Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
gia-thien-bat-dau-de-ton-moi-ta-thanh-tien.jpg

Già Thiên: Bắt Đầu Đế Tôn Mời Ta Thành Tiên

Tháng 1 22, 2025
Chương 2065. Đại kết cục Chương 2064. Đạo Phạt hoang bệnh nhân trở về
Dáng Dấp Quá Hung Làm Sao Bây Giờ

Bắt Đầu Đại Đế Tu Vi, Chế Tạo Bất Hủ Tiên Cung

Tháng 1 15, 2025
Chương 132. Vĩnh hằng! Kết thúc! Chương 131. Diệt sát Cố Dương?
noi-tot-the-gioi-vo-hiep-nguoi-lam-sao-day-nguoi-tu-tien.jpg

Nói Tốt Thế Giới Võ Hiệp, Ngươi Làm Sao Dạy Người Tu Tiên?

Tháng 2 3, 2026
Chương 575: Cơ duyên đến ! Chúc Dung lại đến Chương 574: Giáo huấn đại nghịch đồ
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game Show

Bán Tiên

Tháng 1 15, 2025
Chương 1155. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1155. Ngây thơ
nu-nhi-khong-can-so-vi-phu-the-gian-vo-dich.jpg

Nữ Nhi Không Cần Sợ, Vi Phụ Thế Gian Vô Địch

Tháng 5 9, 2025
Chương 498. Đại kết cục Chương 497. Quần Anh hội tụ
han-mon-tien-de

Hàn Môn Tiên Đế

Tháng 2 5, 2026
Chương 567: mục tiêu chân chính Chương 566: Tang Bá Vương
d68f6cfc303c72ae5f3884b7f7d05c8a

Ta Có Thể Truyền Thừa Cao Thủ Tu Vi

Tháng 1 16, 2025
Chương 737. Đại kiếp chân tướng, Cửu Giới tiên phong Chương 736. Cô độc đỉnh điểm, đoạn kia cổ sử
linh-khi-khoi-phuc-ta-that-khong-phai-la-lao-luc-a

Linh Khí Khôi Phục: Ta Thật Không Phải Là Lão Lục A

Tháng 10 24, 2025
Chương 532: Chúng ta cuối cùng rồi sẽ gặp nhau lần nữa (đại kết cục)! Chương 531: “Chúng ta, sẽ còn gặp nhau sao?”
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 211: Thất bại
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 211: Thất bại

Trong đại điện.

Phương Nguyên ngồi nhìn một đoàn quang ảnh, mày hơi hơi nhíu lại.

Trong quang ảnh, Phương Chính và Ma Vô Thiên đang ở giao chiến kịch liệt.

Xung quanh hai người, đất đá sụp đổ, mặt đất bị tàn phá không chịu nổi, làm người xem như Phương Nguyên cũng có chút líu lưỡi.

Trước đó Phương Nguyên đánh giá chiến lực của Phương Chính, đã rất đề cao Phương Chính, nhưng hiện tại xem ra, hắn lại có chút xem thường người đệ đệ này của mình.

Mà với Ma Vô Thiên, Phương Nguyên cảm thấy chính mình càng là xem thường người này.

Xét về tu vi, Ma Vô Thiên chỉ mới ngũ chuyển sơ giai, nhưng đánh lâu như vậy, Phương Chính vẫn không có cách nào với người này.

Bởi vì người này am hiểm tấn công về mặt linh hồn. Càng tiếp cận, càng dễ bị tấn công, nhất là nếu cùng hắn nhìn nhau, sẽ trước tiếp bị kéo vào so đấu hồn phách.

Ma Vô Thiên có cơ hội ra tay, Phương Chính căn bản không thể tiếp cận hắn, gần nhất cũng phải duy trì khoảng cách mười bước. Lại càng không thể cùng hắn ta chạm mắt, quả thật là có chút bó buộc tay chân.

Mặc dù thế cục có thể thấy Phương Chính vẫn như cũ chiếm thượng phong, nếu kéo dài, kết quả phía sau vẫn sẽ là Phương Chính thắng. Nhưng có thể rõ ràng một việc, đây sẽ là trận tiêu hao chiến.

Nếu là lúc khác, Phương Nguyên cũng có thể từ từ chờ kết quả, nhưng lúc này thời gian có chút gấp gáp, cũng không thể từ từ.

Tiếp theo, Phương Nguyên còn cần dùng thêm một con thọ cổ, chiếu theo tình thế trước đó, ngũ bách niên thọ cổ một khi tham gia luyện chế, tình trạng sương khói thoát ly không chế sẽ lần nữa diễn ra. Hơn hết, Phương Nguyên có thể phán đoán ra, lần này so với lần trước càng thêm mãnh liệt.

Một mình Phương Nguyên có thể làm được, nhưng sẽ hao phí rất nhiều thời gian.

Cứ cho là hao phí này không đáng kể, nhưng sau đó thì sao?

Sau đó, chính là dùng tiên cổ luyện tiên cổ.

Phải dùng tới thần du cổ, còn có hai con tam canh cổ.

Phương Nguyên lúc đó cần có Phương Chính hỗ trợ. Nhưng nhìn tình cảnh hiện tại, chờ Phương Chính giết được Ma Vô Thiên quay lại, mọi việc đã quá muộn.

Thậm chí lúc đó đại điện đã bị bao vây, Phương Chính ngay cả quay lại cũng làm không được chứ đừng nói đến phụ trợ.

– Địa linh, truyền âm cho Lạc Hành, bảo hắn nhanh kết thúc!

Phương Nguyên lúc này lãnh đạm nói.

Rất nhanh, Phương Chính bên kia nhận được thông tri, làm hắn không nhịn được cao mày.

Nhưng nếu đã là mệnh lệnh, Phương Chính cũng sẽ không kháng lệnh.

Lúc này, Phương Chính đột nhiên lại lùi lại mầy bước, làm Ma Vô Thiên trong lòng hơi giật mình.

Hắn đang âm thầm thúc giục một cái sát chiêu, đang định ra tay, Phương Chính đột nhiên lui lại làm hắn không khỏi nghĩ chính mình chưa ra tay đã bị phát hiện.

Nhưng chớp mắt, Ma Vô Thiên cũng ý thức được, chính mình còn chưa có bị phát hiện đang ấp ủ sát chiêu, mà là Phương Chính đang chuẩn bị ra cái sát chiêu khác.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi Phương Chính lui lại, ánh mắt Ma Vô Thiên nhìn chằm chằm vào Phương Chính, mục kích thuật vẫn luôn duy trì.

Mục kích thuật, là công kích bằng ánh mắt, chỉ cần mắt chạm mắt, công kích liền lập tức được phát động.

Ma Vô Thiên là hồn đạo cổ sư, chuyên môn về tu hành hồn phách, mục kích thuật của hắn cũng trực tiếp tấn công vào linh hồn.

Một khi Phương Chính cùng Ma Vô Thiên chạm mắt, Phương Chính chắc chắn sẽ bị kéo vào so đấu linh hồn. Mà Ma Vô Thiên tự tin nhất, cũng chính là so đấu linh hồn.

Phương Chính ánh mắt hơi mị, cũng ý thức được ý đồ của Ma Vô Thiên.

Trận chiến kéo dài, cũng là vì Phương Chính tránh đi mục kích thuật của Ma Vô Thiên. Nhưng Phương Nguyên hạ lệnh, muốn Phương Chính nhanh chóng kết thúc, cho nên Phương Chính cũng không còn cách nào.

Muốn nhanh kết thúc, chỉ có thể từ bỏ phòng ngự, trực tiếp đối kháng, dùng công kích mạnh nhất mà Phương Chính có.

Phương Chính lúc này tay trái đưa lên cao, trong tay nắm lấy một quả lôi cầu.

Phương Nguyên quan sát qua quang ảnh, trong lòng hiểu rõ động tác này của Phương Chính đại biểu cho cái gì.

Sát chiêu lôi minh!

Nhưng Phương Nguyên lại không khỏi cao mày.

Lôi minh cần một lượng lôi điện rất lớn làm động lực. Trong tình trạng trước mắt, sát chiêu này thôi phát không ra. Cho dùng có phát ra được, cũng sẽ mất rất nhiều thời gian. Này hoàn toàn là làm ngược lại mệnh lệnh kết thúc nhanh của Phương Nguyên.

Bất quá, Phương Nguyên cũng không có nói gì, mà tiếp tục quan sát. Hắn cũng muốn xem, Phương Chính là làm sao phát ra lôi minh.

– Lôi minh sao?

Ma Vô Thiên lúc này cũng nhận ra động tác của Phương Chính.

Phương Chính có danh xưng Lôi Minh Kiếm Ma, danh xưng này bất nguồn từ sát chiêu lôi minh, mặc dù là Phương Chính lấy cái tên này đặc tên cho sát chiêu, nhưng không thể chối cãi nó là sát chiêu thành danh của hắn.

Cho dù Phương Chính không dùng tới nó lúc tới Tam Xoa sơn. Nhưng cổ sư cũng biết truy tìm căn nguyên của sự việc.

Việc của Phương Chính ở Thương gia thành, sớm đã bị thế nhân đào mốc ra tám chín phần mười.

Ma Vô Thiên có mưu đồ Tam Vương truyền thừa, đương nhiên đối với thế cục nơi này rất chú ý, nhất là với ngũ chuyển cổ sư, không chú ý cũng không được.

– Nghe đồn sát chiêu này rất mạnh, khi còn tam chuyển đã có thể chiến tứ chuyển, hiện tại lấy ngũ chuyển thúc giục, sức sát thương tuyệt không thể xem thường. Bất quá, khuyết điểm cũng rất rõ ràng.

Ma Vô Thiên trong lòng không khỏi cười lạnh, không chút do dự nhìn thẳng vào mắt Phương Chính.

Lôi minh ngoài tích lực lâu, còn một cái khuyết điểm là cổ sư thúc giục không thể di chuyển. Đây chính là thời cơ để Ma Vô Thiên dùng mục kích thuật đánh vào linh hồn của Phương Chính.

So đấu linh hồn, diễn ra trong một cái chớp mắt liền sẽ phân thắng bại. Mà trong một cái chớp mắt, không đủ để Phương Chính phát ra sát chiêu.

Ngay sau đó, thân thể Phương Chính khẽ run lên, linh hồn lập tức bị chấn động.

Mục kích thuật tốc độ cực kì nhanh, căn bản không cản được, Phương Chính chỉ cần dừng di động, liền ngay lập tức trúng chiêu.

Nhưng trong sát na, bên tai hắn vang lên một tiếng nỗ khẽ.

Chấn động ở linh hồn chớp mắt giảm hai phần ba.

– Lạc Hành, lần này là ngươi nợ ta!

Bản hồn trong không gian linh mệnh cười khổ.

Trong thời khắc mấu chốt, để tránh linh hồn của Lạc Hành bị giết, bản hồn chủ động xuất hiện, gánh đi hai phần ba áp lực.

Nhưng vì sao bản hồn lại có thể xuất hiện? Rõ ràng trước khi bị nô dịch, Phương Chính đã yêu cầu Tiểu Thiên đem hắn nhốt lại, khóa cửa không gian linh mệnh?

Cái này phải trở lại trước đó, trong lúc Lạc Hành đang chống cự ý chí của Phương Nguyên, an bài mọi việc, bản hồn đã chủ động nói chuyện với Tiểu Thiên.

– Tiểu Thiên, giao chìa khóa không gian linh mệnh cho ta!

Bản hồn lúc đó yêu cầu.

– Vì cái gì?

Tiểu Thiên hỏi lại.

– Ta nhớ về sau có xuất hiện Ma Vô Thiên, người này là hồn đạo cổ sư. Trong trường hợp xấu nhất, Phương Nguyên yêu cầu Lạc Hành đi giết người này, với tình trạng của hắn căn bản không tránh khỏi bị giết. Ít nhất lúc đó ta có thể chia sẻ một phần với hắn.

Bản hồn đại khái nói.

Tiểu Thiên cũng liền đồng ý, mặc dù khóa cửa không gian linh mệnh, nhưng vẫn giao đặc quyền mở cửa vào tay bản hồn.

Cứ như vậy, hiện tại bản hồn mới có thể đúng lúc xuất hiện, chia sẻ áp lực cùng Lạc Hành.

– Lạc Hành, dù cho ngươi có chu toàn đến đâu, chung quy lại ngươi cũng là con người, cũng sẽ có nhiều việc không thể một mình làm được. Đừng cái gì cũng ôm khư khư một mình. Tin tưởng ngươi khác một chút, một chút thôi cũng không xấu.

Bản hồn lúc này chân thành nói.

Nhưng không có đáp lại.

– Là ai?

Phương Chính lúc này trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Hắn biết Lạc Hành là chính mình, biết người nói trong đầu hắn là người khác, cũng là bản thân. Nhưng hắn lại không nhớ ra, người nói là ai.

Ký ức của hắn mất nhiều lắm, gần như trở thành một trang giấy trắng. Có vô số thứ hắn biết, nhưng lại không nhớ bản thân làm sao lại biết. Chỉ là thế cục quá hỗn loạn, Phương Nguyên gặp rất nhiều nguy hiểm, là một nô lệ, hắn chỉ có thể bỏ qua chính mình, ưu tiên chủ nhân.

Ngay lúc này cũng vậy.

Phương Chính trong lòng có rất nhiều điều muốn hỏi giọng nói kia, nhưng hắn đều đem chúng đè ép xuống.

Phương Chính đưa tay, từ trong túi da đeo bên thắt lưng, rút ra một tấm thẻ giấy.

Mặc dù nói thì có chút nhiều, nhưng trên thực tế, nửa giây trước Ma Vô Thiên cảm nhận được linh hồn của hắn và Phương Chính va chạm nhau, chuẩn bị phân thắng bại. Nửa giây sau liền cảm nhận được lực cản, sau đó linh hồn của mình bị đè ép ngược lại. Mà ở nửa giây tiếp theo, đã thấy Phương Chính rút ra một cái thẻ giấy, giơ lên trước mặt hắn.

Ầm!

Một vệt màu xanh lá cây từ trong thẻ giấy bay ra, một cái gốc cây cao gấp ba lần người trưởng thành rơi xuống ở khoảng trống giữa hai người.

Cái cây này hình thù rất đáng yêu, thân tròn hình trụ, có năm nhánh, ba nhánh ở trên cùng hai nhánh ở hai bên. Nó có tổng cộng ba cái tán lá, một lớn hai nhỏ, tán lớn bao lấy ba nhánh bên trên, mà hai tán nhỏ thì phân biệt hai bên trái phải.

Tán cây cũng không có lá, mà là ba cục tròn tròn cong cong. Hình dạng cùng cái cây mà trẻ con lớp một vẽ không có khác biệt. Nhất là mặt hướng về phía Ma Vô Thiên còn có hai con mắt tròn và một đường cong của miệng cười.

Ma Vô Thiên:…

Phương Nguyên:…

Phách Quy:…

– Chủ nhân, ta sẽ cho người thấy, họa đạo làm sao tăng phúc cho lưu phái khác.

Phương Chính nhỏ giọng lẩm bẩm, ý niệm trong đầu khẽ động.

Cái cây rất chi là đáng yêu ngộ nghĩnh của hắn đột nhiên động. Đôi mắt hạt tiêu của nó nhìn về phía Ma Vô Thiên, miệng cười đột nhiên chuyển thành nụ cười nhe răng, còn lộ ra bốn cái răng nanh.

Hai nhánh cây hai bên của nó đưa ra, nhanh như cắt đã đưa tới hai bên trái phải của Ma Vô Thiên.

– Cái…

Ma Vô Thiên kinh hãi, vạn lần không ngờ nhanh như vậy chính mình đã bị nhánh cây bao vây.

Bép!

Trong sát na, hai nhánh cây đập lại, đập Ma Vô Thiên giống như đập một con muỗi.

Trong lúc này, Phương Chính rút ra một tấm thẻ khác.

Từ bên trong, một tia sét hoạt hình bay ra, sau đó biến lớn, biến lớn, lại biến lớn, cuối cùng khi lớn bằng một người trưởng thành, nó liền một đầu chui vào trong quả lôi cầu trên tay trái của Phương Chính.

Quả lôi cầu đem tia sét cắn nuốt, rất nhanh biến lớn, chỉ là màu chuyển từ màu lam vốn có sang màu u lam.

Trong lúc tia sét bị lôi cầu cắn nuốt, cái cây lại từ từ biến mất, cuối cùng để lại Ma Vô Thiên đang lảo đảo mấy bước.

Ma Vô Thiên lúc này thở hồng hộc, thất khiếu chảy máu, ánh mắt tràn ngập không dám tin nhìn Phương Chính.

Người bên ngoài có thể nhìn không ra, nhưng Ma Vô Thiên là người trong cuộc lại nhìn ra không sót chút nào.

Công kích vừa rồi, nhìn như một trò đùa, nhưng lại chẳng đùa. Bởi nó không chỉ đánh lên thân thể, mà còn trực tiếp tác động lên linh hồn của Ma Vô Thiên.

– Ngươi cư nhiên…

Ma Vô Thiên hét khẽ. Nhưng lời còn chưa dứt, đồng tử của hắn co rút lại, nhìn quả lôi cầu màu u lam to như bánh xe bò trong tay Phương Chính.

– Làm sao nhanh như vậy đã…

Ma Vô Thiên lắp bắp.

Roẹt! Ầm, ầm, ầm

Tiếng lôi đình nổ vang, vô số tia điện màu u lam phát tán ra ngoài, chớp mắt đã bao trùm không gian trong bán kính ba trăm mét xung quanh Phương Chính.

Ánh sáng u ám tản phát ra xung quanh, thông qua quang ảnh hắt lên gương mặt bất ngờ của Phương Nguyên.

– Sức phá hoại này…

Địa linh cứng đờ, ngay sau đó kinh hãi hét lên.

– Nhanh dừng tay! Phúc địa hiện tại gánh không nổi sức phá hoại này, còn tiếp tục sẽ bị đánh ra lỗ hổng!

Phương Chính bên kia bị địa linh truyền âm như vậy, vội vàng cưỡng chế ngắt ngang sát chiêu.

Sát chiêu bị đột ngột ngắt ngang, sinh ra phản phệ, làm một đám cổ trùng của Phương Chính kéo nhau bị thương, nhất là điện tích cổ đảm nhiệm trung tâm càng là thoi thóp.

Phương Chính cũng vì vậy, gặp phải trọng thương. Hắn lảo đảo vài bước, miễn cưỡng đứng vững.

Mà đáng tiếc nhất là, Ma Vô Thiên chưa chết, chỉ trọng thương.

Hắn nhân lúc Phương Chính bị phản phệ, ôm theo vết thương chạy trốn.

Địa linh mặc dù biết hắn chạy đi đâu, nhưng là tiên nguyên không còn bao nhiêu, căn bản lấy không ra tiên nguyên đi đối phó Ma Vô Thiên.

Phương Chính phun ra một chút máu đọng lại trong miệng, mặc kệ thương thế muốn đuổi theo.

Oanh!

Nhưng ngay sau đó, toàn bộ phúc địa chấn động kịch liệt.

Chỗ bị Long Thanh Thiên làm nhiễm độc đã triệt để hình thành lỗ hổng, câu thông ngoại giới.

Phương Nguyên nhìn đến như vậy, chỉ có thể thở dài, truyền lệnh gọi Phương Chính quay về.

Cứ như vậy, việc giết chết Ma Vô Thiên lấy thất bại mà kết thúc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-thu-hoach-duoc-luan-hoi-he-thong-ta-vo-dich.jpg
Bắt Đầu Thu Hoạch Được Luân Hồi Hệ Thống: Ta Vô Địch
Tháng 1 17, 2025
sss-cap-cung-tien-thu-don-danh-thuong-vinh-cuu-them-thuoc-tinh.jpg
Sss Cấp Cung Tiễn Thủ, Đòn Đánh Thường Vĩnh Cửu Thêm Thuộc Tính
Tháng 1 31, 2026
cai-gi-goi-la-the-gioi-danh-soai-a
Cái Gì Gọi Là Thế Giới Danh Soái A
Tháng mười một 6, 2025
dau-la-chuyen-sinh-thuy-long-vuong-lao-ba-focalors.jpg
Đấu La: Chuyển Sinh Thủy Long Vương, Lão Bà Focalors
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP