Chương 164: Cửa ải trong truyền thừa
Lần thứ hai Phương Chính xuất hiện vẫn là một nơi nào đó trong truyền thừa. Trời đất như cũ một màu xám trắng, cỏ nhỏ màu vàng nâu.
Lúc này trên một chỗ gò đất, ba con chó hoang đang bồi hồi.
Phương Chính vừa xuất hiện liền thu hút sự chú ý của chúng. Bọn chúng rầm lên một tiếng, nhe nanh lao về phía Phương Chính.
Con chó thứ nhất bị Phương Chính nô dịch lúc này bị kích phát hung tính, nó gầm gừ, thủ thế chỉ chờ mệnh lệnh của Phương Chính liền có thể ngay lập tức lao lên.
Phương Chính lúc này ý niệm chợt động, ra lệnh tấn công. Con chó của hắn lập tức xông lên, lao về phía một con chó trong có vẻ ôm yếu nhất.
Hai con chó va chạm nhau, bắt đầu cắn xé.
Còn lại hai con chó hoang không bị ngăn cản, lúc này vẫn như cũ xông về phía Phương Chính.
Phương Chính vung lên côn sắt, đem con tới trước đánh văng ra một bên, lại chuyển hướng đập về phía con thứ hai. Đồng thời, hắn lại thúc giục con ngự khuyển cổ vừa nhận được, thuận lợi nô dịch một con chó.
Cứ như vậy, trong tay Phương Chính hiện tại đã có tới hai con chó. Có thể phân biệt đối phó với hai con không bị nô dịch.
Bất quá Phương Chính lại không theo lối cũ ra bài, hắn động ý niệm, con chó thứ hai liền xông tới, tham gia vào vòng chiến, cùng con chó thứ nhất hợp tác đánh với một con chó hoang.
Dư lại một con chó hoang, Phương Chính liền tự mình tới xử lí.
Phương Chính đem côn cấm ở một bên, sau đó rút kiếm treo ở bên thắt lưng ra, cùng con chó hoang còn lại giao chiến.
Con chó hoang cũng không khó đối phó, Phương Chính phân tâm vừa khống chế hai con chó vừa chém giết cũng không thấy khó khăn. Chỉ sau vài chiêu, con chó hoang đã bị Phương Chính chém chết.
Mà đồng thời, lấy hai đối một, con chó hoang còn lại cũng bị hai con chó của Phương Chính cắn chết.
Phương Chính thành công hoàn thành cửa thứ hai, hơn nữa cũng bảo lưu lại sức chiến đấu của hai con chó trong tay mình. Cả hai lúc này đều còn rất khỏe mạnh, trên người con chó thứ hai không có thương, con chó thứ nhất chỉ bị một ít vết thương nhẹ, cũng không có ảnh hưởng.
Phương Chính vừa thành công qua cửa, một cổ sức mạnh to lớn lại lần nữa bao trùm lấy hắn cùng hai con chó của hắn, đưa tới cửa ải thứ ba.
Phương Chính vừa xuất hiện lần nữa, liền nghe thấy một trận tiếng chó kêu, quay đầu nhìn lại, phát hiện cách đó không xa có sáu con chó hoang đang lao về phía mình.
– Đùa gì a, ta thậm chí mới đáp đất đã bị tập kích!
Phương Chính hơi nhướng mày, nhưng hoàn cảnh không cho phép hắn nghĩ nhiều.
Phương Chính đem kiếm thu vào vỏ, tay cầm lấy côn sắt cấp tốc lui lại, đồng thời tay còn lại hắt tung vạt áo, đem cây súng giấu dưới vạt áo lấy ra.
Bang, bang, bang.
Ba tiếng súng vang lên, lập tức có ba con trúng đạn. Một con bị bắn trúng đầu, chết ngay tại chỗ. Một con bị bắn trúng ngực, văng ra phía sau, cũng ngay lập tức chết đi. Con còn lại kịp thời tránh ra, viên đạn bắn vào đùi sau của nó, tuy không chết ngay, nhưng cũng không thể tiếp tục chiến đấu.
Còn lại ba con chó vẫn như cũ lao tới, Phương Chính liền ra lệnh cho hai con chó của mình xong lên, phân biệt cản lại hai con. Còn lại một con, liền bị Phương Chính dùng côn cản lại.
Gọi là côn, kì thực nếu đúng thì phải gọi là gậy đánh chó. Phương Chính làm ra nó để đánh chó, chuyên môn vì Khuyển Vương truyền thừa chế tác.
Ai nói xông qua truyền thừa của nô đạo cổ sư chỉ có thể dùng riêng nô đạo?
Trước đây Phương Chính xông qua trận đạo truyền thừa của Đồ Tư Diệp cũng không chỉ dùng trận đạo, còn dùng cả trí đạo và bốn lưu phái phong, viêm, thủy, thổ hỗ trợ.
Vì vậy hiện tại, Phương Chính cũng dùng võ thuật để hỗ trợ cho nô đạo của mình.
Đánh chó, cũng không việc gì khó cả!
Sau đó Phương Chính tiếp tục đi tới, sau khi vượt qua cửa thứ ba, thứ tư đều có thưởng ngự khuyển cổ, số lượng một lần nhận được cũng tăng lên so với trước.
Riêng cửa thứ năm, cửa thứ tám lại giống với cửa thứ hai, sau khi qua cửa, cái gì cũng không có đã bị ném vào cửa tiếp theo.
Hoàn thành cửa thứ mười, trong tay Phương Chính lúc này đã có ba mươi hai con chó.
Đây là số lượng nhiều nhất một cổ sư có thể đạt được sau khi đi qua chín cửa trước đó. Tuy nhiên trên đường đi, bất cứ ai cũng sẽ hao tổn bớt số chó trong tay.
Mức độ tiêu hao phụ thuộc vào trình độ nô đạo của người vượt ải. Trình độ càng cao, tiêu hao sẽ càng ít.
Phương Chính có thể bảo trì số lượng cao nhất, cũng không phải bởi vị trình độ nô đạo của hắn cao, mà là vì hắn cũng tham gia chiến đấu, chứ không phải chỉ đứng bên ngoài điều khiển đàn chó.
– Bất quá, đây đã là cực hạn của ta.
Phương Chính lúc này thầm nghĩ, ánh mắt hơi nhìn về phía cây côn trong tay.
Thân côn bằng sắt lúc này đã có không ít vết nứt, trên thân côn còn có dấu răng. Những dấu vết này có trong quá trình Phương Chính đánh nhau với đàn chó, nhất là ở cửa thứ mười. Hiện tại cây côn này đã gần như phế, chỉ cần Phương Chính dùng lực đánh xuống, thân côn thế nào cũng sẽ gãy. Cho nên nó đã mất đi tính thực dụng, Phương Chính giữ lại không có ném cũng chỉ là giữ lại để đe dọa mà thôi.
Hơn hết, Phương Chính cũng không còn đủ sức để vừa thao túng đàn chó, vừa tự mình chiến đấu. Thể lực của hắn vẫn còn khá tốt, nhưng mà tinh thần thì không mấy khả quan.
Phương Chính mặc dù là nô đạo đại sư, nhưng chỉ là dựa trên lí thuyết, hắn khuyết thiếu thực hành, cho nên khi điều khiển số lượng cá thể cùng lúc mấy chục con, Phương Chính liền trở nên có chút lúng túng.
– Tam Vương truyền thừa là truyền thừa của ma đạo cổ sư, cho nên truyền thừa tràn ngập nguy hiểm, không cẩn thận sẽ thật sự chết tại chỗ này.
Phương Chính trong lòng tự nhắc nhở chính mình.
Tuy không đến mức biết rõ Tam Vương truyền thừa như lòng bàn tay, nhưng Phương Chính cũng biết được một số tình báo quan trọng. Này đó tình báo, đều lấy từ nguyên tác mà ra.
Tam Vương gồm Khuyển Vương là nô đạo cổ sư, Tín Vương là luyện đạo cổ sư, Bạo Vương là viêm đạo cổ sư. Cho nên truyền thừa của họ cũng là nhằm vào những cổ sư chuyên tu ba loại lưu phái này.
Trong truyền thừa của mỗi người trong Tam Vương, đều được chia làm một trăm cửa, mỗi cửa ải đều khó khăn, hơn nữa độ khó cũng càng tăng cao theo từng cửa. Đặc biệt ở cửa tròn chục, độ khó vô cùng lớn.
Từ cửa thứ nhất đến cửa thứ chín tương đối nhẹ nhàng, nhưng của thứ mười độ khó tương đương chín cửa trước đó hợp lại.
Cho nên trong mười cửa đầu, có thể loại bỏ được vô số cổ sư tạp nham tìm tới nhặt chỗ tốt.
Tới cửa thứ ba mươi, toàn bộ cổ sư khác lưu phái đều sẽ bị loại bỏ sạch.
Tới cửa thứ năm mươi, chỉ có thể là tinh anh của lưu phái mới còn ở lại.
Tới cửa thứ bảy mươi, chỉ còn lại những cường giả có nội tình thâm hậu.
Có thể đi tới cửa thứ chín mươi, tuyệt đối ít ỏi không có mấy, cho dù là mười ngón tay cũng có thể nhẹ nhàng đếm hết.
Nhất là từ cửa chín mươi tới cửa một trăm, mười cửa cuối cùng, khó khăn vô cùng lớn, khó như lạch trời.
Phương Chính có thể vỗ ngực cam đoan, chính mình tuyệt đối qua không nổi toàn bộ một trăm cửa trong thời gian tồn tại còn lại của truyền thừa. Cho dù là ba lưu phái nô đạo, luyện đạo, viêm đạo đều ở cảnh giới đại sư, Phương Chính cũng không qua nổi trong thời gian ngắn ngủi một năm còn chưa tới.
Lấy sức của Phương Chính, nếu tập trung toàn bộ tâm trí vào một cái truyền thừa, còn thêm mánh khóe gian lận, nhiều nhất hắn chỉ có thể đi tới bảy tám mươi cửa. Chín mươi cửa khó khăn, mà mười cửa cuối cùng là chơi không nổi.
Phương Chính hiểu rất rõ năng lực của mình, cũng biết thứ bản thân muốn. Cho nên, hắn cũng chỉ là muốn đi nhặt chỗ tốt chứ không có ý định xông qua hết một trăm cửa của một cái truyền thừa.
– Khuyển Vương truyền thừa, chỉ vào một lần là được.
Phương Chính lúc này tự nói, đứng im để sức mạnh của thiên địa đem mình đưa vào cửa tiếp theo.
Rất nhanh, Phương Chính đã đổi qua một chỗ khác, bất quá lần này cùng những lần trước khác nhau.
Xung quanh không còn là trới đất xám trắng, mà trở thành sương mù. Bao xung quanh Phương Chính đều là sương mù.
Cổ trùng trong người Phương Chính lúc này trừ xuân thu thiền ra, còn lại đều dùng không được, ngay cả liên kết với ngự khuyển cổ cũng trở nên yếu ớt, có chút dùng không nổi.
Đối với việc này, Phương Chính đã có chuẩn bị tâm lí, cho nên cũng không có nhiều bất ngờ.
Từ sau cửa thứ mười, truyền thừa sẽ cho phép cổ sư có sự lựa chọn. Cụ thể là có ba sự lựa chọn cho một lần qua cửa.
Nói thật thì Phương Chính chỉ biết có như vậy, còn lại thì khá là mơ hồ. Cái này Phương Chính cũng không biết rõ là trong nguyên tác nó vẫn như vậy, hay là bởi vì trong lúc ghi chép lại lại thiếu sót những thứ này.
Nhưng mặc kệ là trường hợp nào, Phương Chính cũng chỉ có tạm gác lại không suy xét. Bởi hiện tại hắn cần suy xét việc khác.
Trong sương mù lúc này hiện ra ba thứ thu hút ánh mắt của Phương Chính, phân biệt trái phải cùng phía trước.
Bên tay trái Phương Chính có một đoàn ánh sáng màu vàng, giống như có ai đó đang đốt đèn lồng. Bên trong còn truyền ra tiếng chó kêu.
Trước mặt là một đoàn ánh sáng màu lam kèm theo tia điện, cũng đồng dạng có tiếng chó truyền tới.
Mà bên phải lại có một cái bóng người màu đen.
Phương Chính nghĩ nghĩ, trong đầu một trận sương mù.
– Ta như thế nào lại không nhớ mấy màu ánh sáng này đại biểu cho loại chó nào ấy nhỉ?
Phương Chính tự hỏi, gãi gãi đầu của chính mình.
– Gần nhất ta quên không ít thứ, nếu không lầm là bắt đầu từ sau lần ta dùng cắt hồn cổ cắt xuống ba lống tay, việc này liền bắt đầu xảy ra. Cho nên nói, cắt hồn cổ ngoài gây đau đớn cho linh hồn, cùng khiến linh hồn chậm khôi phục ra, còn làm cho cổ sư quên đi một số thứ. Cái này phiền toái.
Nghĩ tới đây, mày Phương Chính không khỏi cau lại.
Phương Chính biết ba lựa chọn này đều là thử thách, đồng thời cũng có phần thưởng tương ứng. Nhưng mà không rõ nguy hiểm là gì, Phương Chính cũng không dám mạo hiểm.
– Nô đạo xem ở linh hồn, nhưng hiện tại linh hồn của ta đang chịu thương tổn, lại phải gánh vác một con vạn thú vương. Vẫn là cẩn thận một chút.
Phương Chính nghĩ, lập tức đi về phía bên phải.
Hắn không biết hai đoàn ánh sáng kia là gì, nhưng hắn biết bóng người màu đen là cái gì. Chính là một vị cổ sư cũng tham gia truyền thừa.
Ở trong này, cổ sư không dùng được cổ trùng tự thân, cho nên chênh lệch giữa hai bên chỉ còn lại trình độ nô đạo. Mà đây lại là lợi thế của Phương Chính.
Lợi thế này không phải ở cảnh giới nô đạo, mà ở chỗ cổ sư cũng chỉ là người bình thường.
Phương Chính bước đi, trước mặt sương mù càng loãng, tầm nhìn càng thêm rõ ràng. Hắn vẽ mặt bình thản, nhưng tay lại nhét vào vạt áo, cầm lấy khẩu súng giấu bên dưới, đem nó lấy ra.
Súng lục không thể bại lộ ra ngoài, nhưng chỉ cần không có người nhìn thấy, liền không tính là bại lộ. Vạn nhất bị nhìn thấy, vậy thì giết người diệt khẩu. Chỉ cần người nhìn thấy không còn, nó liền vĩnh viễn là bí mật.