Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-chu-nguoi-o-re.jpg

Đại Chu Người Ở Rể

Tháng 4 23, 2025
Chương 629. Nhất thống toàn cầu Chương 628. Tiến công bản thổ
15fc951ee082d552b5785e6527cf2f0b

Hogwarts Druid Đại Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 794. Cung bảo kê đinh cùng đậu hũ Ma Bà Chương 793. Chết đi sống lại
dau-la-tu-yeu-kiem-sa-xi-bat-dau-tung-hoanh

Đấu La: Từ Yêu Kiếm Sa Xỉ Bắt Đầu Tung Hoành

Tháng mười một 7, 2025
Chương 242: Khí vận thần triều, nhất thống Thần giới!( Đại kết cục ) Chương 241: Cả thế gian chấn kinh, Khương gia kinh khủng thế lực!
ky-tuc-xa-cau-sinh-ta-bi-mac-dinh-cua-he-thong-toan-tuyen-d

Ký Túc Xá Cầu Sinh, Ta Bị Mặc Định Của Hệ Thống Toàn Tuyển D

Tháng 10 17, 2025
Chương 413: Nhân viên quản lý (thật xong) Chương 412: Triệt để điên cuồng (xong)
lanh-cung-danh-dau-20-nam-ta-cu-the-vo-dich.jpg

Lãnh Cung Đánh Dấu 20 Năm, Ta Cử Thế Vô Địch

Tháng 1 17, 2025
Chương 245. Đại kết cục: Lục thánh Chương 244. Á Thánh cái chết
dai-de-khau-dau-lay-ta-10-van-nam-moi-ta-roi-nui.jpg

Đại Đế Khấu Đầu Lạy Tạ 10 Vạn Năm, Mời Ta Rời Núi

Tháng 1 20, 2025
Chương 132. Đại kết cục Chương 131. Sợ chính mình trở thành “Đáng chết ” Một thành viên
ke-thua-canh-khu-bao-doi-tu-chan-bi-canh.jpg

Kế Thừa Cảnh Khu, Bạo Đổi Tu Chân Bí Cảnh

Tháng 2 3, 2026
Chương 462: Thanh Đồng Thụ nội bộ Chương 461: Khí lưu động
ly-hon-sau-mot-bai-ca-lon-phong-than.jpg

Ly Hôn Sau, Một Bài Cá Lớn Phong Thần!

Tháng mười một 25, 2025
Chương 537: đầy ngành giải trí, đều là hắn bưng ra tới ảnh đế ảnh hậu! ( Cuối cùng )-3 Chương 537: đầy ngành giải trí, đều là hắn bưng ra tới ảnh đế ảnh hậu! ( Cuối cùng )-2
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 20: Ngũ vực giới bích, tình huống tốt nhất
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 20: Ngũ vực giới bích, tình huống tốt nhất

Ngọn núi vô danh, di tích còn lại của Lâm gia trại.

Thanh Thư và Dược Hồng nắm lấy bookmark, thoáng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Mấy ngày nay, Nam Cương sôi sục, hai người dù rất ít khi ra ngoài, cũng đã nghe nói tới.

Tam Xoa sơn đại loạn, ban đầu ngũ chuyển cổ sư có bảy vị, phía sau thêm hai vị là chín vị, nhưng thoát ra ngoài, lại chỉ có ba người là Cừu Cửu, Ma Vô Thiên, Tiêu Mang.

Còn lại sáu người là Thiết Mộ Bạch, Vu Quỷ, Khô Ma, Võ Lan San, Vương Tiêu cùng Lạc Hành đều không có xuất hiện.

Năm người trước, đã được xác nhận là bị Tiểu Thú Vương giết chết, đoạt khiếu luyện cổ.

Riêng Lạc Hành, vào thời khắc phúc địa hủy diệt, rất nhiều người đều nhìn thấy hắn không có rời đi, cho nên cũng không ít người ngầm công nhận, Lôi Minh Kiếm Ma Lạc Hành đã chết.

Chín ngũ chuyển cổ sư, nhưng lại chỉ có một phần ba là còn sống, chết mất sáu người, trong đó còn có hai người là cường giả của siêu cấp thế lực.

