Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
toan-dan-thuc-tinh-trung-ga-doi-trung-rong-ta-thu-ve-duong-than-long.jpg

Toàn Dân Thức Tỉnh: Trứng Gà Đổi Trứng Rồng! Ta Thu Về Dưỡng Thần Long

Tháng 1 9, 2026
Chương 431: Không thể để cho bọn chúng có cơ hội tới gần thành trấn Chương 430: Hắc ám tiên phong truy kích
cau-sinh-chung.jpg

Cầu Sinh Chủng

Tháng 1 18, 2025
Chương 542. Thái Hư Chí Tôn! Chương 541. Đao thế quét ngang Đại Thiên vực!
90d8a5872e6374e4ab7c576656c75126

Ta Đúng Là Trong Sách Trùm Phản Diện

Tháng 1 16, 2025
Chương 1003. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1002. Một đoạn đường đi điểm cuối cùng
bo-bo-sinh-lien.jpg

Bộ Bộ Sinh Liên

Tháng 4 22, 2025
Chương 145. Đại Kết Cuộc Chương 144. Bảo Quang Chi Minh
vong-du-bat-dau-thuc-tinh-than-thoai-cap-thien-phu.jpg

Võng Du: Bắt Đầu Thức Tỉnh Thần Thoại Cấp Thiên Phú

Tháng 2 21, 2025
Chương 194. Đột nhiên tới chương cuối (2) Chương 193. Đột nhiên tới chương cuối (1)
sieu-cap-huyet-mach-thon-phe-he-thong

Siêu Cấp Huyết Mạch Thôn Phệ Hệ Thống

Tháng 10 11, 2025
Chương 918: Đại kết cục! . . . Chương 917: , năm đó ân oán.
ta-tai-thanh-tai-tham-phan-so-thang-cap-them-diem.jpg

Ta Tại Thánh Tài Thẩm Phán Sở Thăng Cấp Thêm Điểm

Tháng 1 16, 2026
Chương 549.Ta chưa thấy qua thanh xuân như vậy...... (2) Chương 549.Ta chưa thấy qua thanh xuân như vậy...... (1)
a445dda4393d5a4cf18b1bf4c36fd6e9

Bắt Đầu Ta Để Nữ Đế Vui Làm Mẹ!

Tháng 5 16, 2025
Chương 439. Chương cuối Chương 438. Quan khẩu
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 186: Truyền thừa Hồ Tiên mở ra
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 186: Truyền thừa Hồ Tiên mở ra

Trung Châu, dưới chân Thiên Thê sơn.

Đệ tử tinh anh đến từ thập cổ phái lúc này tập trung ở một chỗ.

Dương Quang đứng trong đám người, trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Trận chiến luận bàn kéo dài mấy tháng này xem như cũng kết thúc.

Mấy tháng trước, thập cổ phái đồng thời ban bố sư lệnh, tổ chức trận đại tỉ võ cho đệ tử tinh anh, sắp xếp thứ tự.

Thập cổ phái Trung Châu là truyền thừa tối cường, đệ tử tinh anh đều là nhân trung long phượng, cho dù là một kẻ vô danh tiểu tốt, cũng có thể lấy ra một hai còn bài chưa lặt.

Bởi vì liên quan đến Bích Hà tiên tử, Dương Quang thời gian qua cũng không được tốt.

Trong lúc tỉ võ, bị rất nhiều người nhắm vào làm khó, cố ý ra tay nặng. Cũng may hắn nội tình thâm hậu, có đàn thiết uế phi hạc, có Phương Niệm Dung dạy dỗ tác chiến, còn có Thiên Hạc Thượng Nhân trong kí hồn tảo lâm thời chỉ điểm. Một đường cự nhọc, miễn cưỡng đứng vững tốp mười cường giả.

Bất quá một lần này, hắn cũng xem như ý thức được cái gì gọi là hồng nhan họa thủy.

