Chương 146: Qua cửa
Chân Dương lâu, tầng thứ ba, cửa thứ tám mươi lăm.
Cửa thứ tám mươi lăm là một cái sân, nói rộng không quá rộng, nói nhỏ cũng không tính nhỏ. Đứng ở mép sân bên này, dùng một thường cũng có thể nhìn thấy mép sân ở đối diện. Tuy không phải gần, nhưng cũng ở mức tầm mắt vừa đủ nhìn thấy.
Trong phạm vì mặt sân, một tấm màn màu xanh lam phủ khắp. Nói là tấm màn, còn không bằng nói đó là một khối đặc vừa với thể tích của mặt sân.
Thậm chí trong toàn bộ tầng này, chỉ có hai nơi là không bị bao phủ. Một là chỗ Phương Chính đang đứng, hai là một khoảng trống tương đương chỗ hắn đang đứng nhưng ở đối diện phía bên kia mặt sân.
Nhiệm vụ của tầng này cũng rất đơn giản, đi từ bên này, tới được bên kia liền hoàn thành.
Nhưng mà, có đôi khi, yêu cầu càng đơn giản, khi thực hiện lại càng khó khăn.
Phương Chính kẹt tại cửa này cũng có một đoạn thời gian. Mặc dù trên thực tế, đây là lần thứ hai hắn tiến vào nơi này, nhưng khoảng cách ở giữa cũng không phải ngắn.
Lí do là vì Lai Khách lệnh thật sự quý, trong tay Phương Chính có không nhiều, mấy cửa trước nhận được, ra vào vài lần, trừ thêm lần này, hiện tại trong người Phương Chính chỉ còn một cái chưa dùng tới. Cho nên Phương Chính cũng không muốn lãng phí.
Hơn hết, hắn có thể dùng thời gian, suy tính cách vượt qua cửa này. Hiện tại tới đây, đương nhiên là đã có cách.
Ngăn cản duy nhất ở cửa này chỉ có bức màn màu xanh lam trước mặt. Chỉ cần vượt qua được nó, mọi việc liền đơn giản.
Nhưng mà bức màn này mới là thứ làm rất nhiều người đến được đây phải từ bỏ. Dùng mắt thường nhìn thì nó liền một mảnh, nhưng trên thực thế, đây thế nhưng là điện.
Vô số dòng điện tụ thành một chỗ, nhiều đến mức giữa chúng không tồn tại bất cứ khe hở nào. Hình thành nên một khối đặc hoàn chỉnh.
Muốn xuyên qua nơi này, chỉ có hai cách. Một là xé mở lôi điện, tạo ra một đường trống để thông qua. Hai là gánh được công kích của chúng, đi xuyên qua.
Lần đầu Phương Chính đến nơi này cũng không phải đi một mình, mà là cùng một đám trên trăm cổ sư tới đây. Thời điểm đó, khoảng trống chỗ đứng cũng mở rộng đủ cho họ đứng.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, không ít cổ sư ra tay thử sức. Nhưng mặc kệ họ thử thế nào, nhiều nhất cũng chỉ xé ra được một chút, lại rất nhanh trở về nguyên dạng.
Còn dựa vào phòng ngự chịu công kích đi xuyên qua. Kia lại càng thảm, đi vào mấy người, trong nháy mắt đều bị đánh đến tro cũng không còn.
Dựa vào cổ sư lôi đạo thông qua?
Suy nghĩ tốt đó, nhưng thực tế thì vả cho không trật phát nào.
Trước đây từng nói qua, lôi thú không có nghĩa là không bị lôi điện làm bị thương. Thì cũng đồng dạng, lôi đạo cổ sư không có nghĩa là không sợ bị lôi điện đánh.
Lấy Phương Chính ra làm ví dụ, hắn thân là lôi đạo đại sư, so với đại chúng cũng thuộc dạng phượng mao lân giáp. Nhưng bảo hắn đỉnh lấy công kích của màn lôi điện trước mắt đi qua, hắn tuyệt đối sẽ không làm.
Không bậc hack, Phương Chính nhiều nhất đi được ba bước là hôi phí yên diệt liền. Thậm chí còn không bước được bước thứ ba.
Bất quá, cửa này cũng không phải không có cách vượt qua. Đơn giản nhất chính là do nhiều cường giả hợp sức, không ngừng công kích làm tiêu hao lôi điện, từ đó mở đường đi qua.
Nhưng làm như vậy tiêu hao sẽ rất lớn. Một người là không làm được, mà nhiều người hợp lại, miễn cưỡng thông qua đi nữa, phần thưởng chia đều ra căn bản không bù được tổn thất. Cho nên các cổ sư khác đến đây xong liền từ bỏ tầng này.
Tầng này đã phiền toái như vậy, càng lên cao thì chắc lại càng phiền toái. Chân Dương lâu lại có không ít tầng, nơi này không đàng để người khác lao tâm tổn trí.
Chỉ có Phương Chính, cố chấp với con tiên cổ ở tầng một trăm, mới có thể lần nữa đi vào nơi này. Quan trọng hơn là, Phương Chính có cách vượt qua.
Mở ra hình thái áo bào của Tiểu Thiên, có thể không nhìn công kích của lôi điên đi qua bên kia.
Đây đúng là cách, nhưng là cách cuối cùng, chứ không phải cách duy nhất.
Phương Chính bỏ ra thời gian hơn nửa tháng, không phải chỉ để dạo chơi trong phúc địa Vương Đình, đắp quan hệ với Mã Hồng Vận, dùng ý chí sưu ý ý chí của Mặc Dao, theo dõi động thái của Phương Nguyên.
Hắn dùng nửa tháng này, chủ yếu để hoàn thiện một cái sát chiêu, chuyên môn dùng để đối phó cửa ải này. Ngoài ra, còn chuẩn bị một vài thủ đoạn ứng phó khác.
Lấy việc luôn chuẩn bị ít nhất ba phương án ứng phó là thói quen ăn sâu vào bản năng của Phương Chính. Không có chuẩn bị đường lui, hắn là sao dám đi thực hiện.
Trở lại nói, sát chiêu mà Phương Chính chuẩn bị, là một cái họa đạo sát chiêu, phát triển dựa trên sát chiêu thôn lôi.
Nói đến cái này vậy phải nói lại, bản chất của sát chiêu là do tác dụng của nhiều con cổ trùng hợp lại mà thành. Mà bản chất của những tác dụng này chính là đạo ngân. Thay lời khác nói, chỉ cần là thứ do cổ trùng làm ra thì đều là đạo ngân.
Bức màn lôi điện trong cửa ải này, trên thực tế cũng chính là do vô số lôi đạo đạo ngân hợp lại mà thành.
Sát chiêu thôn lôi của Phương Chính, biểu hiện bên ngoài là hấp thứ lôi điện. Trên thực tế có thể hiểu là, thứ nó hấp thu chính là lôi đạo đạo ngân. Đồng nghĩa, thôn lôi hoàn toàn có thể đem lôi điện ở đây hấp thu đi mất.
Lôi điện ở đây nhìn thì rất nhiều, trên thực tế cũng không phải vô tận. Nó cũng giới hạn nhất định, chỉ là cổ sư phàm nhân là nhìn không ra giới hạn này mà thôi.
Phương Chính đối với việc này là có suy đoán. Nhưng hắn cũng biết một việc, dù ở đây có giới hạn lượng lôi điện, nhưng sát chiêu thôn lôi của hắn còn xa không đủ ảnh hưởng đến nơi này.
Cái hắn cần là một sát chiêu thôn lôi có thể chứa được nhiều lôi điện hơn sát chiêu cũ nhiều lần, rất nhiều lần.
Nhưng cảnh giới lôi đạo của Phương Chính chung quy là có hạn. Trong thời gian ngắn là sửa đổi không được thôn lôi. Tuy nhiên, lôi đạo không được, Phương Chính còn không thể dùng họa đạo sao?
Phương Chính lúc đó đã có suy nghĩ, hấp thu lôi điện tức là cần hấp thu lôi đạo đạo ngân. Vậy chỉ cần hấp thứ lôi đạo đạo ngân liền đại biểu là loại bỏ được lôi điện. Mà việc hấp thu đạo ngân, chính là dùng đạo ngân cuốn lấy đạo ngân kéo đi rồi giam lại ở chỗ mình muốn.
Bình thường lưu phái khác khó làm được bởi vì đạo ngân bài xích. Vậy nếu không sợ đạo ngân bài xích, liền có thể thành công đem lôi đạo đạo ngân kéo đi. Mà họa đạo, vừa hay có thể không sợ việc này.
Cho nên, Phương Chính bỏ qua thời gian nửa tháng thực tế, dùng thời gian dài đằng đẵng trong không gian linh mệnh, vừa thành lập sát chiêu mới dựa trên sát chiêu cũ, hoàn hoàn thiện nó.
Lúc này đây, Phương Chính ở đây một mặc là để thông qua cửa ải trước mắt, một mặt cũng là để thực nghiệm thành quả của mình trong thực tế.
Đứng trước bức màn lôi điện, Phương Chính lấy ra bút lông cổ, nghiên cổ, cùng với một cái quyển trục dài.
Mở quyển trục ra, bên trong một mảnh trống rỗng, không có lấy một vết mực nào. Ngay cả một cái dấu chấm cũng không có.
Phương Chính đương nhiên biết quyển trục này là trống. Bởi vì sát chiêu hắn định dùng cần là một quyển trục không có hình vẽ.
Phương Chính tay trái cầm quyển trục, tay phải cầm bút, chấm mực, vạch vào không trung một nét mực nhỏ.
Nét mực nhỏ bay về phía lôi điện, rất nhanh cuốn lấy một tia điện nhỏ, sau đó bay lại chỗ Phương Chính, chui vào trong quyển trục trong tay trái của hắn. Hình thành một tia sẽ ở một góc trên quyển trục.
Hắn nhìn hình tia sét vừa xuất hiện, hài lòng khẽ gật đầu. Liền bắt đầu nhanh tay vẽ lên không trung nhiều nét mực nhỏ. Nhưng nét mực này vữa vẽ ra liền nhanh chóng bay tới cuốn lấy một tia sét nhỏ, lại quay lại rơi vào quyển trục.
Theo vết mức càng lúc càng nhiều, màn lôi điện trước mắt bắt đầu xuất hiện biến hóa, chỗ trống nơi Phương Chính đứng bắt đầu hơi mở rộng ra một chút, tuy rất nhỏ nhưng rõ ràng đã biến hóa. Mà quyển trục trên tay Phương Chính, càng lúc càng có nhiều hình vẽ tia sét.
Nhưng qua một chút, mày Phương Chính hơi nhíu lại.
Tuy là có hiệu quả, nhưng tốc độ này có chút chậm.
Với tốc độ này, thông qua cửa ải thì có thể. Nhưng nếu muốn đoạt đánh giá cao cấp thì khó.
Nhưng cái này không làm khó Phương Chính.
Sát chiêu tăng sát thương lập tức phát động.
Tốc độ hấp thu lôi điện của mực lập tức tăng lên rất nhiều lần.
Phương Chính cũng không để mực tùy ý bay loạn, mà bắt đầu tập trung vào một chỗ. Rất nhanh liền mở ra một cái khe trên màn lôi điện.
Nhìn thấy cái khe này được mực giữ cho ổn định, không có dấu hiệp khép lại rõ ràng, Phương Chính liền phủ lên người mình một lớp mực xem như phòng ngự, liền cầm theo quyển trục bước vào.
Phương Chính vừa đi vừa vẽ những nét mực nhỏ trong không trung, mở ra lối đi phía trước, cũng đồng thời ngăn cản phía sau khép lại.
Mất thời gian một chén trà, Phương Chính thành công đi tới bờ bên kia. Quyển trục trong tay hắn cũng đã bị vẽ lên hơn ba phần tư. Toàn bộ đều là hình tia sét.
Nhìn quyển trục trong tay, Phương Chính hơi nhíu mày. Hội chứng cầu toàn giờ khắc này nảy sinh trong lòng hắn.
Phương Chính không chút do dự nào, lập tức đừng bước.
Hắn biết rõ, nếu giẫm lên khoảng trống trước mặt, hắn liền sẽ qua cửa. Một khi qua cửa, hắn liền sẽ lập tức bị truyền tống đi. Có thể là đi vào tàng bảo các, cũng có thể là tới tầng tiếp theo. Nhưng nói thế nào thì cũng không thể tiếp tục ở lại.
Vậy thì hắn liền dứt khoát không lập tức hoàn thành cửa này, trước đêm bức họa hoàn thành lại tính.
Nghĩ là làm, Phương Chính đứng ở trước bực thềm, bắt đầy nhanh chóng hoàn thành quyển trục trong tay.
Khi nét cuối cùng rơi xuống, Phương Chính liền ngay lập tức nhảy lên bậc thềm.
Soát!
Ngay sau đó, Phương Chính biến mất tại chỗ. Thành công thông qua cửa này.