Ở Nam Cương, Võ gia được ngầm công nhận là gia tộc có chiến lực đứng đầu. Mà Thiết gia cũng là gia tộc đứng đầu về mặt truy bắt.

Nhưng ai có thể nghĩ tới, tiền nhiệm tộc trưởng Thiết gia Thiết Mộ Bạch, còn có muội muội của đương nhiệm tộc trưởng Võ gia Võ Lan San, đều chết trong tay của một tứ chuyển cổ sư.

Mà về Tiểu Thú Vương, dưới sự cố ý tuyên truyền của Thiết gia, Nam Cương gần như ai cũng biết, Tiểu Thú Vương cũng không phải tên Phương Chính, mà tên là Phương Nguyên.

Mà Phương Nguyên lúc ở Tam Xoa sơn luyện ra định tiên du tiên cổ, càng là được đồn xa, thậm chí dẫn phát cả sự chú ý của cổ tiên.

Bất quá, này đó tin tức, đối với hai người Thanh Thư, Dược Hồng tới nói là không đáng xem. Hai người chỉ chú ý một điều, đó là Phương Chính phút cuối không chạy trốn ra ngoài.

Hai người là tuyệt đối không tin, Phương Chính có thể đi tìm chết như vậy.

Trên một phương diện nào đó, việc Phương Chính chết có lẻ với hai người hẵn là việc tốt. Bởi Phương Chính nô dịch cả hai, hắn chết đi, đồng nghĩa cả hai cũng được tự do.

Nhưng mà, hai người bây giờ đã không cần việc đó.

Năm xưa, Phương Chính là dùng tứ chuyển nô lệ cổ nô dịch hai người. Kế hoạch ban đầu là đàn áp cả hai, chờ đến lúc hắn thăng lên lục chuyển, lại mới để cho hai người tiếp tục tu hành lên ngũ chuyển.

Nhưng sau đó, Phương Chính nghĩ đến việc thành lập thế lực, thuộc hạ đầu tiên hắn nghĩ tới, chính là Thanh Thư.

Nói thật, Thanh Thư chính là một nhân tài, mặc kệ tài năng, hay là tâm tình, ý chí, hắn đều là nhân tài. Chỉ là hắn quá tình cảm, lại quá đề cao tộc nhân, cuối cùng luôn đi tới lựa chọn hy sinh chính mình.

Nhưng bởi vì như vậy, Thanh Thư mới phù hợp khi sống trong một cái tổ chức.

Cho nên, phía sau đó, Phương Chính quyết định dốc vốn luyến cho hai người Thanh Thư, Dược Hồng.

Bất quá cũng phải nói, kì thực Dược Hồng là tiện tay, chứ Phương Chính cũng không có đánh giá cao nàng. Ít nhất là trước khi đến được Thương gia thành thì chính là như vậy.

Mà từ sau khi Phương Chính thay đổi chủ ý, dốc vốn luyến đầu tư, hắn cũng liền chú ý kéo tu vi cho cả hai.

Nhờ vào tư chất loại giáp, nguyên thạch đầy đủ, thời gian rảnh rỗi, còn có cốt nhục đoàn viên cổ. Từ sau khi Phương Chính để lại hai người tại di tích của Lâm gia trại, một mình đi Tam Xoa sơn, hai người đã không ngừng khắc khổ tu hành, cần mẫn ngày đêm.

Đến nay, cũng đã song song đột phá ngũ chuyển sơ giai.

Trở thành ngũ chuyển, nô lệ cổ đối với hai người đã mất tác dụng.

Vốn tưởng hai người sẽ vì vậy đối với Phương Chính sinh lòng câm ghét. Nhưng không, hai người một chút cũng không ghét hắn.

Mấy năm qua, Phương Chính khắc khổ, Phương Chính gánh vác áp lực, gánh vác trọng trách, còn có tấm lòng “lương thiện” của hắn, hai người đều xem ở trong mắt.

Nhiều khi tự hỏi, bọn họ sẽ nghĩ lại những gì Phương Chính trước đây đã nói khi nô dịch chính mình, về việc kẻ giết chết hai người khác trong tiểu tổ là Phương Chính, hai người đều cảm thấy, đây là đang nói dối.

Bởi trong mắt hai người, Phương Chính rất thích trang một bộ lạnh lùng độc ác, nhưng bản chất lại là một kẻ thật thà lương thiện. Giống như một đứa trẻ to xác, đầu óc vô cùng ngây thơ cùng đơn thuần.

Có thể nói, với hai người, Phương Chính chính là một tiểu khả ái ngây thơ trong sáng.

Cho nên, mặc dù nô lệ cổ đã mất tác dụng, hai người đối với Phương Chính cùng với lúc vẫn còn bị nô lệ cổ ảnh hưởng cũng không sai biệt.

Con người đa phần đều là vậy, ai đối tốt với mình, kẻ đó chính là người lương thiện.

Đối với Thanh Thư và Dược Hồng, Phương Chính quả thật rất tốt, nhìn lại cả trận đường dài, hắn tốt với hai người là không chỗ nào chê.

Nhưng đó là hai người chưa thật sự nhìn thấy Phương Chính mất kiểm soát. Ít nhất trong lúc Phương Chính giết người luyện cổ, hai người họ còn chưa biết là hắn bình an vô sự.

Mà lúc này đây, sau khi Phương Chính luyện xong họa bì cổ, cũng liền truyền tin cho hai người.

Tin tức truyền tới, cũng không giống với tin tức Tần Phong nhận được trước đó.

Phương Chính không có cho Thanh Thư và Dược Hồng biết về Quân Đoàn Thiên Không, hắn chỉ báo là chính mình còn sống, nhưng chưa thể quay lại. Đồng thời để hai người chuẩn bị đồ đạc, nhanh chóng lên đường đi Trung Châu.

Còn đặc biệt nhấn mạnh nhất định phải mang theo bức họa Phương Chính để lại cho hai người.

Bức họa đó chính là một phần của sát chiêu bước nhảy alpha, chuyên môn giữ lại để Phương Chính có thể lập tức đến bên cạnh hai người.

Thanh Thư và Dược Hồng lúc này cũng không có phản đối, khăn gối sẵn sàng, lên đường ngay trong ngày hôm đó.

Mà đồng thời, trong phúc địa Đồ Thiên.

Ngày tiếp theo sau khi Phương Chính luyện thành họa bì cổ.

Phương Chính thu hồi bookmark, hơi trầm tư.

Để tránh cho bị Ảnh Tông bắt giữ, hắn để cho hai người Thanh Thư, Dược Hồng đi trước. Chờ đến lúc hai ngươi đi tới bên cạnh giới bích, lại mượn nhờ sát chiêu bước nhảy alpha trực tiếp tới đó.

Sau đó chỉ cần nhanh chân nhảy vào trong giới bích, rất hiển nhiên sẽ ngăn được mấy vị cổ tiên.

Còn vì cái gì lại như vậy?

Vậy phải nói đến giới bích.

Thế giới này có năm vực, phân biệt là Nam Cương, Tây Mạc, Bắc Nguyên, Đông Hải cùng Trung Châu.

Năm vực là một khối thống nhất, nhưng đồng thời cũng bị ngăn cách.

Bao quanh mỗi vực có một bức màn, bức màn này được gọi là giới bích.

Giới bích có thể hình dung như một lớp khí trường, có thể xuyên qua, nhưng đồng thời lại cản trở người đi qua. Phàm nhân đi qua thì giống như không có gì, nhưng cổ sư đi qua sẽ gặp phải cản trở.

Tu vi càng cao, đi vào giới bích sức cản trở lại càng lớn.

Mà cách biệt giữa ngũ chuyển cùng lục chuyển, chính là cánh biệt giữa mặt đất cùng bầu trời.

Cho nên cổ sư ngũ chuyển khi đi vào giới bích, áp lực dù có cũng có thể tương đối nhẹ nhàng đi qua. Mà cổ tiên bước vào, mỗi một bước đều là cực kì gian nan.

Lục chuyển, thất chuyển vượt qua giới bích, mỗi một lần đều tổn thất cực kì thảm trọng. Đến bát chuyển, cổ sư từ bỏ việc xuyên qua giới bích, muốn đi qua vực khác đều chỉ đi vòng bằng bạch thiên hoặc hắc thiên.

Cho nên, Phương Chính định lợi dụng giới bích, chạy thoát khỏi tay cổ tiên của Ảnh Tông.

Cho dù có là cổ tiên, vào trong giới bích chỉ có thể bị một cổ sư phàm nhân như Phương Chính bỏ lại phía sau.

Trừ phi đối phương cũng để phàm nhân cổ sư truy đuổi.

Nhưng mà Phương Chính có tự tin, phàm nhân cổ sư, trừ phi áp đảo hắn về mặt tu vi cùng số lượng khổng lồ, bằng không là không cản được hắn.

– Chỉ hy vọng không gặp phải tình huống xấu nhất.

Phương Chính khẽ thở dài.

Những kế hoạch này, đều là dựa vào tình huống tốt nhất để lên. Nếu rơi vào trường hợp xấu nhất, vậy thì không cần tính nữa, đến lúc đó chính là chạy trời không khỏi nắng.

À không, vẫn phải tính, tính cách làm sao không bị giết chết, còn phải tính cách làm sao để được thả ra.

Mặc dù cái này đã được Phương Chính tính qua, nhưng vẫn chưa thật sự khiến hắn hài lòng. Ít nhất, cho đến khi việc này trôi qua, hắn mới không tính toán tiếp về nó.

Bất quá cái này là việc cá nhân, Phương Chính chỉ đành tạm gác lại, ánh mắt chuyển đến hai người Lưu Tử Phàm, Phong Thiên Ngữ.

– Vậy hai người tìm ta có việc gì?

Phương Chính hỏi, hắn nhớ là trong lúc mình chuẩn bị luyện họa bì cổ, hai người này đều nói có chuyện cần tìm hắn.

Phong Thiên Ngữ cùng Lưu Tử Phàm do dự một chút, cuối cùng vẫn là trầm mặt.

Bây giờ trong lòng hai người áp lực rất lớn, áp lực này tới từ Phương Chính.

Ban đầu hai người họ, còn có các thành viên khác của Quân Đoàn Thiên Không gia nhập Quân Đoàn, đều là bởi vì tin tưởng vào Phương Chính. Mà cơ sở để tin tưởng, chính là việc trúc quân tử không phát hiện Phương Chính nói dối.

Thực tế, giữa các thành viên của Quân Đoàn với nhau, tin tưởng nhau chẳng qua bởi vì có địa lình chấn áp toàn cục, chứ thực tế giữa bọn họ không hề có minh ước.

Minh ước chính là cơ sở chính để thành lập thế lực, nhưng từ lúc Phương Chính thành lập Quân Đoàn Thiên Không tới nay, minh ước còn chưa có.

Chính xác mà nói, văn bản chính thức của mình ước vẫn còn đang được soạn thảo, cho nên chưa dùng được.

Bọn họ mấy ngày nay, đều dựa trên trúc quân tử để đặc niềm tin vào Phương Chính. Nhưng ngày hôm nay, hai người tận mắt chứng kiến, Phương Chính làm trái với lời nói của mình, chính là giết chết đám người không gia nhập Quân Đoàn.

Nếu Phương Chính đã có thể trái với lời nói, vậy không gì đảm bảo, hắn không nói dối. Không gì đảm bảo, Quân Đoàn Thiên Không được thành lập dựa trên cơ sở đại thời đại đang tiến tới là sự thật.

Phương Chính nhìn xuống hai người, lại nhìn qua mười lăm người còn sống sót, ôn nhu cười nói.

– Trúc quân tử không có vấn đề, ta cũng không có nói dối.

Lời này vừa ra, đám người hơi giật mình.

Bọn họ không nghĩ tới, Phương Chính vậy mà biết được bọn họ đang nghĩ gì. Không, đúng hơn là không dám nghĩ tới.

Phương Chính cũng không có vấn đề gì, giải thích.

– Thế giới này, chỉ có cổ sư mạnh nhất, không có cổ trùng mạnh nhất. Bất cứ là cổ trùng gì, cấp bậc thế nào, đều có điểm yếu. Trúc quân tử có thể phát hiện nói dối, từ đó thay đổi màu sắc tự thân. Nhưng mà, cái gì là nói dối?

Phương Chính hỏi, đám người nhìn hắn, trong ánh mắt như đang nói “biết rồi còn hỏi”. Phương Chính cũng không chờ mấy người này, nói tiếp.

– Chính là lời nói không đúng với thực tế. Nhưng, nếu ngươi bị lừa gạt, ngươi tin rằng điều giả dối đó là sự thật. Ngươi đem điều đó nói với người khác, khi sự việc vở lẽ, vậy ngươi là nói thật, hay là nói dối?

Rất im lặng.

Đám người nhất thời không biết trả lời thế nào.

Phương Chính lại nói.

– Ta lại hỏi các ngươi. Ví dụ như ta ra lệnh cho các ngươi giết một người, khi được hỏi ta có liên quan đến cái chết của người đó không? Ta trả lời, người không phải do ta giết! Vậy thì, ta đang nói dối, hay đang nói thật?

Đám người trầm mặt. Lưu Tử Phàm lúc này đáp.

– Là nói thật! Bởi vì, ngài chỉ ra lệnh, chứ không ra tay giết người. Trừ phi ngài trả lời “không liên quan đến ta” mới tính là nói dối. Dù sao, người kiểm tra tính chân thực là cổ trùng, chứ không phải con người. Cổ trùng trí tuệ có hạn, nó sẽ không biết cái gọi là trò chơi ngôn từ.

Phương Chính mỉm cười, gật đầu.

– Chính vì như vậy, ta trước đó cũng không tính nói dối. Câu nói của ta lúc đó là “những lời từ khi các ngươi vào phúc địa đến giờ là nói thật”. Vậy các ngươi ngẫm lại thử xem, lúc các ngươi vừa vào phúc địa, ta đã nói gì?

Đám người trầm tư một chút, Phong Thiên Ngữ chợt giật mình, nói.

– Ngài lúc đó có nói “các ngươi nên cảm thấy may mắn, may mắn các ngươi đối với ta có giá trị, bằng không thì sớm đã chết rồi”. Cho nên, vấn đề ở đây là “giá trị”

Phương Chính gật đầu.

Đám người ngẩn ra, nhất là mười lăm người còn sót lại, trong đó trừ người thay Phương Chính kiểm nghiệm họa bì cổ ra, mươi bốn người còn lại sắc mặt trở nên xanh mét.

Bọn họ lúc này đã nhận ra vấn đề.

Phương Chính nói, có giá trị là có thể sống. Lại nói, không gia nhập Quân Đoàn sẽ không nhận được chỗ tốt của Quân Đoàn. Còn nói, ai gia nhập sẽ được Quân Đoàn và hắn bảo hộ.

Trở ngược lại nói, nếu không gia nhập Quân Đoàn sẽ không có công hiến, tức không có giá trị. Không có giá trị lại không có bảo hộ, vậy đồng nghĩa chết.

Cho nên suy ra, Phương Chính giết người không có trái với lời nói của hắn, trúc quân tử không có vấn đề, bởi vì Phương Chính không có nói dối.

– Con mẹ nó, ai nói chỉ có nói dối mới có thể lừa người.

Không biết là ai, đột nhiên nhỏ giọng mắng một câu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

c02ad054fe58201508b71f000f3ec4b0
Ta Giết Chết Đầu Trùng Tử, Hệ Thống Lại Nói Ta Đồ Long?
Tháng 1 15, 2025
bat-dau-van-toc-xuat-the-cai-nay-chuan-de-tho-nguyen-sap-toi
Bắt Đầu Vạn Tộc Xuất Thế, Cái Này Chuẩn Đế Thọ Nguyên Sắp Tới
Tháng 2 3, 2026
huyen-huyen-kich-ban-bat-dau-tieu-tap-dich-ta-vo-dich.jpg
Huyền Huyễn Kịch Bản: Bắt Đầu Tiểu Tạp Dịch, Ta Vô Địch!
Tháng 1 17, 2025
tu-ligue-1-bat-dau-con-duong-thanh-than
Từ Ligue 1 Bắt Đầu Con Đường Thành Thần
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP