Chương 170: Đã xem nhẹ mức độ có vấn đề của Phương Chính
Trên một cái gò đất, Phương Chính cùng Lưu Tử Phàm đứng song song nhau, nhìn về một chỗ đất tương đối phẳng.
Ở đó, một con chó lớn đang nằm ngủ, toàn thân nó có màu lam, lông mao bén nhọn, trên thân hơi hơi lóe lên ánh điện. Chính là bách thú vương, đại điện văn khuyển.
Đại điện văn khuyển so với điện văn khuyển có thân hình lớn hơn gấp đôi có thừa, khí tức thú vương bất khả xâm phạm bao xung quanh nó.
Mà bên ngoài chỗ nó ngủ, một đàn hơn trăm con điện văn khuyển tản mát xung quanh, có đang đùa nghịch, có đang lụi cụi kiếm cái ăn.
Phương Chính và Lưu Tử Phàm hơi nhìn nhau, khẽ gật đầu một cái, liền đồng thời động ý niệm.
Phía sau hai ngươi, hai đàn chó hợp lại làm một, một trăm tám mươi con chó lúc này đồng thời phóng tới, từ trên gò đất tràn về phía đại điện văn khuyển.
Đại điện văn khuyển hai tai hơi động, lặp tức ngẩng đầu dậy nhìn về phía đàn chó của hai người, sau đó nó kêu lớn.
Đàn điện văn khuyển đang tản mát ở xung quanh đồng loạt dừng lại những việc đang làm, cùng hướng về phía đại điện văn khuyển chạy tới. Tốc độ của điện văn khuyển tuy nhanh, nhưng đã chậm hơn đàn chó của hai người Phương Chính, Lưu Tử Phàm một bước.
– Ta cản lâu la, ngươi lo thú vương.
Lưu Tử Phàm nói, điều khiển đàn chó của mình tách ra xung quanh, đón đầu đàn điện văn khuyển vừa chạy tới.
Phương Chính không nói gì, tập trung điều khiển đàn chó của mình đánh về phía đại điện văn khuyển.
Thiết giáp khuyển phòng ngự trác tuyệt, chịu trách nhiệm phòng thủ. Cúc hoa thu điền khuyển đoàn kết, dùng làm chủ công. Mà điện văn khuyển bởi vì gặp phải thú vương của loài, nhất thời chiến lực hơi có giảm đi, chỉ có thể làm yểm hộ, đánh du kích cùng ngăn cản điện văn khuyển loạt lưới vào tới.
– Lưu Tử Phàm, cho ta mượn thứ vị khuyển của ngươi.
Phương Chính lúc này nói.
– Tốt!
Lưu Tử Phàm gật đầu, ý niệm chợt động, đàn thứ vị khuyển của hắn liền quay đầu lại đuổi về phía đại điện văn khuyển. Sau đó trốn ở phía sau thiết giáp khuyển, tiến hành công kích từ xa.
– Cho ngươi mượn. Dùng nó yểm hộ ta. Nhớ tiếp kiệm một chút, ta mang theo không nhiều.
Phương Chính lại nói, đem túi da chứa súng cùng băng đạn ném cho Lưu Tử Phàm. Lưu Tử Phàm nhận lấy, hơi ngẩn ra nhìn Phương Chính.
Hắn đang không hiểu Phương Chính đây là đang muốn làm gì. Nhưng mà còn chưa kịp hỏi, Phương Chính đã dùng hành động cho Lưu Tử Phàm câu trả lời.
Chỉ thấy Phương Chính đem kiếm rút ra, sau đó nhảy khỏi gò đất, lao đầu về phía một đàn điện văn khuyển.
– Đồ điên!
Lưu Tử Phàm nhịn không được hét khẽ, cảm thấy chính mình đã xem nhẹ mức độ có vấn đề của Phương Chính.
Bất quá, hiện tại muốn ngăn cũng ngăn không kịp nữa. Lưu Tử Phàm chỉ có thể cắn răng, một bên đeo lên túi da, chuẩn bị súng, một bên điều khiển đàn chó yểm hộ Phương Chính đánh với đàn điện văn khuyển bình thường.
Mà đại điện văn khuyển lúc này đã có đàn chó của Phương Chính cầm chân, đã lọt vào sự vây công của đàn chó.
Thiết giáp khuyển cản ở phía trước, thứ vị khuyển phân tán ra, trốn sau lưng thiết giáp khuyển, đem lông nhọn như gái nhím trên lưng phóng về phía đại điện văn khuyển. Bất quá gái nhím của thứ vị khuyển cũng không phải là vô tận, cũng thuộc kiểu tiêu hao như gai con nhím, cần thời gian mọc lại, cho nên Lưu Tử Phàm cũng không loạn dùng, chủ yếu để yểm hộ, đánh lén.
Cúc hoa thu điền khuyển phối hợp ăn ý lại linh hoạt, chúng nó xong tới, dùng răng cắn, dùng vuốt cào cấu, sau đó sẽ chủ động lui lại khi bị đại điện văn khuyển nhìn tới. Trong lúc con này lui, lại có con khác tiến tới.
Mà điện văn khuyển bởi vì sợ hãi đại điện văn khuyển, cho nên chúng được điều động ra ngoài, cùng đàn điện văn khuyển hoang cắn xé nhau.
Chiến trường một mảnh ồn ào, đâu đâu cũng có tiếng chó kêu.
Lưu Tử Phàm đầu đầy mồ hôi, tâm thần phân làm hai, chú ý hai bên chiến trường.
Một bên là điều khiển thứ vị khuyển, cúc hoa thu điền khuyển hợp tác với đàn chó của Phương Chính tấn công đại điện văn khuyển. Một bên là điều khiển điện văn khuyển cùng thiết giáp khuyển, hỗ trợ bên cạnh Phương Chính.
Mà Phương Chính lúc này đang ở giữa đàn chó, hăng hái chém giết.
Điện văn khuyển tốc độ tuy nhanh, nhưng cũng không phải là theo không kịp. Hơn nữa trí tuệ của chúng có hạn, thường chủ động ưu tiên tấn công những con chó khác hoặc chạy lại chỗ khuyển vương, vì vậy xem nhẹ Phương Chính.
Phương Chính tận dụng lúc này, một mặt chỉ huy đàn chó, một mặt lại chém giết, làm giảm bớt những lâu la cản đường.
Uông.
Lúc này, đại điện văn khuyển ngửa cổ kêu dài, hoàn toàn bị chọc giận.
Nó há to miệng chó, trong cổ họng xuất hiện một quả lôi điện. Sau đó nó nhắm về phía một đám chó đông đúc, đem quả lôi cầu này phun ra.
– Cuối cùng cũng dùng.
Phương Chính và Lưu Tử Phàm trong lòng cùng đồng thời vui mừng.
Lập tức cho đàn chó của mình tránh qua.
Thú vương nguy hiểm hơn thú thường ở chỗ trên người nó có cổ trùng kí sinh. Nhưng chỉ cần cổ sư thăm dò ra con cổ trùng kí sinh, liền có thể dễ dàng đối phó thú vương.
Hiện tại đại điện văn khuyển dùng tới cổ trùng, đã thể hiện nó đang bước gần thất bại một chút.
Oanh, xoẹt xoẹt xoẹt…
Lôi cầu rơi xuống đất, phát ra tiếng nổ, từ trong vụ nổ, vô số tia điện lớn nhỏ phóng ra bên ngoài.
– Đi!
Phương Chính động ý niệm, mười chín con chó hoang còn sót lại lập tức nhảy ra phía trước, dùng thân mình cản lại tia điện, dùng mạng mình yểm hộ chó đàn cúc hoa thu điền khuyển lui lại an toàn.
Phương Chính lúc này cũng lui lại, rút về bên cạnh Lưu Tử Phàm.
Phương Chính đã giết ba mươi mấy con điện văn khuyển, cũng là lúc thu tay lại. Bởi nếu giết thêm, thu hoạch sau cùng của hắn cũng sẽ giảm bớt.
Lưu Tử Phàm liếc nhìn Phương Chính một cái, mũi hơi chun lại một chút. Hắn xem như đã biết vì sao hôm nay Phương Chính lại đổi quần áo từ màu bạch lam thường dùng sang màu đen đỏ. Còn không phải là vì quần áo dính đầy máu, chỉ có dùng màu tối mới đở thu hút ánh nhìn sao?
– Ngươi quả thật rất điên!
Lưu Tử Phàm không nhịn được nói.
– Chẳng phải rất thú vị sao?
Phương Chính cười như không cười hỏi lại, sau đó nhìn về phía đại điện văn khuyển, tiếp tục điều khiển đàn chó tấn công.
– Giống như thích tự ngược hơn là thú vị.
Lưu Tử Phàm nói, đem súng đạn trả lại cho Phương Chính, còn nói thêm.
– Trước đó đúng là bị ngươi dọa không nhẹ, trong tay ngươi chỉ còn lại có hai mươi viên đạn, chứ không phải ba mươi viên.
– Tính sai rồi, là hai mươi hai viên. Đừng quên hai viên lãng phí trên người hai con chó của ngươi.
Phương Chính đem súng đạn thu lại, lãnh đạm đáp.
– Ngươi đời trước làm nghề gì?
Lưu Tử Phàm cười nhạt, một bên phối hợp Phương Chính tiến công, một bên hỏi.
– Sinh viên!
Phương Chính đáp.
– Trường quân đội?
Lưu Tử Phàm lại hỏi. Bởi thông thường chỉ có những bộ ngành chuyên môn mới có thể tiếp xúc đạn dược súng ống. Mà nếu là sinh viên, vậy nghề đang học có liên quan cũng không nhiều.
– Không! Trường bách khoa. Thuộc khoa sư phạm. Học xong ta có thể đi làm giáo viên dạy cấp một.
Phương Chính đáp, cho điện văn khuyển tham gia vào vòng chiến, lợi dụng lôi điện do đại điện văn khuyển dùng cổ trùng để lại tăng tốc độ, tiến hành du kích.
Lưu Tử Phàm hơi sửng ra, không khỏi liếc nhìn Phương Chính.
– Ta không nhớ trên thế giới có quốc gia nào cho phép sinh viên sư phạm học chế tạo súng.
– Ta đâu có nói mình học trên trường. Ta học lén từ ông chủ chỗ làm thêm.
Phương Chính lãnh đạm đáp.
– Công xưởng chế tạo vũ khí?
– Xưởng cơ khí bình thường!
– Vậy ông chủ của ngươi học ở đâu?
– Học lén trên internet. Ông ta là một thiên tài, xem video, tự nghiên cứu xong liền làm ra.
– Vậy chắc ông ta sẽ được mời về nơi chuyên ngành làm việc…
– Không. Tội chế tạo, tàn trữ vũ khí trái phép, bị bắt giam rồi. Tới lúc ta chết, ông ta vẫn đang ăn cơm tù.
– Là ông ta không cẩn thận bị phát hiện?
– Là ta báo án.
Lưu Tử Phàm á khẩu.
– Ta thật không nên hỏi việc này.
Một lúc sau, hắn thở dài một hơi, bởi vì hắn thấy bản thân vừa phát hiện mức độ có vấn đề của Phương Chính lại tăng thêm một bậc.
– Còn ngươi, đời trước ngươi làm cái gì?
Phương Chính lúc này hỏi, ánh mắt như cũ tập trung trên chiến trường.
– Sát thủ.
Lưu Tử Phàm thẳng thắn đáp, nói thêm.
– Là vương bài của tổ chức sát thủ, mặc kệ là trong thế giới ngầm hay trong xã hội bình thường, đều có thể nghe qua tên của ta.
Trong giọng nói của Lưu Tử Phàm tràn ngập một loại tự hào.
Phương Chính hơi suy tư, hỏi.
– Nghề nghiệp chính quy được cả thế giới biết tới sao?
– Đúng vậy! Cho dù là người thuộc tầng lớp nào cũng có thể nghe nói tới.
Lưu Tử Phàm khẽ gật đầu, hơi liếc nhìn Phương Chính. Hắn có chút chờ đợi, muốn nghe Phương Chính hỏi ra cái tên đời trước của mình. Nhưng qua một lúc, Phương Chính chỉ cho hắn một câu như tạt một gáo nước lạnh.
Phương Chính lãnh đạm nói.
– Xem ra ta và người không tới cùng một thế giới. Bởi vì ở thế giới của ta, sát chủ chỉ là nghề nghiệp được phỏng đoán. Còn có thật hay không, vậy chỉ có người trong cuộc mới rõ. Ít nhất lấy hiểu biết từ địa vị của ta ở đời trước tới nói thì là như vậy.
Trong phút chốc, không khí trở nên trầm mặt, chỉ còn lại tiếng đàn chó đang chiến đấu, chỉ là chiến đấu đã đi vào hồi kết.
Đại điện văn khuyển vẫn còn chống trả quyết liệt, nhưng trên người nó không có thêm con cổ trùng thứ hai, mà con cổ trùng thứ nhất Phương Chính cũng đã biết rất rõ ràng.
Nhị chuyển lôi tạc cổ, là cổ trùng công kích, cách chín hô hấp có thể tạo ra một quả lôi cầu có thể nổ ra vô số tia điện. Lấy ánh mắt lôi đạo đại sư của Phương Chính, sớm đã nhìn ra con cổ này, chỉ là hắn muốn thăm dò thêm mới chưa ra tay thôi.
Oanh.
Lúc này, một quả lôi cầu lại nổ.
– Chính là lúc này!
Phương Chính ý niệm khẽ động, nhị chuyển ngự khuyển cổ lập tức bay ra, cẩn thận từng tí một bay lại bám vào người đại điện văn khuyển, sau đó cấm rễ vào linh hồn của nó.
Một sức mạnh tinh thần to lớn đánh úp lại linh hồn của Phương Chính. Bất quá cài này đối với Phương Chính không tính là gì, bởi vì nó thua xa lần Phương Chính bắt Tiểu Hổ.
Hơn nữa có Lưu Tử Phàm giúp đỡ, Phương Chính bớt đi rất nhiều tâm tư đi đối phó đàn điện văn khuyển dưới trướng đại điện văn khuyển, bớt đi gánh nặng tinh thần.
Thông qua ngự khuyển cổ, tâm thần của Phương Chính cùng đại điện văn khuyển rất nhanh sinh ra sự liên kết.
Uông.
Đại điện văn khuyển lúc này kêu lên một tiếng, nhưng nó không hề mang theo vẻ cuồng bạo hung hãn, mà trở nên hiền lành thân thiện. Nó nhìn về phía Phương Chính, cái đuôi to vẫy qua vẫy lại, bộ dạng lấy lòng.
Đàn điện văn khuyển xung quanh lúc này nghe tiếng kêu của đại điện văn khuyển cũng lặp tức dừng lại.
Lưu Tử Phàm nhìn thấy như vậy, cũng cho đàn chó của mình dừng công kích. Hắn biết Phương Chính đã thành công nô dịch được đại điện văn khuyển, cửa ải này cũng vì vậy mà hoàn thành.
Hai người cùng toàn bộ đàn chó rất nhanh bị truyền thừa đưa đi tới nơi khác, lại lần nữa xuất hiện trong sương mù, trước mặt như cũ xuất hiện ba lựa chọn.
Phương Chính nhìn về phía bên tay phải, bên trong ánh sáng, có thể mơ hồ nhìn thấy một chỗ sườn núi, có cây cỏ xanh um tươi tốt, có ánh nắng vàng, nên trời xanh. Cảnh vật như vậy, hiển nhiên không phải là bên trong truyền thừa, mà là một nơi nào đó ở Tam Xoa sơn.
Đây chính là lối ra.
Trong Tam Vương truyền thừa, cổ sư bị quy tắc áp chế, không thể tự ý rút lui. Nhưng truyền thừa này cũng không phải là có vào không có ra.
Từ sau cửa thứ hai mươi, mỗi cách vài cửa, truyền thừa đều cho cổ sư một cái cơ hội rời đi. Nếu cổ sư lựa chọn rời đi, vậy thì đi ra khỏi sương mù, sẽ bị truyền tống ra ngoài, xuất hiện ở một nơi nào đó cách Tam Xoa sơn không xa.
Mà cảnh Phương Chính nhìn thấy lúc này, chính là chỗ hắn sẽ xuất hiện khi ra khỏi truyền thừa.
Phương Chính nhìn một chút, quay lại nhìn Lưu Tử Phàm phía sau, nói.
– Ta sẽ đi tiếp vào sâu bên trong. Ngươi hiện tại có hai lựa chọn, một là đi cùng ta, hai là rời khỏi truyền thừa.
Lưu Tử Phàm nhìn lối ra, mỉm cười nhìn lại Phương Chính.
– Đi cùng đi. Ta muốn mượn cơ hội này, thu thập nhiều thông tin thêm một chút, chuẩn bị cho lần tiếp theo tiến vào truyền thừa.
Lưu Tử Phàm biết, nếu chỉ có bản thân, hắn sẽ phải do dự một chút. Nhưng có Phương Chính đi cùng, khó khăn trong truyền thừa liền giảm đi một nửa. Nếu hiện tại từ bỏ, sau này sẽ không có cơ hội vào sâu hơn.
Còn chưa tính tới, lần này đi được tính là Lưu Tử Phàm đang trợ giúp Phương Chính, xong việc chắc chắn sẽ có phần. Này đó lợi ích, tuy không phải là toàn bộ, nhưng so ra việc tự mình liều mạng còn muốn tốt hơn một chút.
Phương Chính nhìn Lưu Tử Phàm, cũng phần nào hiểu được hắn ta đang nghĩ gì, cho nên cũng không có ý kiến, quay đầu nhìn xem hai lựa chọn còn lại, muốn chọn một hướng để đi tiếp.