Chương 175: Lần thứ hai cắt hồn
Thời gian tiếp tục trôi qua, trên Tam Xoa sơn liên tục đi tới không ít những nhân vật đáng chú ý, trong đó có vài cái tên Phương Chính nhớ trong nguyên tác có nhắc qua.
Ví như Thập bạo quân. Thập bạo quân cũng không phải một người, mà có tất cả mười người, dẫn đầu là một vị tứ chuyển cổ sư, gọi là Hoành Mi bạo quân.
Hay như Hồ Mị Nhị. Nàng ta cũng là tứ chuyển cổ sư, chủ tu mị đạo, rất thích câu dẫn nam nhân. Hơn hết thân phận người này thần bí, cũng rất nguy hiểm.
Thêm một người gọi là Bách Tuế Đồng Tử, tuổi tác đã cao, nhưng có vẻ ngoài nhi đồng. Hắn thích nhận con nuôi, xung quanh hắn có không ít con trai, con gái nuôi.
Còn có Lí Nhàn, người mà Phương Chính nhờ Thanh Thư nghe ngóng cũng đã đi tới.
Biết được tin Lí Nhàn tới, Phương Chính liền lập ra một cái danh sách, sau đó đem mấy con cổ trùng mình lấy được từ việc giết người trong truyền thừa giao cho Tần Phong.
Với thân phận của Phương Chính, nếu tự đi tìm Lí Nhàn, thế nào tên này cũng có thể hắt mặt lên trời nhìn người khác, cũng làm rớt giá thân phận ngũ chuyển của Phương Chính, cho nên giao lại cho Tần Phong đi thay.
Tần Phong mặc dù là chiến lực thấp nhất trong bốn người, nhưng danh tiếng quả thật không nhỏ, đủ cùng Lí Nhàn ngang hàng trò chuyện. Lại thêm có Phương Chính ở phía sau chống lưng, Lí Nhàn dù là tứ chuyển cao giai, nhưng cũng không dám chèn ép Tần Phong mới chỉ sơ giai.
Tần Phong trước tiên đem mấy con cổ trùng Phương Chính đưa cho bán hết. Này đó cổ trùng đều do Phương Chính giết người cướp được. Bình quân mỗi người năm con cổ trùng, giết năm người, Phương Chính cũng thu được hai mươi mấy con.
Bất quá trả thù lao cho Lưu Tử Phàm vì trợ giúp trong truyền thừa, Phương Chính đã để hắn ta lấy đi bốn con trong số đó, hiện tại còn lại đều bị đem bán sạch.
Tiếp theo Tần Phong bán ra thêm một ít tài nguyên thu được trong truyền thừa nhưng không cần thiết, cuối cùng đem danh sách Phương Chính đưa đưa qua cho Lí Nhàn.
– Đây là những gì chúng ta cần, Lí huynh, mời xem.
Tần Phong khách khí nói.
– Được.
Lí Nhàn cũng cười hòa nhã, nhận lấy.
Bên trên danh sách này viết một số cổ trùng, tài liệu luyện chế, số lượng đa dạng và phong phú. Lí Nhàn xem xong, không khỏi ầm thầm liếc nhìn Tần Phong một cái.
Trên danh sách có không ít thứ, chủ yếu là tài liệu luyện cổ của phong đạo cùng viêm đạo, một ít là khí đạo, còn lại thì loạn thất bát tao, không cụ thể lưu phái nào, gần như mỗi lưu phái đều có một hoặc hai loại.
– Xem ra bốn người này đều không quá hiểu biết. Mua tài liệu luyện cổ, thường phải mua nhiều hơn những gì mình cần mấy loại, để che giấu cổ phương luyện cổ. Nhưng phải chú ý lưu phái, thêm vào lộn xộn như này, chỉ cần nhìn cũng liền biết các ngươi đang muốn luyện cái gì.
Lí Nhàn trong lòng nghĩ, cảm thấy Phương Chính cũng không phải là cái gì đó rất lợi hại. Hắn chỉ được ở chỗ tu hành nhanh, chiến lực mạnh, nhưng mấy cái dùng tới đầu óc thì lại có chút không được.
Nói đúng hơn, Phương Chính còn quá non, thiếu kinh nghiệm.
– Những thứ này ta có thể tìm tới, chỉ là cần chút thời gian.
Lí Nhàn nói, lúc này ra vẻ khó khăn.
– Không gấp, tiểu đệ của ta nói qua, hắn có thể chờ thêm năm ngày. Thời gian hẵn là dư giả đi.
Tần Phong mỉm cười, ánh mắt lại hơi mị lại.
– Ha ha, vậy năm ngày sau, làm phiền Tần huynh đến thêm một chuyến. Nguyên thạch huynh bán ra cổ trùng ta trước sẽ dùng để mua những thứ trên này, thiếu đủ phía sau chúng ta lại tính.
Lí Nhàn ngoài mặt cười nói, trong lòng đã hừ lạnh.
Tần Phong hơi liếc mắt nhìn hắn, mỉm cười đứng lên.
– Vậy ta về trước, năm ngày sau lại tới quấy rầy Lì huynh.
– Giao dịch cũng không thể gọi là quấy rầy. Nào để ta tiễn Tần huynh.
Lí Nhàn nở nụ cười thương hiệu, đứng lên đưa Tần Phong ra khỏi cửa hang động chỗ mình sống.
Nhìn theo bóng lưng rời đi của Tần Phong, Lí Nhàn không khỏi hơi quay đầu nhìn về phía gần đỉnh núi, trong lòng tràn ngập khó chịu, bởi hắn biết, ý của Tần Phong chính là ý của Phương Chính.
– Lạc Hành này ỷ vào một thân tu vi liền không để ai vào mất. Hừ, sớm muộn gì cũng chọc phải người không nên chọc.
Lí Nhàn nghĩ, nhưng hắn cũng biết rõ, trước khi Phương Chính gặp phải người không nên chọc, thì Lí Nhàn hắn đã đụng phải một người không nên chọc là Phương Chính. Để tránh phiền phức, hắn vẫn là nên thành thành thật thật làm môi giới giao dịch cho Phương Chính là được. Một chút lợi tức trong đó, Phương Chính cũng không rãnh đi tính toán với hắn.
Rất nhanh năm ngày trôi qua, Lí Nhàn cũng chuẩn bị xong những gì trong danh sách ghi, nhưng lần này người tới lại không phải là Tần Phong, mà là Dược Hồng.
– Lạc Hồng tiểu thư, lần này là ngươi đứng ra giao dịch sao?
Lí Nhàn có chút ngoài ý muốn hỏi.
– Tam đệ của ta bận bế quan, ta thay hắn tới lấy đồ. Như thế nào? Trong giao dịch trước đây có nói là không thể lấy giúp sao?
Dược Hồng vẻ mặt không vui, cao giọng hỏi.
– Nào có, nào có.
Lí Nhàn cười giản hòa nói, trong lòng lại vô cùng khó chịu. Rõ ràng chính mình tu vi cao hơn, nhưng Tần Phong trước đó lấy bộ dạng ngang hàng đối đãi, mà Dược Hồng lại càng không xem hắn ra gì, quả thật làm người giận soi.
Nhưng mà bởi vì có Phương Chính chống lưng, Lí Nhàn vẫn là phải nuốt xuống cục tức này.
Rất nhanh hai người hoàn thành giao dịch. Dược Hồng lấy đi những gì có trong danh sách, cũng trả thêm cho Lí Nhàn hai ngàn nguyên thạch còn thiếu. Sau đó đem theo toàn bộ đi tìm Phương Chính.
Mặc dù Phương Chính có thể dùng tu vi chèn ép Lí Nhàn, nhưng làm ăn mua bán vẫn nên thành thật, dù sao thì cũng không phải chỉ làm một lần, mà còn phải làm rất nhiều lần nữa.
Trong hang động, Phương Chính đang ôn dưỡng không khiếu, phát hiện Dược Hồng đi vào liền dừng lại.
Dược Hồng đem những gì vừa mua được giao cho Phương Chính, đồng thời nói.
– Ta đã kiểm tra qua, không có gì bất thường.
Phương Chính khẽ gật đầu, nhận lấy, sau đó kiểm tra thêm một lần, phân chia ra thành ba phần khác nhau.
– Nhị tỷ, giúp ta giao cho đại ca cùng Tần Phong.
Phương Chính phân xong, giao ba phần vào tay Dược Hồng. Dược Hồng gật đầu, đem phần của mình thu vào, liền đi tìm hai người Thanh Thư cùng Tần Phong.
Phương Chính một mình ở lại liền bắt đầu đem da thú lấy ra, làm thành cái màng che lại xung quanh giường, sau đó bắt đầu luyện ngôn nhi vô tín cổ, rồi dùng nó loại bỏ ước thúc của thề độc cổ trên người.
– Cứ như vậy, ta đã có thể tùy ý lăn lộn Lưu Tử Phàm.
Phương Chính tự nói, gọi ra một con cổ trùng.
Con cổ này có hình dạng một cây kéo, toàn thân trong suốt như thủy tinh trong. Nếu không cẩn thận nhìn kĩ, thậm chí có thể không phát hiện ra nó. Lưỡi kéo sắt bén vô cùng, cho người ta cảm giác chỉ cần hơi chạm nhẹ cũng đủ đứt sâu tới tận xương.
Con cổ này chính là cắt hồn cổ.
Phương Chính quyết định sử dụng nó lần thứ hai.
Hắn lúc này tay phải cằm kéo, đem bàn tay trái xòe ra, lẩm bẩm.
– Lần trước cắt ngón út, ngón áp út của tay này cùng ngón út của tay phải. Ân, lần này tiếp tục cắt ngón út đi, dù gì cũng ít dùng tới ngòn tay này.
Nói xong, hắn mở kéo ra, hướng về phía ngón tay út, ở vị trí lóng tay thứ hai từ trên đếm xuống đưa kéo cắt một cái.
Lập tức, một trận đau nhức kịch liệt xong thẳng lên đại não, thân thể của hắn không nhịn được run lên một chút, trên trán chảy xuống mấy giọt mồ hôi lạnh.
Hắn khẽ cắn môi, nhịn xuống đau đớn trong linh hồn, đưa tay nhặt lấy một lóng tay vừa rơi xuống.
Lúc này nhìn lại, trong tay Phương Chính đang nằm một cái lóng tay mờ mờ ảo ảo, như thật cũng như một đoàn hình ảnh mơ hồ. Dưới tác dụng của cắt hồn cổ, mảnh linh hồn bị cắt ra có thể dùng mắt thường nhìn thấy. Nhưng nó sẽ rất mờ ảo, không chân thực.
– Tiểu Thiên!
Phương Chính khẽ gọi, Tiểu Thiên liền từ không khiếu của hắn chui ra, nhận lấy cái lóng tay này liền biến mất.
Nó cũng không có mang lóng tay đi tìm Lưu Tử Phàm, mà là chui vào không gian linh mệnh trong người Phương Chính, thả cái lóng tay này ở bên trong.
Mảnh linh hồn vừa cắt ra chưa được ổn định, cần phải ở gần bản thể một thời gian mới có thể đem nhét vào người kẻ khác.
Phương Chính lúc này hít sâu mấy hơi, lần thứ hai đưa kéo lên, bắt đầu chọn lựa vị trí cắt tiếp theo.
Hắn dự định mỗi lần cắt xuống ba mảnh linh hồn, để dành sau này có thân thể muốn chiếm liền có thể bắt tay vào làm, cũng muốn tận lực nuôi dưỡng mảnh linh hồn to ra thêm một chút, rút ngắn thời gian chờ đợi.
Hơn hết, giới hạn chịu đựng của hắn là ba lần cắt, nếu nhiều hơn, tinh thần của hắn sẽ gánh không nổi. Dù gì loại đau đớn này chỉ có thể chịu đựng, chứ không có cách nào loại trừ.
Tiểu Thiên cũng như cũ đem hai lóng tay vừa cắt xuống nhét vào không gian linh mệnh xong, liền không nói lời nào chui vào không khiếu của Phương Chính, lần nữa nhét xuân thu thiền vào túi đồ.
Xuân thu thiền đã khôi phục tốt lắm, đã sắp chạm đến mức độ có thể làm nứt không khiếu của Phương Chính. Cho nên từ thời điểm này cho tới lúc dựng lại xuân xuân thu thu, Phương Chính không thể để cho xuân thu thiền tiếp tục khôi phục.
Vì vậy mà Tiểu Thiên cũng bị giam lại một chỗ, không thể rời đi quá lâu được.
– Chỉ cần chuẩn bị ổn thỏa, lần tiếp theo ta có thể dùng không khiếu thứ nhất thăng tiên, như vậy có thể giải quyết triệt để vấn đề của xuân thu thiền.
Phương Chính lao một chút mồ hôi trên trán, trong lòng căn nhắc.
– Sau không khiếu thứ nhất, sẽ tới không khiếu thứ hai. Thời gian không chờ người, ta vẫn nên nhanh chóng tu hành đến đỉnh phong.
Hắn hít sâu mấy hơi, đè ép cơn đau ầm ỉ còn quấy phá trong linh hồn của mình, ngồi ngay ngắn trở lại. Tiếp tục sử dụng tam thủ tửu trùng tinh luyện chân nguyên trong không khiếu thứ nhất.
Không khiếu thứ nhất của Phương Chính đã là ngũ chuyển trung giai, đây là nhờ vào con tử tinh xá lợi cổ lấy được từ trong phúc địa Đồ Thiên. Hiện tại hắn đang lợi dụng tam thủ tửu trùng tinh luyện ra chân nguyên của ngũ chuyển cao giai, dùng để ôn dưỡng khiếu vách.
Còn về không khiếu thứ hai, Phương Chính tạm thời vẫn giữ ở ngũ chuyển sơ giai, bởi vì đây đang là bộ mặt thể hiện ra ngoài của hắn. Mặc dù có liễm tức cổ che giấu khí tức, nhưng một khi dùng tới cổ trùng cũng sẽ bị phát hiện. Cho nên cách ngụy trang tốt nhất là chỉ dùng chân nguyên ngũ chuyển sơ giai.
Thậm chí đến hiện tại, đám người Thanh Thư, Dược Hồng, Tần Phong đều chưa biết chính xác Phương Chính đã là ngũ chuyển trung giai. Ngay cả việc Phương Chính có không khiếu thứ hai cũng chỉ có bản thân hắn cùng Tiểu Thiên biết. Nếu xét kĩ, vậy chỉ nhiều thêm Tiểu Túc của Phương Niệm Dung, còn có địa linh Đồ Thiên là biết việc này.
Thời gian tiếp theo, Phương Chính một bên ôn dưỡng không khiếu, một bên lại nghe ngóng tin tức từ Thương gia thành.
Tranh giành chức vị thiếu chủ của Thương gia đang đi vào hồi kết, trong không ít nhân tuyển chỉ còn lại hai người vẫn đang tiếp tục giằng co. Một người là Thương Nhất Phàm, có nhà mẹ chống đỡ. Người còn lại là Thương Tâm Từ, mặc dù không có nhà mẹ hỗ trợ, nhưng bên cạnh nàng có không ít nhân tài, đặc biệt là có ma đầu Phương Nguyên có năm trăm năm kinh nghiệm.
Ba ngày trước khi truyền thừa mở ra lần nữa, tin tức Thương Tâm Từ trở thành thiếu chủ Thương gia truyền tới tai Phương Chính, cũng như một tính hiệu nói với Phương Chính, Phương Nguyên và Bạch Ngưng Băng đã rời khỏi Thương gia thành, đang đi tới Tam Xoa sơn.