Chương 148: Thử luyện sát chiêu
Thánh cung, chỗ ở của Phương Nguyên
Trong một cái đại điện đóng kín. Bốn bề âm u không một tia ánh sáng.
Phương Nguyên ngồi trên ghế cao, cả người giấu trong bóng tối, không ai có thể nhìn ra biểu cảm của hắn lúc này.
Mà trước mặt hắn, gần hai trăm vị cổ sư quỳ trên mặt đất, toàn thân run rẫy, sợ hãi tột độ nhưng lại không ai có gan nói ra lời nào.
Những cổ sư này, đều là tù binh bị bắt giữ.
Mấy ngày trước, Phương Nguyên dẫn đàn sói càng quét một đàn địa khôi thú. Là chỗ mà Phương Chính đã cứu Mã Hồng Vận. Sau đó Phương Nguyên cũng không có dọn đẹp ngay, mà tiếp tục dẫn sói đi săn.
Sau khi đàn sói rút đi, ở đó còn lại là một đóng thi thể địa khôi thú. Những thi thể này bán ra thế nhưng là một đám tài nguyên không nhỏ. Dẫn đến rất nhiều người ngấp nghé.
Phương Nguyên muốn đúng là cái này.
Phương Nguyên có một cái sát chiêu mới xây dựng xong, nhưng lại khá nguy hiểm. Lấy bản tính cẩn thận đến biến thái của hắn, hắn đương nhiên sẽ không tự mình đi thử nghiệm.
Cho nên, Phương Nguyên mượn cớ đi săn, một mặt để
lấy tài nguyên, một mặt là mượn xác thú, thu hút lòng tham của người khác. Cuối cùng, Phương Nguyên dựa vào thanh danh cùng tính cách ngạo mạn biểu hiện ra ngoài, Phương Nguyên dùng tội danh “cướp chiến lợi phẩm” đem những người đi nhặt chỗ tốt ở bãi săn của mình bắt hết.
Mà gần hai trăm cổ sư ở đây, hiển nhiên chính là những người bị bắt này.
Lúc mới bắt đầu, mấy người còn không có sợ đến mức không dám nói chuyện. Có người dựa vào thân phận là cổ sư Hắc gia yêu cầu Phương Nguyên thả mình ra. Kết quả, Phương Nguyên đem đầu hắn đánh nát.
Sau đó một đám kêu gào cầu xin tha thứ. Phương Nguyên lại tiện tay đánh nát đầu một người khác.
Trong bóng tối, ánh mắt mọi người đều không tốt, mùi máu tươi lan tràn càng dễ dàng kích thích tâm tình của mọi người. Lo âu, sợ hãi bao phủ lòng họ.
Cũng không để thời gian lãng phí quá nhiều. Trong khi một đám cổ sư sợ hãi ngậm miệng, Phương Nguyên đã động thủ.
Hắn ngồi yên trên ghế, nhưng lại không ngừng ném ra cổ trùng, bố trí vào vị trí cần vào.
Bất quá, đây cũng không phải là Phương Nguyên đã có tính toán vị trí từ trước. Mà là ý chí của Mặc Dao trong đầu hắn chỉ hắn làm. Nàng vừa nói, Phương Nguyên vừa làm theo, cũng vừa ghi nhớ học tập.
Tuy Phương Nguyên kiếp trước từng thành tựu lục chuyển, sắp tiếp cận thất chuyển. Nhưng so sánh với Mặc Dao tiên tử lúc còn sống, Phương Nguyên vẫn có nhiều chỗ không bằng. Nhất là về mặt luyện đạo, Phương Nguyên chỉ có đại sư, nhưng Mặc Dao là tông sư.
Hơn nữa, nàng còn tu hành trí đạo, mà Phương Nguyên đối với trí đạo thì là một chút cũng không biết.
Chỉ là có sự xuất hiện của Ý chí Mặc Dao trong đầu hắn, cho nên khoảng thời gian gần đây, Phương Nguyên cũng bỏ ra không ít tài nguyên, thông quá địa linh Tiểu Hồ Tiên, mua về một số tri thức tu hành trí đạo. Tuy có tiến triển, nhưng đối với ý chí của Mặc Dao vẫn chưa có cách nào.
Rất nhanh, theo sự chỉ điểm của Ý chí Mặc Dao, Phương Nguyên đem cổ trùng bố trí xong. Chỉ là hắn không hiểu gì, cho nên cũng là vô cùng cảnh giác thúc giục cổ trùng.
Rất nhanh, từ mỗi con cổ trùng tỏa ra từ đoàn ánh sáng, những đoàn ánh sáng này nhanh chóng kết nối lại với nhau. Hình thành một mảnh ánh sáng ôn hòa, bao trùng bên trong đại điện, hình thành một toàn quang ốc, đem toàn bộ tù bình bao phủ bên trong.
– Đây là!?
Phương Nguyên vừa thấy, trong lòng chấn động, đồng tử không nhịn được khuếch đại.
Trong đầu hắn, ý chí Mặc Dao vang lên tiếng cười khẽ, giải thích nói.
– Đây là cổ ốc!
Phương Nguyên vừa nghe, nhịn không được trong đầu cũng kêu lên.
– Sát chiêu lục tí thiên thi vương này, chẳng lẽ trên bản chất là một tòa cổ ốc?
Ý chí Mặc Dao cười ha ha.
– Tiểu tử ngốc, chẳng lẽ ngươi không biết đến, cổ ốc trên bản chất chính là sát chiêu sao? Lục tí thiên thi vương là sát chiêu, cổ ốc cũng là sát chiêu, bản chất giống nhau, tự nhiên có thể chuyển hoán vị trí cho nhau.
Trong mắt Phương Nguyên chợt loét ánh sáng. Hắn nghe ra ý khác trong lời của Ý chí Mặc Dao, liền lập tức hỏi.
– Theo lời ngươi nói, chẳng phải tất các các sát chiêu, đều có thể chuyển hóa thành cổ ốc?
– Đây là đương nhiên!
Ý chí Mặc Dao khẳng định nói.
– Người là vạn vật chi linh, cổ là thiên địa chân tinh, đại đạo vật dẫn. Một con cổ trùng, công hiệu chỉ có một. Sát chiêu là cái gì? Chính là đem các loại cổ trùng khác nhau tập hợp lại, đem công hiệu chồng lên nhau, hoặc làm một cái công hiệu phát hủy hiệu quả tuyệt luân, hoặc làm ra công hiệu phiền phức, chiếu cố nhiều mặt.
Ý chí Mặc Dao nói đến đây liền dừng. Hiểu được bao nhiêu, chỉ có thể xem bản thân Phương Nguyên lí giải được bao nhiêu.
Phương Nguyên thoáng ngây người, linh quang trọng lòng không ngừng hiện.
Hắn nghĩ đến Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu, cũng nghĩ đến Cận Thủy Lâu Thai, trong lòng càng lúc càng sáng tỏa.
Chợt ngay lúc này, một tia came ứng xuất hiện trong lòng làm Phương Nguyên nhất thời giật nảy mình.
Loại cảm giác này, Phương Nguyên nhận ra. Đó là cảm giác của cổ sư khi cổ trùng của mình bị người khác luyện hóa.
Nhưng cổ trùng của Phương Nguyên đang ở đây, có thể bị người khác luyện hóa sao?
– Là Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu! Có người đang luyện hóa tấm bia Lai Khách Dừng Lại!
Trong lòng Phương Nguyên chấn kinh. Ánh mắt bất tri bất giác nhìn về hướng Chân Dương lâu. Mặc dù không thể nhìn thấy bằng mắt, nhưng từ cảm giác tới nói, Phương Nguyên cảm thấy phần Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu bị mình luyện hóa trước đó đang bị người khác từng bước một luyện hóa đi.
– Là ai đang luyện hóa bia Lai Khách Dừng Lại?
Câu hỏi này vừa ra, trong đâu Phương Nguyên đã lập tức hiện ra một bóng người.
Ở toàn bộ phúc địa Vương Đình lúc này, ngoài bản thân Phương Nguyên ra, cũng chỉ có một người có thể làm ra việc đó. Cổ Nguyệt Phương Chính.
– Không, ta nên gọi hắn Lạc Hành. Đệ đệ thân ái kia của ta sẽ không làm ra việc này.
Phương Nguyên nghĩ, ánh mắt hơi trầm xuống.
Không phải là hắn đang xem thường bản hồn của Phương Chính. Mà Phương Nguyên biết, việc mang lại lợi ích to lớn, thường thì Lạc Hành sẽ không để bản hồn đi làm.
Nhưng cái Phương Nguyên để ý cũng không phải là ai trong hai kẻ này luyện hóa bia Lai Khách Dừng Lại. Cái hắn để ý là một khi tấm bia này bị luyện hóa, đối với kế hoạch tiếp theo của Phương Nguyên nhất định sẽ có trở ngại. Nếu không muốn như vậy, Phương Nguyên phải đi luyện hóa lại tấm bia Lai Khách Dừng Lại.
Cứ như vậy, đột nhiên lại phải lãng phí ra không ít thời gian.
Cái này làm Phương Nguyên lại lần nữa nghĩ tới, có nên tìm cơ hội giết Phương Chính luôn không. Cứ mỗi lần Phương Nguyên lặp ra đại kế, đều y như gần Phương Chính sẽ đúng lúc xuất hiện, không cản trở, không phá hủy, chỉ là lâu lâu chọc một cái, làm Phương Nguyên phải tốn ra một khoảng thời gian hay là một khoảng tài nguyên vốn không cần tốn.
Nếu nói Phương Nguyên không có cảm xúc tiêu cực nào, vậy chắc chắn là nói dối.
Tượng đất cũng sẽ có ba phần nộ khí, đổi lại là ai cũng không nhịn nổi cách chọc phá này của Phương Chính.
– Tiểu đệ đệ, có việc gì sao?
Ý chí Mặc Dao lúc này hỏi.
Ban đầu nhìn thầy Phương Nguyên hơi trầm ngâm, nàng còn tưởng Phương Nguyên là đang lí giải lời nàng nói trước đó. Nhưng nhìn một chút, nàng phát hiện không đúng.
Bình thường khi Phương Nguyên suy tính sẽ xen vào rất nhiều những suy nghĩ tạp nham, đây là để ý chí Mặc Dao không biết hắn đang nghĩ gì. Nhưng lần này Phương Nguyên nghĩ giết Phương Chính, cũng không có chế giấu.
Đơn giản vì chỉ là ý nghĩ nhất thời tức giận nên nảy sinh, nếu sẽ kỹ sẽ không hành động. Vì vậy Phương Nguyên mới không có giấu.
Mà Phương Nguyên đột nhiên nghĩ giết người, ý chí Mặc Dao hiển nhiên cũng bị giật mình đến.
Phương Chính là ai? Nàng đương nhiên biết.
Phương Chính là đệ đệ Phương Nguyên, là đệ đệ của người nàng sống nhờ trong óc.
Nhưng đó là bên ngoài.
Kỳ thực, trong hiểu biết của nàng, Phương Chính chính là bản thể của cái ý chí khốn nạn, chết tiệt, đáng chết ở trong đầu Phương Nguyên, cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện dày vò, chà đạp nàng không ra hình người.
Mặc dù biết, nhưng ý chí Mặc Dao cũng không có đem việc này nói với Phương Nguyên. Bởi vì nàng cũng có bí mật không muốn Phương Nguyên biết, nhưng lại bị ý chí của Lạc Hành biết.
Nếu nàng vạch trần sự tồn tại của ý chí Lạc Hành, Lạc Hành nhiều nhất chỉ tổn thất tia ý chí trong đầu Phương Nguyên. Nhưng làm vậy, Phương Chính chắc chắn sẽ đem bí mật của nàng nói cho Phương Nguyên. Cái này đồng nghĩa về việc nàng sẽ chết chắc.
Hiện tại tốt, Phương Nguyên nổi sát tâm với Phương Chính, cáu này liền có cơ hội, còn có không gian để nàng thao tác. Chỉ cần âm thầm can thiệp, không ngừng đem suy nghĩ giết Phương Chính gài vào đầu Phương Nguyên. Lấy tính cách của Phương Nguyên mà nàng hiểu, Phương Nguyên chắc chắn có thể làm được việc giết chết Phương Chính.
Bản thể chết rồi, nàng không tin tia ý chí khốn nạn kia còn có thể tiếp tục khó dễ nàng.
Ý chí Mặc Dao nghĩ, nhưng không vội hành động, mà âm thầm tính toán lên kế hoạch chu toàn.
Mà Phương Nguyên, bị ý chí Mặc Dao hỏi, hắn cũng liền tập trung lại.
Hiện tại việc bia Lai Khách Dừng Lại bị luyện hóa cũng không phải quan trọng. Trước mắt, quan trong nhất vẫn là việc thử luyện sát chiêu lục tí thiên thi vương.
Lục tí thiên thi vương bắt nguồn từ sát chiêu ba đầu sáu tay của ba huynh đệ kết nghĩa của Lưu gia Lưu Văn Võ.
Sau khi Hắc gia thắng Lưu gia, sát chiêu ba đầu sáu tay trở thành một trong những thứ bồi thường chiến tranh. Phương Nguyên đã dùng điểm cống hiến đổi lấy nó. Từ đó tạo ra sát chiêu tứ tí địa vương.
Nhưng tứ tí địa vương cần mượn nhờ sức mạnh của mặt đất để càng đáng càng mạnh. Nghĩa là cần cổ sư phải luôn ở trạng thái đứng trên mặt đất.
Nhưng Phương Nguyên có phí hành cấp đại sư, hắn hiển nhiên muốn phát huy ưu thế biết bay của mình.
Sau trận chiến với Mã gia, sát chiêu tứ tí địa vương được Phương Nguyên cải tiến thành tứ tí phong vương. Bỏ đi việc mượn lực từ đất, đổi thành việc mượn lực từ gió.
Sau khi gặp ý chí Mặc Dao, để thể hiện thành ý, ý chí Mặc Dao đã thay đổi sát chiêu tứ tí phong vương cho Phương Nguyên. Lục tí thiên thi vương chính là thành quả.
Phương Nguyên đối với sát chiêu lục tí thiên thi vương rất hài lòng. Chỉ là tác dụng phụ rất lớn, cho nên hắn mới phải tiến hành thử luyện.
Hiện tại chính là đang trong quá trình thử luyện.
Phương Nguyên lúc này liền không tiếp tục để ý việc tấm bia Lai Khách Dừng Lại đang bị luyện hóa. Ánh mắt tập trung vào quang ốc, toàn tâm toàn ý đi xem xét kết quả thử luyện.