Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nu-tu-truong-nguc-giam-vo-luong-tac-gia-dung-lam-ta.jpg

Nữ Tử Trưởng Ngục Giam? Vô Lương Tác Giả Đừng Làm Ta

Tháng 2 4, 2026
Chương 553: khác tâm tư Chương 552: danh thiếp.
ta-tai-tan-the-lam-dai-than

Ta Tại Tận Thế Làm Đại Thần

Tháng mười một 2, 2025
Chương 337: Giải quyết tận thế đầu nguồn, truy tìm tất cả khởi nguyên (quyển sách hết) (2) Chương 337: Giải quyết tận thế đầu nguồn, truy tìm tất cả khởi nguyên (quyển sách hết) (1)
han-so-ta-hieu-pokemon

Hắn So Ta Hiểu Pokemon

Tháng 2 1, 2026
Chương 4108: Chương 4107: Vs Galar Articuno! ! (hạ)
truong-sinh-thai-giam.jpg

Trường Sinh Thái Giám

Tháng 2 26, 2025
Chương 268. Một môn bảy đạo tổ! Chinh chiến dị vực Chương 267. Thành tựu Đạo Tổ chi cảnh
tam-quoc-chi-dai-thai-giam.jpg

Tam Quốc Chi Đại Thái Giám

Tháng 1 24, 2025
Chương 682. Toàn thư xong Chương 681. Giết chết
trung-sinh-17-tuoi-bat-dau-cho-giao-hoa-mot-vo-chuoi.jpg

Trùng Sinh 17 Tuổi, Bắt Đầu Cho Giáo Hoa Một Vỏ Chuối

Tháng 1 30, 2026
Chương 171:: Ai bày kế, thật dế nhũi Chương 170:: Ta tuyển chịu trách nhiệm
be-ha-neu-khong-giang-dao-ly-vi-than-cung-hieu-so-quyen-cuoc

Bệ Hạ Nếu Không Giảng Đạo Lý Vi Thần Cũng Hiểu Sơ Quyền Cước

Tháng mười một 26, 2025
Chương 684: Đại kết cục Chương 683: Động thủ
cung-thu-thien-phu-keo-cang-ta-giet-xuyen-van-toc

Cung Thủ Thiên Phú Kéo Căng, Ta Giết Xuyên Vạn Tộc

Tháng 2 6, 2026
Chương 1025: Một đầu đế lộ, một khối sơn danh thạch, nhất đạo đế lộ đường vân! Chương 1024: Ngươi có thể đỡ nổi ta?
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 214: Hỗn loạn
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 214: Hỗn loạn

Tiêu Mang nhìn sương mù trước mắt, trong lòng càng thêm âm trầm.

Trong sương mù cất giấu đàn chó khổng lồ, làm mỗi lần tiến công, đều là tổn thất thảm trọng.

Nhưng cho dù tổn thất có thảm trọng thế nào, thì đứng trước di tàng của cổ tiên, hắn vẫn là sẽ không ngừng kiên trì cho người tiến công.

Dù gì hắn cũng là lãnh đạo, người xung phong là người khác, người chết cũng liền không phải là hắn.

– Chúng ta lại tiếp tục, tổ chức đợt công tiếp theo.

Tiêu Mang kêu gọi, nhưng người đáp lại lại vô cùng ít ỏi.

Giáo huấn đẫm máu còn đó, cho dù lợi ích có lớn, chính đạo cổ sư cũng không khỏi chần chờ. Mạng dù sao cũng chỉ có một, chết rồi lợi ích toàn không.

– Một đám yếu đuối!

Tiêu Mang trong lòng tức giận mắng. Thời gian đối với hắn cực kì cấp bách, bởi ngoại trừ tiên tàng, còn có Bạo Vương, Tín Vương truyền thừa đang chờ hắn đi lấy. Cho nên, cấp thiết nhất là cần có người xung phong mở đường.

Cái này không khỏi làm Tiêu Mang nghĩ đến nô đạo cổ sư. Nô đạo am hiểu nhất là quần công, dùng đàn thú hy sinh mở đương chính là lựa chọn tốt nhất.

– Võ gia Võ Thần Thông đâu? Có hắn tương trợ, chúng ta có thể phá tấn sương mù, đi tới đại điện trung tâm.

Tiêu Mang vừa nghĩ tới nô đạo cổ sư, liền vội vàng hỏi.

Nhưng đáp án lại là, Võ Thần Thông không thấy, Võ gia tộc nhân còn đang tìm hắn ta.

Tiêu Mang lại liếc nhìn ma đạo liên quân ở phía xa, trong lòng không khỏi lạnh xuống.

Bởi hắn phát hiện, không chỉ Võ Thần Thông, ngay cả Vu Quỷ, Chương Tam Tam hai vị nô đạo cổ sư cũng không thấy đâu.

Cái này không khỏi làm hắn nghĩ tới, người đang điều khiển đàn chó trong sương mù là một trong ba người này.

Tiêu Mang trong lòng ngờ vực, lại nhìn về hướng đại khái của đại điện. Nhưng trong mắt lại chỉ có sương mù, khiến hắn trong lòng càng thêm phiền muộn cùng tức giận.

– Sương mù chết tiệt, khiến người chán ghét! Đáng tiếc Vạn Lý Hùng Phong không ở. Nếu không có thể dùng thần phong thổi, sương mù sớm đã tan thành mây khói.

Vạn gia cổ sư cảm khái.

– Nếu lão tộc trưởng của tộc ta xuất hiện, còn sợ gì đàn chó?

Thiết gia tứ lão hừ lạnh.

– Tiêu Mang đại nhân, cục diện không có tiến triển, ma đạo lại ở một bên chế giễu. Kế tiếp nên làm thế nào cho phải?

Cổ sư trị liệu nổi danh Đào Tử đi tới, hướng Tiêu Mang hỏi.

– Đám quần ma nhãi con!

Tiêu Mang liếc nhìn ma đạo trận doanh phía xa, trong lòng đã phiền lại càng thêm phiền.

– Xem ra ta phải ra tay.

Hắn hừ lạnh, hạ quyết tâm, đối với xung quanh nói.

– Các ngươi, đều lui ra phía sau.

Mọi người nghe theo lui lại, nhất thời làm xung quanh Tiêu Mang trở nên trống không, càng làm nổi bật sự tồn tại của hắn.

Tiêu Mang đứng yên tại chỗ, mạnh mẽ thôi động chân nguyên, đồng thời quán trú vào ba con cổ trùng.

Thái quang cổ!

Ngã ý cổ!

Minh thương cổ!

Sát chiêu, vinh quang ngô thương!

Cả người Tiêu Mang bắt đầu nở rộ bạch quang. Bạch quang nồng đậm, nhanh chóng lan rộng, lớn như một cái đồi nhỏ.

Hắn đắm chìm ở giữa quang huy, uy nghi ngút trời, giống như thiên thần hạ phàm.

Hắn chậm rãi vươn một ngón tay, hướng sương mù nhất chỉ.

Nhất thời, bạch quang quanh người hắn bị dẫn đắt, mạnh mẽ bắn ra ngoài.

Toàn bộ ánh sáng, nháy mắt bay vọt ra ngoài. Hình thành một thanh quang thương dài sáu trượng, rộng hai trượng.

Quang thương khí thế bàng bạc, trực tiếp xuyên qua sương mù, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai đánh vào phía trên đồi núi.

Oanh!

Một trận nổ mạnh phát sinh.

Ánh sáng bùng lên, mãnh liệt lan tràn ra ngoài, làm tất cả mọi người không khỏi nhắm chặt hai mắt, theo bản năng lui lại mấy bước.

Cho dù là Ma Vô Thiên, hai mắt cũng không khỏi nheo lại chỉ còn một đường.

Nổ mạnh làm mặt đất rung chuyển, đồng thời sinh ra sóng xung kích, mạnh mẽ thổi quét qua bốn phía.

Sương mù bị thổi bay, thậm chí có người bị thổi tới nghiêng trái ngã phải.

Phốc, phốc!

Trong đại điện, Phương Nguyên cùng Phương Chính đang luyện cổ cũng bị quấy nhiễu, song song phun ra một miệng máu tươi.

Bạch Ngưng Băng sắc mặt tái nhợt, bên tai toàn là tiếng nổ không ngừng quanh quẩn.

– Đây là chiến lực ngũ chuyển sao? Sát chiêu như vậy, may là không tạc đến chỗ của ta. Bằng không, cổ trùng phòng ngự của ta, căn bản đỡ không được!

Bạch Ngưng Băng trong lòng chấn kinh.

Ngũ chuyển sát chiêu, nàng hiện tại còn ngăn không được.

Trước mắt trắng xóa dần dần tan, tầm mắt càng trở nên rõ ràng.

Ở nơi quang thương đánh xuống, mấy ngàn con chó đều bốc hơi sạch sẽ. Nguyên bản đồi núi dốc thoải cũng bị đánh ra một cái hố to

Bạch Ngưng Băng hít ngược một hơi, uy lực như vậy, bắn thêm vài lần, toàn bộ thế trận sẽ bị hủy diệt.

Bạch Ngưng Băng vội vàng điều động đàn chó, chiếu theo an bài trước đó của Phương Nguyên mà làm. Rất nhanh, rất nhiều con chó chạy tới chỗ cái hố, đem lổ hỏng trong thế trận phòng thủ nhanh chóng hù đắp.

– Thiệt nhiều chó!

Trong lúc Bạch Ngưng Băng tâm tình ngưng trọng, cổ sư chính ma hai đạo đều không khỏi hít sâu mấy hơi, trong lòng một mảnh lạnh buốt.

Lúc trước có sương mù, bọn họ nhìn không tới. Nay sương mù bị đánh tan, tầm nhìn cũng liền trở nên vô cùng rõ ràng.

Hơn chín vạn con chó, rậm rạp, bài bố ở đồi núi, tạo thành một thành lũy phòng ngự.

– Điện văn khuyển, cúc hoa thu điền khuyển, thứ vị khuyển, thiết giáp khuyển, âm khuyển…

Có người tinh tế tính, mỗi một đàn chó, đều có ít nhất hơn năm ngàn con.

– Thiệt nhiều khuyển vương!

Có người kinh hô.

Đàn chó có nhiều, cũng không che được sự uy mãnh của thú vương. Trừ cúc hoa thu điền khuyển khuyển vương thân hình nhỏ nhắn khó thấy ra, những khuyển khác một đám nằm cùng ngồi, giống như ánh sáng trong đêm, hết sức bắt mắt.

– Này đó chó, còn có khuyển vương, uy hiếp cũng không tính lớn. Mấu chốt là cư nhiên có trọng thái, thanh hoa, yên tung, hằng quang, tinh hành đàn ngũ nhạc khuyển.

Có cổ sư tinh mắt nhìn, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Phòng ngự vòng ngoài có điện văn khuyển, cúc hoa thu điền khuyển các loại chó thường. Mà vòng trong, là do ngũ nhạc khuyển kết trận mà thành.

Toàn bộ thế trận chặt chẽ sâm nghiêm, không có chỗ chết, các bộ phận hỗ trợ lưu thông nhau.

– Thật sự là cái thiết trận!

Ma Vô Thiên càng quan sát, càng cảm thấy phiền toái.

Nhưng càng nhiều người, tất đem ánh mắt chuyển dời tới đại điện Thanh Đồng.

Đại điện phong cách cổ xưa, rộng lớn, họa tiết phù điêu cùng cấu tạo đều tản mác ra hơi thở thượng cổ.

– Đại điện Thanh Đồng này, hẵn là nơi cất giấu tiên tàng!

– Chỉ cần vượt qua đàn chó, liền có thể đi tới đại điện!

– Tiên tàng… Tiên tàng… Không biết bên trong sẽ có tài phú kinh thiên động địa gì?

Ánh mắt mọi người dần nóng lên, mục tiêu đã trong tầm mắt, tham lam trong lòng bọn họ đã bị đun sôi ùng ục.

– Ha ha. Là lúc.

Ma Vô Thiên đánh giá chung quanh, sâu sắc phát hiện bầu không khí thay đổi.

Tham dục đã thành hỏa diễm, thiêu đốt trong lòng mọi người. Nhưng đàn chó khổng lồ, dù là ai, chỉ dựa vào bản thân là không thể thành công.

Đây là trụ cột của hợp tác!

– Tiêu Mang đại nhân. Nói chuyện hợp tác đi.

Ma Vô Thiên thân hình trở nên quỷ mị, bước vài bước, đã bỏ qua khoảng cách, đi tới trước mặt Tiêu Mang.

Tiêu Mang hừ lạnh không đáp.

Lúc nhìn thấy đàn chó, hắn cũng muốn hợp tác. Nhưng ngại cho thân phận chính đạo, còn ngại Ma Vô Thiên từ chối nên không có hành động.

Hiện tại Ma Vô Thiên chủ động tìm tới, chình là đúng ý hắn.

Cho nên ngoài mặt dù không đáp, nhưng ánh mắt lại ôn hòa nhìn lại Ma Vô Thiên.

Ma Vô Thiên lập tức hiểu ý của Tiêu Mang, trong lòng đối với sự dối trá của đám chính đạo tràn ngập xem thường, ngoài mặt lại lạnh nhạt nói.

– Một khắc sau, trước sau hai đường, đồng loạt tiến công!

– Ân.

Tiêu Mang hơi hơi điểm gật đầu. Liền chuyển qua tầm mắt, không hề nhìn hắn.

Ma Vô Thiên cười lạnh một tiếng, quay trở về, đối mọi người nói.

– Ta vừa mới chủ động tìm tới cửa, kích tướng Tiêu Mang, cùng hắn làm tỷ thí. Kế tiếp, chúng ta chia làm hai đường, đồng loạt tiến công. Để xem chính đạo bọn họ, hay ma đạo chúng ta, ai tới được đại điện trước!

Bên kia Tiêu Mang lại nói.

– Ma đạo tặc tử tham lam ti bỉ, cư nhiên muốn tìm ta hợp tác, bị ta cự tuyệt. Ta như thế nào có khả năng cùng loại tiểu nhân này làm bạn? Một khắc sau, bọn họ hội triển khai tiến công, chúng ta nhân cơ hội hành động, làm cho bọn họ cho chúng ta chia sẻ áp lực. Ha ha ha…

– Vô Thiên công tử khí phách!

– Đánh bại này đàn chính đạo ngụy quân tử!

Ma đạo cổ sư bị cổ vũ khí thế, hò hét.

– Tiêu Mang đại nhân anh minh!

– Khiến cho đám ma đạo này thay chúng ta hấp dẫn hỏa lực

Chính đạo cổ sư tình cảm xúc động.

– Giết!

Một khắc sau, tiến công bắt đầu.

Chính đạo, ma đạo cách xa nhau, phân biệt hai đường, bắt đầu tổng tấn công.

Bạch Ngưng Băng trốn ở một góc, cùng địa lình chia sẻ tầm nhìn, quan sát toàn bộ chiến trường.

Hàng vạn con chó đồng thời kêu, nhe nanh giơ vuốt, nghênh đón mà lên.

Trong lúc nhất thời, máu chảy giàn giụa, tứ chị bay loạn. Các loại cổ trùng cùng nhau phát động. Băng cùng hỏa tề phi, lôi đình thiễm điện nổ mạnh, mặt đất bốc lên, dây leo sinh trưởng.

Trong chiến trường hỗn loạn, các nhân vật thành danh đại triển thần uy.

Dực Xung như sa ngư nhập hải, càn quét mà lên.

Dịch Hỏa giống như hỏa thần, hướng thế càng mạnh.

Khổng Nhật Thiên hóa thành cánh hoa, hướng đại điện bay tới.

Lí Nhàn lại dùng ẩn hình biệt tích cổ, âm thầm biến mất thân hình, vụng trộm tiến lên.

Đào Tử dựa vào trị liệu, cùng người khác kết thành nhóm mà đi.

Viêm Quân lại thong dong bước, mỗi lần gặp phải công kích, đều là từ thật hóa hư, làm công kích xuyên qua bản thân, dễ dàng tránh thoát.

Nhưng trừ này đó những người thành danh nổi bật, đám đông đều là một mảnh hỗn loạn.

Bọn họ lớn giọng kêu gào, hò hét không ngừng, điên cuồng chém giết, toàn thân đẫm máu hướng về phía trước xung phong liều chết.

Tình thế nguy cấp, thế cục hỗn loạn.

Trong hỗn chiến, chỉ có ngũ chuyển là thong dong tung hoành. Tứ chuyển đỉnh phong cũng phải hăng hái giao tranh. Tứ chuyển cao giai kết bạn mà đi.

Nhất nhị chuyển cổ sư tham gia trong đó, chết càng thảm trọng. Mà tam chuyển còn xem vận khí, miễn cưỡng cầu lấy sinh tồn.

Thế như tiên tàng hư vô mờ mịt, lại châm ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng họ.

Bọn họ liều chết xung phong, chỉ ảo tưởng đạt được tiên tàng, liền có thể nhất phi trùng thiên, ngạo thị thiên hạ.

Cho đến khi sắp chết, rất nhiều người mới hối hận. Hối hận vì sao lại ngu mụi xung phong?

Nhưng là, đã quá muộn! Chết cũng liền đã chết. Có hối hận cũng chẳng có ít gì.

– Những người này, đều bị tiên tàng câu dẫn mà điên rồi, ngay cả mạng cũng không cần!

Thiết Nhược Nam ánh mắt liếc qua chiến trường hỗn loạn, trong lòng cũng không khỏi rùng mình.

– Này chắc là công lao của Ma Vô Thiên đi!

Thiết gia tứ lão bảo vệ bên cạnh nàng, ánh mắt hướng về phía Ma Vô Thiên nói.

Thiết Nhược Nam theo ánh mắt nhìn qua, chỉ thấy Ma Vô Thiên đang ở cười to, thong dong đi lên, trong ánh mắt lại lấp lóe tinh quang.

Hắn là hồn đạo cổ sư, luôn âm thầm thúc giục thủ đoạn, ảnh hưởng tâm trí người khác, khiến họ không ngừng tiến lên, thay hắn mở đường.

– Người ma đạo, mỗi người đều đáng chết!

Thiết Nhược Nam hừ lạnh, sát khí sôi trào.

Nhưng Thiết gia tứ lão lại khuyên.

– Ma Vô Thiên là ngũ chuyển cổ sư, hiện tại cũng không phải lúc đối phó. Chúng ta vẫn nên tập trung vào chính sự.

Thiết Nhược Nam nghe xong, khẽ gật đầu, ánh mắt càng thêm kiên định.

– Không sai, trước mắt vẫn nên ưu tiên bắt giữ Tiểu Thú Vương Phương Nguyên!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

than-cap-tu-luyen-he-trieu-hoan-thong
Thần Cấp Tu Luyện Hệ Triệu Hoán Thống
Tháng mười một 7, 2025
tong-vo-ta-mot-nam-lam-sao-tien-vao-tuyet-sac-bang.jpg
Tống Võ: Ta Một Nam Làm Sao Tiến Vào Tuyệt Sắc Bảng
Tháng 2 9, 2026
pokemon-cau-ca-lao-ngay-mua-doi
Pokemon: Câu Cá Lão Ngày Mưa Đội
Tháng mười một 26, 2025
cong-duc-kim-tien-tu-tram-gian-tru-ac-bat-dau.jpg
Công Đức Kim Tiên, Từ Trảm Gian Trừ Ác Bắt Đầu
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP