Chương 149: Bố trí
Bí tàng các.
Phương Chính đem hai tay từ bia Lai Khách Dừng Lại lấy xuống. Quá trình luyện hóa tấm bia này của hắn đã hoàn tất.
– Giờ thì, đi xem chút!
Phương Chính đứng lên, duỗi duỗi cái eo lười biếng, sau đó không chút do dự nào, nhấc chân bước qua tấm bia Lai Khách Dừng Lại.
Ban đầu, trước mặt hắn giống như có một bức tường, không thể đi qua. Nhưng hiện tại, bức tường vô hình này đã không còn, Phương Chính có thể đi qua dễ dàng.
Phương Chính hơi liếc mắt nhìn lại tấm bia, khóe môi hơi nhếch lên.
Trên thực tế, hắn chỉ luyện hóa tấm bia này có một nửa, nửa còn lại, vẫn tràn ngập ý chí của Phương Nguyên.
Là người đọc qua nguyên tác, Phương Chính biết rất rõ, trong tay Phương Nguyên có Lưu Ly Lâu Chủ lệnh. Lệnh bài này có không ít công dụng, thường xuyên dùng nhất chính là thông qua nó, có thể tự do ra vào Chân Dương lâu. Hơn nữa còn là loại muốn đi tới chỗ nào ở mặt ngoại trong lâu thì đi.
Nói mặt ngoài, là vì Chân Dương lâu còn có một chỗ rất sâu, so với bí tàng các càng sâu. Mà muốn vào nơi đó, chỉ có Lâu Chủ lệnh mười góc mới có thể đi vào. Lưu Ly Lâu Chủ lệnh cũng không thể chui lổ hỏng vào đó được.
Phương Nguyên nắm Lưu Ly Lâu Chủ lệnh trong tay, muốn ra vào bí tàng các chỉ là việc của một cái ý niệm. Nếu Phương Chính đem bia Lai Khách Dừng Lại luyện hóa hoàn toàn, Phương Nguyên cũng có thể đến luyện hóa lại. Vậy chẳng phải chỉ khiến cho cả hai bên lãng phí thời gian thôi sao?
Vì vậy, Phương Chính mới chỉ luyện hóa một nửa. Bia Lai Khách Dừng Lại liền là vật sở hữu của cả hắn và Phương Nguyên. Phương Nguyên không muốn lãng phí thời gian, vậy sẽ không đi luyện hóa lại phần này. Phương Chính cũng liền không cần phải tốn thời gian, đi đánh cửa ải để đổi cơ hội vào đây cướp đoạt.
Đây chính là cả hai cùng lui một bước, không tranh với người kia, cũng giữ chỗ tốt cho mình.
Đương nhiên, đây ban đầu chỉ là suy nghĩ đơn phương của Phương Chính.
Bởi vì tấm bia này tồn tại ý chí của cả hai, cho nên chỉ cần một trong hai có người không đồng ý, người còn lại cũng liền không thể tiến vào phía trong của bí tàng các.
Nhưng sự thật lại là Phương Chính có thể đi qua, cái này đại biểu, Phương Nguyên đã ngầm cho phép.
Thời điểm Phương Chính dừng luyện hóa, Phương Nguyên ở bên ngoài cũng có cảm ứng.
Phương Nguyên hiểu hành động dừng lại này của Phương Chính có ý nghĩa gì. Thì phải là muốn nói với Phương Nguyên, “ta chỉ muốn kiếm chén canh, không phá bỉnh ngươi, cho nên cũng cho chút mặt mũi đi. Không là ông đây luyện hóa hết, xem ta với ngươi ai có thể háo thời gian hơn”
Bởi vì hiểu, cho nên Phương Nguyên cũng không ngăn cản Phương Chính đi vào trong.
Mà việc Phương Chính có thể đi vào, cũng để hắn biết, đây là Phương Nguyên đã lí giải cùng đồng ý với cách làm của mình.
Có đôi khi, hợp tác vốn không cần gặp mặt trao đổi. Đơn thuần một cái hành động từ xa, cũng đủ để cả hai hợp tác.
– Quả thật rất nhiều đồ tốt!
Phương Chính đi dọc theo hành lang, nhìn hai bên vách thủy tinh. Bên trong cắt đặt rất nhiều cổ trùng quý hiếm, còn có các loại cổ tài, cổ phương, sát chiêu, kinh nghiệm tu hành tâm đắc của các tiền nhân để lại.
Nhất là, càng vào sâu bên trong, đồ vật lại càng trân quý. Thậm chí là tiên cổ cũng có mấy con.
Đương nhiên những thứ này cũng không thể tùy tiện lầy dùng, chỉ có thể dùng vật đổi vật.
Phương Chính vào đây, còn là để làm việc khác, chứ không phải vào để xem.
Đi vào một khoảng thật sâu, Phương Chính lấy ra bút lông cổ.
Bút lông cổ lúc này tỏa ra khí tức đã là ngũ chuyển. Hàng thật giá thật một con ngũ chuyển cổ trùng.
Mà không chỉ riêng nó, ba anh em còn lại của nó trong bộ văn phòng tứ bảo cũng đều đã là ngũ chuyển.
Trong Vương Đình chi tranh, chúng nó cao nhất chỉ có tứ chuyển. Nhưng đi vào phúc địa Vương Đình, Phương Chính cũng đã bỏ ra không ít công sức, đem chúng nó lần lượt thăng lên ngũ chuyển.
– Giờ thì, vẽ gì đây?
Phương Chính tay cầm bút, tay cầm nghiên, đăm chiêu nhìn vách thủy tinh trong suốt trước mắt.
Do dự chốt lát, hắn bắt đầu động bút.
Không biết trôi qua bao lâu, Phương Chính dừng lại, hài lòng điểm cái gật đầu.
Phương Chính trong tay không có Lưu Ly Lâu Chủ lệnh, cũng không có cách nào có. Nhưng hắn lại muốn tự do ra vào nơi này, vậy thì phải làm sao?
Đương nhiên là trang bị không có, sát chiêu tới bù.
Mục đích Phương Chính đi vào sâu trong bí tàng các, chính là chuyên môn đến đây chuyển bị cho sát chiêu bước nhảy alpha.
Giờ khắc này nhìn lại vách thủy tinh, có thể nhìn thấy một trăm nhân vật, có nam có nữ, có người có thú nhân. Toàn bộ đều là nhân vật Lạc Hành thích khi còn ở Trái Đất.
Mỗi nhân vật được vẽ ở đây, đều tương ứng cho một lần sát chiêu bước nhảy alpha. Nói cách khác, Phương Chính có thể tự do ra vào nơi này năm mươi lần. Dù sao thì cũng là một lần để vào, một lần đi ra.
Kiểm tra xong thành phẩm, lại ghi chú lại toàn bộ chỉ tiết để về vẽ quyển trục tương ứng xong. Phương Chính liền xoay người đi trở về điểm xuất phát.
Vượt qua bia Lai Khách Dừng Lại, Phương Chính nhìn lại vách thủy tinh hai bên.
Đồ ở đây tuy không quý hiếm bằng ở bên trong, nhưng cũng không phải không có đồ tốt.
Ít nhất Phương Chính đã để ý vài thứ, chỉ là lúc trước không động tới, bởi vì không muốn đem đồ đi đổi.
Nhưng hiện tại lại khác.
Luyện hóa bia Lai Khách Dừng Lại xong, đoạn đường này liền thuộc sở hữu của người luyện hóa. Nói cách khác, đồ ở đây đã là vật trong túi của Phương Nguyên cùng Phương Chính.
Phương Nguyên không có động vào đồ ở đây, bởi hắn lo lắng sẽ có người khác tiến vào, phát hiện đồ không có liền phiền toái. Mà bản thân Phương Nguyên cũng không có cái cấp thiết muốn có ở đây, cho nên cũng không muốn lấy làm gì.
Phương Chính ban đầu cũng có suy nghĩ tương tự Phương Nguyên. Nhưng đi vào bên trong lại quay ra, hắn đột nhiên thay đổi ý định.
Suy nghĩ một chút về ý tưởng của mình, Phương Chính nhịn không được cười rộ lên, hai mắt híp lại thành hình trăng khuyết.
Rất nhanh, hắn lấy từ cổ trùng trữ vật ra một cái hộp, bên trong hộp để một sắp giấy nhìn như thẻ bài poker.
Mấy tấm giấy này không phải là Phương Chính cố ý chuẩn bị, nó là thứ còn sót lại sau khi việc ở Tam Vương truyền thừa kết thúc.
Lúc việc ở đó đi vào hồi kết, Phương Chính từng gửi cho địa linh Tiểu Đồ Thiên rất nhiều thẻ ticker. Những thẻ ticker này chính là mảnh ghép bị Phương Chính cắt ra từ một bức tranh lớn. Nếu ghép lại hoàn chỉnh, chúng sẽ trở thành bức tranh tương ứng với đồ họa Phương Chính vẽ trên mặt đất ở đại điện trung tâm. Đây chính là sát chiêu bước nhảy alpha, thủ đoạn thoát thân Phương Chính đã dùng.
Phương Chính làm như vậy, nguyên nhân là để qua mặt Phương Nguyên cũng đang có mặt ở đó.
Sau khi sát chiêu dùng xong, hình vẻ trên mấy thẻ giấy này biến mất. Nhưng bởi vì bản thân chúng nó chỉ có một ít vết mực, cho nên chúng nó không biến mất theo hình vẻ như quyển trục, mà vẫn còn bảo lưu lại.
Phương Chính cũng vì vậy giữ lại, nhưng trải qua không ít việc, Phương Chính cũng tạm thời đem chúng quên mất. Lúc này nhớ tới, liền đem ra dùng.
Nhìn những tấm thẻ giấy này, Phương Chính trầm ngâm chốt lát, sau đó bắt đầu vẽ lên đó. Mỗi một tấm thẻ giấy, Phương Chính vẽ hình một con cổ trùng.
Mất gần một giờ, Phương Chính vẽ ra hơn trăm con cổ. Vẽ xong toàn bộ, Phương Chính bắt đầu đi lại vách tường, đưa tay vào trong.
Bàn tay của hắn vừa chạm vào, bề mặt vách thủy tinh xuất hiện rợn sóng, nhưng không có ngăn cản.
Bàn tay của Phương Chính dễ dàng xuyên qua vách thủy tinh, đem vật bên trong cầm lấy đem ra ngoài, cũng đem một thẻ ticker nhét vào thay thế.
Sau đó, Phương Chính bắt đầu đi xung quanh, đem đồ bên trong vách thủy tinh lấy ra, cũng đem ticker để vào. Có khi là một thẻ, có khi là hai ba thẻ. Cũng có khi là đem một vật bị lấy ra trước đó, thay thế đi vào một chỗ khác.
Hắn loay hoay hơn một giờ, đem toàn bộ ticker an bày thỏa đáng xong. Liền hài lòng đem vật mình lấy được cất đi. Vật thì giấu vào cổ trùng trữ vật, cổ trùng thì nhét vào không khiếu. Chỉ để lại một con cổ trùng nắm trong tay.
Làm xong hết thảy, hắn để Tiểu Thiên không tiếp tục che đậy mình. Còn con cổ nắm trong tay thì làm bộ như vừa đổi được từ vách thủy tinh.
– Mặc dù có lổ hỏng về thời gian. Nhưng có lẽ có thể qua mặt được chút ít. Cơ mà có Phương Nguyên làm mặt bài, dù bị chú ý, chắn chắn ta cũng không thành đối tượng bị ưu tiên đuổi giết. Ân, thật là một ca ca tốt a!
Phương Chính nhỏ giọng lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười xán lạn.
Rất nhanh, Phương Chính rời khỏi bí tàng các, trở lại tầng thứ ba của Chân Dương lâu, tiếp tục xấm quan.
Ở cửa thứ tám mươi lâm, Phương Chính gặp phải một một đàn thú.
Cửa này không yêu cầu hắn dùng nô đạo, mà yêu cầu hắn chống đở đàn thú này trong thời gian một giờ.
Nhìn đàn thú rậm rạp như cỏ ở thảo nguyên xung quanh, khóe môi Phương Chính giật một cái.
Hắn vừa đánh giết vừa phòng ngự, cuối cùng bất đắc dĩ bị ép phải rút khỏi Chân Dương lâu.
Mặc dù chiến lực của Phương Chính không thấp, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ không bị đánh. Bị rậm rạp thú vây đánh, đổi lại là riêng lẻ một người nào cũng đều chịu không nổi.
– Thế quái nào mà ở cửa phía sau còn bắt phải có đám người hợp tác phòng ngự như vậy hả.
Trước khi rời đi, Phương Chính nhịn không được rống to.
Từ thời điểm này, Phương Chính hạ quyết định. Chính mình phải nghiên cứu phương pháp kháng quần công. Chứ loay hoay lại bị hội đồng thế này, làm gì có ai mà chịu nổi chứ.