Mặc dù Dương Quang cũng có ý thu Bích Hà tiên tử vào hậu cung, nhưng cũng không có tha thiết đeo bám, càng không có chủ động đi tìm nàng. Ngược lại là Bích Hà tiên tử cứ không có gì làm là lại chạy đi tìm hắn.

Kết quả, cái tốt không có, nhưng kẻ thù thì có một đám.

– Tính, vẫn là sư phụ tỷ tỷ tốt nhất. Người theo đuổi xếp dài mấy con phố, nhưng người làm đệ tử ngày ngày thân cận như ta lại không gặp phiền phức gì cả.

Dương Quang tự nói, không khỏi nhớ tới Phương Niệm Dung.

Mà lúc này, trên bầu trời, có mười đạo thần niệm vô thanh vô ảnh của cổ tiên đang ở trao đổi.

– Đệ tử tinh anh thế hệ này, xét theo tổng thể mà nói cũng ngang nhau. Nhưng rốt cuộc cũng là một nhóm hậu bối ưu tú.

– Ừm, Tiêu Thất Tinh của Linh Điệp Cốc không tệ. Nếu như ta nhớ không lầm, y là chắt trai của Tiêu Bạch Hồng?

– Vạn Long Ổ Ứng Sinh Cơ cũng vô cùng xuất sắc. Vẫn là Long Nữ dạy rất tốt.

– Ha ha, đâu có, đâu có. Tôn nữ của ngài Phượng Kim Hoàng đánh khắp thế hệ cũng không ai bằng. Nàng ấy mới thật sự xuất sắc.

– Này, các người không cần tăng bốc lần nhau. Nhanh hợp lực ra tay, mở ra truyền thừa Hồ Tiên.

– Được, được.

– Chúng ta đồng loạt ra tay.

– Lên.

Mười luồng sức mạnh vô hình từ trong hư không phát ra ngoài, bàng bạc, mênh mông giống như biển gầm, lũ quét.

Thiên địa thay đổi, gió nổi mây phun.

Mười luồng sức mạnh vây quanh, sau đó giao cùng một chỗ, lao đến một nơi nào đó trên Thiên Thê sơn.

Cũng không có bất kỳ tiếng vang nào, sức mạnh vô hình kinh khủng tan thành mây khói. Bên trong luồng ánh sáng màu bạch kim, một cánh cửa màu đỏ xuất hiện.

Cánh cửa cao mười trượng, có tấm bảng chín màu, xán lạn, lấp lánh.

Trên bầu trời, những đám mây tập trung đến, hào quang sáng chói giao nhau thành cầu thang ánh sáng.

Cầu thang kéo xuống, hình thành ánh sáng cầu vồng, vừa lúc rơi xuống trước mặt các đệ tử tinh anh.

– Dựa theo thứ tự luận võ, từng người các ngươi bắt đầu tiến vào.

Trên bầu trời truyền đến một giọng nói hư vô, truyền vào tai tất cả đệ tử.

Đây là âm thanh của cổ tiên.

Gương mặt đệ tử thập cổ phái hiện lên sự kính sợ, nghiêm túc, cuồng nhiệt. Đại đa số ánh mắt đều tập trung trên người một thiếu nữ.

Đầu nàng đội mũ phượng, mắt phượng, lông mi thon dài, chính giữa mi tâm còn có một nốt ruồi son, dung nhan đoan trang, vô cùng xinh đẹp.

Đệ nhất nhân trận tỉ võ lần này, Phượng Kim Hoàng.

Nàng lộng lẫy huy hoàng, da thịt như tuyết, ánh mắt như điện, giống như phượng hoàng trời sinh, cao nhã thuần khiết, ngạo thị thiên hạ. So sánh với nàng, các đệ tử tinh anh khác chẳng khác nào chim sẻ.

Nghe giọng nói của cổ tiên, Phượng Kim Hoàng hét khẽ một tiếng, hóa thành một vệt kim quang bắn thẳng lên.

Kim quang hóa thành một con phượng hoàng. Khi chạm vào cánh cửa, cánh cửa chấn động, tạo thành hư không, nuốt Phượng Kim Hoàng vào.

Sau Phượng Kim Hoàng là Tiêu Thất Tinh, Ứng Sinh Cơ lần lượt các đệ tử tiến vào truyền thừa Hồ Tiên.

Trên bầu trời, Phương Niệm Dung mặt trầm như nước nhìn xuống tất cả.

Nàng lần này vì đến được đây đã phí rất nhiều công phu, cuối cùng miễn cưỡng được cổ tiên của Tiên Hạc Môn đặc cách đem theo như một gói hành lí.

Lúc này Phương Niệm Dung cũng là được sức mạnh của cổ tiên giữ cho không rơi xuống, ẩn mình sau mây quan sát tất cả.

– Nếu là Lạc Hành, hạng nhất chắc chắn không tới tay Phượng Kim Hoàng. Tính toán thời gian, hắn bây giờ thấp nhất cũng phải ngũ chuyển sơ giai rồi đi.

Phương Niệm Dung trong lòng chợt nghĩ, trước mắt mơ hồ xuất hiện thân ảnh của Phương Chính.

Nhưng rất nhanh, Phương Niệm Dung đem suy nghĩ này gạt qua một bên, tập trung nhìn xuống dưới.

– Phương Nguyên sẽ lẻn vào như thế nào đây?

Phương Niệm Dung trong lòng vẫn luôn tò mò điều này.

Nàng cũng là vì nhiệm vụ cưỡng chế của Tiểu Túc mới phải trăm phương ngàn kế chạy tới đây. Nếu không vì như vậy, Phương Niệm Dung đã nhận mấy cái nhiệm vụ ra ngoài trong môn, sau đó chạy đi Nam Cương vớt Phương Chính đem về rồi.

Dù gì lần tranh đoạt truyền thừa này, nhanh gì cũng phải mấy tháng mới xong.

– Chỉ mong Lạc Hành đừng có tìm thêm mấy cái bông hoa về.

Phương Niệm Dung suy nghĩ một vòng, cuối cùng vẫn không tự chủ được nghĩ về Phương Chính.

—

– Hắc xì!

Trên Tam Xoa sơn, trong hang động, Phương Chính nhu nhu cái mũi.

Không hiểu sao hắn đột nhiên cảm thấy cái mũi có chút ngứa. Chắc hẳn là có ai đó đang lén lúc hỏi thăm mấy đời tổ tông nhà hắn đi.

– Thời gian không sai biệt lắm.

Phương Chính tự nói, thúc giục tam chuyển ẩn thân cổ, tam chuyển liễm tức cổ đi ra khỏi hang.

Với cái này, chỉ cần Phương Chính không dùng cổ trùng, cũng không chủ động gây chú ý, hắn vẫn có thể miễn cưỡng lẫn tránh tầm mắt của người khác.

Bất quá, hôm nay là một ngày mưa phùn, từng giọt mưa nhỏ síu tí tách rơi xuống. Nếu Phương Chính không nhanh chân chạy tới nơi cần tới, vậy thì nhất định sẽ có người phát hiện ra.

– Ta thật sự không thích trời mưa thế này.

Phương Chính tự nói, bắt đầu chạy bộ trên đường núi.

Hắn mặc dù thích mưa, nhưng thích mưa lớn như trút nước, chứ không phải loại lắc phắt rả rít như hiện tại.

Bất quá mấy cái này không quan trọng, đi nhanh về nhanh là được.

Phương Chính đi qua mấy cái sườn núi, cuối cùng lẻn đi vào một chỗ núi bằng.

– Quả nhiên.

Phương Chính trong lòng kêu khẽ, nhìn đến một nhóm người đang ở cách đó không xa.

Nhóm người này gồm năm người, bốn lão già và một cô gái. Những người này Phương Chính đều gặp qua ít nhất một lần.

Thiết gia tứ lão, cùng với Thiết Nhược Nam.

Phương Chính đem một cái dù mở lên, sau đó hiện ra thân hình, cầm lấy dù đi lại gần.

– Ai?

Thiết gia tứ lão vốn đang tập trung vào Thiết Nhược Nam, đột nhiên nghe thấy tiếng động, nhất thời kinh hô một tiếng, xoay người lại, chuẩn bị tấn công.

– Lôi…

Vừa thấy người tới, bốn người kinh hãi, nhưng chưa kịp hô lên đã thấy Phương Chính ra giấu im lặng.

Bốn lão già liếc mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là im lặng, nhưng ánh mắt lại vô cùng cảnh giác nhìn Phương Chính.

Phương Chính đi lại bên cạnh Thiết Nhược Nam, nghiên dù qua che ở đầu nàng.

Mưa mặc dù không lớn, nhưng Thiết Nhược Nam ngồi ở nơi này đã lâu, toàn thân đã có chút ướt sủng.

Thiết Nhược Nam không có phản ứng, như cũ thất thần nhìn về phía trước. Mà trước mắt nàng, sáu tấm bia đá chỉnh tề bày ở đó, trên mỗi bia đá đều có khắc một cái tên.

Phương Chính liếc mắt nhìn qua, có hai cái tên hắn biết, chính là Thiết Phách Tu và Thiết Đao Khổ.

– Nếu ngươi cảm thấy bản thân có tội, vì sao không đập đầu vào mấy tấm bia này rồi chết đi?

Im lặng một lúc, Phương Chính đột nhiên hỏi.

Thiết Nhược Nam không có phản ứng, như Thiết gia tứ lão liền hơi cứng người, ánh mắt rất gao nhìn Phương Chính.

– Ta không biết bọn họ chết có đáng hay không, ta chỉ biết bọn họ chết để cho ngươi sống. Nhưng mà ngươi hiện tại thì sao? Có sống xứng đáng với cái giá họ bỏ ra để đổi lại? Nếu đã không xứng đáng, còn không bằng chết đi. Sau đó vào Sinh Tử môn nghe bọn họ mắng.

– Ta không biết họ sẽ mắng ngươi cái gì, nhưng nếu là ta, ta sẽ mắng ngươi là một kẻ nhu nhược, hèn nhát, uổng phí bọn họ hy sinh để ngươi sống tiếp, kết quả lại chỉ sống uổng phí, ngay cả dũng khí trả thù cũng không có.

Thiết Nhược Nam lúc này ánh mắt chợt động một chút, nhưng như cũ cũng không có phản ứng khác.

Phương Chính hơi mị mắt nhìn nàng, từ trư lung vương thảo lấy ra một cây kiếm, kê lên cổ Thiết Nhược Nam.

Thiết gia tứ lão giật mình, đang định ra tay cản lại, nhưng lại có người ngăn lại bốn người. Nhìn thấy người vừa xuất hiện, bốn người lập tức vừa mừng vừa sợ, nhưng lại không dám nói gì, bởi đối phương ra dấu cho họ im lặng.

– Thiết Nhược Nam, nếu ngươi đã không có tác dụng gì, còn không bằng chết đi, tránh kéo chân sau. Ta không muốn kế hoạch của mình chỉ vì ngươi mà thất bại. Cùng lắm ta đi tìm một thiếu chủ khác, tin rằng bất cứ ai cũng có hứng thú bắt giữ Phương Chính để lập công. Bất quá việc của phụ thân ngươi, có mấy người để ý thì ta không chắc. Dù sao việc ở Thanh Mao sơn, trong Thiết gia cũng chỉ có một mình ngươi tham gia.

Lần này, Thiết Nhược Nam rõ ràng có phản ứng. Nàng ngẩng đầu nhìn lại Phương Chính, trong ánh mắt đã bớt đi rất nhiều sự chán nản cùng bi thương.

– Thiết Nhược Nam, ngươi biết vì cái gì ta đồng ý giúp Thiết gia bắt Phương Chính không?

Phương Chính lúc này hỏi, Thiết Nhược Nam hơi trầm mặt. Rất nhanh, Phương Chính cũng trả lời.

– Bởi vì người nhờ ta là ngươi mà không phải ai khác. Thiết Nhược Nam, nếu đổi lại là người khác của Thiết gia liên lạc với ta, cho dù đó là ai, ta cũng chắc chắn sẽ từ chối. Nhưng bởi vì là ngươi, cho nên ta đồng ý. Trên đời này, có những việc không phải ngươi thì không được. Ta tin rằng, không phải chỉ một mình ta cảm thấy điều đó.

Phương Chính nói xong, nghiêng đầu nhìn lại mấy cái bia mộ. Thiết Nhược Nam theo ánh mắt nhìn qua, vẻ mặt như ngộ ra cái gì. Nàng hé môi vài lần, mặc dù không nói, nhưng ánh mắt rõ ràng kiên định hơn rất nhiều.

Phương Chính nhìn thấy, đem kiếm cấm xuống đất bên cạnh Thiết Nhược Nam.

– Nếu còn tự trách, thì lấy cái này cắt cổ mình đi, chết rồi cũng đỡ chặt đất. Còn nếu đã lấy lại tin thần, lần sau đem nó trả lại cho ta. Thứ này ta phí rất nhiều sức lực mới rèn ra được.

Nói xong, liền xoay người lại, ngay lập tức hắn hơi hiện vẻ kinh ngạc.

Phía sau lưng Phương Chính lúc này có năm lão già. Bốn người là Thiết gia tứ lão, người còn lại cũng là một lão già, nhưng không biết tới từ lúc nào.

Không, chính xác Phương Chính biết lão ta tới từ lúc nào, nhưng lại vờ như không biết.

Lão già này thân hình cao gầy, mặt đầy nếp nhăn, tóc hoa răm.

– Thiết gia cựu tộc trưởng, Thiết Mộ Bạch! Lão ta thật sự tới.

Phương Chính trong lòng thở dài một hơi, ngoài mặt lại lãnh đạm gật đầu với Thiết Mộ Bạch, sau đó vòng qua người lão rời đi.

Thiết Mộ Bạch cũng không có ngăn cản, lão vuốt râu, mỉm cười hiền lành nhìn lại Thiết Nhược Nam.

Mà Thiết Nhược Nam lúc này đã không còn nửa quý trên mặt đất, nàng đừng lên, ánh mắt kiên định nhìn lại những tấm bia.

– Các vị, sự hy sinh của mọi người, ta suốt đời không quên. Thiết Nhược Nam ta xin thề, nhất định sẽ vì thiên hạ thương sinh, duy trì chính nghĩa, cho dù bản thân có ngã xuống, cũng quyết không từ.

Thiết Nhược Nam lớn tiếng nói.

Thiết Mộ Bạch nở nụ cười gật đầu, mà Thiết gia tứ lão lại càng vui mừng nhẹ nhõm.

Phương Chính vừa đi cách đó không xa, cũng nghe thấy những lời này, trong lòng không khỏi nghĩ.

– Nói thật thì chính ta cũng không biết trên đời này có cái gì chỉ có mình Thiết Nhược Nam làm được. Nhưng mà, lời hoa mỹ là thứ lừa người tốt nhất.

Nghĩ đến đây, khóe môi của hắn không khỏi hơi treo lên ý cười.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-de-mon-ha-tha-cau-50-nam.jpg
Nữ Đế Môn Hạ Thả Câu 50 Năm
Tháng 1 20, 2025
manh-nhat-chien-than-he-thong.jpg
Mạnh Nhất Chiến Thần Hệ Thống
Tháng mười một 27, 2025
vo-dao-thien-phu-yeu-nhat-co-the-ta-co-the-vo-han-thang-cap-a
Võ Đạo Thiên Phú Yếu Nhất? Có Thể Ta Có Thể Vô Hạn Thăng Cấp A
Tháng 10 27, 2025
ta-cong-phap-toan-bo-nho-bien.jpg
Ta Công Pháp Toàn Bộ Nhờ Biên
Tháng 5 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP