Chương 16: Chọn lại phân thân
Trong phúc địa Đồ Thiên cũng không có sự thay đổi về ngày đêm. Bầu trời luôn là màu da cam, ánh sáng nhẹ nhàng ôn hòa.
Nhưng theo tính toán thời gian, đã là buổi sáng ngày tiếp theo.
Các thành viên thức dậy, liền bắt đầu kiểm tra bảng nhiệm vụ, muốn nhanh chân chọn một cái nhiệm vụ đi làm, kiếm điểm cống hiến.
Ngay sau đó, bọn họ kinh ngạc phát hiện, Phương Chính vừa ban bố một nhiệm vụ mới, quan trọng nhất đây lại là nhiệm vụ của cá nhân hắn, chứ không phải của Quân Đoàn.
Nội dung đại khái là Phương Chính có gửi nuôi sáu đàn sói, mỗi đàn một vạn lẻ con. Nhưng bởi vì thời gian eo hẹp, không thể tự mình chiếu cố, vì vậy dùng điểm cống hiến tìm người chiếu cố thay.
Nhiệm vụ cũng rất đơn giản, dẫn đàn sói đi săn, rèn luyện khả năng kết hợp của chúng. Ngoài ra trong đó có một lượng thú vương bị thương, cần được chữa trị.
Yêu cầu liền là nô đạo cổ sư cùng với một vị trị liệu cổ sư, có thể trị cho sói.
Mà điểm cống hiến chi trả cũng tương đối khả quan.
Các cổ sư ào ào cảm thán, có không ít người rụt rịt định nhận.
Nhưng rất nhanh, Lưu Tử Phàm đã đem nhiệm vụ dẫn dắt đàn sói lãnh đi. Còn là nhận cùng một lúc ba đàn.
Cái này còn là do Phương Chính sợ người khác dị nghị, cho nên chỉ để Lưu Tử Phàm lãnh đi ba đàn, chừa lại ba đàn cho các thành viên khác.
Sau đó, có ba vị khác cũng nhận được nhiệm vụ này, trong đó có một nữ cổ sư am hiểu trị liệu, chuyên môn nhận nhiệm vụ chữa trị thú vương của đàn điện lang.
Rất nhanh, địa linh đem bọn họ truyền tống đến bãi nuôi thả đàn sói, để bọn họ riêng phần mình lãnh đi đàn sói, còn giao quyền khống chế tạm thời cho họ.
Lưu Tử Phàm cùng hai vị khác nhanh chóng xuất lĩnh đàn sói trong tay đi săn. Mà nữ cổ sư kia, tất ở lại cùng đàn điện lang, bắt đầu chữa trị.
Mấy con điện lang vương bị thương, vốn là do lúc trước bị đào ra khỏi băng ở Thanh Mao sơn, bị Phương Chính nhét trong túi đồ mấy năm nay, chỉ miễn cưỡng sống sót. Hiện tại một đám đều ốm yếu, cần được chữa trị.
Cho nên đối với nhiệm vụ chữa trị, Phương Chính ra điểm là cao nhất, tới ba trăm điểm. Trong khi xuất lĩnh đi săn chỉ có một trăm điểm cho một đàn.
Nữ cổ sư này ban đầu định một mình nuốt trọn. Nhưng chờ nhìn đến tình cảnh của điện lang vương, nàng liền hối hận chính mình đã không xem kĩ mô tả thương thế của chúng. Cho nên bất đắc dĩ, chỉ có thể tốn điểm mời thêm trợ giúp.
Mà ở một bên khác, Phương Chính đã thu được danh sách ghi chép về các lưu phái tu hành của thành viên, đang ở phân loại lưu phái, để chuẩn bị lập danh sách nhiệm vụ Quân Đoàn mới.
– Thêm Lưu Tử Phàm, có tất cả năm người chọn nô đạo. Luyện đạo mười ba người, bao gồm Phong Thiên Ngữ bên trong. Viêm đạo ba mươi người, lôi đạo mười hai người, thủy đạo mười bảy, kim đạo năm, thổ đạo ba mươi hai, mộc đạo mười một, quang đạo hai, phong đạo hai, độc đạo bốn, lực đạo bốn. Chỉ còn lại hai người là chưa có chọn được.
Phương Chính tính toán xong, nhìn lại hai người đang đứng giữa sảnh.
Tổng số một thành viên hiện có của Quân Đoàn Thiên Không là một trăm bốn mươi người. Trừ Phương Chính ra còn lại một trăm ba mươi chín. Hiện tại có một trăm ba mươi bảy người, bao gồm Phong Thiên Ngữ, Lưu Tử Phàm đã chọn xong, chỉ còn lại hai người một nam một nữ, cũng là hai người đang đứng trước mặt Phương Chính.
Hai người này tu vi bạc nhược, một là nhị chuyển cao giai, một là nhị chuyển đỉnh phong.
Nhị chuyển cao giai là nam cổ sư, cũng chính là Trần Thanh. Mà nữ cổ sư, tên Kiều Yên Hồng.
Kiều Yên Hồng cũng không phải là tán tu hay ma đạo, mà là người của Kiều gia, một cái siêu cấp thế lực của Nam Cương.
Nhưng Kiều Yên Hồng chỉ là con cháu của một nhánh nhỏ, còn là con ngoài giả thú của một vị gia lão. Mẹ nàng là nô tì, ngoài ý muốn bị cha nàng sủng hạnh, sinh ra nàng.
Tuy Kiều Yên Hồng được theo họ cha, được tham gia khai khiếu, nhưng chỉ có tư chất loại bính, vì vậy trong tộc chịu rất nhiều chèn ép khó dễ. Cho nên nàng trốn ra ngoài, chạy tới Tam Xoa sơn kiếm miếng canh, không ngờ lưu lạc tới tay Phương Chính, cuối cùng gia nhập Quân Đoàn Thiên Không.
Lúc này Trần Thanh cùng Kiều Yên Hồng bị Phương Chính nhìn, toàn thân không khỏi căng cứng.
Hai người cũng không phải không muốn chọn lưu phái, mà là tư chất kém cõi, không có tiếp xúc nhiều, cho nên cũng không biết chính mình phù hợp với cái nào.
– Các ngươi là lo sợ tư chất không đủ?
Phương Chính lúc này hỏi, vừa hỏi liền đánh đúng trọng điểm, làm hai người không tránh khỏi gật đầu.
Phương Chính nghĩ nghĩ, nói.
– Ta có hai cái lưu phái đang cần người đảm nhận, hai ngươi có thể suy nghĩ một chút. Thứ nhất là trận đạo. Bởi vì phúc địa này là của trận đạo cổ tiên, cho nên các điểm tài nguyên trong này đều có cổ trận bao quanh. Một mình địa linh mặc dù có thể làm, nhưng có đôi khi, cũng cần có người ra mặt. Vì vậy ta cần một vị cổ sư có thể chuyên tu trận đạo, thay ta đóng giữ phúc địa này.
– Điểm tốt là ta có đủ bộ chân truyền, đây là vật phẩm cá nhân, còn chưa cống hiến cho Quân Đoàn, nên trước mắt cũng không cần đổi điểm. Mà chỗ không tốt, chính là phải luôn đóng giữ trong phúc địa, không thể rời đi. Thời gian trong phúc địa nhanh hơn bên ngoài sáu lần, ở nơi này, đồng nghĩa sẽ già đi nhanh gấp sáu lần bên ngoài.
– Lưu phái thứ hai, chính là tín đạo. Tín đạo am hiểu điều tra, thu thập tin tức, làm chủ việc liên minh. Nhất là ta có ý định khai thác Vu sơn, bởi vì Vương Tiêu đã chết, Vu sơn hiện tại còn chưa có ai tránh giành. Là điểm đặt chân khá tốt cho Quân Đoàn Thiên Không. Có thể mượn nhờ sương mù, làm phòng tuyến bảo vệ. Vì vậy cũng cần tín đạo cổ sư có thể đi tới đó, điều tra đường đi bên trong.
– Chỗ tốt là đây là nhiệm vụ của Quân Đoàn, điểm cống hiến rất cao. Hơn nữa sau khi đóng giữ Vu sơn, người đó sẽ trực tiếp trở thành trưởng lão của Quân Đoàn, chuyên môn quản lí nơi đó. Mà điểm không tốt chính là, trong tay ta, thậm chí trong kho của Quân Đoàn đều không có truyền thừa tín đạo, cho nên người theo lưu phái này là phải tự mài mó lấy.
– Các ngươi có thể lựa chọn lấy. Nếu lựa chọn lưu phái còn kèm theo nhiệm vụ ta vừa nói, ta có thể để hai ngươi ứng trước cổ trùng tăng tư chất, đề thăng tư chất của các ngươi lên loại ất. Hiện tại đi xuống đi, ta cho hai ngươi một ngày để suy nghĩ.
– Vâng!
Hai người gật đầu, cùng nhau rời đi.
Phương Chính nhu nhu huyệt thái dương, nhìn đóng giấy tờ trước mắt, bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.
Quả nhiên chức vị càng cao, lo nghĩ sẽ càng nhiều, càng kéo chậm quá trình tu hành cá nhân.
Còn nhớ tộc trưởng Cổ Nguyệt Bác, chỉ vì một cái Cổ Nguyệt bộ tộc, mà mấy chục năm vẫn còn ở tứ chuyển. Ngay cả con cái thừa tự còn không có, chỉ có thể đi nhọc lòng bồi dưỡng Thanh Thư, sau này là Phương Chính.
Mà Phương Chính bây giờ, cũng không phải chỉ là kế thừa một cái gia tộc, mà là trực tiếp thành lập một cái thế lực với nhân số ít ỏi. Lượng công việc có thể nói là đủ đè bẹp không ít người.
– Chỉ cần tình hình ổn định, phân tán quyền lực ra, liền có thể nhẹ nhõm!
Phương Chính tự nhũ, bắt đầu suy tư.
Hiện tại thuộc hạ của hắn, theo tính toán của hệ thống đã có một trăm ba mươi chín người. Mà người cam nguyện trung thành, trước mắt chỉ mới có hai người Lưu, Phong. Những người còn lại, độ trung thành cao nhất cũng bất quá tám mươi phần trăm, còn chưa đáng tin tưởng.
– Nói tới, làm chủ thượng, cũng không nên đoạt xá thuộc hạ của mình. Liền tính Lưu Tử Phàm may mắn đi!
Phương Chính trong lòng suy tư.
Dù sao nếu sau này đoạt xá thành công, liền tính là phân thân của hắn, sẽ trực tiếp trở thành lãnh đạo của Quân Đoàn, không cần đi cày điểm cống hiến. Ngược lại bảo tồn thành viên, liền có thể tăng thêm cu li cho Quân Đoàn. So sánh ra, giữ lại Lưu Tử Phàm ngược lại càng tốt.
– Ân, còn có Tần Phong.
Phương Chính nghĩ, lập tức lấy ra bookmark, liên lạc Tần Phong.
Tần Phong bên kia gần đây cũng sống khá tốt, làm một vị trưởng lão của Bách gia, có vợ đẹp bên cạnh, sống cũng rất an nhàn.
Nhận được tin tức từ Phương Chính, Tần Phong kinh hỷ không thôi.
Tin tức Tam Xoa sơn đại loạn, chỉ mới trôi qua có bốn ngày, toàn bộ Nam Cương đều nghe tới.
Bạch Ngưng Băng hiện tại còn đang bị chính đạo truy sát, vô số ma đạo cổ sư vẫn còn đang chạy tứ tán. Mà tin tức Lạc Hành thời khắc cuối cùng không có rời đi, càng làm cho Tần Phong đứng ngồi không yên.
Với Tần Phong, Phương Chính cũng đã xem như là tri kỷ, thật tâm đối đãi. Mặc dù ban đầu cũng bất nguồn tự mưu lợi cá nhân, nhưng không thể nghi ngờ, Tần Phong hiện tại là thật lòng kết giao Phương Chính.
Lúc này nhận được liên lạc, hắn biết Phương Chính vẫn còn sống, không vui là không được.
Nhưng sau đó, Tần Phong kinh hãi rồi.
Bởi hắn nhận được tin tức liên quan đến đại thời đại, cùng với việc thành lập Quân Đoàn Thiên Không.
– Thật không nghĩ tới, Lạc Hành vậy mà trực tiếp thành lập thế lực.
Tần Phong không khỏi nghĩ, ánh mắt âm thầm nhìn qua Bách Liên, nhất là cái bụng đã hơi phòng to của nàng.
Tần Phong đã sắp làm cha, hắn đương nhiên cũng có cố kị. Nhưng nghĩ tới đại thời đại, hắn liền trực tiếp làm ra quyết định, giá nhập Quân Đoàn.
Tần Phong gia nhập, Phương Chính cũng không bất ngờ.
Vì vậy trực tiếp công bố một cái nhiệm vụ lên bảng nhiệm vụ, đó chính là dẫn dắt một cái gia trại gia nhập Quân Đoàn. Còn chuyên môn để người nhận là Tần Phong, cũng trực tiếp thêm tên Tần Phong vào trong thế lực.
Cứ như vậy, số thành viên tăng lên một trăm bốn mươi người, mà số người trung thành tăng thành ba.
– Cứ như vậy, Bách gia xem như là vật trong túi. Tiểu Thiên, ngươi đi Bạch Cốt sơn một chuyến, đem mảnh linh hồn trong người Tần Phong lấy ra. Còn có Bách Sinh, Bách Hoa, đôi huynh muội này cũng không cần đoạt xá nữa.
Trước đây Phương Chính nghĩ cần có phân thân thay mình làm việc, nên đi đâu cũng nghĩ đoạt xá.
Nhưng mấy ngày nay nhìn Quân Đoàn đang không ngừng hình thành, hắn càng có ý nghĩ thông qua tổ chức khống chế người khác, sẽ tốt hơn bản thân đi đoạt xá khắp nơi, chọc người nổi giận.
– Phân thân quá nhiều cũng không tốt, vẫn là ít thôi. Cùng lắm một vực chọn một đến hai người là đủ.
Phương Chính tính toán như vậy.
Trước mắt, ở Bắc Nguyên Phương Chính đã có một nhân tuyển đoạt xá. Ở Trung Châu cũng có một nhân tuyển.
Hai người này, người trước trong nguyên tác sẽ bị đoạt xá thành công, Phương Chính đúng là muốn phỏng tay trên. Mà người sau, cũng là nghĩ tới Thiên Hạc Thượng Nhân của Tiên Hạc môn cũng đang muốn đoạt xá, Phương Chính cũng đang muốn phỏng tay trên, cướp đi thân thể lão ta đã chọn.
Mà ở Tây Mạc, Đông Hải hai vực, Phương Chính chưa có ý tưởng. Dù sao trong nguyên tác, hai nơi này chủ yếu đều xoay quanh giới cổ tiên. Nhất là Đông Hải, phàm nhân gần như không nói tới. Nhiều nhất chắc chỉ là một hòn đảo nào đó bị cổ tiên thổi bay vì giận.
Cho nên ở hai vực này, về sau lại tính.
Riêng ở Nam Cương, phân thân dự định đều đã bị Phương Chính loại bỏ khỏi danh sách. Trước mắt chỉ còn một cách, đó là từ trong đám tù binh còn lại, chọn ra một người có thể dùng.
Đây chính là biện pháp nhanh nhất.
– Vừa hay ở đây có một người là thiên tài một cái giá tộc cở nhỏ.
Phương Chính nghĩ, khóe môi kéo lên nụ cười âm hiểm.