Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
d11978666448222910edb1785dc12e57

Kuroko No Basket Một Cái Khác Kỳ Tích

Tháng 1 22, 2025
Chương 57. Chương 56.
vu-dao-tu-tien-truyen.jpg

Vu Đạo Tu Tiên Truyện

Tháng 2 27, 2025
Chương 132. Chương cuối Chương 131. Nhục thân hóa Vu, giảng đạo thiên hạ chi tính
ea7e352965a74fbe5924d301b1963451

Hogwarts Không Có Chúa Cứu Thế

Tháng 1 15, 2025
Chương 548. 548. Cái kia bị đưa đi ra ngoài dây cương Chương 547. 547. Đánh cược!
ta-tai-cuu-thuc-the-gioi-lam-dai-lao

Ta Tại Cửu Thúc Thế Giới Làm Đại Lão

Tháng 2 3, 2026
Chương 1868: Thượng cổ truyền thuyết, xua hổ nuốt sói! Chương 1867: Sát phạt quả đoán, mỗi người đều có mục đích riêng!
dao-huu-muon-toi-mot-binh-nam-1982-loi-bich-sao

Đạo Hữu, Muốn Tới Một Bình Năm 1982 Lôi Bích Sao?

Tháng mười một 5, 2025
Chương 193: Vô địch Chương 192: Cao cấp trí năng trợ thủ
cua-ta-than-cap-alipay.jpg

Của Ta Thần Cấp Alipay

Tháng 1 18, 2025
Chương 615. Hạnh phúc ( đại kết cục ) Chương 664. Tự tin có đủ
vo-dao-mo-phong-bat-dau-ta-cuoi-nu-de.jpg

Võ Đạo Mô Phỏng: Bắt Đầu Ta Cưới Nữ Đế

Tháng 12 9, 2025
Chương 309: Không phải kết thúc, mà là vì càng tốt đẹp hơn tân sinh (đại kết cục) Chương 308: Cuối cùng chi chiến (4)
vay-lien-de-bon-ho-dang-len-trung-thanh-di

Vậy Liền Để Bọn Họ Dâng Lên Trung Thành Đi!

Tháng 2 6, 2026
Chương 971: Chiếu Cơ: Khâu Đồ không giống Chương 970: Ba ngày cùng thiên!
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 153: Phúc địa cùng địa linh
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 153: Phúc địa cùng địa linh

Phương Chính đi vào cổ trận truyền tống, hắn liền lập tức cảm giác được xung quanh xoay chuyển, cảnh tượng trước mắt đảo lộn vô cùng. Nhưng rất nhanh, mọi thứ trở lại bình thường, chỉ là Phương Chính lại không ở trong truyền thừa, mà đang đứng trong một nơi rộng lớn, có trời đất, có cây cỏ hoa lá.

Phương Chính quét ánh mắt một vòng, không ngừng đánh giá xung quanh nơi này.

Mảnh trời đất này rất rộng, nhưng lại không giống như trời đất bên ngoài.

Bầu trời không phải mà xanh trong, cũng không phải màu trạm lam, mà có màu giống như gạch tôm bị hung khối, xám xám lại cam cam.

Mặt đất bằng phẳng, có rất nhiều cỏ cây. Hình thù bọn chúng cũng khá kì lạ, màu sắc bắt đồng. Nhưng Phương Chính không có để ý bọn chúng, mà tiếp tục nhìn quanh.

– Bầu trời không có hiện tượng ngày đêm, nếu ta đoán không sai, đây là phúc địa chứ không phải động thiên.

Phương Chính nhỏ giọng nói, vẻ mặt nghĩ ngợi.

– Đúng vậy, hiện tại nơi này không còn là động thiên, mà chỉ là phúc địa.

Ngay lập tức, có một giọng nói truyền vào trong đầu Phương Chính, bất quá đây không phải là giọng máy móc của Tiểu Thiên, mà giống như giọng của một ông lão đã rủ rĩ.

Phương Chính không kinh ngạc, bởi hắn đã chuẩn bị tâm lí. Hắn xoay đầu nhìn lại sau lưng, đồng thời nói.

– Cho nên ta hiện tại gọi ngươi là địa linh đi.

– Đúng vậy.

Giọng nói lại vang lên, mang theo buồn bã.

Mà trước mắt Phương Chính lúc này là một con nai sừng tấm. Thân thể nó lớn như con nghé con, bộ lông trăng như thủy tinh, đôi sừng trong suốt như pha lê.

Nó đứng trên mặt cỏ, lẳng lặng nhìn về phía Phương Chính.

Phương Chính biết, con nai sừng tấm này chính là địa linh, mà mảnh trời đất này nằm trong sự quản lí của nó.

– Những cái khác để nói sau đi. Trước tiên, ta hỏi ngươi. Ngươi có chủ nhân chưa? Nếu chưa, vậy điều kiện nhận chủ là gì?

Nai sừng tấm kinh ngạc nhìn Phương Chính, trong đầu Phương Chính lại vang lên giọng nói rủ rĩ của lão nhân.

– Ngươi vậy mà biết không ít thứ.

Sau đó nó lại thở dài, nói.

– Từ khi ta xuất hiện đến nay, tính thêm ngươi trước sau có năm người đi vào nơi này. Nhưng cho đến nay ta chưa có chủ nhân.

Phương Chính nghe tới đây, sắc mặt trầm xuống.

Trước hắn có bốn người, nhưng phúc địa lại vô chủ. Điều này chứng tỏa điều kiện nhận chủ không đơn giản, bằng không sớm đã có người làm được rồi.

Bất quá, Phương Chính vẫn là nghe tiếp.

Địa linh cũng không có kéo dài thời gian, nó nói tiếp.

– Điều kiện nhận chủ cũng không có gì, khi nguyên thân còn sống, hắn luôn cho rằng bản thân bởi vì thiếu đi trọng tâm tiên cổ, cho nên mới hết lần này đến lần khác bị đánh bại. Vì vậy, điều kiện nhận chủ của ta là hai con tiên cổ, lần lượt là trận bàn cổ, trận tâm cổ. Chỉ cần có đủ cả hai, ngươi liền có thể trở thành chủ nhân của ta.

Phương Chính trầm mặt.

Cùng một lúc cần hai con tiên cổ, chẳng trách bốn người đi trước lại không đáp ứng được.

Tiên cổ duy nhất, muốn tìm một con theo chỉ định cũng đã khó, cùng một lúc chỉ định hai con cổ, ai tìm về cho nổi.

Cái này còn chưa tính là khó.

Theo Phương Chính biết, Đồ Tư Diệp là người thuộc về thời cận cổ, cụ thể thời gian nào Phương Chính không rõ, chỉ biết lão thuộc thời đại này. Mà hai con tiên cổ được yêu cầu, hiện tại lại ở trong tay một người thuộc về thời đại trung cổ, tồn tại trước cả cận cổ.

Cho nên nói, ngay từ đầu điều kiện đã vô pháp hoàn thành rồi.

Bất quá, điều kiện này Phương Chính có thể làm được.

– Tiểu Thiên, cửa hàng.

Phương Chính trong lòng gọi, sau đó nhanh chóng kiểm tra giá bán.

Trận bàn cổ, trận tâm cổ trong cửa hàng có bán.

Rất nhanh, Phương Chính đã có trong tay hai con cổ được yêu cầu.

Địa linh nhìn Phương Chính một bên khoa tay, chỉ chỉ chọc chọc không trung, lại không biết từ đâu lôi ra hai con cổ trùng liền mở to hai mắt. Nó nghiêng đầu, hoàn toàn không biết rốt cuộc là vừa mới xảy ra cái gì.

Nhưng mà, khí tức tiên cổ lan tràn ra bốn phía đã thu hút toàn bộ sự chú ý của nó.

– Đây, đây thật sự là tiên cổ!

Địa linh có chút lắp bắp, chớp mắt đã ở bên cạnh Phương Chính, chăm chú nhìn hai con cổ Phương Chính vừa lấy ra.

– Bát chuyển trận bàn cổ, thất chuyển trận tâm cổ. Không sai, đây chính là tiên cổ ta muốn.

Địa linh vẻ mặt kích động, nó nhảy dựng lên, vui vẻ xoay quanh Phương Chính mấy vòng.

– Cho nên, ta bây giờ là chủ nhân của ngươi.

Phương Chính mỉm cười, nói.

– Vâng, chủ nhân.

Địa linh gật đầu đáp, ánh mắt nhìn Phương Chính cũng trở nên sùng kính, kích động nói.

– Ta thật sự rất vui. Ta chờ rất lâu, cuối cùng cũng chờ được ngài, chủ nhân. Ngài không biết đâu, ta một mình chống trội với thiên tai địa kiếp rất vất vả. Thậm chí ta còn tưởng sẽ biến mất trong tai kiếp.

Nó nói, sau đó khóc thúc thíc như đứa trẻ.

Phương Chính đưa tay vuốt ve cổ của nó, hỏi

– Cho nên để giảm bớt tai kiếp, ngươi liền chủ động đem động thiên giảm xuống thành phúc địa, miễn cưỡng chống đỡ?

– Đúng vậy, vạn kiếp quá khủng bố, ta không còn cách nào, chỉ có thể cắt bỏ không ít nơi, làm động thiên giảm xuống trở thành phúc địa.

Địa linh nói, khóc càng thêm thương tâm.

Phương Chính một bên vuốt ve an ủi nó, một bên suy tư.

Động thiên, phúc địa là một mảnh trời đất tách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng lại bám vào thế giới mà tồn tại.

Động thiên, phúc địa cũng không phải là tự nhiên mà thành, mà là do cổ tiên sau khi chết để lại.

Cổ sư tu hành là dựa vào không khiếu, cho nên trong người mỗi cổ sư đều sẽ có một cái không khiếu. Không khiếu theo cổ sư tu hành sẽ không ngừng phát triển.

Cổ sư từ nhất chuyển đến ngũ chuyển là phàm, không khiếu liền gọi là không khiếu. Nhưng đạt tới lục chuyển, liền trở thành cổ tiên, không khiếu cũng đổi cách gọi, gọi là tiên khiếu.

Tiên khiêu là bản thăng cấp của không khiếu. Không khiếu chỉ là một khoảng trống chứa chân nguyên cùng cổ trùng, mà tiên khiếu lại là một mảnh trời đất.

Cổ tiên sau khi chết, tiên khiếu hấp thu thiên địa nhị khí, bám vào thế giới, trở thành phúc địa, động thiên.

Phúc địa, là chỉ tiên khiếu của lục chuyển, thất chuyển cổ tiên sau khi chết hình thành. Động thiên, chính là tiên khiếu của bát chuyển, cửu chuyển cổ tiên.

Mà địa linh, thiên linh là sự tồn tại hình thành cùng lúc với phúc địa, động thiên. Chúng nó là do chấp niệm còn sót lại của cổ tiên sau khi chết, kết hợp với thiên địa nhị khí, thai nghén mà thành.

Trong phúc địa, động thiên thì địa linh, thiên linh là sự tồn tại giống như thần minh, cai quản toàn bộ phúc địa, động thiên. Đồng thời, chúng nó cũng là một phần của phúc địa, động thiên.

Nhưng mà, cổ sư tu hành khó khăn, cổ tiên tu hành càng thêm khó khăn. Cứ cách một đoạn thời gian, trong tiên khiếu sẽ có tai kiếp buông xuống, vượt qua tai kiếp cảnh giới sẽ tăng thêm một bước, nhưng không vượt qua, vậy chỉ có thể chết.

Từ cổ chí kim, đã có vô số cổ tiên chết trong quá trình độ kiếp. Sau khi chết để lại phúc địa, động thiên.

Nhưng dù người đã chết, tai kiếp vẫn như cũ cứ cách một thời gian sẽ buông xuống một lần. Mãi như vậy, cho đến khi phúc địa, động thiên hoàn toàn chống đỡ không được mà sụp đỗ, trở thành một phần của thế giới.

Nhưng địa linh, thiên linh là tồn tại dựa vào phúc địa, động thiên. Một khi phúc địa, động thiên sụp đỗ, chúng nó cũng sẽ chết. Cho dù chúng chỉ do một tia chấp niệm tạo thành, nhưng cũng có thể xem là sinh mệnh, có tư duy riêng. Mà đã là sinh mệnh, tất sẽ cầu sinh.

Nhưng mà dù địa linh, thiên linh có tư duy, nhưng lại rất ngây thơ, thuần khiết, rất khó chống đỡ được tai kiếp. Cho nên chúng chỉ có thể dùng hết khả năng để chống đỡ tai kiếp.

LVí như địa linh nai sừng tấm này, bởi vì tai kiếp của động thiên quá khủng bố, nên nó chỉ có thể cắt bỏ diện tích, làm động thiên rơi xuống thành phúc địa, giảm nhẹ tai kiếp.

Nhưng phương pháp này chính là tự cắt thịt của mình. Bởi vì địa linh, thiên linh cùng phúc địa, động thiên là một thể. Cắt bỏ một phần đất, giống như cắt xuống một khối thịt trên người. Đối với chúng mà nói là rất đau khổ.

Vì vậy địa linh, thiên linh sẽ tiến hành tìm kiếm chủ nhân, mà điều kiện nhận chủ chính là chấp niệm tạo ra chúng. Mặc kệ là ai, chỉ cần hoàn thành điệu kiện đều sẽ trở thành chủ nhân của chúng, chủ nhân của mảnh trời đất mà chúng quản lí.

Mà địa linh, thiên linh một khi đã nhận chủ là tuyệt đối trung thành. Trừ phi chủ nhân chết đi hoặc ra lệnh chuyển lại cho người khác, bằng không chúng tuyệt đối không nhận thêm bất cứ ai.

Hiện tại địa linh nai sừng tấm đã nhận Phương Chính làm chủ, mà với bản tính của Phương Chính, vậy trừ phi hắn chết, nếu không bất kể ai cũng đừng mong chiếm được mảnh phúc địa này.

À không, cũng không hẵn đi. Nếu phải lựa chọn giữa mạng sống và mảnh phúc địa này, Phương Chính chắc chắn sẽ ném nó ra ngoài để giữ mạng.

– Hiện tại ta xem như đã đứng vững trong một mảnh trời đất. Có mảnh phúc địa này, kì thực ta cũng không cần đi Tam Xoa sơn tranh giành Tam Vương truyền thừa. Chỉ cần an an ổn ổn phá triển là được. Thậm chí, có thể để cả Thanh Thư, Dược Hồng làm hai cái tán tu giàu kếch xù, không lo lắng tài nguyên.

Phương Chính một bên vuốt ve thân thể trắng tinh của nai sừng tấm, trong lòng lại trầm tư.

Thật lòng mà nói, hiện tại Phương Chính không có mong muốn đi tranh đấu. Hắn chỉ muốn im lặng phát triển, chờ đến khi trận túc mệnh tranh đoạt chiến kết thúc lại chui ra.

Nhưng mà ngẩm lại, việc này là không thể nào.

Lặng lẽ tu luyện ngàn năm liền vô địch? Rất xin lỗi, ở thế giới này mà đóng cửa lặng lẽ tu hành, đảm bảo ngươi sẽ bị thế giới đào thải.

Phương Chính cũng không muốn bản thân có một thân tu vi, lại bị đám tu vi thấp kém đạp lên đầu bắt nạt.

Trong nguyên tác cũng có một sự việc tương tự, một đám người bởi vì không có tiếp xúc với bên ngoài, đến khi Phương Nguyên đi vào, bị Phương Nguyên xoay vòng vòng, cuồi cùng là bị giết sạch không còn một móng.

Lại có một đám, cũng là đóng cửa tự tu hành phát triển, sau bị Phương Nguyên lừa gạt, lại dụ dỗ, lại trợ giúp, cuối cùng trở thành một trong những thuộc hạ đắc lực của Phương Nguyên.

Cho nên, có tu vi, có đầu óc mà lại thiếu hụt tin tức, chắc chắn sẽ bị người ta quay như chong chóng trong cơn giông.

– Lại nói, trên người ta có xuân thu thiền, cần phải đi gặp Phương Nguyên dựng lại xuân xuân thu thu. Còn có, mưu đồ Tây Mạc cũng cần ta phải tự thân đi tới đó, tự thân hành động. Hai việc này bắt buộc ta không thể ở yên chỗ này. Cho nên, phải nhanh chóng rời đi.

Phương Chính trong lòng hạ quyết tâm.

Lại nói, hắn trước đây từng muốn có một mảnh phúc địa, nhưng không phải là nơi dùng để đóng cửa tu hành. Phúc địa là nơi mà Phương Chính có thể chạy trốn trở về mỗi khi bị đuổi giết, là nơi có thể giúp hắn tạm thời che giấu khi bị trí đạo suy tính.

Có thể cho là, nơi này chỉ là một điểm an toàn, không phải là chỗ ở vĩnh viễn.

– Sắp xếp lại chỗ này xong liền nhanh chóng chạy đi. Nhưng trước đó cần thiết phải đem cái sát chiêu đó hoàn thiện, bằng không muốn tùy thời chạy trốn là việc không thể làm.

Chớp mắt, Phương Chính đã đem những việc cần phải làm sắp xếp lại ổn thỏa.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tay-du-tu-nhan-gian-vu-thanh-bat-dau.jpg
Tây Du: Từ Nhân Gian Vũ Thánh Bắt Đầu
Tháng 1 25, 2025
phong-luyen-dan-lam-viec-vat-tu-phe-dan-hop-thanh-bat-dau-tu-tien
Phòng Luyện Đan Làm Việc Vặt, Từ Phế Đan Hợp Thành Bắt Đầu Tu Tiên
Tháng 10 20, 2025
ta-co-than-thu-bat-dau-an-cap-hoan-toan-the-cuu-vi
Ta Có Thần Thủ, Bắt Đầu Ăn Cắp Hoàn Toàn Thể Cửu Vĩ
Tháng 2 5, 2026
tu-tien-mot-lan-co-gang-gap-tram-lan-thu-hoach
Tu Tiên: Một Lần Cố Gắng, Gấp Trăm Lần Thu Hoạch
Tháng 12 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP