của thái dương, tỏa ánh sáng chói mắt đến cự điểm.

Sát chiêu, thiên bộc quang hà!

Quang hà cuồn cuộn, sóng lớn dâng trào, theo lỗ hổng, chảy ngược xuống bên trong phúc địa.

Ánh sáng như ngọc, kinh đào hãi lãng, chiếu rọi đồi núi một mảnh trắng xóa. Vô số người nheo lại hai mắt, chống đỡ ánh sáng mảnh liệt chiếu rọi.

– Không tốt!

Thiết Bạch Kì huy động đàn chó, kiệt lực ngăn cản, nhưng quang hà đã thành đại thế, khí tượng bàng bạc, chỉ có thể suy yếu bộ phận.

Quang hà rộng lớn, giống như thác nước, nặng nề mà đánh vào lồng khí màu tím.

Lồng khí chống đỡ một lát, liền bị xuyên phá, hoàn toàn tiêu tán, mà Thiết gia tứ lão chủ trì lồng khí, cũng đồng thời miệng phun máu tươi, uể oải không chịu nổi.

Quang hà phá tan lồng khí, cũng bị suy yếu hơn phân nửa. Nhưng thế công không chỉ, đánh vào trên đại điện Thanh Đồng.

Đại điện bị đánh thủng một lỗ, quang hà thuận thế, chiếu thẳng vào trung ương, vừa vặn chiếu xạ về phía bốn người Phương, Phương, Bạch, Thiết.

Bạch Ngưng Băng, Thiết Nhược Nam cùng đồng thời tránh lui, mà Phương Chính cũng vừa lúc ôm theo Phương Nguyên, chui vào bên trong quyển trục, hoàn toàn biến mất khỏi đại điện.

Ầm!

Quanh hà đánh lên mặt đất, phá ra một cái hố to. Quyển trục Phương Chính để lại, cũng hoàn toàn bị quang hà thổi thành tro bụi.

– Ai, quả nhiên là đem theo Phương Nguyên chạy trốn!

Thiết Nhược Nam cùng Bạch Ngưng Băng song song đứng bên cạnh cái hố bị quang hà đánh ra, thật sâu thở dài.

– Ngươi cứ như vậy nhìn sao?

Bạch Ngưng Băng bên cạnh, hơi liếc nhìn Thiết Nhược Nam hỏi.

– Không vấn đề gì. Trên người Phương Nguyên có định tinh cổ, chạy cũng không thoát. Chín cái hô hấp, ta vẫn có thể cho.

Thiết Nhược Nam nói, trong ánh mắt lóe lên một tia tất thắng.

Chín hô hấp nàng hứa cho Phương Chính, đã qua đi sáu cái. Ba cái còn lại, rất nhanh cũng liền kết thúc.

Mà lúc này, ở một nơi khác trong phúc địa.

Phịch!

Phương Chính ôm chặt Phương Nguyên, chui ra khỏi một cái quyển trục, ngã lăn trên mặt đất. Hắn thậm chí còn cố chuyển người, đem bản thân xem như cái đệm thịt, vì Phương Nguyên lót phía dưới đất.

Cơ hồ đồng thời, quyển trục hai người vừa mới chui ra, bốc một tiếng phát nổ, hóa thành tro bụi biến mất.

Nó hoàn toàn bị hủy diệt, nhưng là cũng đã làm tròn vai trò của mình.

Phương Chính thất khiếu chảy máu, máu từ miệng càng là tuôn ra ồ ạt.

Trong cùng một khoảng khắc, hắn gánh chịu hai lần sát chiêu phản phệ, thành công thúc giục cơ hội cuối cùng, đem Phương Nguyên chạy đi.

Nhưng lần cuối cùng này tuy là làm thành, bất quá ở thời khắc cuối cùng cũng không phải là sát chiêu hao hết biến mất, mà là bị hủy diệt mới biến mất.

Đây lại là một lần phản phệ!

Gánh chịu liên tục nhiều lần phản phệ, lại thêm trước đó trọng thương, Phương Chính biết rõ chính mình đã sắp không cứu được. Trừ phi lúc này có vị cổ tiên nào đó ra tay cứu giúp.

Nhưng là, hắn không có!

Phương Chính nhẹ nhàng buông tay, để Phương Nguyên từ trên người mình bò dậy.

Phương Nguyên cũng là thân mang thương tích, trên ngực còn có một đoạn băng nhận chưa lấy ra. Tinh thần cũng là thập phần suy yếu, bởi vì luyện tiên cổ mà thành.

Nhưng chung quy lại, hắn so với Phương Chính tốt hơn nhiều lắm.

– Xin lỗi, chủ nhân! Ta… Khụ khụ… ta không thể đem theo tiên cổ…

Phương Chính khó khăn mở miệng, nằm bẹp trên mặt đất, đã không ngồi dậy nổi.

– Vô phương!

Phương Nguyên khẽ lắc đầu. Tình hình lúc này, có thể an toàn chạy thoát đã là tốt nhất, hắn cũng không ngang ngược đến mức mắng mỏ Phương Chính đã không đem theo thứ hai không khiếu cổ.

– Trước cứ để bọn họ bảo quản, ngày sau ta nhất định sẽ đòi lại gấp bội.

Phương Nguyên nói.

Phương Chính khẽ mỉm cười.

Đem một số cổ trùng lấy ra, đem đưa cho Phương Nguyên, nhưng lại không đủ khí lực nói thêm cái gì.

Phương Nguyên nhìn mấy con cổ Phương Chính đưa, có điện quang thiễm thước cổ, linh cơ cổ, lôi giáp cổ là Phương Nguyên cho Phương Chính “mượn”. Ngoài ra còn có bảo nguyệt quang vương cổ, điện liệu cổ, nhục bạch cốt, phi lôi phiêu miễu cổ.

Quả thật giờ khắc này, Phương Nguyên cần nhất chính là trị liệu, di động cùng phòng ngự cổ trùng. Mà trên người Phương Chính, cũng chỉ còn lại mấy con này là thuộc ba phương diện đó.

Phương Nguyên nhìn mấy con cổ trùng này, trong đầu bất tri bất giác nhớ lại lúc ở Thanh Mao sơn.

Một lần trước, lúc đứng trước thời khắc sinh tử, Phương Chính cũng từng làm giống như vậy, đem một số cổ trùng trên người giao lại cho Phương Nguyên.

– Chủ nhân, đi đi…

Phương Chính cố gắng mấy lần, cuối cùng cũng nói được ra như vậy một câu.

Phương Nguyên không nói gì, đem cổ trùng từ trong tay Phương Chính lấy đi.

Hắn ôm lấy vết thương, đứng lên hướng về phía lỗ hổng gần nhất chạy đi.

Phương Chính nhìn theo, trên mặt hiện lên nét an tâm, ánh mắt từ từ tan rã.

Nhưng ngay thời khắc này.

Sưu sưu sưu sưu!

Bốn sợi dây xích, đột nhiên từ hư không xuất hiện, chớp mắt đem tứ chi cùng thân thể của Phương Nguyên trối chặt.

Xiềng xích quấn quanh mấy vòng, hoàn toàn đem Phương Nguyên trối gô, sau đó lại kéo hắn vào hư không, chớp mắt biến mất.

Phương Chính nhìn thấy một màn này, ý thức đang sắp tàn rã cũng bị hắn ngạnh sinh sinh kéo lại.

– Thiết Nhược Nam!

Hắn rống lên một tiếng giận dữ, giờ khắc này, cho lúc là cái chết, cũng bị hắn mạnh mẽ đè xuống, dời lại phía sau.

—

Trung Châu, phúc địa Hồ Tiên.

– Dương Quang, cố gắng lên, chỉ còn một chút nữa.

Thiên Hạc Thượng Nhân trong kí hồn tảo cổ vũ, trong giọng nói toát ra yếu ớt cùng mệt mỏi.

– Đúng vậy, chỉ một chút!

Dương Quang cắn nát môi, vươn tay lên, mạnh mẽ kéo thân thể bò lên vách núi.

– Chỉ cần thành công trở thành người đầu tiên lên đỉnh. Ta liền có bàn đạp đạt được mục tiêu của mình.

Dương Quang ở trong lòng không ngừng tự thúc ép bản thân.

Người không có mục tiêu mạnh mẽ, sẽ rất dễ dàng từ bỏ.

Ngay từ lúc bắt đầu, chống đỡ Dương Quang không ngừng leo lên Đãng Hồn sơn, cũng không dựa hoàn toàn vào Thiên Hạc Thượng Nhân trong ký hồn tảo, mà còn dựa vào ý chí của chính hắn.

Vì môn phái giành lấy vinh quang?

Ha ha, buồn cười!

Người không vì mình, trời chu đất diệt!

Nếu chỉ vì môn phái, rất xin lỗi, Dương Quang hắn đã sớm từ bỏ rồi. Bản thân cố gắng, là vì chính mình, ai lại ngu ngốc lại cố hết sức làm giá y cho người khác chứ?

Đáng tiếc, Thiên Hạc Thượng Nhân từ đầu đến cuối đều không biết rõ tâm ý của Dương Quang. Cho dù là cổ tiên Hạc Phong Dương, cũng bởi vì quá xem nhẹ hắn mà chưa từng chú ý tới.

Dương Quang hắn, trong lòng cũng có tâm ma, còn là tâm ma sâu nặng!

Mà chống đỡ hắn tới giờ phút này, cũng chính là cổ tâm ma ẩn giấu bấy lâu nay của hắn.

Dương Quang hướng phía trước leo, từng chút một, đuổi kịp Phượng Kim Hoàng đang dẫn đầu, lại từng chút một, vượt qua nàng, tiến về phía trước, vươn lên dẫn đầu.

Đỉnh Đãng Hồn sơn lúc này đã gần trong gang tấc, không quá năm bước chân, Dương Quang liền có thể bám vào đỉnh núi, lại ở sau đó, dùng thêm chút sức liền có thể lên đỉnh.

Tình cảnh này, các vị cổ tiên luôn chú ý quan sát cũng vô cùng rõ ràng.

Bọn họ trong lòng thoáng thở dài một hơi, lại hướng Hạc Phong Dương chúc mừng.

Tới một bước này, ai cũng có thể nhìn ra, Dương Quang đã cằm chắc phần thắng trong tay.

Khoảng cách còn lại quá ngắn, Phượng Kim Hoàng làm sao có thể vượt qua, lại lần nữa dẫn đầu?

Hạc Phong Dương lúc này cũng là cực Kì vui vẻ, không uổng công hắn phí mất một lần sử dụng ngã tố cổ quý giá.

Nhưng vào lúc này, cổ tiên của Linh Duyên Trai đột nhiên cười rộ lên, nói.

– Phúc địa Hồ Tiên, Linh Duyên Trai chúng ta lấy!

Những cổ tiên khác lập tức giật mình.

Cơ hồ đồng thời, trong phúc địa Hồ Tiên, dị biến phát sinh.

Phượng Kim Hoàng hét khẽ một tiếng yêu kiều, sau lưng đột nhiên mọc ra một đôi cánh.

Đôi cánh này, nhìn như cánh chim, vô cùng xinh đẹp, tỏa ra ánh sáng nhiều màu sắc, này đó ánh sáng, còn không ngừng lưu động, rực rỡ lóa mắt.

Đôi cánh nhẹ vỗ, mang theo Phượng Kim Hoàng từ từ bay lên. Rất nhanh, vượt qua Dương Quang, đi tới bên đỉnh núi.

– Đây là…

Các cổ tiên chấn kinh.

– Chẳng lẽ là tiên cổ trong truyền thuyết, mộng dực.

Mộng dực, là cơ duyên của Phượng Kim Hoàng. Năm nàng ba tuổi, con tiên cổ này chủ động tìm tới, đầu nhập vào nàng.

Mộng dực cũng là vô cùng đặc biệt, thúc giục nó cũng không cần tiên nguyên, chỉ cần tiêu hao hồn phách là được.

Một khi thúc giục, có thể hình thành đôi cánh, đưa cổ sư bay lên.

Hồn phách của Phượng Kim Hoàng bởi vì chịu sức mạnh của Đãng Hồn sơn, vốn cũng không còn tốt, hiện tại vì để thắng, nàng cũng không tiết tổn thương hồn phách của chính mình, cũng phải thúc giục con tiên cổ này.

Phượng Kim Hoàng bay tới bên đỉnh núi, liền lảo đảo, không thể không đình chỉ thúc giục mộng dực, sau đó bám vào vách núi.

Nhưng là lúc này, một tay của nàng đã đặc ở trên đỉnh, chỉ cần vươn người lên, liền có thể thành công lên đỉnh.

Dương Quang nhìn thấy như vậy một màn, hai mắt trừng lớn, có cảm giác mắt cũng sắp rơi ra ngoài.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thien-tai-cau-lac-bo.jpg
Thiên Tài Câu Lạc Bộ
Tháng 3 23, 2025
hong-hoang-ta-tieu-kim-o-bat-coc-dao-duc-toan-the-gioi.jpg
Hồng Hoang: Ta Tiểu Kim Ô, Bắt Cóc Đạo Đức Toàn Thế Giới
Tháng 1 31, 2026
dragon-ball-ta-bi-giet-lien-co-the-tro-nen-manh-me
Dragon Ball: Ta Bị Giết Liền Có Thể Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 10 21, 2025
thai-hoang-thon-thien-quyet
Thái Hoang Thôn Thiên Quyết
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP