Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
theo-hac-son-lao-to-bat-dau.jpg

Theo Hắc Sơn Lão Tổ Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 260. Cuối cùng hoàn thành cảm nghĩ Chương 259. Đạo thành
tai-phu-tu-do-tu-tot-nghiep-bat-dau.jpg

Tài Phú Tự Do Từ Tốt Nghiệp Bắt Đầu

Tháng 1 11, 2026
Chương 587: Identity V 2.0 (2) Chương 587: Identity V 2.0 (1)
bat-dau-ta-thanh-diem-la-dai-de.jpg

Bắt Đầu Ta Thành Diêm La Đại Đế

Tháng 1 17, 2025
Chương 348. Thứ 1 chương cuối! Chương 347. Địa Tàng! Tróc ra sách linh!
hai-tac-chi-hai-quan-loi-than.jpg

Hải Tặc Chi Hải Quân Lôi Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 966. To be continued... Chương 965. Chiến hậu!
toan-chuc-nghiep-man-cap-chi-hau.jpg

Toàn Chức Nghiệp Mãn Cấp Chi Hậu

Tháng 2 1, 2025
Chương 997. Nữ vương chương Chương 996. Conte Thần Quang (2)
toan-dan-ngu-thu-cai-nay-ngu-thu-su-qua-phan-sieu-mau.jpg

Toàn Dân Ngự Thú: Cái Này Ngự Thú Sư Quá Phận Siêu Mẫu

Tháng 1 9, 2026
Chương 440:Định Hải Châu Chương 439:Tập kích
tao-bao-cam-y-ve-cam-dao-chap-phap-mot-tay-che-troi.jpg

Táo Bạo Cẩm Y Vệ: Cầm Đao Chấp Pháp, Một Tay Che Trời

Tháng mười một 29, 2025
Chương 252: Ta tức là thiên (chương cuối) Chương 251: Chung cực chi chiến
vo-tan-tro-choi-mo-dau-dat-duoc-nghe-necromancer.jpg

Vô Tận Trò Chơi: Mở Đầu Đạt Được Nghề Necromancer

Tháng 2 4, 2025
Chương 261. Kiểu cởi mở kết cục Chương 260. Vô Địch Thần lực kết tinh
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 166: Bậc hack gian lận
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 166: Bậc hack gian lận

Trong sương mù, Phương Chính đứng nhìn ba đoàn quang ảnh trước mắt cùng trái phải, không khỏi có chút do dự. Hắn nhìn lại xung quanh mình, đếm đếm, chỉ còn lại mười chín con chó hoang.

Phương Chính một đường đi tới, nhắm vào cổ sư mà ra tay tập kích, vượt qua ải thứ mười lăm. Nhưng là số lượng chó trong tay cổ sư ở mỗi ải có tăng lên, trong khi của Phương Chính chỉ có giảm đi chứ không có tăng lên.

Mà ở trong truyền thừa, ngự khuyển cổ trên người cổ sư vốn không có dư, mà loại cổ trùng này còn thuộc dạng tiêu hao, sau khi sử dụng xong, cho dù có đem con chó bị nô dịch giết chết thì cũng không lấy lại được.

Cho nên ngự khuyển cổ chỉ có thể chờ truyền thừa tặng, chứ không thể lấy. Mà muốn lấy thêm ngự khuyển cổ, vậy chỉ có thể đi đánh nhau với đàn chó khác. Thời điểm lựa chọn khiêu chiến đàn chó, truyền thừa sẽ chủ động bố trí ngự khuyển cổ trước mặt cổ sư.

Phương Chính lúc này muốn bổ sung thêm chó, chỉ có thể lựa chọn khiêu chiến đàn chó.

Nhưng thật ra, Phương Chính cũng không có sự lựa chọn nào. Bởi hiện tại ba sự lựa chọn hắn có, hoàn toàn không có bóng người màu đen.

Bên trái Phương Chính lúc này là một đoàn ánh sáng màu da cam, nhìn như đèn lồng trong sương mù.

Trước mặt là một chùm hình ảnh màu đen, bên cạnh còn đâm ra mấy đầu gai nhọn.

Bên phải là một đoàn ánh sáng màu lam có tia điện lượng lờ.

Phương Chính nhìn một vòng, như cũ không nhớ được chúng đại biểu cho loại chó nào. Bất quá, cái này không khó, hắn có thể lựa chọn quyền trợ giúp từ bản hồn. Hắn quả thật không nhớ, ký ức mơ hồ, nhưng mà bản hồn thì không như vậy.

Cả hai chia sẽ hiểu biết cho nhau, cho nên bản hồn cũng biết. Mà tác dụng phụ của cổ trùng lại chỉ có một người gặp phải, cho nên bản hồn hoàn toàn biết những quang ảnh này đại biểu cho cái gì.

– Màu da cam là cúc hoa thu điền khuyển, loại chó này rất đoàn kết. Màu đen có gai đại biểu cho thứ vị khuyển, loại chó này trên người có gai nhím, công kích cực tốt, chó hoang bình thường chống đỡ không nổi công kích của chúng. Màu lam ánh điện là điện văn khuyển, tốc độ rất nhanh, gấp hai lần chó hoang.

Phương Chính lúc này lẩm bẩm đoạn tin tức này, liền không chút do dự đi về phía có ánh sáng màu da cam.

Trong tay hắn ngoài chó hoang ra, cũng chỉ còn lại một cây côn rách nát, một thanh kiếm, một cây súng và ba băng đạn chưa sử dụng. Nhìn qua nhìn lại, mặc kệ khai là thứ vị khuyển hay điện văn khuyển đều đánh không lại, còn không bằng lựa chọn cúc hoa thu điền khuyển có vẻ dễ đối phó hơn.

Phương Chính đi vào sương mù, mười chín con chó hoang cũng đi theo bên cạnh hắn. Trong sương mù lúc này lục tục xuất hiện ngự khuyển cổ, toàn bộ đều là nhất chuyển.

Phương Chính nhanh tay lẹ mắt, đem bọn chúng vội vàng thu vào tay luyện hóa. Chờ đến lúc Phương Chính ra khỏi sương mù, trong tay hắn đã có ba mươi con ngự khuyển cổ.

Phương Chính lúc này nhìn lại, phát hiện mình đang đứng trên một cái gò đất, mà cách đó không quá xa, Phương Chính nhìn thấy một đàn chó.

Những con chó này có màu da cam, tai dài rũ xuống, thân hình nhỏ hơn chó hoang một chút, trên thân còn có hoa văn hình hoa cúc, đúng là một đàn cúc hoa thu điền khuyển.

Cúc hoa thu điền khuyển cũng không phải là quá mạnh, nhưng chúng lại rất đoàn kết, biết phối hợp với nhau. Số lượng cá thể càng nhiều, muốn đối phó lại càng khó.

Phương Chính đảo mặt một vòng, sắc mặt chợt biến.

Chín mươi tám con cúc hoa thu điền khuyển, một con số khiến người ta lo lắng.

– Lựa chọn ban đầu của ta đúng thật là tự tìm đường chết.

Phương Chính không khỏi nở nụ cười tự giễu, nhưng rất nhanh sắc mặt đã trở nên đạm mạc.

Với Phương Chính, cái này không hề trở ngại, bởi vì hắn có thể bậc hack.

Ha, đừng tỏa ra chán ghét những người chơi hack, bởi vì nếu đổi lại là ngươi có thể mở hack, ngươi sẽ không dùng sao? Tất nhiên là phải dùng.

Ngươi cảm thấy khó chịu, cảm thấy chán ghét bởi vì ngươi không có. Nếu ngươi có, ngươi sẽ không bao giờ ghét nó nữa.

Lúc này, Phương Chính xoa xoa cái bụng của mình, trong đầu nói.

– Tiểu Thiên, ra ngoài làm việc thôi!

– Túc chủ, ta mà ra là xuân thu thiền của ngươi sẽ phải ra khỏi túi đồ đấy.

Tiểu Thiên lúc này đáp lại. Nhưng vẫn đem xuân thu thiền lấy ra khỏi túi đồ, sao đó chui ra ngoài, hỏi.

– Túc chủ cần ta làm gì?

Phương Chính chỉ tay vào đàn cúc hoa thu điền khuyển, nói.

– Đem chúng nhét vào túi đồ, chỉ chừa lại một con.

Tiểu Thiên nhìn lại cách đó không xa, phát hiện đàn cúc hoa thu điền khuyển đang chạy về phía này. Bọn chúng hành động nhất trí, kết trận mà tới, hiển nhiên đã phát hiện ra Phương Chính, đang đoàn kết tập kích hắn.

Tiểu Thiên nhìn thấy như vậy, lập tức hiểu ý của Phương Chính.

– Túc chủ ngươi đúng là biết cách gian lận.

Nói xong, nó đem chín mươi bảy con chó nhét vào túi đồ, chỉ để lại một con chó theo ý Phương Chính.

Con chó còn lại lúc này dừng bước, kinh ngạc nhìn quanh. Như thế nào vừa rồi còn một đám, chớp mắt một cái liền chỉ còn lại chính mình một con chó? Chẳng lẽ nó vừa bỏ qua khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời chó của mình?

Còn chưa để con chó này phản ứng, Phương Chính đã thúc giục một con ngự khuyển cổ, đem nó nô dịch.

– Tiếp theo.

Phương Chính lại nói, Tiểu Thiên đem một con chó khác từ túi đồ lấy ra, Phương Chính liền đem nó nô dịch, sau đó là con thứ ba, con thứ tư, thứ năm, lục tục có cúc hoa thu điền khuyển bị thả ra, sau đó nhanh chóng bị nô dịch, cuối cùng đứng thành hàng phía sau lưng Phương Chính.

Nô dịch xong con thứ hai mươi, Phương Chính dừng lại.

Hắn đem mười con ngự khuyển cổ chưa dùng để vào túi đồ, sau đó để Tiểu Thiên chui vào không khiếu, tiếp tục đem xuân thu thiền nhét vào túi đồ.

Cứ như vậy, Phương Chính hack qua một cửa.

Rất nhanh Phương Chính đi tới cửa tiếp theo.

Làm lại phương pháp cũ, Phương Chính nô dịch một phần, bắt giữ phần còn lại, ngự khuyển cổ còn thừa liền nhét vào túi đồ. Không dùng tới, có thể đem bán.

Nếu hiện tại Khuyển Vương có thể nhìn thấy cảnh Phương Chính qua ải, chắc chắn sẽ tức đến mức đội mồ sống dậy.

Ngay từ lúc Phương Chính đặt chân vào truyền thừa, hắn luôn làm ra những việc phá vỡ thường thức của một người sẽ tham gia vượt ải. Điều khiển chó đánh nhau thì không thấy, chỉ thấy điều khiển chó đi dạo, sau đó đánh lén, gian lận.

Cái này mà để lộ ra ngoài, chính là làm mất hết mặt mũi của nô đạo cổ sư, cũng đem mặt mũi của ngũ chuyển cổ sư đi vứt vào sọt rác không thể tái chế.

Nhưng đáng tiếc, trong thời điểm hiện tại, sẽ không có ai nhìn thấy việc này. Mà chờ đến khi có người có thể theo dỗi hành động của Phương Chính trong truyền thừa, vậy thì lúc đó hắn đã không còn bước chân vào khuyển vương truyền thừa lần nào nữa.

Dù gì nô đạo với Phương Chính cũng không quan trọng, ban đầu hắn nghiên cứu nô đạo cũng là tiện tay mà làm thôi. Bởi dù sao cũng phải tu hành hồn đạo cùng trí đạo, mà hai thứ này tăng cường, có thể tạo ưu thế cho nô đạo nên mới được Phương Chính tiện tay nhét vào.

Hiện tại đi vào Khuyển Vương truyền thừa, cũng chỉ muốn mượn hoàn cảnh luyện tập một chút, cùng lấy nhiều chỗ tốt. Mà này đó chỗ tốt, lấy mà không phí sức càng tuyệt, không phải sao?

Rất nhanh, Phương Chính từ cửa thứ mười lăm, đi tới cửa thứ mười chín. Lúc này bên người hắn đã có lục tục tám mươi con chó, bao gồm mười chín con chó hoang, ba mươi con cúc hoa thu điền khuyển, hai mươi con điện văn khuyển cùng mười một con thiết giáp khuyển.

Thiết giáp khuyển giỏi về phòng ngự, có thể đảm nhận vị trí lá chắn. Điện văn khuyển tốc độ nhanh, đảm nhận đánh du kích. Cúc hoa thu điền khuyển chịu trách nhiệm chủ công. Mà chó hoang chính là pháo hôi.

– Tiếp theo nếu có thêm thứ vị khuyển, vậy là viễn trình cũng có.

Phương Chính nhìn đàn chó của mình, cảm thấy rất hài lòng.

Với đội hình này, Phương Chính có thể thử không bậc hack một lần.

Rất nhanh, hắn tiến vào sương mù đi đến cửa mười chín. Trước mặt lại lần nữa xuất hiện ba lựa chọn, Phương Chính quét mắt nhìn ngang, nhất thời ngẩn ra.

Trong ba lựa chọn, phía bên trái xuất hiện một cái bóng người màu đen, là một vị cổ sư.

Đã đến cửa này, ngoại trừ Phương Chính ra, những người còn lại chắc chắn đều là nô đạo cổ sư, thiên tư trác tuyệt. Nhất là hiện tại Tam Vương truyền thừa còn đang nằm trong giai đoạn thăm dò, mọi thứ đều phải tự mài mò, từng bước thử nghiệm. Cho nên, người càng vào sâu, lại càng là thiên tài trong nô đạo.

– Không nên chọc vào, nếu không sẽ dễ lặt xuồng trong mươn.

Phương Chính tự nhủ, đem ánh mắt dời đến hai nơi còn lại.

Nhưng chưa đợi Phương Chính quan sát kĩ, sương mù đột nhiên trở nên dày đặc, rất nhanh đã đem hai sự lựa chọn đó che mất, chỉ còn lại phía bên trái là sương mù đang tán đi.

– Ân, đối phương chủ động tới tìm!

Phương Chính giật mình, có chút ngoài ý muốn.

Đùa gì a? Hắn một đường giết tới, giết chết năm vị cổ sư. Không nghĩ tới lúc này chính mình lại bị người tìm giết tới cửa.

Phương Chính lúc này không chút do dự, đem súng lấy ra.

Tiên hạ thủ vi cường, chỉ cần đối phương đi vào tầm ngắm, Phương Chính liền trực tiếp bắn chết, kết thúc màn này.

Rất nhanh, trong sương mù lục tục đi ra mấy con chó, bọn chúng trên người đều có một tầng thiết giáp dày nặng, chính là thiết giáp khuyển. Thiết giáp khuyển đi ra, nhiều đến mười lăm con, số lượng hơn hẵn của Phương Chính bốn con.

Theo sau thiết giáp khuyển là một đàn cúc hoa thu điền khuyển, số lượng rất nhiều, ước chừng bốn mươi con.

Phía sau nữa có tám con chó trên lưng mọc đầy gai nhím, chính là thư vị khuyển.

Cuối cùng là có khoảng hai mươi con điện vân khuyển đi tuần xung quanh.

Tính tính số lượng, cùng Phương Chính sắp xỉ nhau

Phương Chính ánh mắt lúc này tập trung vào vị trí trung tâm của đàn chó, liền nhìn thấy vị cổ sư điều khiển chúng.

Đó là một nam trung niên khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu. Mặt chữ quốc, sóng mũi cao, nhìn qua khá anh tuấn. Hắn có một đôi mắt màu u lam, đáy mắt phẳng lặng, cất giấu vô số sự thăng trầm cùng tan thương, lại có cả sự kiên cường cùng ẩn nhẫn.

Hắn bước đều đặn, không ngừng đến gần Phương Chính.

Mà Phương Chính bên này đã trận địa sẵn sàng, súng đã vào tư thế ngắm, chỉ chờ thời điểm thích hợp liền lặp tức nổ súng.

Đối phương ánh mắt đầu tiên lướt qua đàn chó của Phương Chính, ước lượng thực lực. Sau đó đem ánh mắt chuyển dời đến trên người Phương Chính, hơi kinh ngạc một chút, cũng rất nhanh bình tĩnh lại. Cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cây súng trên tay hắn.

Ngay sau đó, hắn ta dừng bước, ánh mắt chuyển từ bình thản sang kinh ngạc, sau nữa là kinh hãi. Hắn không nói hai lời, ôm đầu ngồi xuống trốn sau lưng đàn chó của mình.

Phương Chính chết lặng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-chu-nghe-len-tieng-long-ta-phan-phai-nguoi-thiet-lap-bang-roi.jpg
Nữ Chủ Nghe Lén Tiếng Lòng Ta Phản Phái Người Thiết Lập Băng Rồi
Tháng 1 20, 2025
cao-khao-sau-do-ta-duoc-tu-chan-dai-hoc-trung-tuyen.jpg
Cao Khảo Sau Đó, Ta Được Tu Chân Đại Học Trúng Tuyển
Tháng 1 17, 2025
Sư Đệ Bán Tu Tiên Tình Báo Quá Thơm!
Sư Đệ Bán Tu Tiên Tình Báo Quá Thơm!
Tháng 2 1, 2026
ta-van-vat-dung-hop-bach-luyen-thanh-than
Ta, Vạn Vật Dung Hợp, Bách Luyện Thành Thần!
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP