Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-danh-dau-hang-ti-vo-hon.jpg

Bắt Đầu Đánh Dấu Hàng Tỉ Võ Hồn

Tháng 2 23, 2025
Chương 584. Không thể nào hiểu được thần bí lực lượng Chương 583. Cửu Thiên Hồn Ngọc
xa-tien-bat-dau-thon-phe-tien-de

Xà Tiên: Bắt Đầu Thôn Phệ Tiên Đế

Tháng 2 8, 2026
Chương 1994: Đồ Sâm mục đích Chương 1993: Chữa khỏi cũng chảy nước miếng
bat-dau-muoi-lien-rut-trieu-hoan-sang-tao-van-co-than-trieu

Bắt Đầu Mười Liên Rút Triệu Hoán, Sáng Tạo Vạn Cổ Thần Triều

Tháng 2 6, 2026
Chương 1055: Đại kết cục Chương 1054: Toàn diện chinh phục
kiem-than-tong-thiem-dao-khai-thuy.jpg

Kiếm Thần Tòng Thiêm Đáo Khai Thủy

Tháng 4 25, 2025
Chương 660. Mạnh nhất thời khắc Chương 659. Thực lực của hắn
ha-ba-van-dao.jpg

Hà Bá Vấn Đạo

Tháng 1 21, 2025
Chương 137. Khởi hành Chương 136. Tân Hải chi thành
tam-quoc-thanh-lap-manh-nhat-vo-tuong-tap-doan.jpg

Tam Quốc: Thành Lập Mạnh Nhất Võ Tướng Tập Đoàn

Tháng 12 1, 2025
Chương 966: Đại Chu thiên hạ (đại kết cục) Chương 965: Giang Nam quốc lão
trung-sinh-phoi-he-thong-ta-vo-dich-rat-hop-ly-a

Trùng Sinh Phối Hệ Thống, Ta Vô Địch Rất Hợp Lý A

Tháng 10 3, 2025
Chương 1382: Chương 1381:
cuu-tieu-can-khon-quyet.jpg

Cửu Tiêu Càn Khôn Quyết

Tháng 2 9, 2026
Chương 1057: Tiêu diệt Vạn Phương tông Chương 1056: Thành lập Diệt Ma liên minh
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 178: Truyền thuyết Mao Dân
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 178: Truyền thuyết Mao Dân

Buổi sáng trong lành mát mẻ.

Tam Xoa sơn truyền đến một tiếng chấn động, ba cột sáng trên đỉnh núi lại lần nữa tỏa ánh sáng rực rỡ, phóng thẳng trời cao.

Phương Chính đi ra khỏi hang động, ngước mắt nhìn lên.

Hôm qua hắn nhận được nhiệm vụ cưỡng chế, bận rộn cả một đêm, đem ý tưởng tự mình dọa mình kia chảy vuốt xuống. Còn chưa kịp ngủ một chút, truyền thừa này lại lần nữa mở ra. Nhưng mà không vào thì sẽ tiếc chết, cho nên hắn vẫn là vác cái mặt đi ra.

Phương Chính nhìn ba cột sáng, lại quét mắt nhìn xuống, phía dưới có không ít người, gần nhất là bốn người Khổng Nhật Thiên, Long Thanh Thiên, Võ Thần Thông, Dực Xung. Bốn người này sắc mặt lạnh nhạt, đều đang nhìn Phương Chính.

Phương Chính cười như không cười, xoay người đi về phía cột sáng màu lam.

– Là Tín Vương truyền thừa!

– Lạc Hành thế mà lại vào Tín Vương truyền thừa!

Người bên dưới nhìn theo, trong lòng tràn ngập nghi hoặc.

Phương Chính cũng không có để ý đến mấy người này, hoàn toàn đi vào cột sáng màu lam, thân ảnh cũng lập tức biến mất trong tầm mắt của người khác

Mà trong tầm mắt của Phương Chính lúc này là một mảnh sương mù màu xám. Đây đúng là bên trong truyền thừa, nhưng không giống như trong Khuyển Vương truyền thừa vừa vào liền tầm nhìn quang đãng.

Phương Chính cũng không vội, hắn lấy ra hạc giấy cổ, thúc giục con cổ trùng này.

Trong Tín Vương truyền thừa, hạc giấy cổ là chìa khóa dẫn đường, cũng là con cổ trùng được phép dùng khi vào nơi này.

Hạc giấy cổ được Phương Chính quán trú chân nguyên, lập tức vỗ cánh bay đi, Phương Chính đi theo phía sau hạc giấy cổ, xuyên qua sương mù.

Một lúc sau, từ trong sương mù xuất hiện một bóng người.

– Người, bên ngoài đến, so đấu, so đấu một trận.

Bóng người mở miệng, giọng nói thô lỗ, cũng không được liền mạch.

Phương Chính tiếp tục đi tới, rất nhanh đi ra khỏi sương mù, cũng nhìn thấy rõ ràng người kia.

Người này cùng nhân loại bình thường rất tương tự, hai tay hai chân. Chỉ là thân hình vạm vỡ, vô cùng tráng kiện, toàn thân lại mọc đầy lông. Lòng ngực, thân hình, tứ chi, thậm chí là gương mặt cùng cái mông đều mọc đầy lông dài màu vàng nâu.

Hắn trợn to đôi mắt, nhìn chằm chằm Phương Chính.

– So đấu, so đấu một trận. Thua, chết!

Hắn gầm nhẹ, hai mắt đỏ bừng, nhìn vô cùng dữ tợn.

Phương Chính bình thản nhìn, không có một điểm ngoài ý muốn.

Phương Chính biết, đây là dị nhân.

Trong đàn thú có dị thú, như trong đàn hổ có bưu, trong đàn sói có bái, trong đàn chó có ngao. Thì trong con người, còn có dị nhân. Có nhiều loại dị nhân, Phương Chính hiện tại gặp là một loại trong đó, mao dân.

Mao dân cả người mọc đầy lông, ngay cả mí mắt cũng có rất nhiều lông tơ. Loại dị nhân này trí tuệ không cao, nhưng trời sinh có năng khiếu luyện cổ.

Phương Chính biết về mao dân, không chỉ thông qua nguyên tác, còn biết từ Nhân Tổ truyện.

Truyền rằng, Nhân Tổ móc hai mắt, hóa thành một trai một gái. Con trai là Thái Nhật Dương Mãng, con gái là Cổ Nguyệt Âm Hoang.

Thái Nhật Dương Mãng thích uống rượu ngon. Một lần uống đã xảy ra sự cố, bị nhốt ở vực sâu Bình Phàm. Cuối cùng nhân họa đắc phúc, đạt được Thanh Danh cổ hình dạng hoa cúc, chạy ra một đường sống.

Bởi vì Thanh Danh cổ, danh tiếng của Thái Nhật Dương Mãng dần dần lớn. Rất nhanh, trên thế giới đã truyền lưu tin tức Thái Nhật Dương Mãng là một đại tửu quỷ.

Vào một ngày, một đám ong mật ban hổ đem theo tổ ong, chủ động tìm đến Thái Nhật Dương Mãng.

– Thái Nhật Dương Mãng, ta nghe nói ngươi thích uống rượu ngon, đều nói rượu của thiên địa tứ hầu là uống tốt nhất. Nhưng chúng nó sản xuất làm sao so được rượu mật của chúng ta? Hôm nay chúng ta cố ý mang rượu mật đến, mời ngươi nhấm nháp.

Này đó ong mật đều lớn như báo hoa con, trên người có hoa văn như hổ vằn, vàng kim làm nền, điểm đen lấm tấm. Nói chuyện rất khách khí, nhưng ẩn chứa ý uy hiếp cùng bắt buộc.

Thái Nhật Dương Mãng trong lòng kêu khổ, cái này chính là người ở trong nhà, họa trên trời xuống. Thực lực ong mật ban hổ vô cùng cường đại, chỉ một con hắn đã đối phó không được, nói chi đây còn là một đám.

Thái Nhật Dương Mãng đành cố gắng làm, nếm thử rượu bên trong tổ ong.

Mới uống xong một ngụm, hai mắt của hắn lặp tức tỏa sáng.

Rượu mật ngọt mà không ngấy, hương vị ngon miệng, uống cực kì tốt, tuyệt đối là hàng cao cấp trong thiên địa.

– Ngon, ngon, thật sự ngon. Uống rượu mật này, có thể khiến người ta cảm thấy thế gian này mình là người hạnh phúc nhất.

Thái Nhật Dương Mãng uống một ngụm lớn, lại khen không dứt miệng.

Đám ong mật ban hổ đều bật cười, vô cùng cao hứng.

Thủ lĩnh liền hỏi Thái Nhật Dương Mãng.

– Vậy ngươi nói, rượu mật của chúng ta cùng rượu của thiên địa tứ hầu, của ai uống ngon hơn?

Thái Nhật Dương Mãng uống đến say khướt, quên mất sự đáng sợ của đám ong mật ban hổ, trực tiếp nói thẳng.

– Mỗi người một vẻ, khó mà đánh giá được.

Đám ong mật ban hổ giận dữ. Rượu bản thân nhưỡng ra lại cùng rượu của đám khỉ chết tiệt kia như nhau? Thái Nhật Dương Mãng này thật đáng chết, phải hảo hảo dạy cho hắn một bài học!

Chúng nó đang muốn động thủ, Thái Nhật Dương Mãng bỗng nhiên biến mất không thấy.

Thái Nhật Dương Mãng lần này say, liền say bảy ngày bảy đêm.

Trong mông lung, hắn nghe được trong bóng tối có tiếng gọi.

– Thái Nhật Dương Mãng, ngươi mau tỉnh lại. Nếu không tỉnh, ngươi sẽ bị ăn thịt a.

Thái Nhật Dương Mãng giật mình.

Hắn phát hiện mình bị trói gô, bị một đám dã nhân nâng.

Toàn thân đám dã nhân mọc đầy lông, hai mắt màu u lam. Đám dã nhân đã đốt sẵn một đống lửa, trên đống lửa còn gác một cái nồi lớn

Bọn dã nhân lẳng lặng ngồi, nhỏ giọng nói.

– Chúng ta muốn luyện Vinh Sinh cổ, cần một người làm thuốc dẫn. Kết quả ông trời lại đưa Thái Nhật Dương Mãng đến, thật sự là đáng mừng.

– Người là vạn vật chi linh, Nhân tổ chính là Linh tổ. Thái Nhật Dương Mãng là do mắt trái của hắn biến thành, linh khí mười phần. Theo ta thấy, lần này luyện cổ sẽ thành công.

– Mau đưa hắn vào nối, chúng ta luyện được Vĩnh Sinh cổ, nhất định sẽ được vĩnh sinh.

Thái Nhật Dương Mãng nghe xong, không khỏi sợ hãi, vội vàng kêu to, ra sức giãy dụa.

Nhưng đám dã nhân vẫn không động đậy.

Lúc này, trong lòng Thái Nhật Dương Mãng lại vang lên giọng nói trước đó.

– Ai, vô dụng. Đám dã nhân này, đều là mao dân, được thiên địa ưu ái, sinh ra đã có tài hoa, chính là có thể luyện chế cổ trùng.

Thái Nhật Dương Mãng nhất thời quên mất nguy hiểm, tò mò hỏi

– Ngươi là ai?

Giọng nói kia đáp lại.

– Ta là Thần Du cổ. Bất kể là ai, chỉ cần uống qua bốn loại rượu ngon cực phẩm, trong lòng sẽ thai nghén ra ta. Ta có thể dịch chuyển ngươi qua bất cứ địa phương nào ngươi muốn.

Thái Nhật Dương Mãng mừng rỡ.

– Vậy ngươi hãy mau ra tay đi. Mang ta rời khỏi chỗ này!

Thần Du cổ thở dài.

– Vô dụng. Chỉ khi ngươi uống say, mới có thể thúc giục ta. Hiện tại thần trí của ngươi thanh tỉnh như vậy, là làm không được a.

Thái Nhật Dương Mãng bừng tỉnh.

– Chẳng trách lần trước ta bị vây ở đảo hoang, suýt chết đói, may mà có Thanh Danh cổ, mới có thể thoát khỏi vực sâu Bình Phàm. Thì ra là ngươi hại ta.

Thần Du cổ đáp.

– Ai, người a, ta cũng không phải cố ý hại ngươi. Đều là ngươi sau khi uống say, vận dụng sức mạnh của ta. Ngươi cũng đừng có trách ta a, lần trước ngươi suýt bị ong mật ban hổ bắt, là nhờ có ta ngươi mới thoát hiểm. Một hại một cứu, chúng ta xem như hòa.

Thái Nhật Dương Mãng nhớ đến chuyện ong mật ban hổ, cũng không trách Thần Du cổ.

Hắn lúc này bị đám mao dân ném vào trong nồi.

Lửa lớn dưới đáy nồi không ngừng thiêu đốt, nhiệt độ càng lúc càng dâng cao.

– Thêm mã não hồng tiêu!

Một mao dân đem mã não hồng tiêu có ánh sáng hồng ngọc thả vào nồi.

Nước trong nồi lập tức biến đỏ, thậm chí nhuộm đỏ thân hình Thái Nhật Dương Mãng.

– Thêm bích lạc hồ yên anh!

Một mao dân cầm lấy một con hồ ly nhỏ, cũng ném vào nồi

Con hồ ly nhỏ toàn thân lông xù, hai mắt như kim cương đen, vô cùng đáng yêu. Nhưng khi chạm phải nước, nó liền biến thành một làn khói màu xanh, hòa vào trong nước.

Nồi nước càng lúc càng nóng, Thái Nhật Dương Mãng càng thêm tuyệt vọng, cảm thấy lần này chạy trời không khỏi nắng.

Mao dân lục tục tăng thêm rất nhiều phụ liệu, còn có cổ trùng

– Thêm Hư Vinh cổ!

Một mao dân đem một con cổ thả vào trong nồi.

Con cổ này hình dáng kì quái, giống như một con cua màu xanh, nhưng lại không giống cua thường, bên trong vỏ cua là ánh sáng.

Vừa nhìn thấy Thái Nhật Dương Mãng, Hư Vinh cổ không khỏi mừng rỡ.

– Ngươi, ngươi chính là Thái Nhật Dương Mãng sao? Ta nghe nói qua ngươi, không thể tưởng được có thể gặp ngươi ở đây, đúng là tam sinh hữu hạnh. Ta thật cao hứng, thật sự cao hứng a.

Thái Nhật Dương Mãng dở khóc dở cười.

– Còn tam sinh hữu hạnh, chúng ta lặp tức đều phải chết.

– Ta không quan tâm có chết hay không, ra chỉ muốn thỉnh giáo ngươi một điều, ngươi là làm thế nào trở nên nổi danh như thế? Ta đều sắp hâm mộ muốn chết! Ta rất sùng bái người như ngươi a.

Hư Vinh cổ vội vàng nói.

– Ta hiện tại không có tâm trạng nói cái này, ta muốn chạy trốn.

Thái Nhật Dương Mãng ở trong nồi giãy giụa, muốn leo ra ngoài, nhưng lập tức bị mao dân đang trông coi bên cạnh nhấn mạnh lại trong nồi.

– Mau nói cho ta biết, mau nói cho ta biết đi.

Hư Vinh cổ cũng không xem hoàn cảnh, một lòng muốn thỉnh giáo.

Thái Nhật Dương Mãng nổi giận.

– Ngươi xem tình cảnh hiện tại, ngươi còn không nhìn ra sao?

Hư Vinh cổ trừng mắt, nhìn chằm chằm Thái Nhật Dương Mãng, bỗng nhiên cười rạng rỡ.

– Ta đã hiểu, ta đã hiểu. Nếu muốn đỏ, phải chịu nóng. Đa tạ chỉ giáo, đa tạ chỉ giáo. Thái Nhật Dương Mãng, để cảm ơn ngươi, ta sẽ làm cho ngươi một việc.

Nói xong, Hư Vinh cổ phịch một tiếng phát nổ.

Vụ nổ không mạnh, vô cùng nhẹ nhàng, chỉ phát ra một vang nhỏ. Sau đó, Hư Vinh cổ biến thành một làn gió độc, lan khắp nội tâm của tất cả mao dân.

Hai mắt mao dân vốn màu u lam, bổng trở nên đỏ bừng.

Thái Nhật Dương Mãng ngẩn ra một lúc, sau đó bừng tỉnh. Hắn không kịp cảm khái sự hy sinh của Hư Vinh cổ, vội vàng kêu to.

– Mặc dù mao dân các ngươi có thể luyện cổ, nhưng ta thấy cũng không tính là cái gì. Các ngươi cho dù đều có thể vĩnh sinh, vậy thì như thế nào? Bộ dạng các người xấu như vậy, cả người đều là lông, thật sự xấu muốn chết.

Đám mao dân đều ngây ngẩn cả người.

Nếu là trước đây, bọn họ sẽ không thèm để ý Thái Nhật Dương Mãng.

Nhưng hiện tại, độc hư vinh đã tràn ngập nội tâm họ, che mờ lí trí của bọn họ.

Nghe Thái Nhật Dương Mãng hét to, lập tức có mao dân lớn giọng phản bác.

– Nói bậy. Mao dân chúng ta đẹp nhất. Bộ lông trên người đẹp không sao tả xiết!

Thái Nhật Dương Mãng linh cơ khẽ động.

– Lông các ngươi có đẹp, liệu có đẹp bằng tóc của ta?

Hắn từng uống qua liệt rượu của kim cương hầu, tóc đều biến thành màu đỏ, giống như ngọn lửa đang cháy hừng hực.

Đám mao dân nghe xong lời này, trong lòng đều run sợ.

Ngọn lửa đẹp. Mỗi thời mỗi khắc đều lượn lờ thay đổi. Bọn họ không thể không thừa nhận, tóc của Thái Nhật Dương Mãng quả thật rất đẹp.

Thái Nhật Dương Mãng tiếp tục kiêu khích.

– Cho dù các ngươi có vĩnh sinh, cũng sẽ không có sự xinh đẹp này của ta. Các ngươi xem tóc của ta đi, cùng lửa giống nhau như vậy, rất động lòng người.

Đám mao dân chịu không nổi kích tướng, rốt cuộc có thành viên xao động.

– Ngươi có tóc như vậy, ta cũng có. Xem ta!

Nói xong, hắn dùng đuốc châm toàn thân.

Bộ lông toàn thân hắn bị thiêu đốt, trở thành một người lửa.

– Ha ha, ngươi chỉ có tóc đẹp, còn ta toàn thân đều đẹp.

Hắn hét lớn.

Rất nhanh đã có thành viên khác tranh nhau làm theo.

Bọn họ một đám trở thành người lửa. Ngọn lửa thiêu đốt, đau đớn kịch liệt khiến họ phát ra tiếng kêu rên.

Dù bọn họ biết như vậy, nhưng vẫn không chịu dập lửa, ba hoa chích chòe, khoe khoang vẻ đẹp của bản thân.

Thần Du cổ vui mừng quá đổi, ở trong lòng Thái Nhật Dương Mãng, không ngừng khen ngợi hắn.

– Người a, ngươi thật sự quá thông minh, có thể nghĩ ra phương pháp này.

Thái Nhật Dương Mãng leo ra khỏi nồi, thành công sống sót. Hắn cười lạnh đáp.

– Không phải ta thông minh, mà là người theo đuổi hư vinh đều trở nên ngu xuẩn. Bọn họ thường vì cái đẹp hư vô, yên lặng chịu đựng đau đớn, lại bỏ qua thứ bản thân chân chính muốn theo đuổi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

co-the-rut-ra-than-phan-ta-day-gia-nhap-vao-tro-choi-tu-vong.jpg
Có Thể Rút Ra Thân Phận Ta Đây Gia Nhập Vào Trò Chơi Tử Vong
Tháng 2 4, 2026
comic-tu-wolverine-3-bat-dau-quat-khoi.jpg
Comic: Từ Wolverine 3 Bắt Đầu Quật Khởi
Tháng 2 10, 2026
danh-dau-ho-diep-dai-lao-the-luc-cua-ta-chu-thien-vo-dich.jpg
Đánh Dấu Họ Diệp Đại Lão, Thế Lực Của Ta Chư Thiên Vô Địch
Tháng 5 8, 2025
dragon-ball-ta-songohan-hit-dat-lien-tro-nen-manh-me.jpg
Dragon Ball: Ta Songohan, Hít Đất Liền Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 3 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP