Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Novel Info
ngo-nhap-hoang-hau-group-chat-nuong-nuong-cau-buong-tha.jpg

Ngộ Nhập Hoàng Hậu Group Chat, Nương Nương Cầu Buông Tha

Tháng 1 13, 2026
Chương 336: Vạn Hóa Đạo Vực Chương 335: Tiểu tử, ngươi tốt hương
vo-thuong-thanh-thien.jpg

Vô Thượng Thánh Thiên

Tháng 2 4, 2025
Chương 763. Đại kết cục, chư thiên phía trên Chương 762. Tinh Tôn chủ Cổ Phàm
khong-the-tu-tien-ta-lien-tao-co-giap.jpg

Không Thể Tu Tiên, Ta Liền Tạo Cơ Giáp

Tháng 1 5, 2026
Chương 868: Dương Vịnh Chí bí mật Chương 867: Hai mươi năm sau Địa Cầu
ta-chinh-la-kiem-tien.jpg

Ta Chính Là Kiếm Tiên

Tháng 12 31, 2025
Chương 578: Chung chiến (2) (2) Chương 578: Chung chiến (2) (1)
linh-chu-da-tu-da-phuc-ta-che-tao-than-linh-gia-toc.jpg

Lĩnh Chủ: Đa Tử Đa Phúc, Ta Chế Tạo Thần Linh Gia Tộc

Tháng 1 10, 2026
Chương 773: Quang Minh đế quốc Chương 772: Vạn quốc đến chúc
trung-sinh-cu-mang-ta-tu-tro-choi-giet-toi-hien-thuc-toi

Trùng Sinh Cự Mãng: Ta Từ Trò Chơi Giết Tới Hiện Thực Tới

Tháng 12 31, 2025
Chương 1229: Chương mới Chương 1228: Không biết vĩ độ
vong-du-than-hao-bat-dau-vo-han-kim-te.jpg

Võng Du Thần Hào: Bắt Đầu Vô Hạn Kim Tệ!

Tháng 2 4, 2025
Chương 253. Chương kết 2 Chương 252. Chương kết
mot-thai-tu-bao-hai-nhi-me-la-nu-than-lao-su.jpg

Một Thai Tứ Bảo: Hài Nhi Mẹ Là Nữ Thần Lão Sư

Tháng 1 18, 2025
Chương 340. Đại kết cục Chương 339. Có thể để cho ta gặp hắn một chút sao
  1. Hệ Thống Thiên Ngoại Chi Ma
  2. Chương 145: Nhắm tới tiên cổ
Prev
Novel Info

Quên mật khẩu?

Chương 145: Nhắm tới tiên cổ

Lúc này, sau một phen hồi tưởng sợ hãi. Mã Hồng Vận lấy lại tinh thần, cười ngây ngô nói.

– Đúng là may mắn gặp được ngươi a.

– Cho nên, ngươi định dùng cái gì trả ơn cho ta?

Phương Chính lúc này hỏi.

Nói thật, ban đầu hắn định khách sáo một chút. Nhưng nhìn thấy Mã Hồng Vận cười ngây ngô, hắn liền nhận ra. Nói khách sáo với tên này chính là công cốc, vẫn là nói thẳng thì tốt hơn.

– A!

Mã Hồng Vận bị hỏi cho cứng đờ, không khỏi cầu cứu nhìn Triệu Liên Vân.

Triệu Liên Vân một bên cũng có chút ngốc trệ.

Bình thường không phải là nên khách sáo từ chối sao? Không phải nên là cùng Mã Hồng Vận kì kèo một chút mới giả vờ không nhận không được sao? Làm sao vừa lên đã đòi đồ đáp lễ đâu?

Mà quan trọng hơn là, ngươi đường đường một cái ngũ chuyển đỉnh phong, lại đi đòi lễ từ một tên nhất chuyển cổ sư. Ngươi thật sự nghĩ, tên tiểu tốt này có thể lấy ra cái ngươi cần?

Đáp án chắc chắn là không a.

Phương Chính hơi liếc nhìn hai người, lại không để ý nhắc ly trà lên nhấp một ngụm.

Hắn đương nhiên biết là hai người này hiện tại là lấy không ra cái hắn cần. Nhưng từ lúc bắt đầu, cái hắn cần là bản thân hai người này, chứ không phải là cái gì khác. Chỉ là, cái này hắn sẽ không tùy tiện nói ra.

– Ha ha, Nhất Hàn, ngươi lại chơi trò xấu tính như vậy nữa a!

Phương Niệm Dung ngồi bên cạnh, nhìn thấy phản ứng của hai người Mã, Triệu liền nhịn không được cười nói.

– Ngươi biết rõ hai tiểu thí hài này là lấy không ra đồ để trả ân, lại còn nói như vậy. Không biết tính ngươi, ta còn tưởng là ngươi đang đòi tài nguyên thật đấy.

Triệu Liên Vân nghe vậy, hai mắt lặp tức sáng lên.

Nguyên lai là Bạch Nhất Hàn này có tật xấu là thích chọc ghẹo người khác. Hại nàng còn tưởng là thật đâu.

– Nói nói, thật không hỗ là người chung giường, hiểu rõ tính nhau như vậy a.

Triệu Liên Vân trong lòng nghĩ, ánh mắt nhìn hai người Phương Chính, Phương Niệm Dung cho chút lấp lóe.

Nhưng không để Triệu Liên Vân mừng thầm quá lâu, Phương Chính đã lên tiếng.

– Đúng là hai người này không lấy ra được cái ta cần. Nhưng ta muốn được trả ơn cũng là việc hợp tính hợp lí a. Bằng không các ngươi cảm thấy, ơn cứu mạng, chỉ bằng một câu nói “không lấy ra được” liền cứ vậy bỏ qua không tính. Mạng của các người rẻ mạt đến vậy à?

– A!

Ba người đồng thời kêu khẽ.

– Nhất Hàn, ngươi đây là nghiêm túc?

Phương Niệm Dung kêu khẽ.

– Ngươi nhìn ta giống như đang đùa à?

Phương Chính liếc mắt hỏi lại.

Phương Niệm Dung trầm mặt, sau đó lại nhịn không được bật cười, vỗ vai Phương Chính nói.

– Ta hiểu, ta hiểu. Ngươi nhất định sẽ nói với hai cái tiểu thí hài này là: “Hiện tại các ngươi không lấy ra được cái ta cần, vậy thì tính như thiếu ta một cái ân tình. Về sau có cơ hồi, liền phải trả lại”.

Vừa nói, nàng vừa học bộ dáng đạm mạc của Phương Chính. Lại cười hì hì hỏi.

– Ta nói đúng không?

Phương Chính trầm mặt nhìn nàng, rất nhanh nhìn lại Mã Hồng Vận, nói.

– Nghe rõ rồi chứ?

Mã Hồng Vận còn đang mờ mịt, bị hỏi liền giật mình, vội vàng gật đầu, lúng túng đáp.

– Rõ, nghe rõ.

– Vậy thì nhớ cho kĩ vào, theo đó mà làm đi.

– Vâng, vâng… Hả?!

Mã Hồng Vận gật đầu, nhưng như kịp phản ứng, tròn mắt hết nhìn Phương Chính, lại nhìn Phương Niệm Dung.

– Ha ha…

Phương Niệm Dung nhìn phản ứng của hắn, cười khẽ.

Nàng hiện tại đột nhiên nhớ tới Thanh Thư. Bởi vì mỗi khi mới quen một người mới, Thanh Thư thường có một câu cửa miệng là “rất nhanh sẽ quen thôi”.

Nhưng mà nghĩ nghĩ một chút, hai người này thật sự có thể thành bạn hữu đi cùng Phương Chính sao?

Tốt đi, là nàng nghĩ nhiều!

Mấy ngày sau, tầng sáu của Chân Dương lâu thành hình. Người người đổ xô đi vào tầng sáu, tranh thủ thông qua mấy cửa đơn giản ban đầu, nhằm tranh chỗ tốt.

Phương Chính, Phương Niệm Dung cũng theo dòng người tiến vào Chân Dương lâu, chỉ là cả hai không đi tầng sáu, cũng không đi cùng nhau.

Phương Niệm Dung đi tầng hai, nàng quyết tâm muốn đánh xong cửa thứ tám mươi ba của tầng này. Mà Phương Chính thì đang nhắm vào phần thưởng cuối cùng ở tầng ba.

Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu hình thành các cửa ải, phụ thuộc vào phần thưởng mà nó thu hoạch được từ ngoại giới. Trong số tài nguyên nó tìm được, nó sẽ chọn ra thứ có giá trị lớn nhất, làm phần thưởng cửa thứ một trăm, đồng thời xây dựng cửa thứ một trăm trước.

Kế tiếp sẽ đến cửa chín mươi chín, chín mươi tám, dần dần xuống, đến thứ có giá trị thấp nhất sau cùng, sẽ trở thành phần thưởng của cửa đầu tiên.

Nói ngắn gọn là Chân Dương lâu xây dựng cửa ải theo thứ tự từ trên xuống, chứ không phải từ dưới lên.

Lại bởi vì phần thưởng cao thấp khác nhau, cho nên độ khó của các cửa cũng khác nhau. Người nào cũng biết, cửa ải càng khó, thưởng càng phong phú. Nhưng thực tế thì là, bởi vì phần thưởng phong phú, cho nên cửa ải mới phải khó.

Mà cửa ái thứ một trăm của tầng ba, lại có một con lục chuyển cổ trùng, đặc biệt là một con mộc đạo cổ trùng.

Bình thường tới nói, chỉ có người nắm giữ Lâu Chủ lệnh một góc trở lên, mới có thể biết được phần thưởng ở cửa thứ một trăm là gì. Hoặc như Phương Nguyên có được Lưu Ly Lâu Chủ lệnh, lại luyện hóa được chỗ hổng của Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu mới có thể biết được.

Trong tay Phương Chính không có Lâu Chủ lệnh, cũng không có Lưu Ly Lâu Chủ lệnh. Nhưng mà hắn có Tiểu Thiên.

Hệ thống có thể đồng bộ thông tin trong thế giới này, biết được tất cả tin tức trong cổ giới từ hiện tại về quá khứ. Trên thực tế, độ hack nó có thể mang tới xa xa vượt qua cái nó thể hiện ra từ trước đến nay.

Vậy vì cái gì cho đến hiện tại Phương Chính không dùng đến đâu? Là vì hắn không biết? Hay là vì Tiểu Thiên không cho?

Đều không phải, đáp án là vì hắn không muốn dùng.

Phương Chính thà tốn thời gian tu hành tín đạo, tốn thời gian thành lập thế lực để thu thập mấy tình báo không lên nổi mặt bàn, cũng không muốn đi hỏi Tiểu Thiên về tin tức trong thế giới này. Lì do trong đó, hiển nhiên là vì bệnh đa nghi của hắn lại trở nặng. Nhất là chứng hoang tưởng đi kèm cũng là một mực tiến bước theo bệnh đa nghi.

Chính vì như vậy, Tiểu Thiên cũng chẳng thèm hạn chế gì về việc cung cấp thông tin cho Phương Chính cả. Bởi dù nó có hạn chế hay không, hắn cũng đâu có thèm hỏi nó.

Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là Phương Chính sẽ không bao giờ dùng tới.

Ví như lần này đi Bắc Nguyên, mục đích Phương Chính đem theo tính ra là không ít. Thứ nhất là hoàn thành nhiệm vụ cưỡng chế, cái này thì đã xong. Thứ hai là vì cùng Phương Nguyên dựng lại sát chiêu xuân xuân thu thu, cái này thì đã đánh tiếng trước, chờ thời cơ tới liền làm. Thứ ba là đắp lên quan hệ với phúc địa Lang Gia, cái này cũng đã xong. Đến thứ tư, chính là mưu đồ Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu, cái này đang trong tình trạng chưa chính thức bắt đầu. Tới thứ năm, kia liền là vì đám thuộc hạ tìm tiên cổ.

Mục tiêu của Phương Chính là tìm ra mười vị có tư chất thập tuyệt thể, đặc biệt phải là mười người mười thể chất khác nhau. Hiện tại đã có Tiểu Nhu là Sâm Hải Luân Hồi thể, nàng đang cần một con mộc đạo tiên cổ để thăng lên lục chuyển.

Mà sau đó đâu, Phương Chính còn cần đến chín con tiên cổ phù hợp cho chín loại thể chất còn lại. Chẳng hạn như Cổ Nguyệt Âm Hoang thể có cần ám đạo, nguyệt đạo hoặc kém nhất có thể dùng tới biến hóa đạo. Thái Nhật Dương Mãng thể cần quang đạo, hoặc tệ gì cũng phải là thực đạo tiên cổ, mặc dù quang đạo sẽ dễ tìm hơn thực đạo. Hay như Bắc Minh Băng Phách thể cần băng đạo, tuyết đạo, kém nhất thì có hồn đạo.

Mà mấy loại thể chất khác, cũng là tương tự.

Bồi dưỡng mười người như vậy, tài lực, vật lực, tâm lực đều không phải là chuyện nhỏ. Đau đầu nhất phải là tiên cổ cho từng loại lưu phái.

Dù Phương Chính có thể lấy từ hệ thống, nhưng vẫn phải nhắc lại, tiên cổ lấy từ hệ thống, không có hệ thống bên cạnh nó liền chỉ là tiêu bản sống, nhìn thì được chứ sài không được.

Phương Chính lấy ra rồi, đám người đó dùng không được, thế còn lấy ra làm cái quái gì a? Chọc tức chết bọn họ?

Mà Chân Dương lâu, nó có tổng cộng tám mươi tám tầng, mỗi tầng trăm cửa. Tuy không phải tầng nào cũng có tiên cổ, nhưng ít gì cũng phải là trong mười có một. Tám mươi tám tầng, có đến tám chín con tiên cổ cũng không phải việc không có khả năng.

Ít nhất trong nguyên tác, lần này có tiên cổ làm phần thưởng, thấp nhất cũng phải có tới năm tầng có tiên cổ. Nhiều thêm một hai con tiên cổ không xuất hiện trong nguyên tác, vậy cũng không có gì là lạ.

Phương Chính lại có thông tin của Tiểu Thiên, chỉ cần biết tầng nào có con tiên cổ gì, với hắn liền đủ. Sau đó chỉ cần đánh qua cửa một trăm, liền có được cái mình cần. Mặc dù cái này cũng không dễ dàng gì. Nhưng ai kêu Phương Chính mạnh, hắn mạnh hắn có quyền kêu cạo a.

Mà lỡ qua không được, kia cũng không sao.

Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu là tiên cổ ốc. Tiên cổ ốc đại biểu cho xây dựng lên nó là có tiên cổ. Bát Thập Bát Giác Chân Dương lâu lại rất lớn, tiên cổ hợp thành nó cũng không phải số ít.

Đến phía sau, nó thế nào cũng bị đánh sập, cổ trùng phân tán khắp nơi. Tới lúc đó vơ vét một chút, cằm tới tay năm sáu con tiên cổ cũng không tính quá khó. Chỉ là có dùng làm cổ trùng thăng tiên của thập tuyệt thể hay không thì còn phải xem xét lại sau.

Nói trở lại, lần này phần thưởng lớn nhất ở tầng ba là mộc đạo tiên cổ, vừa hay chính là cái Tiểu Nhu đang cần. Phương Chính cũng là rãnh rỗi, ngồi không xơi nước là lãng phí, đi thử sức một phen, biết đâu lại được.

Đến lúc đó, thì dù có là minh chủ Hắc Lâu Lan, cũng không thể nào cản Phương Chính cầm đi tiên cổ.

Giết người đoạt bảo?

Ha, trong toàn cái phúc địa Vương Đình này, chỉ có hai sự tồn tại đang ngủ say là làm Phương Chính kiên kị. Còn lại, dù là Phương Nguyên hay là ý chí của Mặc Dao từng là cổ tiên, Phương Chính đều chẳng sợ.

Đánh lên tới, người chịu thiệt cuối cùng hiển nhiên không phải hắn. Bởi nếu đánh không lại, có bước nhảy alpha trong tay, hắn còn lo chạy không được?

Hừ, hắn thế nhưng đến hoang thú cấp lục chuyển còn dám chém, nói gì đến một đám cổ sư cao nhất chỉ ngũ chuyển đỉnh phong? Dám xông tới, kia hắn liền không ngại… lặp tức xoay người bỏ chạy!

Người khác thú, người thông minh hơn, biết dùng sát chiêu, dùng mưu kế. Nhất là đánh hội đồng, ai mà chơi lại? Cho nên cổ nhân nói tuyệt không sai, trong ba mươi sáu kế, chạy trốn là kế tốt nhất.

Đương nhiên, những thứ này chung quy lại vẫn là do Phương Chính nghĩ nhiều. Còn có thật sự diễn ra hay không. Vậy thì vẫn là chờ tương lai tới trả lời đi.

—

Hôm nay có đứa cháu về chơi, bận cả ngày a. Có chút mệt mỏi đâu, ta…

Ân, tốt đi, không biên nổi nữa. Nói thật là ta quên mấy chưa có đăng chương mới! Thành thật xin lỗi!

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-di-gioi-bat-dau-giac-tinh-sss-cap-thien-phu.jpg
Người Tại Dị Giới, Bắt Đầu Giác Tỉnh Sss Cấp Thiên Phú
Tháng 1 20, 2025
ngu-thu-ta-than-thu-toan-bo-nho-tuong-tuong.jpg
Ngự Thú: Ta Thần Thú Toàn Bộ Nhờ Tưởng Tượng
Tháng mười một 26, 2025
fairy-cong-hoi-ben-trong-sieu-nao-he-thong.jpg
Fairy Công Hội Bên Trong Siêu Não Hệ Thống
Tháng 2 12, 2025
toan-cau-moi-thang-mot-cai-quy-tac-moi.jpg
Toàn Cầu Mỗi Tháng Một Cái Quy Tắc Mới
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved